Tại cửa hàng nhỏ ở Beirut, đối diện với một tòa nhà vừa bị tên lửa Israel san phẳng, ông Qassem Saad cho biết đã quá chán cảnh xung đột lặp đi lặp lại. Ông hy vọng đàm phán có thể chấm dứt nhiều thập kỷ đau thương.
“Chúng tôi biết Israel sẽ mãi là kẻ thù, nhưng chúng tôi kiệt sức rồi”, Saad, 49 tuổi, người bị thương nhẹ trong vụ không kích, nói.
Về mặt lý thuyết, Israel và Lebanon đã trong tình trạng chiến tranh suốt gần 80 năm qua vì hai nước chưa ký kết hiệp định hòa bình kể từ Chiến tranh Arab – Israel năm 1948.
Hezbollah, nhóm vũ trang do Iran hậu thuẫn ở Lebanon, đã đối đầu dữ dội với Israel trong vài năm gần đây. Sau khi chiến sự Gaza nổ ra vào tháng 10/2023, Hezbollah phóng rocket vào Israel để bày tỏ đoàn kết với Hamas, khiến Israel đáp trả.
Tháng 10/2024, Israel đưa quân vào miền nam Lebanon. Một tháng sau, Israel chấp thuận một thỏa thuận ngừng bắn yêu cầu họ rút khỏi Lebanon. Tuy nhiên, lực lượng Israel vẫn không rút đi toàn bộ, với lý do Hezbollah vi phạm thỏa thuận.
Giao tranh giữa hai bên nối lại vào cuối tháng 2 khi Hezbollah nã pháo vào Israel để trả thù cho cái chết của Lãnh tụ Tối cao Iran Ali Khamenei. Quân đội Israel đáp trả bằng cách không kích và đưa quân sâu hơn vào lãnh thổ quốc gia láng giềng nhằm thiết lập vùng đệm tại miền nam Lebanon.
Đại sứ Lebanon và Israel sẽ gặp nhau tại thủ đô Washington của Mỹ vào ngày 14/4 để thảo luận về khả năng hai nước đàm phán trực tiếp. Chính quyền Lebanon muốn có một lệnh ngừng bắn giữa Israel và Hezbollah. Tuy nhiên, Israel bác bỏ khả năng này và yêu cầu Hezbollah phải giải giáp vũ khí, cho hay họ hiện chỉ muốn tập trung vào hòa đàm chính thức với chính phủ Lebanon.
“Với chúng tôi, điều cốt yếu là đạt được một thỏa thuận để có thể yên ổn nuôi dạy con cái. Nếu có một giải pháp hòa bình toàn diện, chúng tôi sẵn lòng ủng hộ, miễn là đôi bên tôn trọng và không xâm phạm lẫn nhau”, ông Saad nói. “Chỉ cần Israel rút quân khỏi miền nam, trao trả tù nhân, khôi phục quyền lợi cho chúng tôi và cam kết không tiếp tục ném bom, tôi chắc chắn sẽ ủng hộ đàm phán”.
Ở phía ngược lại, thủ lĩnh Hezbollah Naim Qassem đã thẳng thừng bác bỏ đàm phán, yêu cầu hủy bỏ cuộc gặp và thề sẽ chiến đấu “đến hơi thở cuối cùng”.
Mỹ và Iran hôm 8/4 đạt được lệnh ngừng bắn kéo dài hai tuần. Iran và bên trung gian là Pakistan khẳng định phạm vi thỏa thuận bao gồm Lebanon, nhưng Israel và Washington phủ nhận. Lebanon hôm 8/4 đã hứng chịu đợt tấn công dữ dội nhất trên cả nước kể từ khi giao tranh nổ ra, với hơn 350 người thiệt mạng.
Tại khu dân cư lao động Corniche al-Mazraa, một trong số các quận ở Beirut bị Israel ném bom tuần trước, người dân đang cố gắng thu gom những gì còn sót lại từ đống đổ nát của nhà cửa và cửa hàng.
