Tôi ngoài 30 tuổi, đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đến giờ vẫn còn nhiều day dứt, đặc biệt là chuyện liên quan đến con gái. Tôi và vợ cũ có một con chung. Trong nhiều năm chung sống, cô ấy không đi làm. Ban đầu tôi và gia đình vẫn cố gắng lo liệu mọi chi phí sinh hoạt, với suy nghĩ miễn sao gia đình yên ổn, con cái được chăm sóc đầy đủ là được. Tuy nhiên, theo thời gian, những áp lực tài chính ngày càng lớn. Mỗi lần tôi đề cập đến chuyện vợ nên đi làm để cùng chia sẻ gánh nặng, cô ấy thường đưa ra những lý do như phải chăm con, ngại đi xa, sợ tự đi xe đến chỗ làm. Tôi hiểu việc chăm con là vất vả nhưng khi mọi áp lực dồn lên một phía trong thời gian dài, tôi dần cảm thấy mệt mỏi và bất mãn.
Những xung đột về tiền bạc, trách nhiệm và cách nhìn nhận cuộc sống khiến mối quan hệ của chúng tôi ngày càng căng thẳng. Điều khiến tôi buồn nhất là trong mọi mâu thuẫn, cô ấy gần như không bao giờ chấp nhận bản thân có phần trách nhiệm nào. Tôi không phủ nhận mình cũng có lỗi, bởi hôn nhân đổ vỡ chưa bao giờ là lỗi của riêng một người. Nhưng thay vì cùng nhau ngồi lại để tìm giải pháp, cô ấy thường quy kết rằng mọi sai lầm đều xuất phát từ tôi.
Đỉnh điểm là khoảng năm năm trước, gia đình bên vợ bất ngờ đến dọn hết đồ đạc của cô ấy và con gái về quê mà không hề thông báo trước với gia đình tôi. Lý do họ đưa ra là tôi khó tính, khó ở. Trước đó, tôi đã nhiều lần năn nỉ cô ấy cho con đi học lại và cố gắng hàn gắn nhưng cô ấy nhất quyết muốn ly hôn. Thực tế phải đến một năm sau chúng tôi mới hoàn tất thủ tục. Trong khoảng một năm đó, tôi vẫn nhiều lần cố gắng níu kéo, mong cô ấy quay về vì con. Nhưng đổi lại, cô ấy luôn yêu cầu tôi phải xuống xin lỗi ba mẹ cô ấy, dù tôi cảm thấy mình không có lỗi gì với họ.
Mối quan hệ cứ dây dưa thêm gần hai năm trong trạng thái không rõ ràng, không thể tiến cũng chẳng thể dứt. Sau đó, tôi phát hiện cô ấy nhắn tin rất nhiều với một người đàn ông khác, thậm chí còn nhiều hơn cả với tôi. Khi tôi thắc mắc, cô ấy nói đó chỉ là tri kỷ, còn cho rằng tôi ghen tuông quá mức. Tôi từng đề nghị cả ba người gặp nhau để nói chuyện cho rõ ràng nhưng cô ấy từ chối, rồi chặn liên lạc với tôi suốt ba tháng. Sau biến cố đó, tôi quyết định buông bỏ hoàn toàn để bước tiếp với một mối quan hệ mới.
Gần đây, tôi kết hôn lần nữa. Tôi không chủ động thông báo chuyện này cho vợ cũ. Khi biết được, cô ấy nhắn rất nhiều lời xúc phạm, cho rằng tôi sống theo bản năng, là người tồi tệ, thậm chí còn dọa sau này sẽ kể cho con gái nghe tôi đã xấu xa thế nào. Điều khiến tôi đau lòng nhất là từ đó, cô ấy chỉ cho tôi gọi điện thăm con hai ngày mỗi tháng. Là một người cha, tôi thấy mình dần trở nên xa lạ với chính con gái ruột của mình. Tôi không biết sau này con sẽ nhìn nhận tôi ra sao khi chỉ được nghe câu chuyện từ một phía.
