Ở vòng loại World Cup 2026, Nhật Bản đá 16 trận, ghi 54 bàn và chỉ thủng lưới 3 bàn. Vẫn biết đối thủ ở vòng loại và VCK World Cup là khác nhau, nhưng “tổng tỷ số” 54-3 vẫn là một con số choáng ngợp. Hãy nhìn vào các đối thủ nặng ký hơn. Trong lần gặp nhau gần đây nhất, Nhật đã thắng cả 5 ứng cử viên vô địch nặng ký nhất tại World Cup 2026 là Tây Ban Nha, Pháp, Anh, Brazil, Argentina. Không có đội nào khác trên thế giới làm được như vậy. Nhật chưa bao giờ gặp Bồ Đào Nha (ứng viên số 6). Trước ứng viên số 7 là Đức, Nhật thắng trong cả 2 lần gặp nhau gần đây nhất. Trước ứng viên số 8 là Hà Lan, Nhật “chỉ” hòa trong lần gặp nhau gần đây nhất. Trong 6 trận đấu gần đây thì Nhật toàn thắng và giữ nguyên mành lưới 5 lần. Ở trận duy nhất thủng lưới, họ thắng Brazil 3-2! Khi gặp Anh, ngay trên “thánh địa” Wembley với 79.000 khán giả, Nhật thắng 1-0.
Tất nhiên, đấy vẫn chỉ là số liệu thuần túy, chưa nói lên nhiều điều trong môn bóng đá tuyệt vời. Dù sao đi nữa, cũng có lý khi nhiều người nhìn vào những số liệu ấy và kết luận: Nhật là một trong vài đội bóng đáng chờ xem nhất tại World Cup năm nay. Phần mình, đội bóng của HLV Hajime Moriyasu có thể củng cố niềm tin khi đối đầu với các đối thủ danh tiếng. Một mặt, ít ra Nhật cũng đã thắng bất kỳ “ông kẹ” nào – thắng trên thực tế chứ không chỉ là “có khả năng”. Mặt khác, đấy là những chiến thắng nói lên bước tiến lớn lao của Nhật trong suốt vài năm gần đây. Khi Nhật thắng Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Brazil, Argentina, thì đấy đều là lần đầu tiên Nhật thắng các đối thủ ấy. Đã thắng Đức 2-1 tại World Cup 2022 (cũng là lần đầu tiên), thì Nhật lại thắng tiếp đến 4-1 khi đôi bên tái ngộ 1 năm sau đó. Ai đã tỏ ra thán phục khi xem Nhật vượt qua vòng bảng World Cup 2022 bằng cách thắng Tây Ban Nha và Đức, thì xin hãy lưu ý: đấy chưa chắc đã là hình ảnh chuẩn xác về đội Nhật ngay lúc này. Có thể đội bóng trong tay HLV Moriyasu lúc này còn… mạnh hơn nữa.
Hơi lạ khi Nhật thắng Tây Ban Nha và Đức, chiếm ngôi đầu bảng tại World Cup 2022, nhưng HLV Moriyasu vẫn bị giới hâm mộ trong nước chỉ trích. Trong cả hai chiến thắng oanh liệt, Nhật đều bị dẫn điểm và chỉ thắng ngược khi bị dồn vào đường cùng. Còn khi gặp đối thủ yếu Costa Rica, Nhật chơi rất thận trọng và thua 0-1 vì thủng lưới vào cuối trận. Ngay vòng knock-out đầu tiên, Nhật dẫn điểm nhưng để Croatia gỡ hòa bằng quả phạt đền rồi về nước vì thua trong loạt sút luân lưu. Kết luận: quan điểm quá thận trọng của HLV Moriyasu khiến Nhật không phát huy hết khả năng.
Cho đến bây giờ vẫn không khác mấy. HLV Moriyasu rất thích dùng hàng phòng ngự 5 người, trong đó có 3 trung vệ. Vấn đề đặt ra: sau khi đã liên tiếp thắng các đối thủ mạnh nhất, Nhật có “dám” tấn công nhiều hơn, tự tin đá để thắng trong các trận đấu lớn tại World Cup? Sơ đồ ưa thích của HLV Moriyasu rất lạ: 3-2-4-1, với một cặp tiền vệ trụ đứng trước bộ ba trung vệ và một cặp tiền vệ “số 10” đứng giữa hai cầu thủ đá cánh. Do cặp cầu thủ đá cánh có thiên hướng tấn công, nên khi có bóng, Nhật có đến 5 cầu thủ sẵn sàng tham gia vào pha tấn công, chưa kể cặp tiền vệ trụ cũng dâng cao nếu cần, thành ra là một cỗ máy tấn công có 7 người. Ngược lại, nếu cặp cầu thủ đá cánh hoạt động thấp, Nhật có đến 7 cầu thủ phòng ngự.
