Theo truyền thông Trung Quốc, sự việc xảy ra hôm 2/5, khi ông Ji Yaozhong (44 tuổi), nông dân ở huyện Dương (Yangxian, tỉnh Thiểm Tây), lái xe tải chở 4.000kg táo đến huyện Hàm Phong (Xianfeng, tỉnh Hồ Bắc) để bán.
Khi đang ở địa phương này, ông Ji bất ngờ bị đột quỵ, tay phải tê liệt và nói khó. Ông được đưa vào Bệnh viện Y học cổ truyền huyện Hàm Phong cấp cứu.
Các bác sĩ đã kịp thời cứu sống ông Ji sau cơn đột quỵ. Tuy nhiên, theo đánh giá của bệnh viện, người đàn ông này sẽ phải trải qua quá trình điều trị và phục hồi chức năng kéo dài để có thể dần ổn định sức khỏe.
Sau khi nghe tin, vợ ông là bà Liang Lili lập tức đến chăm sóc chồng. Tuy nhiên, vì không biết lái xe nên bà đành để chiếc xe tải chở đầy táo nằm lại trong khuôn viên bệnh viện.
Gia đình ông Ji có hoàn cảnh khó khăn, bản thân ông là lao động chính trong nhà. Cha mẹ đều đau yếu, còn hai con vẫn đang tuổi đi học. Nếu số táo bị hư hỏng, gia đình sẽ chịu thiệt hại lớn. Biết được hoàn cảnh đó, chiều 4/5, bệnh viện đã phát động nhân viên cùng chung tay giúp đỡ người nông dân.
Nhân viên hậu cần lái chiếc xe tải chở táo ra cổng bệnh viện, dựng các quầy bán hàng tạm thời để hỗ trợ tiêu thụ. Táo được bán với giá 2,5 tệ/kg (khoảng 9.500 đồng).
Nhiều nhân viên y tế và người dân địa phương đã nhiệt tình ủng hộ. Có người mua hơn 500 tệ (1,9 triệu đồng) tiền táo, có người tranh thủ giờ nghỉ để phân loại, đóng gói, cân hàng. Một số khác còn mang thức ăn cho vợ ông Ji và động viên bà giữ gìn sức khỏe.
Thông tin nhanh chóng lan truyền. Chỉ trong vòng 19 giờ, toàn bộ 4 tấn táo đã được bán hết, giúp gia đình ông Ji thu về khoảng 34.000 tệ (khoảng 132 triệu đồng).
Trong tình trạng sức khỏe còn yếu, ông Ji xúc động nói: “Tôi thật sự biết ơn người dân Hàm Phong. Số táo này vốn khiến tôi tốn hơn 20.000 tệ (77 triệu đồng). Nếu chúng bị hỏng, tôi không biết gia đình sẽ xoay xở thế nào”.
Còn bà Liang bật khóc khi chia sẻ với truyền thông: “Các bác sĩ đã cứu mạng chồng tôi, còn những người tốt bụng nơi đây giúp gia đình tôi vượt qua khó khăn tài chính. Tôi không có người thân ở Hàm Phong nhưng mọi người đối xử với chúng tôi như người nhà”.
Ngày 6/5, chính quyền huyện Dương – quê nhà ông Ji – thông báo từ ngày 7/5 sẽ miễn phí vé vào cửa trong vòng một năm cho người dân mang hộ khẩu thành phố Ân Thi, nơi quản lý huyện Hàm Phong.
Các điểm tham quan được áp dụng gồm lăng mộ Thái Luân – người được xem là phát minh ra giấy ở Trung Quốc – cùng khu rừng bảo tồn loài cò quăm mào quý hiếm.
Ngay hôm sau, huyện Hàm Phong cũng đáp lại bằng chính sách tương tự dành cho người dân huyện Dương. Một trong những điểm du lịch nổi tiếng nhất của Hàm Phong là thành cổ Tangya Tusi – di sản thế giới được UNESCO công nhận.
Câu chuyện đẹp về tình người và sự tử tế qua lại giữa hai địa phương nhanh chóng gây xúc động trên mạng xã hội Trung Quốc. “Một sự hồi đáp đầy tử tế và biết ơn từ cả hai phía”, một dân mạng bình luận.
Người khác viết: “Tôi đã rưng rưng nước mắt khi đọc câu chuyện này. Bệnh viện và chính quyền địa phương đã làm điều tuyệt vời khi lan tỏa lòng tốt đến cả cộng đồng”.
Loài cá này từ lâu đã là một trong những món ăn được nhiều người yêu thích nhờ hương vị tươi ngon và giá trị dinh dưỡng cao. Mỗi vùng miền lại có những loài cá đặc trưng gắn liền với đời sống và văn hoá địa phương.
