Ở vòng loại World Cup 2026, Nhật Bản đá 16 trận, ghi 54 bàn và chỉ thủng lưới 3 bàn. Vẫn biết đối thủ ở vòng loại và VCK World Cup là khác nhau, nhưng “tổng tỷ số” 54-3 vẫn là một con số choáng ngợp. Hãy nhìn vào các đối thủ nặng ký hơn. Trong lần gặp nhau gần đây nhất, Nhật đã thắng cả 5 ứng cử viên vô địch nặng ký nhất tại World Cup 2026 là Tây Ban Nha, Pháp, Anh, Brazil, Argentina. Không có đội nào khác trên thế giới làm được như vậy. Nhật chưa bao giờ gặp Bồ Đào Nha (ứng viên số 6). Trước ứng viên số 7 là Đức, Nhật thắng trong cả 2 lần gặp nhau gần đây nhất. Trước ứng viên số 8 là Hà Lan, Nhật “chỉ” hòa trong lần gặp nhau gần đây nhất. Trong 6 trận đấu gần đây thì Nhật toàn thắng và giữ nguyên mành lưới 5 lần. Ở trận duy nhất thủng lưới, họ thắng Brazil 3-2! Khi gặp Anh, ngay trên “thánh địa” Wembley với 79.000 khán giả, Nhật thắng 1-0.
Tất nhiên, đấy vẫn chỉ là số liệu thuần túy, chưa nói lên nhiều điều trong môn bóng đá tuyệt vời. Dù sao đi nữa, cũng có lý khi nhiều người nhìn vào những số liệu ấy và kết luận: Nhật là một trong vài đội bóng đáng chờ xem nhất tại World Cup năm nay. Phần mình, đội bóng của HLV Hajime Moriyasu có thể củng cố niềm tin khi đối đầu với các đối thủ danh tiếng. Một mặt, ít ra Nhật cũng đã thắng bất kỳ “ông kẹ” nào – thắng trên thực tế chứ không chỉ là “có khả năng”. Mặt khác, đấy là những chiến thắng nói lên bước tiến lớn lao của Nhật trong suốt vài năm gần đây. Khi Nhật thắng Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Brazil, Argentina, thì đấy đều là lần đầu tiên Nhật thắng các đối thủ ấy. Đã thắng Đức 2-1 tại World Cup 2022 (cũng là lần đầu tiên), thì Nhật lại thắng tiếp đến 4-1 khi đôi bên tái ngộ 1 năm sau đó. Ai đã tỏ ra thán phục khi xem Nhật vượt qua vòng bảng World Cup 2022 bằng cách thắng Tây Ban Nha và Đức, thì xin hãy lưu ý: đấy chưa chắc đã là hình ảnh chuẩn xác về đội Nhật ngay lúc này. Có thể đội bóng trong tay HLV Moriyasu lúc này còn… mạnh hơn nữa.
Hơi lạ khi Nhật thắng Tây Ban Nha và Đức, chiếm ngôi đầu bảng tại World Cup 2022, nhưng HLV Moriyasu vẫn bị giới hâm mộ trong nước chỉ trích. Trong cả hai chiến thắng oanh liệt, Nhật đều bị dẫn điểm và chỉ thắng ngược khi bị dồn vào đường cùng. Còn khi gặp đối thủ yếu Costa Rica, Nhật chơi rất thận trọng và thua 0-1 vì thủng lưới vào cuối trận. Ngay vòng knock-out đầu tiên, Nhật dẫn điểm nhưng để Croatia gỡ hòa bằng quả phạt đền rồi về nước vì thua trong loạt sút luân lưu. Kết luận: quan điểm quá thận trọng của HLV Moriyasu khiến Nhật không phát huy hết khả năng.