Một mặt, đấy là sơ đồ rất hay, nhưng tất nhiên chỉ là sơ đồ “chết”. Vận hành ra sao mới là điều quan trọng. Mặt khác, Nhật sẽ dùng 7 cầu thủ tấn công là chính, hay lại thận trọng với 7 cầu thủ thường xuyên phòng ngự? Tất nhiên, còn tùy hoàn cảnh cụ thể. Như đã nêu: Nhật thắng ngược trước Đức và Tây Ban Nha tại World Cup 2022 khi họ đã bị đẩy vào chân tường. Còn khi chủ động toan tính, Nhật lại thua Costa Rica.
Không có biến động lực lượng đáng kể giữa hai kỳ World Cup. Chỉ hơi tiếc cho Nhật khi họ mất cặp tiền vệ Takumi Minamino và Kaoru Mitoma tại World Cup này vì chấn thương. Khác biệt lớn nhất có lẽ là yếu tố tinh thần như đã nêu. Bây giờ, Nhật phải tự tin tấn công nhiều hơn, sau khi đã có kinh nghiệm chiến thắng trước mọi ứng cử viên vô địch nặng ký nhất. Đội bóng này rất đáng chờ xem tại World Cup 2026.
Ở lần đầu tham dự, Trường ĐH Quốc gia Malaysia đã khép lại vòng bảng TNSV quốc tế 2026 khá ấn tượng bằng việc đoạt ngôi đầu bảng A, xếp trên Trường ĐH Nha Trang và Trường ĐH Lào.
Quan trọng nhất, thầy trò HLV Mohd Raffiq Roslan đã tìm được trạng thái thi đấu hoàn hảo, cân bằng giữa phong cách chơi bóng mạnh mẽ và phát huy tối đa tố chất tốc độ, kỹ thuật của các cầu thủ.
Điểm mạnh nhất của đội bóng này là nguồn thể lực dồi dào giúp họ duy trì cường độ cao suốt cả trận, kết hợp với những tiền vệ xuất sắc như Izrin Bin Ibrahim (11) để xuyên thủng hàng phòng ngự đối thủ.
Trong khi đó đội bóng Trường ĐH Svay Rieng đã vào bán kết với ngôi nhì bảng B, một phần vì trận thua đậm Trường ĐH Thủy lợi ở trận cuối cùng, nhưng sẽ là sai lầm nếu đánh giá thấp đội bóng đến từ Campuchia này.
Trường ĐH Svay Rieng sở hữu trung phong cắm Sary Taimou, mẫu tiền đạo hiện đại có đầy đủ thể hình, tố chất sức mạnh và khả năng làm tường rất tốt, đã ghi 2 bàn để ganh đua cùng Izrin Bin Ibrahim (11) và 2 cầu thủ khác trong cuộc đua danh hiệu Vua phá lươi1.
Đều là những đội bóng có nền tảng thể lực tốt, trận bán kết 1 giữa Trường ĐH Quốc gia Malaysia và Trường ĐH Svay Rieng hứa hẹn sẽ rất gay cấn, quyết liệt và và có chất lượng chuyên môn cao để tìm ra cái tên xứng đáng đầu tiên lọt vào chung kết.
Về cơ bản, HLV Kim Sang-sik chỉ sắp 1 tiền đạo thực thụ trong đội hình xuất phát ở trận đấu với Malaysia hôm 31.3, trên sân Thiên Trường (Ninh Bình), đó là Nguyễn Xuân Son. Cầu thủ chơi gần nhất với Xuân Son là Hoàng Hên, thực chất hoạt động giống 1 tiền vệ tấn công hơn là 1 tiền đạo. Ngôi sao nhập tịch đang khoác áo Hà Nội FC thường xuyên lùi về tuyến giữa, tự tìm bóng tấn công, rồi chuyền bóng cho Xuân Son.
