Tổng thống Mỹ Donald Trump, Phó tổng thống JD Vance, Ngoại trưởng Marco Rubio, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche, Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent, Bộ trưởng Nội vụ Doug Burgum và nhiều quan chức chính phủ khác tối 25/4 tới khách sạn Washington Hilton dự tiệc chiêu đãi phóng viên hiệp hội chuyên trách về Nhà Trắng.
Hàng trăm nhân viên từ nhiều cơ quan thực thi pháp luật và Sở Mật vụ đã được triển khai bảo vệ buổi tiệc thường niên này, nơi quy tụ nhiều thành viên nội các, nghị sĩ cấp cao và những người nổi tiếng.
Tuy nhiên, một nghi phạm mang theo súng săn, súng ngắn và dao vẫn lọt được qua sảnh, xông vào Tầng Hiên, nơi chỉ cách phòng đại tiệc ở khách sạn Hilton vài chục bậc thang. Tay súng bắn trúng một nhân viên an ninh và chỉ bị khống chế tại vòng an ninh của Mật vụ.
Vụ nổ súng một lần nữa làm dấy lên câu hỏi về công tác bảo vệ các lãnh đạo Mỹ trong thời điểm bạo lực và chia rẽ chính trị ở nước này gia tăng.
Fox News cho biết anh ta là Cole Tomas Allen, 31 tuổi, sống tại thành phố Torrance ở bang California. Theo Jeffery Carroll, quyền cảnh sát trưởng Washington, nghi phạm đã lưu trú tại khách sạn Washington Hilton trước khi thực hiện vụ tấn công.
Sau vụ nổ súng, Hugh Dougherty, tổng biên tập trang Daily Beast, người có mặt tại bữa tiệc, trở về phòng khách sạn ở tầng 10 của Washington Hilton và bị mật vụ Mỹ chặn lại. Lúc đó, Dougherty mới nhận ra mình ở gần phòng của nghi phạm.
“Ở khúc quanh hành lang của tầng, ít nhất 5 người, trong đó một người mặc áo chống đạn của FBI, người khác mặc áo của Mật vụ, đang hiện diện”, Dougherty kể.
Ông bắt đầu xâu chuỗi lại lỗ hổng an ninh trong bữa tiệc. Theo AP, khách sạn đóng cửa với công chúng từ 14h chiều 25/4 để chuẩn bị cho sự kiện bắt đầu lúc 20h. Chỉ có khách lưu trú và người có vé tham dự tiệc hoặc có giấy ra vào do Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng cung cấp mới được ra vào khách sạn.
“Làm sao một người mang theo súng lại có thể nhận phòng tại một khách sạn nơi Tổng thống sẽ phát biểu? Tôi có thể trả lời điều đó: Không ai kiểm tra hành lý của tôi khi đến nhận phòng vào chiều 24/4. Tệ hơn nữa, đồng nghiệp của tôi đến vào lúc 17h chiều 25/4, nhưng cũng không ai kiểm tra hành lý của anh ấy. Không máy dò kim loại ở sảnh, không kiểm tra giấy tờ tùy thân. Không gì cả”, Dougherty cho hay.
Ông cho biết có thể đi lên đi xuống tầng 10 cả ngày mà không bị ai chặn lại hỏi han. Ông cũng chưa từng phải xuất trình giấy tờ tùy thân trừ lúc làm thủ tục nhận phòng với lễ tân và để xuống tầng hội nghị dự tiệc tối, ông chỉ cần xuất trình vé tham dự. Một đồng nghiệp ở bên ngoài được ông gửi cho ảnh chụp vé và vào được bên trong mà không qua kiểm tra gì thêm.
“Tôi chỉ đi qua một lần tại chốt kiểm soát duy nhất là máy dò kim loại mà nghi phạm đã chạy vụt qua với khẩu súng trên tay”, ông nói.