Cho đến bây giờ vẫn không khác mấy. HLV Moriyasu rất thích dùng hàng phòng ngự 5 người, trong đó có 3 trung vệ. Vấn đề đặt ra: sau khi đã liên tiếp thắng các đối thủ mạnh nhất, Nhật có “dám” tấn công nhiều hơn, tự tin đá để thắng trong các trận đấu lớn tại World Cup? Sơ đồ ưa thích của HLV Moriyasu rất lạ: 3-2-4-1, với một cặp tiền vệ trụ đứng trước bộ ba trung vệ và một cặp tiền vệ “số 10” đứng giữa hai cầu thủ đá cánh. Do cặp cầu thủ đá cánh có thiên hướng tấn công, nên khi có bóng, Nhật có đến 5 cầu thủ sẵn sàng tham gia vào pha tấn công, chưa kể cặp tiền vệ trụ cũng dâng cao nếu cần, thành ra là một cỗ máy tấn công có 7 người. Ngược lại, nếu cặp cầu thủ đá cánh hoạt động thấp, Nhật có đến 7 cầu thủ phòng ngự.
Một mặt, đấy là sơ đồ rất hay, nhưng tất nhiên chỉ là sơ đồ “chết”. Vận hành ra sao mới là điều quan trọng. Mặt khác, Nhật sẽ dùng 7 cầu thủ tấn công là chính, hay lại thận trọng với 7 cầu thủ thường xuyên phòng ngự? Tất nhiên, còn tùy hoàn cảnh cụ thể. Như đã nêu: Nhật thắng ngược trước Đức và Tây Ban Nha tại World Cup 2022 khi họ đã bị đẩy vào chân tường. Còn khi chủ động toan tính, Nhật lại thua Costa Rica.
Không có biến động lực lượng đáng kể giữa hai kỳ World Cup. Chỉ hơi tiếc cho Nhật khi họ mất cặp tiền vệ Takumi Minamino và Kaoru Mitoma tại World Cup này vì chấn thương. Khác biệt lớn nhất có lẽ là yếu tố tinh thần như đã nêu. Bây giờ, Nhật phải tự tin tấn công nhiều hơn, sau khi đã có kinh nghiệm chiến thắng trước mọi ứng cử viên vô địch nặng ký nhất. Đội bóng này rất đáng chờ xem tại World Cup 2026.
Tờ Bola Sport của Indonesia trong 1 bài đăng mới đây có kết luận bất ngờ: "Lối chơi của các đội trẻ Việt Nam hiện nay có sự kết hợp của chất kỹ thuật của người Nam Mỹ, với tính kỷ luật của giới cầu thủ châu Âu. Điều này giúp cho các đội tuyển trẻ Việt Nam vừa thi đấu rất chặt chẽ, vừa không mất đi sự sáng tạo".
Những dòng này được tờ báo của Indonesia đúc kết, sau khi họ chứng kiến đội tuyển U.17 Việt Nam thi đấu thành công, dựa trên lối chơi rất khó đoán của đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland (người Brazil), tại giải U.17 Đông Nam Á và giải U.17 châu Á 2026.
Tại 2 giải đấu nói trên, trong khi những đội được kỳ vọng, trong nhóm các nền bóng đá hàng đầu khu vực như U.17 Indonesia và U.17 Thái Lan đồng loạt bị loại ngay từ vòng bảng, thì U.17 Việt Nam liên tiếp đạt thành tích rất cao. Đội bóng trẻ của chúng ta vô địch giải U.17 Đông Nam Á, vào tứ kết giải U.17 châu Á, qua đó có suất tham dự vòng chung kết (VCK) World Cup U.17 năm 2026 (từ 19.11 – 13.12, tại Qatar).
Ở cấp độ rất trẻ như lứa tuổi 17 mà các cầu thủ Việt Nam đã thi đấu được như vậy, thì ở các cấp độ cao hơn, như đội tuyển U.23 và đội tuyển quốc gia Việt Nam, tính kỷ luật của các cầu thủ Việt Nam càng cao. Ngoài ra, tính sáng tạo của các đội tuyển U.23 Việt Nam và đội tuyển quốc gia của chúng ta cũng được đánh giá cao. Kết quả là U.23 Việt Nam vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, vô địch SEA Games 33 năm 2025, giành hạng 3 giải U.23 châu Á 2026. Đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2024, lọt vào VCK Asian Cup 2027.
Khác với nhiều năm trước, giữa đội tuyển quốc gia và đội tuyển trẻ Việt Nam vào lúc này đã có sự đồng nhất, xuyên suốt về mặt lối chơi. Chứng kiến các đội tuyển của chúng ta thi đấu từ AFF Cup, SEA Games, giải U.23 châu Á, cho đến các giải U.17 Đông Nam Á và châu Á, có thể thấy lối đá chủ đạo của các cầu thủ Việt Nam từ chuyên nghiệp cho đến cầu thủ trẻ là kiểm soát bóng, cố gắng phối hợp nhóm nhỏ khi có bóng trong chân.
