Đội tuyển Thụy Sĩ đã có mặt ở Los Angeles vào hôm qua (2/6) để chuẩn bị cho World Cup 2026. Dự kiến, toàn đội sẽ tập luyện ở San Diego trong những ngày tới. Tuy nhiên, Thụy Sĩ lại gặp sự cố không ngờ tới.
Theo đó, tiền đạo chủ lực của đội bóng Breel Embolo không được nhập cảnh vào Mỹ vì rắc rối liên quan tới giấy tờ. Liên đoàn bóng đá Thụy Sĩ (SFV) phân tích: “Rất tiếc, Breel Embolo không thể xuất hiện ở Mỹ cùng toàn đội”.
Cũng theo SFV, rắc rối phát sinh từ hệ thống cấp phép du lịch điện tử (ESTA) của Mỹ. Hồ sơ của ESTA (hệ thống tự động được sử dụng để xác định tư cách hợp lệ của du khách khi du lịch đến Mỹ) vẫn đang được xem xét. Cơ quan quản lý bóng đá Thụy Sĩ không nêu rõ lý do dẫn tới tình trạng này.
Một vài nguồn tin ở Thụy Sĩ cho rằng vào năm 2023, Embolo từng bị một tòa án ở Thụy Sĩ kết án vì tội đe dọa người khác. Sau đó, đơn kháng cáo của tiền đạo này vào tháng 9 năm ngoái đã bị bác bỏ.
Ngoài ra, năm 2021, Emboli bị CLB Borussia Monchengladbach kỷ luật vì tham dự một bữa tiệc với bạn bè trong thời gian phong tỏa vì Covid-19. Năm 2024, anh bị liên quan đến một vụ án hình sự ở Basel vì mua các chứng chỉ kiểm tra giả mạo vào năm 2021.
Vấn đề ESTA có thể khiến các vận động viên, nhân viên và người hâm mộ có tiền án tiền sự lo lắng về việc nhập cảnh vào Mỹ.
Tuy nhiên, điều đáng nói, vào tháng 6 năm ngoái, Embolo vẫn được nhập cảnh vào Mỹ để cùng đội tuyển Thụy Sĩ tham dự trận giao hữu với Mỹ và Mexico.
Liên đoàn bóng đá Thụy Sĩ khẳng định đang liên quan tới cơ quan chức năng và hy vọng Embolo có thể sớm nhập cảnh vào Mỹ.
Embolo đã ra sân 86 trận cho đội tuyển Thụy Sĩ và ghi được 24 bàn thắng. Trong những năm qua, anh luôn là sự lựa chọn số một trên hàng công của đội bóng.
Ở World Cup 2026, Thụy Sĩ nằm chung bảng với Canada, Bosna và Qatar. Họ sẽ thi đấu trận mở màn gặp Qatar vào lúc 2h ngày 14/6.
Trong bối cảnh đó, "Quỷ đỏ" châu Âu vẫn được đánh giá nhỉnh hơn phần còn lại tại bảng G. Dù sở hữu nhiều lợi thế về chất lượng đội hình và kinh nghiệm, tuyển Bỉ không còn mang hình ảnh áp đảo như giai đoạn đỉnh cao trước đây. Ai Cập vì thế hoàn toàn đủ khả năng tạo ra cuộc cạnh tranh đáng chú ý cho ngôi đầu bảng.
Tuyển Bỉ bước vào World Cup 2026 với vị thế của đội tuyển mạnh nhất bảng G, nhưng cũng là tập thể đang đứng giữa giai đoạn chuyển giao thế hệ.
Đây nhiều khả năng sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku cùng nhiều ngôi sao từng giúp bóng đá Bỉ duy trì vị thế hàng đầu thế giới suốt hơn một thập niên.
De Bruyne vẫn là linh hồn lớn nhất nơi tuyến giữa, nhờ khả năng điều tiết và tạo đột biến ở đẳng cấp cao nhất.