Nhưng đấy là khi đội tuyển Việt Nam vẫn còn thi đấu theo kiểu chậm rãi nơi tuyến giữa. Lúc chúng ta tăng tốc, Hoàng Hên bất ngờ lao lên phía trước, xông thẳng vào khu vực cấm địa của đối phương, tạo nên tiền đạo thứ 2 của đội tuyển Việt Nam.
Chưa dừng lại ở đó, ở thời điểm đội tuyển Việt Nam gây áp lực toàn diện lên phần sân của đối phương, 2 hậu vệ cánh của chúng ta là Cao Pendant Quang Vinh (trái) và Trương Tiến Anh (phải) dâng lên rất cao, thi đấu như những tiền đạo cánh. Thậm chí, 2 cầu thủ này sẵn sàng xâm nhập trung lộ, tiến thẳng đến gần với cầu môn đối phương, để hỗ trợ cho các đồng đội, hoặc tự mình ghi bàn.
Điều đó có nghĩa là khi đội tuyển Việt Nam cần chơi phòng ngự, chúng ta chỉ có 1 tiền đạo ở phía trên là Xuân Son. Nhưng khi cần tấn công, cũng với cùng đội hình đấy, đội bóng của HLV Kim Sang-sik có thể sử dụng cùng lúc 2 tiền đạo (Xuân Son – Hoàng Hên), 3 tiền đạo (Xuân Son, Cao Pendant Quang Vinh và Trương Tiến Anh), thậm chí 4 tiền đạo (Xuân Son, Hoàng Hên, Cao Pendant Quang Vinh, Trương Tiến Anh).
Sự biến hóa về mặt sử dụng nhân sự này của đội tuyển Việt Nam khiến cho đối thủ rất khó bắt bài. Họ không biết phải "kèm" ai trên hàng tấn công của đội tuyển Việt Nam? Họ càng không biết hướng tấn công chủ đạo của chúng ta sẽ là hướng nào?
May mắn cho HLV Kim Sang-sik nói riêng và đội tuyển Việt Nam nói chung ở chỗ chúng ta hiện có đủ con người để tạo ra sự đa dạng về các mũi nhọn và các hướng tấn công như thế: Xuân Son quá lợi hại trong vai trò của 1 trung phong, vừa mạnh mẽ, vừa kỹ thuật, Hoàng Hên đá tiền vệ tấn công lẫn tiền đạo lùi đều hay, còn Cao Pendant Quang Vinh và Trương Tiến Anh vừa giàu tốc độ, giàu thể lực, vừa có khả năng chuyền bóng tốt, dứt điểm tốt, thích hợp để được đẩy lên cao, thi đấu trong vai trò của các tiền đạo cánh.
Đây là những điểm mà các đối thủ của đội tuyển Việt Nam ở AFF Cup 2026 (từ 24.7 – 26.8) và FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến diễn ra từ tháng 9 – 10) như Thái Lan và Indonesia phải đau đầu tiên cách hóa giải. Họ buộc phải chuẩn bị nhiều phương án khác nhau, buộc phải chuẩn bị nhân sự đủ dày, mới mong khắc chế được sức mạnh tấn công của đội tuyển Việt Nam.
Bước vào trận đấu với vị thế đội đang đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng, CLB Thể Công Viettel được kỳ vọng sẽ có một chiến thắng nhẹ nhàng để bảo vệ ngôi á quân trước sự bám đuổi quyết liệt từ Ninh Bình FC. HLV Popov tung ra sân đội hình với quyết tâm giành trọn 3 điểm, dù đội bóng áo lính gặp tổn thất về nhân sự khi vắng mặt tiền đạo chủ lực Lucao và hậu vệ Đinh Viết Tú do các vấn đề về thể lực và án treo giò.
Ngay từ những phút đầu tiên, Thể Công Viettel đã nhanh chóng nắm quyền kiểm soát thế trận. Những pha lên bóng từ hai biên của Phan Tuấn Tài hay sự cơ động của Nhâm Mạnh Dũng liên tục đặt khung thành của thủ môn Đỗ Sỹ Huy vào tình trạng báo động. Ngay phút thứ 5, cơ hội mười mươi đã đến với Nhâm Mạnh Dũng sau đường chuyền đầy khó chịu của Văn Tú, tuy nhiên pha dứt điểm cận thành của anh lại chưa đủ gây ra khó khăn.