Báo chí Indonesia cũng nhận định, trước đây, mỗi đội tuyển của bóng đá Việt Nam thường chơi theo 1 kiểu, tùy thuộc vào HLV dẫn dắt từng đội, phụ thuộc vào từng sân chơi mà họ tham dự. Cũng trước đây, các cầu thủ Việt Nam khi đá phòng ngự, thường khá thụ động, chủ yếu chỉ biết chống trả trong thế bị vây hãm, cố gắng phá bóng càng xa khung thành càng tốt.
Còn hiện tại, cầu thủ Việt Nam dù cho có chơi tấn công trực diện hay buộc phải phòng ngự phản công (nếu đối thủ quá mạnh), đều cố gắng kiểm soát bóng ngay khi có thể, ngay khi giành được bóng. Chúng ta cố gắng phối hợp nhóm ngay từ bên phần sân nhà, rồi dần chuyển trạng thái, dần dồn quân sang phần sân đối phương. Giờ đây, cầu thủ Việt Nam khi tìm kiếm cơ hội ghi bàn, chúng ta dùng kỹ thuật và chiến thuật để khoan thủng hệ thống phòng ngự của đối thủ, chứ không còn trông chờ vào yếu tố may mắn như trước.
Khác biệt lớn này đến từ chất lượng đào tạo được cải thiện rõ rệt của bóng đá trong nước. Kỹ thuật được cải thiện, tư duy chơi bóng được cải thiện, giới cầu thủ Việt Nam ngày một tự tin hơn vào năng lực của mình. Sự tự tin này và năng lực chuyên môn này giúp cho các cầu thủ Việt Nam giữ được bản sắc trong lối chơi, đồng thời đấy là yếu tố tiên quyết giúp cho các đội tuyển, từ đội tuyển quốc gia cho đến các đội tuyển trẻ, có được sự đồng nhất về phong cách thi đấu.
Vài chục năm trước, bóng đá Việt Nam từng nhìn bóng đá Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Uzbekistan, khao khát về tính bản sắc mà những nền bóng đá này sở hữu. Giờ đây, sau khoảng 2 thập kỷ miệt mài cải thiện khâu đào tạo trẻ, chúng ta hiện đã có yếu tố bản sắc này trong phong cách thi đấu!
Gerson, Jairzinho, Tostao, Pele, Rivelino, Carlos Alberto, chỉ cần nhắc tới những cái tên ấy, người ta đã thấy sự vĩ đại. Brazil ở World Cup 1970 tại Mexico là tập hợp của 11 vị tinh tú. Họ đã tạo nên sức mạnh không thể cản nổi.
Thậm chí, nhiều người cho rằng Brazil của ngày ấy có thể chiến thắng mà chẳng cần bất kỳ đấu pháp nào, chỉ cần để họ tự sắp xếp đội hình ra sân cũng có thể chiến thắng. Quả thực, ở giải đấu này, HLV Mario Zagallo đã khiến nhiều người ngỡ ngàng khi tung ra sân đội hình gồm… 5 tiền đạo (Gerson, Jairzinho, Tostao, Pele, Rivelino).
Chặng đường của Brazil ở World Cup 1970 đánh dấu bằng thành tích toàn thắng. Họ thắng cả 3 trận vòng bảng (Romania, Anh, Tiệp Khắc), hạ Peru ở vòng tứ kết, đánh bại Uruguay ở bán kết, trước khi hạ gục nốt Italy ở trận chung kết với tỷ số 4-1.
Thực tế, đội hình Italy ở World Cup 1970 cũng tập hợp những ngôi sao lừng danh. Đó cũng là kỷ nguyên hoàng kim của lối chơi Catenaccio huyền thoại. Cũng như Brazil, Italy với những Facchetti, Burgnich, Mazzolla, Boninsegna, Dino Zoff, Riva đã có thành tích toàn thắng trước chung kết.
Trận đấu giữa Brazil và Italy được xem là trận chiến định đoạt xem đội tuyển nào sẽ giữ vĩnh viễn cúp Nữ thần vàng (dành cho đội 3 lần vô địch World Cup). Cuối cùng, Brazil đã không cho Italy cơ hội này.