Dẫu vậy tiền vệ này không còn duy trì nền tảng thể lực sung mãn như giai đoạn World Cup 2018, khiến tuyển Bỉ cần thêm nhiều sự hỗ trợ từ lớp cầu thủ trẻ xung quanh.
Hy vọng lớn nhất của tuyển Bỉ hiện nằm ở những cái tên trẻ trung như Jeremy Doku, Charles De Ketelaere hay Amadou Onana. Tốc độ và khả năng tạo đột biến của Doku đặc biệt quan trọng trong bối cảnh hàng công Bỉ không còn duy trì sự bùng nổ như trước.
Tuy nhiên vấn đề lớn nhất của “Quỷ đỏ” lại nằm ở hàng phòng ngự, khi họ không còn sở hữu hệ thống chắc chắn như thời Kompany, Alderweireld hay Vertonghen. Đây là điểm mà Ai Cập hoàn toàn có thể khai thác bằng những tình huống phản công tốc độ cao.
Salah tiếp tục là niềm hy vọng lớn nhất của đại diện châu Phi nhờ tốc độ, kỹ thuật và khả năng tạo khác biệt rất khó lường. Không còn chơi quá cảm hứng như trước, Ai Cập hiện thiên về tính tổ chức và sự thực dụng, giúp họ trở thành đối thủ rất khó chịu ở các giải đấu cúp.
Tuyển Iran tiếp tục mang đến hình ảnh quen thuộc của bóng đá châu Á với lối chơi kỷ luật và ý chí kiên cường. Trong nhiều năm qua, đội tuyển này luôn duy trì sự ổn định nhờ khả năng phòng ngự chắc chắn và tinh thần thi đấu lì lợm.
World Cup 2026 cũng diễn ra trong bối cảnh bóng đá Iran chịu nhiều sức ép bởi tình hình chiến sự và căng thẳng chính trị tại khu vực Trung Đông. Điều đó phần nào khiến hành trình của Iran mang nhiều ý nghĩa tinh thần hơn.
Dù không sở hữu nhiều ngôi sao lớn, Iran vẫn thường khiến các đội mạnh gặp khó nhờ khả năng giữ cự ly đội hình và tranh chấp quyết liệt. Đây cũng là kiểu đội bóng rất nguy hiểm nếu đối thủ thiếu kiên nhẫn hoặc chủ quan.
Trong khi đó New Zealand bị đánh giá thấp nhất bảng do khoảng cách trình độ khá lớn so với ba đội còn lại. Tuy nhiên đại diện châu Đại Dương vẫn sở hữu điểm mạnh riêng về thể hình, bóng bổng và khả năng chơi giàu va chạm.
Khác với nhiều đội tuyển nhỏ khác, New Zealand thường không dễ vỡ trận khi gặp đối thủ mạnh hơn. Họ sẵn sàng chơi phòng ngự số đông và kéo trận đấu vào thế giằng co, nhằm chờ cơ hội từ các tình huống cố định.
Nhìn chung, Bỉ vẫn là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí đầu bảng G nhờ chất lượng đội hình vượt trội. Tuy nhiên Ai Cập đủ khả năng tạo ra cuộc cạnh tranh thực sự, còn Iran và New Zealand vẫn đủ khả năng tạo ra bất ngờ trước các đội cửa trên.
HAGL đã khởi đầu khó khăn sau bàn mở tỷ số của Hoàng Hên, nhưng đã trở lại mạnh mẽ trong hiệp 2 và thắng ngược 3-1 nhờ các pha lập công của Gia Bảo, Batista và tình huống đá phản lưới nhà của Thành Chung.
Sau trận đấu, HLV Harry Kewelll nói đầy ẩn ý trong họp báo: "Tôi chúc mừng HAGL giành kết quả tốt. Họ chơi thứ bóng đá không hẳn là bóng đá, nhưng vẫn chúc mừng. Tôi tiếc vì CLB Hà Nội không thể tận dụng được những cơ hội đơn giản để kết liễu trận đấu.