Kamal Ayad, 49 tuổi, dừng tay nghỉ ngơi bên dưới một tòa nhà nơi ông đang sửa chữa hư hại. “Chúng tôi ủng hộ đàm phán nếu chúng phục vụ lợi ích của Lebanon, nếu chúng giải quyết được vấn đề, chấm dứt chiến tranh và để chúng tôi được sống yên ổn”, Ayd nói.
“Chúng tôi muốn hòa bình và hy vọng Iran sẽ không cản trở điều đó”, ông nói thêm. “Chúng tôi vô cùng mệt mỏi. Chúng tôi đã sống qua quá nhiều cuộc chiến và giờ chỉ muốn nghỉ ngơi”.
Bộ Y tế Lebanon ghi nhận 2.089 người thiệt mạng trong đó có 166 trẻ em và 88 nhân viên y tế, kể từ khi cuộc chiến lan rộng sang Lebanon vào 2/3.
Đối với nhiều người dân Lebanon, đàm phán với Israel – quốc gia bị coi là kẻ thù, từ lâu đã là điều cấm kỵ, nhưng cuộc gặp vào 14/4 không phải là nỗ lực đầu tiên.
Hồi tháng 12/2025, các đại diện của Lebanon và Israel đã tổ chức cuộc đối thoại trực tiếp đầu tiên sau nhiều thập kỷ, nằm trong cơ chế giám sát lệnh ngừng bắn năm 2024 để chấm dứt đợt giao tranh trước đó giữa Israel và Hezbollah. Trước đó, sau cuộc tấn công của Israel vào Lebanon năm 1982, hai nước cũng từng đàm phán thỏa thuận chấm dứt chiến tranh, nhưng thỏa thuận này sau đó bị hủy.
“Phải có một giải pháp giữa Mỹ và Iran, nếu không đàm phán cũng vô ích”, ông Joe Ghafari, 61 tuổi, cư dân quận Ashrafiyeh ở Beirut, nhận định. “Quyết định không nằm trong tay chúng tôi. Nếu được quyền, tôi sẽ ủng hộ đàm phán”.
Ông Ghafari bày tỏ lo ngại về việc bùng phát xung đột nội bộ mới tại một quốc gia từng trải qua cuộc nội chiến đẫm máu từ năm 1975 đến 1990.
Những người ủng hộ Hezbollah hôm 11/4 đã tuần hành phản đối đàm phán, trước khi tổ chức này và đồng minh là Phong trào Amal kêu gọi thành viên kiềm chế biểu tình.
“Làm sao có thể làm hòa với Israel nếu một bộ phận người dân không muốn?”, ông Ghafari đặt câu hỏi. “Nếu các cuộc đàm phán này tiến triển trong khi phía bên kia không muốn, chắc chắn sẽ có xung đột nội bộ. Mà Lebanon thì không thể chịu đựng thêm nội chiến nữa”.
Hình ảnh được biên phòng Estonia chụp tháng trước và công bố ngày 29/6 cho thấy tàu chở khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) mang tên Marshal Vasilevsky của Nga được trang bị ít nhất hai súng máy Kord cỡ nòng 12,7 mm. Con tàu khi đó đang di chuyển ở vùng biển phía tây Estonia, hướng tới cảng Bolshoy Bor ở vịnh Phần Lan.
Những khẩu súng được đặt trên nóc khoang chỉ huy, vị trí cao nhất trên con tàu, xung quanh che chắn bằng bao cát. Theo biên tập viên Thomas Newdick của chuyên trang quân sự Mỹ War Zone, đây là lần đầu tàu dân sự Nga được trang bị vũ khí xuất hiện tại khu vực Baltic.
Tàu Marshal Vasilevsky có chiều dài khoảng 290 m, tổng trọng tải 118.000 tấn, thuộc sở hữu của tập đoàn Gazprom và thường xuyên chở LNG đến vùng lãnh thổ hải ngoại Kaliningrad. Đây là tàu duy nhất của Nga có khả năng lưu trữ và tái hóa khí LNG, đóng vai trò chiến lược trong nhiệm vụ hỗ trợ Kaliningrad.