Tôi không viết những dòng này để đổ lỗi cho ai. Tôi biết bản thân cũng có những thiếu sót trong cuộc hôn nhân cũ. Điều tôi day dứt nhất là người lớn không thể tìm được tiếng nói chung và người chịu thiệt thòi cuối cùng lại là con trẻ. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, con gái đủ lớn để hiểu rằng dù chuyện giữa bố mẹ có thế nào, tình yêu tôi dành cho con chưa từng thay đổi.
Tôi 32 tuổi, làm ngân hàng. Bạn gái kém 3 tuổi, làm nhân viên văn phòng. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm. Cô ấy xinh xắn nên nhiều người theo đuổi. Lương tôi tốt nên mọi chi phí của bạn gái tôi đều lo. Hơn nữa, tôi còn gánh giúp em một khoản nợ 100 triệu từ khi hai đứa quen nhau. Tôi yêu là xác định đi đến hôn nhân nên hết lòng vì bạn gái.
Thời gian này chúng tôi cãi nhau khá nhiều, tính em hay ghen và nghĩ lung tung. Những lúc tôi bận việc hoặc đi công tác, không có thời gian nói chuyện nhiều, em lại hờn dỗi, tỏ thái độ rất khó chịu. Những lúc như thế em làm mọi cách để cho người ngoài thấy em còn độc thân và thản nhiên liên lạc với những người thích em trước mặt tôi, mục đích chọc tức tôi. Vì quen lâu nên tôi hiểu em làm như vậy vì tính hiếu thắng chứ không nghĩ ngợi gì, thế nhưng điều đó làm tôi rất khó chịu.
Tối qua, tôi đã gọi điện thẳng cho người đang tán em, bảo anh ta đừng liên lạc với em nữa, tôi chính là bạn trai em. Bạn gái thấy thế, tát tôi một cái như trời giáng, rồi nhắn tin giải thích cho người đó, còn bảo tôi phải xin lỗi anh ta. Bình thường không sao nhưng mỗi lúc cãi nhau em lại không kiềm chế được, làm những hành động như vậy. Tôi thấy mình không được tôn trọng. Hôm qua đến giờ tôi suy nghĩ rất nhiều, không biết phải làm như thế nào. Xin ý kiến mọi người.
Tôi 43 tuổi, kết hôn 19 năm và có hai con. Chồng gia trưởng và bạo hành tôi về thể chất lẫn tinh thần. Đặc biệt, mỗi lần đi nhậu về là chửi bới, đánh đập, khủng bố tinh thần tôi và các con. Ngoài ra, chuyện kinh tế trong nhà, hai vợ chồng không thống nhất được. Lương chồng bao nhiêu tôi không được biết; lương tôi không được cao vì làm công việc chân tay, cụ thể là công nhân may. Phần lớn chi tiêu trong nhà do tôi chi trả. Chồng đóng tiền học theo kỳ, còn tôi lo tiền học thêm cho các con. Chồng không tôn trọng tôi, những khoản mua sắm vật dụng hay những khoản khác, chồng không bao giờ hỏi ý kiến tôi. Anh sử dụng tiền vào việc gì tôi không được hỏi, không được biết. Mỗi lần tôi đề cập tới là chồng sẽ kiếm chuyện gây sự. Lâu dần, vì muốn được sống yên ổn, tôi không đề cập tới.
Chồng tôi hào phóng với người ngoài nhưng tính toán với vợ, có thể bỏ tiền mời bạn bè nhậu nhưng không đưa tiền cho tôi chi tiêu trong nhà. Tôi từng nghĩ sẽ cố gắng chịu đựng vì con, để hai con học xong đại học sẽ giải thoát cho bản thân. Nhưng gần đây, tôi phát hiện chồng vay tiền từ các app ngân hàng và công ty tín dụng. Khi tôi hỏi, chồng không thừa nhận nhưng vẫn mang tiền đi đóng lãi hàng tháng, số nợ lên đến hơn 300 triệu đồng và con số có dừng lại hay còn tăng nữa tôi không chắc. Tôi có nói chuyện với chồng về số nợ nhưng mỗi lần mở lời là chồng lại phản ứng ngược, la lối và chửi bới tôi, cho rằng tôi đặt điều và do thu nhập của tôi thấp nên dẫn đến việc chồng vay nợ. Trong khi những khoản nợ đó không hề được chồng bàn bạc và thông báo cho tôi là vay để sử dụng vào mục đích gì.