Dougherty tự hỏi tại sao gần ba tiếng sau vụ nổ súng, đội gỡ bom mới đến khách sạn để kiểm tra căn phòng của nghi phạm.
Ngoài Dougherty, một số người khác cũng chỉ ra lỗ hổng an ninh của khách sạn tại sự kiện. Nhà bình luận chính trị Debra Lea cho hay “không khám người, không có máy dò kim loại, không có gì cả”. Kari Lake, cựu MC truyền hình, cho biết công tác an ninh “lỏng lẻo”, không ai yêu cầu cô xuất trình vé hoặc đối chiếu ảnh giấy tờ tùy thân ở cửa.
Theo Reuters, còn quá sớm để khẳng định liệu có sai sót hay mất liên lạc giữa các lực lượng thực thi pháp luật đảm bảo an ninh cho sự kiện hay không. Trong cuộc họp báo tại Nhà Trắng sau vụ nổ súng, ông Trump đã ca ngợi những người phản ứng đầu tiên và chỉ ra rằng nghi phạm chưa thể tiến gần tới những cánh cửa dẫn đến phòng đại tiệc.
Thông tin về thời điểm nghi phạm nhận phòng khách sạn chưa được công bố. Video từ camera an ninh do ông Trump đăng trên mạng xã hội cho thấy tay súng chạy vụt qua các nhân viên an ninh đang tháo dỡ máy dò kim loại. Sau khi Tổng thống Mỹ ngồi vào chỗ trong phòng tiệc, khách mời không được phép tiếp tục vào khu vực an ninh và đó là lý do họ tháo dỡ máy dò.
Khoảng 20 phút sau khi ông Trump ngồi xuống bàn tiệc, tiếng súng vang lên, nghi phạm bắn vào một sĩ quan Mỹ mặc áo chống đạn trước khi bị khống chế. Không khách mời nào bị thương hay thiệt mạng tại bữa tiệc.
“Điều đó cho thấy hệ thống bảo vệ nhiều lớp của chúng tôi đang phát huy hiệu quả”, Giám đốc Sở Mật vụ Mỹ Sean Curran nói.
Quyền cảnh sát trưởng Carroll đồng tình với Curran, cho rằng kế hoạch an ninh do Mật vụ Mỹ xây dựng đã “phát huy tác dụng”.
Khi được hỏi liệu có lo ngại về những mối đe dọa đến tính mạng mình hay không, ông Trump, người đã sống sót sau vụ ám sát hụt trong chiến dịch tranh cử năm 2024, nói: “Đây là nghề nguy hiểm”.
Hôm 9.4, Tổng lãnh sự quán Úc tại TP.HCM phối hợp cùng Dear Our Community, Cộng đồng Doanh nghiệp Cựu sinh Úc (AABN) và các đối tác tổ chức Diễn đàn Chuyển đổi xanh Việt Nam – Úc 2026.
Phát biểu khai mạc, Tổng lãnh sự Úc tại TP.HCM Sarah Hooper khẳng định chuyển đổi xanh không còn là câu chuyện chính sách, mà đã trở thành một yêu cầu tất yếu của kinh doanh. Và quan trọng hơn, đó là cơ hội hợp tác giữa hai quốc gia.
Theo bà Hooper, diễn đàn được tổ chức vào thời điểm đặc biệt, khi mà những gián đoạn trong nguồn cung năng lượng, sự dịch chuyển của các dòng thương mại và các yêu cầu ngày càng khắt khe của chuỗi cung ứng đang tái định hình các ngành công nghiệp với tốc độ nhanh hơn dự kiến.
Trong bối cảnh đó, chuyển đổi xanh không còn là mục tiêu xa vời đối với Việt Nam, mà đã trở thành hiện thực cấp bách. Điều này cũng mở ra cơ hội cho các doanh nghiệp và nhà đầu tư Úc mong muốn đồng hành cùng Việt Nam trong giai đoạn phát triển tiếp theo.