"Những khẩu súng trên tàu Marshal Vasilevsky gần như chắc chắn được dùng để chống máy bay không người lái (UAV). Ukraine hồi đầu tháng 6 đã triển khai UAV tấn công quân cảng Kronstadt gần St. Petersburg, đánh dấu một trong những vụ tập kích đầu tiên nhằm vào Hạm đội Baltic của Nga", Newdick cho biết.
Ukraine đã nhiều lần nhắm vào Hạm đội Biển Đen, khiến Nga phải rút chiến hạm bán đảo Crimea. Ngoài UAV, Ukraine còn sử dụng phương tiện mặt nước không người lái (USV) và tàu ngầm không người lái (UUV) trong các cuộc tập kích tại Biển Đen, đôi khi còn mở rộng sang Địa Trung Hải.
Theo Newdick, Ukraine chưa dùng USV và UUV tấn công mục tiêu trên biển Baltic, song nước này hoàn toàn có đủ khả năng để thực hiện. Nga cũng đề phòng khả năng Ukraine mở đợt tập kích tương tự chiến dịch Mạng nhện tháng 6/2025, trong đó loạt phương tiện bay không người lái (drone) được triển khai từ xe tải ở rất gần mục tiêu.
"Ngoài đối phó với UAV và USV Ukraine, trang bị súng máy hạng nặng cho tàu Marshal Vasilevsky còn là tín hiệu gửi đến NATO rằng họ không nên tiếp cận con tàu. Thủy thủ đoàn có thể nổ súng cảnh cáo trực thăng hoặc xuồng chở binh sĩ. Súng máy Kord có thể dễ dàng hạ trực thăng", Newdick nói.
Tuy nhiên, thủy thủ trên những tàu dân sự như Marshal Vasilevsky thường không được huấn luyện dùng súng máy hạng nặng, do đó có khả năng quân nhân Nga hoặc nhân viên của Cơ quan An ninh Liên bang (FSB) sẽ đi kèm. Con tàu cũng có thể mang theo tên lửa phòng không vác vai để chống UAV.
Giới chức châu Âu đã nhiều lần chặn bắt các phương tiện thuộc "đội tàu bóng tối", thuật ngữ được phương Tây dùng để chỉ những tàu chở dầu mà Nga dùng để lách lệnh trừng phạt, được quản lý thông qua mạng lưới công ty bình phong để che giấu quyền sở hữu.
Nga gần đây thực hiện những biện pháp ngày càng quyết liệt để bảo vệ đội tàu chở dầu của mình, trong đó có triển khai chiến hạm hộ tống phương tiện đi qua eo biển Manche giữa Anh và Pháp. Hộ vệ hạm Đô đốc Grigorovich ngày 16/6 bắn cảnh cáo một du thuyền Anh với lý do "tiếp cận gần đến mức gây nguy hiểm" tại khu vực.
Cơ quan công tố Mexico ngày 18/6 phát lệnh triệu tập Nancy Napoles Pacheco, thị trưởng thành phố Tenancingo, để lấy lời khai với cáo buộc "dàn dựng một vụ bắt cóc".
Theo hồ sơ điều tra, bê bối bắt nguồn từ thông báo ngày 31/5 rằng bà Napoles bị một nhóm tay súng ép lên xe và bắt cóc. Lực lượng an ninh lập tức triển khai chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn tại khu vực phía nam bang Mexico.
Trong thời gian bị giam giữ, bà Napoles đã liên lạc với lực lượng an ninh, khẳng định mình đang bị bắt giữ trái ý muốn, nhưng lại đề nghị không can thiệp trực tiếp để đảm bảo an toàn cho bản thân. Những kẻ bắt cóc yêu cầu khoản tiền chuộc 40 triệu peso (khoảng 2,3 triệu USD) và đe dọa tính mạng của bà cùng gia đình nếu yêu cầu không được đáp ứng.