HAGL có 3 cơ hội và tận dụng cả 3. Hy vọng chúng tôi sẽ không gặp trọng tài Malaysia nữa, hy vọng là trọng tài Việt Nam. Tôi gửi lời xin lỗi CĐV Hà Nội đi rất dài và mệt để đến đây, hy vọng họ có chuyến trở về an toàn".
HLV Lê Quang Trãi sau đó phản bác cách HLV Harry Kewell chê HAGL không đá bóng: "Đó là cách tiếp cận trận đấu của mỗi CLB, mỗi HLV. Ví dụ chung kết UEFA Champions League đêm qua, Arsenal cũng phải đá như... chúng tôi, bởi Arsenal phải đối đầu với 1 đội bóng được đầu tư rất nhiều tiền.
HAGL tự dùng cầu thủ tự đào tạo, dùng cầu thủ trẻ, đương nhiên chúng tôi phải chọn cách chơi phù hợp với chất lượng. Hà Nội chất lượng thì khỏi nói rồi họ đầu tư đội hình để đua vô địch".
Quay trở lại trận đấu, cựu trung vệ đội tuyển Việt Nam nhận xét:" Tôi nghĩ các bạn xem nhiều trận đấu đã diễn ra như thế này rồi. Trận đấu rất cảm xúc, trong đầu có nhiều kịch bản, nhưng tôi chưa hình dung được kịch bản này. Bản thân tôi rất hạnh phúc, cảm ơn các cầu thủ và tất cả mọi người.
Trong bóng đá, bản thân tôi khi chạm tới lòng tự ái thì bản năng, sự quyết tâm sẽ mãnh liệt hơn trên sân cỏ. Tôi cho rằng cầu thủ của tôi có năng lực nhưng đã có một chút thiếu tự tin ở hiệp 1.
Khi bị dẫn bàn không còn gì để mất. Họ xốc lại tinh thần, ra sân chiến đấu. Rất mừng là Gia Bảo khởi đầu cho bàn gỡ hòa và ghi bàn sau đó. Tôi rất cảm ơn sự đồng hành của người hâm mộ giúp đội bóng có động lực để chiến đấu".
Ở mùa giải năm ngoái, Tiến Linh là cầu thủ nội chơi ở vị trí tiền đạo cắm hiếm hoi ghi bàn đều đặn (13 bàn), nhưng vẫn đứng sau hai tiền đạo ngoại Alan Sebastiao (Công an Hà Nội - CAHN) và Lucao (Thể Công Viettel - cùng 14 bàn) ở danh hiệu vua phá lưới. Ngoài Tiến Linh, trong tốp 10 cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất chỉ có 2 cầu thủ mang quốc tịch VN là Nguyễn Xuân Son và Nguyễn Văn Quyết góp mặt với 7 bàn. Còn lại lần lượt đều là các cầu thủ ngoại như Joao Pedro (Hà Nội FC - 9 bàn), Leonardo Artur (CAHN - 10), Charles Atshimene (Quảng Nam - 11), Lucas Ribamar (Thanh Hóa - 12), Pedro Henrique (Thể Công Viettel - 13). Còn ở mùa giải năm nay, sau 18 vòng đấu, dẫn đầu danh sách ghi bàn vẫn là các cầu thủ ngoại như Alan (14 bàn), Joel (10 bàn), Lucao (9 bàn), Leonardo Artur (8 bàn)…, và chỉ có cầu thủ mới nhập tịch Đỗ Hoàng Hên (7 bàn) trong tốp 10. Người đứng thứ 11 là Nguyễn Hoàng Đức có 6 bàn thắng. Điều đáng nói là Hoàng Đức chơi ở vị trí tiền vệ chứ không phải tiền đạo.