Diễn đàn đã cung cấp nền tảng đối thoại giữa các nhà hoạch định chính sách, lãnh đạo doanh nghiệp, nhà đầu tư, nhà nghiên cứu và nhà đổi mới sáng tạo về cách thức mà tính bền vững, đổi mới sáng tạo và các quan hệ đối tác chiến lược có thể hỗ trợ doanh nghiệp thích ứng với những thay đổi của thị trường và mở ra các cơ hội tăng trưởng mới.
Các mô hình hợp tác giữa Úc và Việt Nam trong những lĩnh vực trọng điểm cũng được giới thiệu, tập trung vào năng lượng sạch, sản xuất xanh, nông nghiệp bền vững, tài chính xanh và chuyển đổi dựa trên dữ liệu.
Diễn đàn cũng tạo cơ hội tăng cường kết nối trong cộng đồng cựu sinh Úc, giữa doanh nghiệp và các tổ chức, qua đó thúc đẩy hợp tác thực chất, cùng có lợi giữa Úc và Việt Nam trong tiến trình hướng tới một tương lai bền vững và có khả năng thích ứng cao hơn.
Tổng lãnh sự quán Úc đã mời nhiều chuyên gia đầu ngành của nước này đến chia sẻ những câu chuyện về kinh nghiệm của nước Úc trong hành trình chuyển đổi xanh, nhất là khi Úc đang đầu tư mạnh mẽ vào nâng cấp lưới điện và cải cách thị trường năng lượng, theo bà Hooper.
Trả lời Báo Thanh Niên, GS. Andrew Blakers của Đại học Quốc gia Úc, nhà đồng phát minh công nghệ pin mặt trời PERC, cho hay để thúc đẩy quá trình chuyển đổi xanh của Việt Nam trên các phương diện chính sách, công nghệ, yêu cầu tiên quyết là chấm dứt việc đầu tư vào các thiết bị sử dụng nhiên liệu hóa thạch. Điều này đồng nghĩa trong vòng 15 – 20 năm tới, phần lớn các hệ thống hiện tại sẽ được thay thế bằng các thiết bị chạy điện, vận hành bằng điện mặt trời và gió.
"Việt Nam đang chứng kiến nhu cầu năng lượng tăng trưởng nhanh, và toàn bộ nhu cầu này nên được đáp ứng bằng năng lượng tái tạo, cụ thể là điện mặt trời và điện gió", GS. Blakers nói.
Chia sẻ kinh nghiệm của Úc, diễn giả cho hay trong suốt một thập niên qua Úc gần như chỉ phát triển các dự án điện mặt trời và điện gió. Kết quả là giá thành các nguồn năng lượng này liên tục giảm và hiện đã trở thành nguồn năng lượng rẻ nhất trong lịch sử. Đây không phải là một quá trình chuyển đổi phức tạp, mà ngược lại, rất rõ ràng và khả thi. Không cần phát minh thêm công nghệ mới, vấn đề chỉ là quyết tâm triển khai.
Về câu hỏi làm thế nào để chính sách có thể theo kịp tiến trình chuyển đổi này, GS. Blakers cho rằng ở cấp độ chính phủ điều quan trọng là phải đưa ra quyết định dứt khoát về việc đẩy nhanh chuyển đổi sang năng lượng xanh. Khi đó, dòng vốn tư nhân từ doanh nghiệp và người dân sẽ được kích hoạt, lan tỏa trong toàn hệ thống.
Đồng thời, cần đầu tư mạnh vào hệ thống truyền tải để đưa điện về các đô thị, phát triển các hệ thống thủy điện tích năng quy mô lớn và pin lưu trữ để đảm bảo nguồn cung ổn định. Tất cả các công nghệ này đều đã sẵn có trên thị trường, chi phí thấp và dễ triển khai, và Úc đã chứng minh có thể làm được trên thực tế.
