Tôi 28 tuổi, cưới chồng được 4 năm, có con gái 2 tuổi. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là kỹ sư xây dựng, còn tôi là nhân viên văn phòng. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Quen nhau được 2 năm, chúng tôi chia tay vì thực sự hai người không đồng điệu trong suy nghĩ, hành động, thường xuyên cãi nhau, tôi thực sự chán. Nhưng trong thời gian chia tay, cảm giác tôi cứ muốn quay lại, nhớ nhung. Thế rồi sau một năm chia tay, chúng tôi quay lại, quen nhau cỡ một năm nữa thì cưới. Trong thời gian quay lại có đi quá giới hạn. Lúc đó tôi chưa hề muốn nhưng anh cố ý, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau thời gian đó, tôi lại chán nản vì quá nhiều mâu thuẫn, luôn cãi nhau.
Trong lúc quen anh, tôi có làm bạn với một anh bạn cùng quê. Tôi rất thích người cùng quê. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhưng không nhiều vì công việc anh cũng khá bận rộn, ít gặp nhau nhưng tôi lại thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của mình ở đó. Nhưng vì đã đi quá giới hạn với bạn trai nên tôi mặc cảm, tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng, vì lúc đó tôi luôn cho rằng việc đó rất quan trọng, sẽ không ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng. Dù có nói bâng quơ với anh nhưng anh vẫn nói là theo anh thì vấn đề đó không quan trọng, quan trọng là họ sống như thế nào thôi. Nhưng tôi vẫn rất lo sợ. Thực sự lúc đó tôi thấy chán, muốn chia tay nhưng không mạnh mẽ, không quyết đoán.
Rồi gia đình hối cưới, chúng tôi cũng cưới nhưng phải nói là tôi cưới mà trong lòng chẳng thấy hân hoan hay sung sướng gì cả. Tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, không nồng cháy hay nồng nhiệt như những cặp uyên ương tôi thường thấy. Tôi luôn thích một chút lãng mạn nhưng chồng hoàn toàn không có điều đó. Ngày cưới tôi rất buồn, thường thấy chú rể hay ôm cô dâu đi chúc rượu, chụp hình nhưng chồng tôi thì không. Tôi cũng chẳng thấy chồng mình đỡ váy cưới giùm mình. Tôi tủi thân vô cùng nhưng rồi tất cả nén lại trong lòng.
Chúng tôi về sống riêng. Lúc đó công việc tôi khá nhiều và thường về trễ. Chồng đi chợ nấu ăn, tôi chỉ về ăn, rửa chén, dọn dẹp. Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được sự nồng nàn của tình yêu nên thực sự chưa muốn có con. Rồi tôi bị dày nội mạc tử cung, bác sĩ khuyên có con sớm nên chúng tôi có con. Trong suốt thời gian mang thai, chồng tôi chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì ngon để tẩm bổ hay hỏi han. Tôi tủi thân vô cùng.
Rồi lúc sinh con, tôi lên nhà chị gái ở để đi vào viện cho gần. Lúc đi sinh là 12 giờ đêm, có chị và mẹ ruột tôi đi cùng. Lúc đó tôi điện thoại cho chồng, cứ nghĩ anh sẽ lên nhưng khi sinh xong, ra phòng sinh, bệnh viện nhắn thì hỏi ra mới biết anh đang trên đường lên. Tối đó anh vẫn ở nhà ngủ, nhà tôi cách đó 40 km đường thành phố. Tôi thực sự thất vọng kinh khủng, trong lúc sinh huyết áp tôi tăng, được chẩn đoán tiền sản giật mức độ thấp.
Rồi trong thời gian chăm con, chồng cũng chưa bao giờ mua gì cho tôi tẩm bổ lấy lại sức hay chăm sóc tôi. Anh chỉ làm việc nhà, đi chợ nấu ăn. Chúng tôi không có ông bà nên tự chăm con. Tôi chán nản kinh khủng, thấy cuộc sống gia đình sao nhạt nhẽo thế kia. Chúng tôi cưới 4 năm nhưng nhiều lúc tôi cứ nghĩ như 40 năm. Có lúc tôi nghĩ hay là mình chia tay để giải thoát cho cả hai nhưng rồi nghĩ đến con, tôi không can đảm làm điều đó.
Anh chị trong gia đình luôn cho rằng tôi sướng, chồng làm việc nhà, không gia trưởng. Kinh tế chúng tôi không giàu có nhưng cũng không phải tất bật chạy ăn từng bữa, cũng có chút tiết kiệm. Rồi chuyện vợ chồng, trong ngần ấy thời gian chăn gối, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn nên nhiều lúc chỉ làm cho xong nhiệm vụ.