Ở một số vùng sông nước miền Trung và miền Bắc, có một loài cá mang cái tên vừa mộc mạc vừa khiến ai nghe cũng phải "ngượng mặt". Đó chính là cá cửng. Từng được xem là món "tiến vua" bởi thịt thơm, ít xương, vị ngọt tự nhiên, cá cửng ngày nay trở thành đặc sản quý hiếm, được giới sành ăn săn lùng với giá vài trăm nghìn đồng 1kg.
Từ xa xưa, cá cửng được xem như "lộc trời" – món ăn chỉ dành riêng cho vua chúa thưởng thức. Với nhiều thực khách, cá cửng là cái tên khá xa lạ, nhưng thực chất đây là loài cá thuộc họ cá quả (cá chuối) hay cá trèo đồi, thân tròn, thịt chắc.
Đặc điểm sinh sống của loài cá khá đặc biệt, chủ yếu trong các khe đá, mùa đông nước cạn đến đâu đào sâu hang xuống đó để sinh sống và ăn loại đất sét vàng (có trong hang để sống). Cá cửng ngủ một mạch suốt 3 tháng liền, đợi đến mùa mưa mới bắt đầu xuất hiện.
Theo nhiều chuyên gia ẩm thực thì cá trèo đồi ở vùng núi đá vôi Hoa Lư, Ninh Bình mới có được thứ thịt thơm, dai, ngọt đặc trưng nên mới được các vua thời xưa mới chuộng đến vậy.
Tại Ninh Bình, cá cửng chỉ sinh sống ở vùng hang động ngập nước thuộc xã Ninh Hải và Tổng Trường, huyện Hoa Lư, với số lượng vô cùng hạn chế. Loài cá này nổi tiếng khỏe, có khả năng trườn trên đá để leo lên những điểm cao như khe nước ven lưng chừng đồi, hồ trên núi, thậm chí tới tận những mạch nước nhỏ len lỏi giữa các vách đá cheo leo.
Nhắc đến ẩm thực cung đình vùng núi đá vôi Hoa Lư xưa, không thể bỏ qua cá cửng. Tương truyền, người dân từng bắt loài cá quý hiếm này để dâng tiến Đức Tiên Hoàng đế, coi đó là "lộc trời" chỉ dành cho bậc quân vương. Thời ấy, nếu tự ý ăn cá cửng, dân thường sẽ bị coi là phạm thượng.
Hiện nay, cá cửng được nhiều người săn lùng, tìm mua với giá lên đến vài trăm nghìn đồng/kg. Sở dĩ loài cá này trở nên đắt đỏ là bởi sản lượng đánh bắt tự nhiên vô cùng ít ỏi. Chúng sống ở những nơi hiểm trở, khó tiếp cận, lại không thể nuôi đại trà do đòi hỏi môi trường nước sạch, mát và nguồn thức ăn đặc thù từ đất sét vàng trong hang.
Mỗi mùa mưa, chỉ vài tháng trong năm, ngư dân mới có thể tìm thấy cá cửng xuất hiện bên ngoài các khe đá, hồ trên núi. Vì thế, muốn thưởng thức, thực khách thường phải đặt trước, thậm chí chờ nhiều tuần mới có hàng. Dù giá dao động từ 250.000 đến 400.000 đồng/kg, những mẻ cá tươi vừa đánh bắt gần như "cháy hàng" ngay trong ngày.
Nhiều món ăn ngon được chế biến từ cá cửng.
Cá cửng được chế biến thành nhiều món ăn khác nhau như cá cửng nướng, cháo cá cửng, nhưng đặc sắc và hấp dẫn nhất vẫn là món canh cá nấu cùng rau sắng, đặc sản gắn liền với vùng đất cố đô. Hàng năm, vào ngày mùng 7 tháng Giêng âm lịch, người dân trong làng lại chế biến món canh này để dâng lên mâm cúng tưởng nhớ công ơn vua, đồng thời cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.
Ngày 10/5, Bệnh viện Đà Nẵng cho biết các bác sĩ khoa Tai Mũi Họng vừa phối hợp cùng khoa Phẫu thuật Gây mê hồi sức nội soi cấp cứu thành công cho một nam bệnh nhân 46 tuổi, trú xã Hiệp Đức (Quảng Nam cũ) bị lưỡi câu mắc sâu trong thực quản.
Theo người bệnh, trong bữa ăn có sử dụng cá câu do người quen gửi từ Quảng Ngãi ra. Do không phát hiện trong cá còn mắc lưỡi câu nên dị vật đã theo thức ăn đi vào họng và cắm sâu trong thực quản.