Nhìn vào danh sách này có thể thấy việc ghi bàn ở các đội đều được giao phó cho các tiền đạo ngoại, vì thế tiền đạo nội rất khó chen chân vào đội hình chính, nhất là vị trí trung phong. Điển hình ở Hà Nội FC, tiền đạo trẻ Nguyễn Văn Tùng có thể hình đẹp (cao 1,81 m), kỹ thuật tốt, từng tỏa sáng trong màu áo các đội trẻ của VN như U.19, U.23 nhưng không thể giành được suất đá chính ở V-League. Năm nay dù đã 24 tuổi nhưng số lần ra sân của anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cứ thế, tài năng của anh dần mai một khi các HLV đứng trước áp lực thành tích để giữ ghế buộc phải dùng tiền đạo ngoại.
Nhâm Mạnh Dũng (26 tuổi, CLB Thể Công Viettel) và Võ Nguyên Hoàng (24 tuổi, CLB Đà Nẵng) từng được kỳ vọng là những trung phong tài năng của bóng đá VN, vì đều có thể hình đẹp (cùng cao 1,8 m), nhưng cả hai đều không có đất diễn ở V-League do không cạnh tranh nổi với các tiền đạo ngoại. Nếu Mạnh Dũng (mới ghi được 1 bàn) phải cạnh tranh với cặp tiền đạo ngoại Lucao (9 bàn) và Pedro Henrique (5 bàn), thì Nguyên Hoàng (0 bàn) cũng phải so tài với Lucas Ribamar (2 bàn) và Makaric (4 bàn). Nhìn số bàn thắng trên cũng đủ hiểu kết quả cuộc đọ sức này các tiền đạo nội thất thế ra sao.
Trong khi đó, các cựu binh trên đội tuyển như Tiến Linh, Thanh Bình (cùng CLB TP.HCM) đều xuống phong độ. Riêng Tiến Linh liên tiếp 13 trận không ghi bàn kể từ tháng 9.2025 khiến anh dần mất đi sự tự tin, sắc bén vốn có. Trung bình hơn 500 phút mới ghi 1 bàn, chưa đến 1 cú sút trúng đích mỗi trận, những con số này không chỉ đơn thuần là thống kê mà phản ánh rõ sự sa sút của Tiến Linh ở V-League mùa giải năm nay. Với một tiền đạo chủ lực, hiệu suất như vậy là đáng báo động.
Từ thực tế trên, đội tuyển VN hiện chỉ trông chờ vào tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son, nhưng anh vừa trở lại sau chấn thương nặng nên chưa đạt được thể trạng tốt nhất. Anh cũng mới chỉ ghi được 2 bàn ở mùa giải này cho CLB Nam Định. Rõ ràng, một khi Xuân Son gặp sự cố như chấn thương hoặc phong độ không tốt, khâu ghi bàn của đội tuyển cũng lao đao theo. Đơn cử trong năm 2025, khi vắng Xuân Son, đội tuyển VN phải rất chật vật mới thắng được các đội yếu như Lào và Nepal tại vòng loại Asian Cup 2027.
Tín hiệu đáng mừng là mấy vòng đấu gần đây, 2 tiền đạo trẻ Nguyễn Đình Bắc (CAHN) và Lê Văn Thuận (Ninh Bình) đã liên tiếp ghi những bàn thắng quan trọng giúp đội nhà giành kết quả tốt. Đình Bắc ghi 2 bàn trong trận CAHN thắng Đà Nẵng 5-1 ở vòng 17, đến vòng 18 anh tiếp tục ghi 1 bàn vào lưới PVF-CAND. Đây cũng là 3 bàn thắng của anh cho đến thời điểm này ở V-League năm nay. Trong khi đó, Văn Thuận cũng có 2 bàn thắng quan trọng trong trận gặp HAGL (vòng 17) và Becamex TP.HCM (vòng 18), giúp đội Ninh Bình giành 6 điểm quý giá. Tuy nhiên, cả Đình Bắc và Văn Thuận không phải mẫu tiền đạo cắm mà chỉ chơi hay ở vị trí tiền đạo cánh hoặc tiền vệ, vì vậy bóng đá VN vẫn khan hiếm vị trí trung phong điển hình.