Gần đây tôi gặp lại anh bạn cùng quê ngày xưa, chỉ là gặp trên zalo nói chuyện thôi. Thời gian tôi có gia đình, anh đi Nhật làm việc một thời gian. Sau khi nói chuyện, anh mới hỏi tại sao tôi lại đi lấy chồng vội vàng thế. Tôi nói thật lúc đó cũng thích anh nhưng không biết anh thích mình, thấy anh cứ tất bật với công việc. Anh trách tôi tại sao không nói cho anh biết: “Em để anh đoán thì làm sao anh biết được”. Giờ anh vẫn chưa có vợ, 34 tuổi.
Suy nghĩ của chúng tôi rất giống nhau, những người con xa quê, trải qua tuổi thơ khổ cực, cùng cố gắng ở đất thành phố này. Rồi chúng tôi cứ nói chuyện như thế, cứ chia sẻ những kỷ niệm lúc nhỏ như thế, rồi những vấn đề về cuộc sống, những lời khuyên. Anh nói còn nợ tôi. Nhiều lúc chia sẻ, anh hay khuyên chia tay đi. Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, liệu cứ sống vậy vì con thì tôi có hạnh phúc không? Liệu chia tay thì con tôi sẽ ra sao? Con tôi rất yêu ba. Tôi chỉ thấy chồng thương con, còn tôi thì kiểu như không có chút tình yêu nào trong đó. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Thực sự tôi rất đắn đo mới viết ra những dòng này mà thực sự không biết nói cùng ai.
Tôi 26 tuổi, có công việc ổn định. Anh làm cùng công ty nhưng khác phòng ban. Qua đồng nghiệp, anh có số điện thoại của tôi rồi làm quen. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại, dần dần gặp gỡ thường xuyên. Tôi biết anh đào hoa, từng có lịch sử tình trường, nhưng không hiểu sao tôi vẫn có tình cảm với anh. Buổi hẹn hò đầu là sau khi liên hoan cùng công ty, anh rủ tôi ra ngoài chơi. Không ngờ lần đó anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Là một đứa lý trí nhưng không hiểu sao tôi vẫn đi cùng anh vào đó, dù vẫn giữ được giới hạn cho mình.
Tôi từng yêu một người thời học đại học 3 năm nhưng chưa bao giờ đi nhà nghỉ hay vượt quá giới hạn, chia tay giờ đã hai năm. Từ đó tôi không yêu ai, cũng quen vài người nhưng họ có ý định đi nhà nghỉ là tôi bỏ luôn. Giờ dù tôi không muốn vẫn chiều theo ý anh. Lần thứ ba hẹn hò, anh vẫn đưa tôi vào nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn, nói vào đó anh có làm gì tôi đâu, anh tôn trọng và cho rằng tôi không thương anh. Từ khi quen, lần nào rủ đi chơi rồi anh cũng đưa tôi vào nhà nghỉ. Tôi không biết anh có tình cảm gì không, hay chỉ coi tôi như người tình. Nhiều lần tôi nghĩ chấm dứt mối quan hệ này nhưng không làm được.
Tôi từng coi đàn ông có cũng như không, giờ lại lâm vào tình huống này. Tôi muốn chấm dứt nhưng không đủ can đảm, còn tiếp tục lại không có niềm tin. Giờ tôi phải làm sao?
Vợ tôi vẫn chưa sinh thêm con thứ ba, có thể kế hoạch của vợ là hai đến 6 tháng nữa hy vọng có bầu. Hai năm qua, ơn giời công việc của tôi vẫn phát triển tốt, gia đình ổn. Tôi và vợ không hề có người thứ ba nào. Tôi phải thừa nhận con người mình đã thay đổi khi có tài sản, xin nói rõ hơn: Khi lấy nhau, chúng tôi hầu như chưa có gì, vợ đã cùng tôi xây dựng cơ ngơi như bây giờ. Tôi phải thừa nhận vợ gần như hoàn hảo, 99 điểm. Ngày xưa tôi chỉ ước mơ có một gia đình như vậy mà thôi.
Ở bài trước, nhiều người kết luận tôi cần gặp bác sĩ. Cách đây 12 năm, tôi đã phát bệnh ái kỷ và hưng cảm, rất may chỉ sau một đợt dùng thuốc 7 ngày, tôi quay lại gặp bác sĩ, họ khuyên tôi tạm dừng thuốc, trao quyền tối cao ở công ty cho vợ. Tôi phải trình bày các ý tưởng cho vợ, vợ phê duyệt mới được làm. Tôi đã làm theo và sự kết hợp đó giúp chúng tôi tốt dần lên. Tôi rất may mắn gặp được vị bác sĩ này và tất nhiên có người vợ toàn diện. Hiện tại, thỉnh thoảng có các cơn nhẹ xuất hiện, tuy nhiên tôi chỉ cần tự điều chỉnh hành vi, không tự đưa ra các quyết định đầu tư nữa mà thông qua đội ngũ cố vấn và trợ lý.