Giờ tôi không thể chịu đựng được thêm và muốn làm thủ tục đơn phương ly hôn. Tôi đã nói chuyện nhưng mỗi lần đề cập tới là chồng đe dọa không để cho tôi sống yên ổn. Ám ảnh tâm lý và những việc trước đây chồng từng làm khiến tôi lo sợ nếu làm đơn ly hôn. Tôi cũng lo lắng với mức lương công nhân hiện tại không lo được cho hai con, một cháu năm nay thi đại học và một cháu đang học lớp mười.
Tôi không rành thủ tục ly hôn nên không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không đủ tiền thuê luật sư vì lo lắng chi phí thuê quá cao. Kính mong quý anh chị độc giả cho lời khuyên tôi nên làm gì lúc này. Thủ tục ly hôn đơn phương có phức tạp và thời gian giải quyết trong bao lâu? Chúng tôi có tài sản chung là một căn nhà nhỏ, tôi mong muốn ly hôn thì sang tên cho con để không bị mất nhà nếu chồng tôi vỡ nợ, liệu tòa có chấp nhận không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi và em yêu nhau 4 năm mới đi đến hôn nhân. Sau 8 năm chung sống, chúng tôi có hai con đáng yêu, ngoan ngoãn. Hôn nhân của chúng tôi được gọi là hạnh phúc bởi sau ngần ấy năm vợ chồng không hề có mâu thuẫn ghê gớm nào. Tôi rất yêu vợ nhưng cơm áo gạo tiền rồi con cái cũng ít nhiều khiến tình cảm phai nhạt. Vợ chồng cũng không để ý việc hâm nóng tình cảm.
Một năm trước, tôi say nắng một đối tác xinh đẹp, kém 3 tuổi, tràn đầy năng lượng tích cực. Cô ấy ngưỡng mộ tôi, cho tôi thấy mình là người đàn ông có nhiều điểm khiến phụ nữ yêu thích. Tôi không thoát ra được năng lượng từ người con gái ấy và đã nảy sinh tình cảm. Rồi chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi đi quá giới hạn. Tôi luôn nghĩ đây là mối quan hệ cặp kè, vợ con vẫn luôn là số một. Tôi và cô ấy chỉ gặp nhau mỗi tuần một hai lần vào giờ trưa.
Cô ấy chấp nhận là người phụ nữ giấu mặt, không đòi hỏi, không ghen tuông. Tôi nhiều lúc muốn chia tay vì sợ một lúc nào đó mọi chuyện lộ, vợ sẽ không bao giờ tha thứ. Thế nhưng tôi không đủ bản lĩnh rời xa người con gái ấy. Rồi cũng đến lúc vợ phát hiện việc này. Em không đánh ghen, không chửi bới, cứ giam mình trong phòng suốt từ khi biết chuyện. Sau một tuần, vợ đưa tôi đơn ly hôn. Tôi sợ hãi khi thấy vợ khóc và hành động nhanh chóng đến vậy. Tôi cầu xin vợ tha thứ, tìm mọi cách để cắt đứt với nhân tình, không còn chút thời gian nào để nghĩ đến người con gái đó nữa.
Sau nhiều lần cầu xin, vợ đồng ý tha thứ cho tôi. Tôi làm mọi thứ để hàn gắn tình cảm với vợ, cố gắng dành nhiều nhất thời gian nhất có thể cho vợ. Tình cảm vợ chồng dần dần được cải thiện. Tuy nhiên, vợ thường mang chuyện này ra để nói, nhất là những khi cô gái kia viết lên mạng những lời tốt đẹp về tình yêu dành cho tôi. Người ngoài đọc có thể không hiểu nhưng vợ chồng tôi và cô ấy thì chắc chắn đọc là biết. Tôi mong vợ đã bỏ qua thì xin đừng nhắc đến quá khứ, để tôi có cơ hội chuộc lỗi.
Vợ hứa sẽ quên và không quan tâm nữa nhưng có chuyện gì liên quan đến tình cảm là lại lôi ra nói, khóc lóc, đau khổ, vợ chồng lại căng thẳng. Tôi không biết phải làm gì để chuyện này có thể qua đi, có lẽ nào cả đời này tôi phải sống trong dằn vặt để trả giá cho việc ngoại tình?