Thế nhưng, bóng đá luôn chứa đựng những nghịch lý. Tấn công nhiều mà không ghi được bàn thắng, đoàn quân của HLV Popov đã phải trả giá. Phút 23, trong một tình huống phản công nhanh, hàng thủ đội chủ nhà lúng túng khiến Đào Văn Nam phạm lỗi với Hà Văn Việt trong vòng cấm. Trên chấm 11 m, Alastair Reynolds - tân binh đầy hứa hẹn của PVF-CAND - đã thực hiện cú đá lạnh lùng, đánh lừa thủ môn Văn Việt để mở tỷ số cho đội khách.
Bị dẫn trước, Thể Công Viettel không còn cách nào khác phải đẩy cao đội hình. Những phút sau đó, sân Hàng Đẫy trở thành "sân khấu" cho các bài phối hợp tấn công của đội bóng áo lính. Phút 32, Pedro suýt chút nữa đã san bằng cách biệt với một cú sút phạt kỹ thuật, nhưng bóng lại đi chệch cột dọc trong gang tấc.
Ở phía đối diện, PVF-CAND dù đang đứng áp chót bảng xếp hạng nhưng đã thể hiện một tinh thần thép. Dưới sự dẫn dắt của HLV Trần Tiến Đại, đội khách chủ động co cụm phòng ngự số đông, chơi rình rập và tận dụng những đường chuyền dài phản công. Thậm chí ở phút 36, tiền vệ Turci còn khiến cả sân vận động phải thót tim với cú sút xa từ khoảng cách gần 40 m, buộc thủ môn Văn Việt phải vất vả cản phá trước khi Lý Đức lao vào đá bồi nhưng không thành công.
Bước sang hiệp hai, sức ép mà Thể Công Viettel tạo ra ngày một lớn hơn. Họ buộc đối thủ phải lùi sâu về phần sân nhà để bảo toàn tỷ số. Sự kiên trì của đội chủ nhà cuối cùng cũng được đền đáp ở phút 76. Từ quả tạt chuẩn xác của Phan Tuấn Tài, Đinh Xuân Tiến đã lùi lại một nhịp làm xô lệch hệ thống phòng ngự của PVF-CAND trước khi tung cú sút hiểm hóc về góc xa. Thủ thành Sỹ Huy dù đã chơi xuất sắc trước đó nhưng cũng chẳng thể cứu nổi PVF-CAND trong tình huống này.
Tỷ số 1-1 được giữ nguyên đến khi tiếng còi mãn cuộc vang lên. Với Thể Công Viettel, đây là một kết quả đáng tiếc khi họ bỏ lỡ cơ hội tích lũy điểm số quan trọng để gia cố vị trí á quân. Dù vẫn duy trì được vị thế trong top đầu, nhưng việc đánh rơi 2 điểm trước đội bóng cuối bảng sẽ khiến thầy trò HLV Popov gặp áp lực lớn hơn trong 2 vòng đấu cuối cùng đầy khó khăn trước Công an TP.HCM và Công an Hà Nội.
Ngược lại, với PVF-CAND, 1 điểm có được tại Hàng Đẫy là "liều thuốc tinh thần" vô giá. Trong bối cảnh cuộc đua trụ hạng đang bước vào giai đoạn sống còn, việc cầm chân một "ông lớn" như Thể Công Viettel cho thấy đội bóng này vẫn chưa hề buông xuôi. Kết quả này không chỉ giúp đội bóng của HLV Trần Tiến Đại níu kéo hy vọng trụ hạng mà còn khiến các đối thủ trực tiếp như SHB Đà Nẵng phải hết sức dè chừng trong những vòng đấu tới.
Trận đấu khép lại với hình ảnh nỗ lực của cả hai phía. Thể Công Viettel vẫn là một thế lực đáng gờm nhưng cần sự sắc bén hơn trong những tình huống cuối cùng, trong khi PVF-CAND đã chứng minh rằng, với bản lĩnh và kỷ luật, không gì là không thể trong cuộc chiến trụ hạng đầy nghiệt ngã của V-League 2025-2026.