GS. Blakers cũng nêu một đặc điểm đáng chú ý của Việt Nam là tiềm năng rất lớn về thủy điện tích năng ngoài sông. Đây là thuật ngữ chỉ một dạng "pin nước" khổng lồ, lưu trữ năng lượng bằng cách bơm nước từ hồ thấp lên hồ cao trong giờ thấp điểm và xả nước phát điện vào giờ cao điểm.
Theo giáo sư Úc, Việt Nam có đến khoảng 6.000 địa điểm phù hợp, hơn gấp khoảng 200 lần nhu cầu thực tế. Việt Nam đã có nền tảng vững chắc với hệ thống thủy điện hiện hữu và đội ngũ kỹ sư giàu kinh nghiệm. Điều cần thiết là sớm khởi động các dự án quy mô lớn để hỗ trợ cho quá trình chuyển đổi xanh, ông kết luận.
Văn bản này được CNN thu thập từ một quan chức Mỹ. Ba nguồn tin cấp cao khác đã xác nhận nội dung của bản dự thảo này.
Tuy nhiên, không loại trừ khả năng bản ghi nhớ chính thức giữa Mỹ và Iran dự kiến ký kết vào cuối tuần này có thể có một số thay đổi về mặt điều khoản và câu chữ.
Bản dự thảo gồm 14 điều, dự kiến ký kết vào ngày 19-6 và mở ra giai đoạn 60 ngày đàm phán về các điều khoản cuối cùng của thỏa thuận. Văn bản mà CNN thu thập được gồm:
1. Iran, Mỹ và các đồng minh trong cuộc chiến sẽ chấm dứt ngay lập tức và vĩnh viễn chiến tranh trên mọi mặt trận, bao gồm cả Lebanon và cam kết từ nay sẽ không phát động bất kỳ hành động thù địch nào nhằm vào nhau.
2. Iran và Mỹ cam kết tôn trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của nhau và kiềm chế can thiệp vào nội bộ của nhau.
3. Iran và Mỹ cam kết đàm phán và đạt được thỏa thuận cuối cùng trong thời hạn tối đa 60 ngày, có thể kéo dài thêm nếu hai bên đồng thuận.
4. Ngay khi ký kết biên bản này, Mỹ sẽ dỡ bỏ lệnh phong tỏa hải quân và ngăn chặn mọi sự can thiệp hoặc cản trở đối với Iran, đồng thời khôi phục lưu thông trong thời hạn tối đa 30 ngày về mức tương ứng với khối lượng lưu thông trước chiến tranh.
Ngoài ra, Mỹ cũng cam kết rút quân khỏi các khu vực xung quanh trong vòng 30 ngày sau khi đạt được thỏa thuận cuối cùng.
5. Ngay khi ký kết biên bản này, Iran sẽ ngay lập tức tiến hành các biện pháp đảm bảo việc lưu thông của các tàu thương mại từ vịnh Ba Tư sang biển Oman và ngược lại trong vòng 30 ngày.
6. Mỹ, cùng các đối tác trong khu vực, cam kết xây dựng một kế hoạch toàn diện nhằm tái thiết và phát triển kinh tế cho Iran, đồng thời đảm bảo nguồn tài trợ tối thiểu 300 tỉ đô la.
Tuy nhiên, Washington cũng lưu ý khoản ngân sách này không đến từ Mỹ, mà đến từ các nhà tài trợ trong khu vực.
7. Mỹ cam kết chấm dứt tất cả các biện pháp trừng phạt đang áp lên Iran, bao gồm nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc và Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA), cùng các biện pháp trừng phạt của Washington.
8. Iran tái khẳng định sẽ không bao giờ sản xuất vũ khí hạt nhân. Các vấn đề liên quan đến hạt nhân sẽ được thống nhất trong thỏa thuận cuối cùng.
9. Trong thời gian chờ đạt được thỏa thuận cuối cùng, Iran và Mỹ thống nhất Tehran sẽ duy trì hiện trạng đối với chương trình hạt nhân của mình.
