Bên cạnh tin buồn về hai chân sút trụ cột, đội hình HLV Moriyasu vẫn có những điểm sáng khi tiền vệ Wataru Endo kịp thời bình phục. Ngôi sao đang thuộc biên chế Liverpool từng khiến người hâm mộ lo lắng với chấn thương mắt cá nghiêm trọng hồi tháng 4.
Việc thủ quân sinh năm 1993 góp mặt không chỉ giải quyết bài toán chuyên môn ở khu trung tuyến mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho toàn đội.
Bên cạnh Endo, sự hiện diện của lão tướng Yuta Nagatomo cũng gây chú ý lớn. Ở tuổi 39, cựu sao FC Tokyo vẫn cho thấy sự bền bỉ đáng kinh ngạc khi có lần thứ 5 tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Với 144 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, kinh nghiệm của Nagatomo được kỳ vọng sẽ giúp ích rất nhiều cho các đồng đội trẻ trong những thời điểm áp lực.
Tuy nhiên, người hâm mộ Nhật Bản vẫn phải lo lắng khi hai “ngòi nổ” quan trọng nhất trên hàng công là Kaoru Mitoma và Takumi Minamino đồng loạt vắng mặt.
Đặc biệt, sự thiếu vắng ngôi sao số một bóng đá Nhật Bản Mitoma, người đang tỏa sáng rực rỡ trong màu áo Brighton tại Ngoại hạng Anh được xem là tổn thất không thể bù đắp. Khả năng đột phá và gây đột biến của anh vốn là vũ khí lợi hại nhất mà HLV Moriyasu sở hữu.
Tại World Cup 2026, Nhật Bản nằm ở bảng đấu được đánh giá là cực kỳ cam go với sự góp mặt của hai đại diện châu Âu là Hà Lan và Thụy Điển, cùng đối thủ khó chịu Tunisia.
Dù rơi vào bảng đấu nặng ký, nhưng với vị thế của đội bóng từng đánh bại cả Đức và Tây Ban Nha ở kỳ World Cup trước, “Chiến binh Samurai” vẫn tràn đầy tự tin ở giải đấu năm nay.
Mục tiêu của thầy trò HLV Moriyasu không gì khác ngoài việc vượt qua vòng bảng và tiến sâu nhất có thể để khẳng định vị thế của bóng đá châu Á trên bản đồ thế giới.
Danh sách 26 tuyển thủ Nhật Bản dự World Cup 2026
Thủ môn: Zion Suzuki (Parma), Keisuke Osako (Sanfrecce Hiroshima), Tomoki Hayakawa (Kashima Antlers)
Hậu vệ: Yuta Nagatomo (FC Tokyo), Shogo Taniguchi (Sint-Truiden), Ko Itakura (Ajax), Tsuyoshi Watanabe (Feyenoord), Takehiro Tomiyasu (Ajax), Hiroki Ito (Bayern Munich), Ayumu Seko (Le Havre), Yukinari Sugawara (Werder Bremen)
Chiều 30-4, Giải đua xe mô tô sân tròn cúp vô địch quốc gia lần thứ 2 năm 2026 khai mạc ở sân vận động Cần Thơ. Một sự cố ở chung kết nội dung Exciter 150 đã lấy đi sinh mạng của tay đua sinh năm 1997, Đinh Hoàng Quốc Hiếu, số đeo 12 của đội Bồ Câu A Trắng.
Ở vòng đua cuối cùng, Quốc Hiếu, đang ở vị trí thứ 3, bứt tốc ở đoạn đường thẳng mé khán đài B sân Cần Thơ, cố vượt qua tay đua giữ vị trí thứ 2, thì bất ngờ tai nạn xảy ra.
Xe của Quốc Hiếu loạng choạng, người và xe cà lê dưới nền rồi lọt thỏm vào hàng rào phao hơi ở khán đài D. Hàng rào được chắn bằng phao hơi màu đỏ, phía dưới chèn bao cát.
Tay đua 29 tuổi bất tỉnh nhân sự và được các nhân viên nhanh chóng hỗ trợ. Bác sĩ, y tế và xe cấp cứu có mặt để đưa Quốc Hiếu vào bệnh viện cấp cứu.
Tuy nhiên do va chạm quá mạnh, tối 30-4 tay đua ngụ quận Gò Vấp (cũ) đã trút hơi thở cuối cùng. Cáo phó gia đình ghi nhận, Đinh Hoàng Quốc Hiếu qua đời lúc 0h ngày 1-5-2026.
Thi hài của anh được gia đình đưa về quàn tại quê nhà ở Phan Thiết, Bình Thuận (cũ).
Thông tin tay đua Quốc Hiếu (#QH12) thiệt mạng trên đường đua đã gây xôn xao cộng đồng đua xe máy phong trào và chuyên nghiệp ở Việt Nam.
Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định "bàn thắng trên sân đối phương" một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp "mỏ neo" phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 "mỏ neo" khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí "thả neo", trong đó 2 "mỏ neo" phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: "Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình". PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.
Phút 79, khi tỷ số là 1-1 và Al Hilal cần ghi thêm bàn thắng để tiếp tục bám đuổi Al Nassr, hậu vệ trái của Al Khaleej, Pedro Rebocho có bóng ở rìa cấm địa đội nhà. Sau vài nhịp giữ bóng hướng về phía trước, hậu vệ Bồ Đào Nha chuyền về cho thủ môn đội nhà nhưng không quan sát. Tiền vệ Al Hilal, Sultan Mandash rình để cướp bóng và sút một chạm tung lưới chủ nhà, ấn định thắng lợi 2-1 cho đội khách.
Rebocho cùng vài đồng đội đứng quanh đồng loạt đổ gục xuống và ôm đầu sau sai lầm. Kế đó, hậu vệ 31 tuổi nhanh chóng vào lưới nhặt bóng và đưa lại vạch giữa sân. Tuy nhiên, Al Khaleej không thể ghi thêm bàn trong thời gian còn lại.
Chiến thắng này giúp Al Hilal đạt 77 điểm sau 31 vòng đấu, khi giải chỉ còn ba vòng. Đoàn quân Simone Inzaghi chỉ còn kém Al Nassr hai điểm. Tuy nhiên, hai đội đầu bảng còn gặp nhau ở vòng áp chót tối 12/5, nên đều có quyền tự quyết vô địch. Còn nếu không có sai lầm của Rebocho, Al Nassr vẫn có thể vô địch nếu thua Al Hilal.
Sau trận đấu trên sân Prince Mohamed bin Fahd, một thành viên Al Khaleej thậm chí còn cười với Rebocho và dùng ngón trỏ và ngón cái xoa vào nhau làm động tác tiền bạc. Có thể người này ám chỉ Rebocho sẽ nhận được tiền từ sai lầm này
Al Khaleej đang đứng thứ 11 Saudi Pro League, và không còn mục tiêu phấn đấu. Trong khi đó, chức vô địch chỉ do Al Nassr và Al Hilal cạnh tranh nhau. Đối thủ của Al Nassr trong ba trận còn lại lần lượt là Al Shabab, Al Hilal và Damac. Còn Al Hilal sẽ gặp Al Nassr, Neom và Al Fayha.
Ronaldo vẫn đang hướng tới danh hiệu lớn đầu tiên kể từ khi sang Arab Saudi cuối năm 2022. Nếu Al Nassr thua Al Hilal, lợi thế đua vô địch của đoàn quân Jorge Jesus sẽ biến mất. Vì thế, trận đấu tới được ví như "cuộc so tài giá trị nhất lịch sử Pro League".