Vài giờ sau, giới chức an ninh Mexico thông báo thị trưởng Tenancingo đã trốn thoát khỏi nơi giam giữ và được tìm thấy an toàn tại thành phố Joquicingo. Bà được đưa về nhà dưới sự bảo vệ của lực lượng an ninh.
Tuy nhiên, cuộc điều tra sau đó phát hiện nhiều điểm bất nhất trong lời khai của bà và những người liên quan. Các công tố viên cho biết lời khai của ba nghi phạm bị bắt, cùng dữ liệu thu thập từ camera giám sát và theo dõi liên lạc điện thoại, cho thấy vụ bắt cóc có thể đã được dàn dựng từ trước.
Theo kết quả điều tra sơ bộ, những người tham gia thực chất muốn tạo lý do hợp pháp để giải trình cho khoản tiền công đã bị biển thủ trước đó, biến chúng thành tiền chuộc. Cơ quan điều tra cho rằng chồng và em rể của bà Napoles là những người lên kế hoạch cho vụ "bắt cóc giả".
Theo công tố viên, một nhân chứng tình cờ chứng kiến cảnh nữ thị trưởng bị ép lên xe đã sớm trình báo cảnh sát, khiến lực lượng chức năng mở cuộc tìm kiếm nhanh hơn dự tính của gia đình Napoles.
Cơ quan công tố nghi ngờ thị trưởng Napoles cũng có vai trò tổ chức vụ bắt cóc giả, song nhấn mạnh tòa án sẽ là cơ quan quyết định có đủ bằng chứng để kết luận trách nhiệm của bà hay không.
Bà Napoles bác bỏ mọi cáo buộc, cho rằng sự việc đang bị "chính trị hóa". Hiện chưa có lệnh bắt đối với bà, song chồng và em rể của nữ thị trưởng đã bỏ trốn.
Bà Napoles là thành viên đảng cầm quyền Morena của Tổng thống Claudia Sheinbaum, người nhiều lần khẳng định chống tham nhũng là một trong những ưu tiên hàng đầu của chính phủ Mexico.
Theo New York Post, hành động của ông Mamdani vào ngày 27.6 đã khôi phục truyền thống nhảy xuống hồ bơi trong ngày khai mạc hội bơi mùa hè của các thị trưởng New York. Hai người tiền nhiệm gần nhất là ông Bill de Blasio và ông Eric Adams đều không tham gia sự kiện.
Dù mang lại sự thích thú cho người dân, hành động của ông Mamdani đã vi phạm quy định của Sở Công viên New York. Quy định bắt buộc người đến bơi phải mặc đồ bơi đúng chuẩn (nam giới phải mặc quần bơi có lớp lót lưới hoặc quần bơi bó sát) nhằm duy trì chất lượng và mức độ cân bằng hóa chất trong nước.
Trước những ý kiến trái chiều, Thị trưởng Mamdani đã phản hồi trên mạng xã hội X: "Khi họ bảo tôi 'mặc suit', tôi cứ đinh ninh". Trong tiếng Anh, từ "suit" có thể hiểu là bộ vest công sở, nhưng cũng là cách nói tắt của "swimsuit" (đồ bơi).
Đoạn video ghi lại sự việc nhanh chóng thu hút hơn 2 triệu lượt xem. Dù có một số chỉ trích về việc phá vỡ quy định, nhiều cư dân mạng đánh giá sự nhầm lẫn cố ý này mang lại tiếng cười và giúp vị thị trưởng trông gần gũi hơn.
Đây không phải lần đầu tiên ông Mamdani nhảy xuống nước trong bộ vest. Năm ngoái, khi còn vận động tranh cử, lãnh đạo New York từng nhảy xuống biển Coney Island của thành phố giữa mùa đông để đưa ra cam kết đóng băng giá thuê nhà. Lời hứa này vừa được chính quyền thông qua hôm 25.6, giúp giữ nguyên giá thuê cho khoảng 1 triệu căn hộ tại New York, nơi được xem là một trong những thành phố có chi phí thuê nhà đắt đỏ nhất nước Mỹ.