Còn Mỹ sẽ không áp đặt các biện pháp trừng phạt mới đối với Iran hoặc tăng cường lực lượng quân sự trong khu vực.
10. Từ khi ký kết bản ghi nhớ đến khi các biện pháp trừng phạt được dỡ bỏ, Bộ Tài chính Mỹ sẽ cấp giấy miễn trừ cho hoạt động xuất khẩu dầu thô, sản phẩm hóa dầu và dẫn xuất của Iran, cùng tất cả các dịch vụ liên quan.
11. Căn cứ vào tiến triển của quá trình đàm phán sau đó, Mỹ cam kết các khoản tiền và tài sản bị đóng băng hoặc bị hạn chế của Iran sẽ được giải phóng và cung cấp đầy đủ.
12. Mỹ và Iran thống nhất thiết lập một cơ chế để giám sát việc thực hiện và duy trì thỏa thuận.
13. Sau khi ký kết và có đảm bảo về việc bắt đầu thực hiện điều 4, 5, 10 và 11, Mỹ và Iran sẽ tiến hành đàm phán về các điều còn lại trong thỏa thuận cuối cùng.
14. Thỏa thuận cuối cùng sẽ được phê chuẩn thông qua một nghị quyết ràng buộc của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.
Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) vừa thông báo đã tấn công và vô hiệu hóa con tàu thứ hai tại eo biển Hormuz trong sáng nay 12.7 vì vi phạm quy định, theo Reuters. Đồng thời, Iran còn phóng tên lửa đạn đạo nhằm vào căn cứ không quân chiến lược Al Udeid của Mỹ tại Qatar, phá hủy trung tâm bảo dưỡng chiến đấu cơ và cơ sở chỉ huy và kiểm soát tại đây.
Bên cạnh đó, IRGC còn tấn công địa điểm radar quân sự Mỹ tại Kuwait. Các cơ sở hỗ trợ và tiếp nhiên liệu cho tàu sân bay Mỹ tại cảng Duqm (Oman), các trung tâm hỗ trợ hậu cần cho tàu chiến Mỹ cũng bị tấn công nặng nề trong hành động "đáp trả" của Iran.
Theo AFP, còi báo động và nhiều vụ nổ đã được nghe thấy tại Qatar, UAE và Bahrain.
Diễn biến leo thang trong ngày bắt đầu bằng việc Iran tấn công một tàu chở container bị cáo buộc đi sai phân luồng tại eo biển Hormuz và tuyên bố đóng cửa eo biển này.
Quân đội Mỹ sau đó tiến hành đợt không kích thứ ba trong tuần nhằm vào Iran, đánh trúng xấp xỉ 140 mục tiêu quân sự, gồm cơ sở tên lửa, máy bay không người lái (UAV), kho vũ khí, mạng lưới liên lạc và cơ sở giám sát bờ biển.
Truyền thông Iran đưa tin về những vụ nổ tại Bandar Abbas, Sirik, Jask, đảo Qeshm và tỉnh Khuzestan giáp Iraq.
Trong một tuyên bố trên mạng xã hội X, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf, nhà đàm phán chính của nước này, tuyên bố "kỷ nguyên của những thỏa thuận một chiều đã kết thúc". "Chúng tôi đã bảo rồi: các vị hãy giữ lời hoặc sẽ phải trả giá. Thực tế đang gõ cửa", ông Ghalibaf viết, đăng kèm đoạn trích nội dung bản ghi nhớ thỏa thuận với Mỹ liên quan eo biển Hormuz.
Theo thỏa thuận, Iran sẽ sắp xếp cho việc di chuyển an toàn của tàu thương mại qua eo biển và không thu phí trong chỉ 60 ngày. Đây được cho là tâm điểm tranh cãi giữa các bên. Trong khi Mỹ và đồng minh yêu cầu đảm bảo tự do di chuyển và không thu phí, phía Iran nhấn mạnh tàu thuyền đi qua eo biển phải tuân thủ phân luồng của nước này.