Kỳ World Cup 1970 cũng chứng kiến rất nhiều "lần đầu tiên". Đây là giải đấu đầu tiên World Cup bắt đầu áp dụng thẻ phạt. Bên cạnh đó, mỗi đội cũng được thay 2 người/trận.
Cũng ở giải đấu này, Morocco đã trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên giành vé tham dự World Cup. World Cup 1970 cũng chứng kiến bước ngoặt trong công nghệ truyền hình khi những khán giả trên thế giới đã được theo dõi giải đấu trên màn hình màu.
Nhìn chung, tới nay, giải đấu World Cup 1970 vẫn được đánh giá là kỳ World Cup đáng xem nhất trong lịch sử. Trong đó, hai trận đấu giữa Brazil - Italy hay Italy - Tây Đức được chọn là hai trong số những trận đấu hay nhất lịch sử World Cup. Tiền đạo Gerd Muller (Tây Đức) là Vua phá lưới giải đấu với 10 bàn thắng.
Tổng quan World Cup 1970
Quốc gia đăng cai: Mexico
Số đội tham dự vòng chung kết: 16 ( Mexico, Liên Xô, El Salvador, Uruguay, Italia, Israel, Thụy Điển, Anh, Brazil, Rumani, Tiệp Khắc, Peru, Tây Đức, Bulgaria, Maroc)
Đầu tháng 4 vừa qua, làng pickleball khu vực rúng động khi chứng kiến bước chuyển mình ngoạn mục của Lý Hoàng Nam. Với chức vô địch đơn nam đầy thuyết phục tại PPA Asia Hanoi Cup 2026, cựu vương quần vợt đã chính thức nâng điểm trình độ lên mốc 6.267 điểm DUPR.
Điểm số ấn tượng này đưa anh trở thành tay vợt số một trên bảng xếp hạng DUPR khu vực châu Á, khẳng định vị thế thống trị tuyệt đối của mình.
Tuy nhiên, ở giải đấu PPA Asia Panas Kuala Lumpur Open 2026, tay vợt vừa lên đỉnh châu lục lại không được ưu tiên vào thẳng vòng đấu chính (Main Draw) hay được xếp hạng hạt giống.
Theo danh sách đăng ký, tay vợt Việt Nam sẽ phải bắt đầu từ vòng loại, nơi vốn dành cho các tay vợt có thứ hạng thấp hoặc mới tích lũy điểm số. Điều này đã làm dấy lên làn sóng phẫn nộ khi một tay vợt đang đứng đầu châu Á và từng chạm đến hạng 14 thế giới lại phải đi lên từ "vạch xuất phát" ở một giải đấu cùng hệ thống.
Trước những làn sóng tranh cãi, Lý Hoàng Nam quyết định không tham dự chặng đấu tại Kuala Lumpur. Việc anh lỡ hẹn với giải đấu tại Malaysia không đơn thuần là sự vắng mặt, mà là một lựa chọn chiến thuật có tính toán.
Thay vì tiêu tốn thể lực và thời gian vào những vòng đấu sơ loại không tương xứng với vị thế hiện tại, Lý Hoàng Nam quyết định tập trung tập huấn cùng CLB Zorba X và thi đấu các giải trong nước.
Đây được xem là quãng nghỉ cần thiết để tay vợt số một châu Á tái tạo năng lượng, giữ nhịp chuẩn bị cho những mục tiêu lớn hơn và chuyên nghiệp hơn trong tương lai.
Thiếu vắng Lý Hoàng Nam, Panas Kuala Lumpur Open 2026 chắc chắn sẽ mất đi sức hút cực lớn. Người hâm mộ sẽ phải chờ đợi lâu hơn để chứng kiến những bước chạy thần tốc và cú đánh đầy uy lực của ngôi sao người Việt Nam trên đấu trường quốc tế.
Tuy nhiên, ở góc độ chuyên môn, sự rút lui này lại mở ra những kỳ vọng mới. Sau khi đã khẳng định được vị thế bằng thành tích thực tế và điểm số kỷ lục, Lý Hoàng Nam cần những sân chơi công bằng và xứng tầm hơn.