Về thời gian sau khi ly hôn: Tôi đề nghị phải ký một hợp đồng giúp việc rất rẻ để phục vụ theo lệnh của vợ cũ vào 18h-22h hàng ngày trong tuần làm việc, từ 8h-22h tất cả các ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ. Số ngày được nghỉ sẽ rõ ràng, nếu vi phạm phải phạt tiền rất nặng. Điều này đảm bảo tôi phải dành thời gian cùng vợ cũ chăm sóc con như trước.
Cụ thể về tài sản một chút, tổng tài sản gồm cả nhà đất và công ty vào khoảng 250 tỷ đồng, cứ cho là tương đương 1.500 cây vàng, chia đôi phần tôi là 125 tỷ đồng, tương đương 750 cây vàng. Phần tiền này trước pháp luật là của vợ tôi hết, tôi không có gì. Còn giữa tôi và vợ tự hiểu là vợ sẽ giúp tôi quản lý số tiền này.
Tạm hiểu theo giả định là tất cả số tài sản đó chuyển thành vàng ngay và đưa cho vợ tôi cất, hàng tháng vợ sẽ chi ra: một cây cho việc ăn học của con trong 20 năm do vợ hoàn toàn quản lý; 0,25 cây chia đều chuyển cho bố mẹ tôi và bố mẹ vợ; 0,5 cây là tiền quản lý của vợ tôi; 0,25 cây là tiền giải ngân hàng tháng cho tôi. Tôi tính nếu chi cho con 20 năm và chi cho vợ, tôi với bố mẹ 40 năm thì tổng số vàng tương đương 720 cây vàng. Tất nhiên đi vào chi tiết sẽ có nhiều vấn đề, vì tương lai không ai biết được, tuy nhiên hoàn toàn có cách để làm rõ trên cơ sở tôi hoàn toàn tin tưởng vợ.
Về các công ty cũng chuyển thành vợ tôi là chủ hết, tôi chỉ là người làm thuê nếu vợ thấy có giá trị và nhận thưởng theo tỷ lệ nhỏ lợi nhuận sòng phẳng. Có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Có thể tự kết luận: Phần tiền được chia cơ bản tôi không giành với vợ, vẫn do vợ quản lý, hàng tháng tôi hy vọng mình và bố mẹ vẫn có lộc từ vợ tôi.
Một số bạn có bình luận về những người phụ nữ và những người con nếu tôi may mắn có. Đầu tiên tôi phải chia sẻ lại là: Tôi cho rằng khác biệt giữa từng cá nhân không nhiều về tố chất, mà quan trọng là tham vọng và lựa chọn. Do đó tôi không cho rằng mình hơn ai hay xuất chúng gì để sinh nhiều, chỉ là tôi tự lựa chọn như vậy. Tôi cũng xin chia sẻ lại về chuyện tài sản tôi có làm thay đổi tham vọng của bản thân nhưng cách tôi chi tiêu cho mình không thay đổi nhiều, hiện tôi chỉ dùng điện thoại đời cũ, tai nghe có dây...
Về những người phụ nữ mà tôi hy vọng có thể ngỏ lời, đó là những người độc thân trên 33 tuổi, họ đã có dự định sinh con và nuôi con một mình. Họ có thể đang phân vân giữa phương án thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng ở bệnh viện hoặc có con cùng tôi (có thể là phương pháp gián tiếp tại bệnh viện). Việc có thành hay không tôi không biết vì đến nay chưa trực tiếp nói chuyện này với ai. Tôi hy vọng sẽ có người phụ nữ trên 33 tuổi nghĩ rằng phương án với tôi có thể đáng cân nhắc khi so với phương án dùng tinh trùng hiến tặng, xác suất như thế nào thì tôi chưa biết.
Nhiều bạn đoán tôi đã có bồ và chỉ lý do lý trấu để đến với bồ. Tôi xin trả lời là không. Tôi từng nói với vợ nhiều lần rằng bản thân hiểu tình yêu nam nữ có giá trị ở mức độ giới hạn như thế nào. Từ lâu tôi không còn kỳ vọng vào tình yêu nam nữ nữa, tình nghĩa quan trọng hơn. Nói thật tôi biết rằng sẽ không có người con gái nào tốt hơn người con gái năm xưa cưới mình khi nghèo. Do đó chắc chắn sẽ không có chuyện tôi phát sinh quan hệ tình cảm với người con gái khác. Một lần nữa xin cám ơn mọi người đã đọc và cho ý kiến.
Nhưng hễ tôi cầm điện thoại lâu một chút, anh lại hỏi đang nhắn với ai, nói chuyện với ai, còn đùa kiểu "đừng để anh phát hiện nhé". Trong khi điện thoại của anh lúc nào cũng úp màn hình xuống. Có hôm nửa đêm tôi tỉnh dậy vẫn thấy anh nhắn tin với ai đó, tôi hỏi thì anh bảo đồng nghiệp bàn công việc. Tôi bắt đầu thấy khó chịu vì cảm giác chồng kiểm soát vợ nhưng bản thân lại không minh bạch. Có phải anh đang làm chuyện xấu rồi cứ nghĩ vợ cũng như mình?