Khi nhập viện, phần dây cước của lưỡi câu vẫn còn lòi ra ngoài miệng. Kết quả chụp X-quang và CT Scan cho thấy dị vật nằm ngang ở thực quản, vị trí rất nguy hiểm do nằm gần các mạch máu lớn, có nguy cơ đe dọa tính mạng nếu xử trí chậm.
Sau 45 phút tiến hành nội soi cấp cứu, các bác sĩ gỡ và lấy thành công lưỡi câu ra ngoài an toàn. Hiện sức khỏe bệnh nhân ổn định và dự kiến xuất viện trong vài ngày tới.
Bác sĩ Hồ Xuân Trung, Phó Trưởng khoa Tai Mũi Họng, Bệnh viện Đà Nẵng, khuyến cáo khi chế biến cá do ngư dân câu trực tiếp, cần kiểm tra kỹ khoang miệng, mang và ruột cá để tránh sót lưỡi câu.
Không được chủ quan với các loại cá còn nguyên ruột hoặc cá chế biến sơ sài. Nếu sau ăn xuất hiện đau họng, nuốt vướng, nuốt đau, chảy nước dãi hoặc nghi ngờ nuốt dị vật, cần đến cơ sở Y tế ngay.
Tuyệt đối không tự ý móc họng, kéo dị vật ra hoặc cố nuốt thêm thức ăn để đẩy dị vật xuống, vì có thể khiến dị vật đâm sâu hơn, gây thủng thực quản hoặc tổn thương mạch máu nguy hiểm.
Thực tế là nếu thiếu phương pháp phù hợp, cơ sở vật chất hỗ trợ hay sự thấu hiểu từ giáo viên và bạn bè, việc hòa nhập rất dễ trở thành hình thức.
Có thể khẳng định đây là yếu tố tiên quyết trong giáo dục và hỗ trợ học sinh khuyết tật. Không chỉ hiện diện ở trường, học sinh khuyết tật phải tiếp cận, sử dụng một cách độc lập, an toàn và hiệu quả cơ sở vật chất, học liệu và dịch vụ giáo dục trong trường.
Học sinh khuyết tật có thể di chuyển thuận lợi trong trường, tiếp cận lớp học, thư viện, nhà vệ sinh cùng thiết bị học tập phù hợp. Tiếp cận còn phản ánh mức độ môi trường giáo dục được thiết kế để phục vụ tất cả học sinh thay vì buộc học sinh phải thích nghi với những giới hạn sẵn có. Điều này đảm bảo mọi học sinh đều có cơ hội học tập bình đẳng, phát triển toàn diện.
Mỗi học sinh khuyết tật có đặc điểm, khả năng và nhu cầu hỗ trợ riêng nên không thể áp dụng phương pháp giảng dạy hay đánh giá chung cho tất cả. Bình đẳng cơ hội không phải là ưu tiên hay thiên vị khi đánh giá mà là cung cấp hỗ trợ cần thiết để các bạn đứng trên một điểm xuất phát tương đương để học tập và được đánh giá một cách công bằng, phù hợp năng lực và thể chất.
Học sinh khiếm thị có thể được cung cấp đề thi dạng chữ nổi hoặc file âm thanh, học sinh khiếm thính được hỗ trợ phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu trong quá trình học, học sinh găp khó về vận động được bố trí thêm thời gian làm bài hoặc áp dụng hình thức kiểm tra phù hợp. Điều này không làm thay đổi bản chất việc đánh giá, chỉ là đảm bảo học sinh có thể tiếp cận và thể hiện năng lực của mình một cách đầy đủ nhất.
Để học sinh khuyết tật thực sự đạt được tính tiếp cận, bình đẳng, chỉ riêng nỗ lực của nhà trường là chưa đủ mà cần nhiều bên liên quan cùng tham gia. Cán bộ y tế đóng vai trò tư vấn, cung cấp thông tin về đặc điểm của từng dạng khuyết tật, cùng giám định mức độ để làm cơ sở xây dựng kế hoạch hỗ trợ phù hợp.
Chuyên viên tâm lý đánh giá nhu cầu, mức độ cần hỗ trợ và đồng hành trong quá trình can thiệp. Các tổ chức xã hội góp phần hỗ trợ nguồn lực, chương trình can thiệp và nâng cao nhận thức cộng đồng.
Học sinh khuyết tật vận động, khiếm thính hay khiếm thị luôn cần sự phối hợp của giáo viên, cán bộ y tế và chuyên viên tâm lý học đường hoặc nhân viên công tác xã hội kết nối nguồn lực cần thiết. Nếu thiếu một mắt xích trong hệ thống hỗ trợ, hiệu quả giáo dục sẽ khó đạt được một cách toàn diện.