Hôm 2/6, FIFA công bố danh sách 1.248 cầu thủ dự World Cup 2026, đến từ 48 đội tuyển. Bên cạnh những cuộc đua chuyên môn, các thống kê về thể hình, độ tuổi và nhân sự cũng mang đến nhiều góc nhìn thú vị về giải đấu kéo dài từ ngày 11/6 đến 19/7.
Trong số 48 đội góp mặt, Bosnia & Herzegovina sở hữu chiều cao trung bình ấn tượng nhất. Tiền đạo Edin Dzeko và đồng đội dẫn đầu danh sách về thể hình với chiều cao trung bình 1,8723 m cho 26 cầu thủ đăng ký. Xếp ngay sau là Na Uy với 1,8715 m và Thụy Điển với 1,8619 m.
Nhóm các đội tuyển Bắc và Trung Âu chiếm ưu thế rõ rệt ở tiêu chí này khi Bỉ, CH Czech, Đức và Thụy Sĩ đều nằm trong Top 7.
Đáng chú ý, hai ứng viên vô địch hàng đầu là Pháp và Hà Lan cùng sở hữu chiều cao trung bình 1,8492 m, cùng đứng thứ tám. Trong khi đó, ĐKVĐ Argentina chỉ đứng thứ 44 với 1,7969 m, thấp hơn gần 8 cm so với Bosnia & Herzegovina.
Ở cuối bảng chiều cao là các đại diện châu Á và châu Phi. Arab Saudi thấp nhất giải với trung bình 1,7842 m, tiếp theo là Nam Phi (1,7885 m), Qatar (1,7938 m) và Mexico (1,7950 m).
Sự chênh lệch về thể hình cũng được thể hiện qua danh sách cá nhân. Cầu thủ cao nhất World Cup 2026 là thủ môn Florian Wiegele của Áo với chiều cao 2,05 m. Hậu vệ Stjepan Radeljic của Bosnia & Herzegovina và thủ môn Alvaro Montero của Colombia cùng cao 2,01 m.
Trong Top 10 cầu thủ cao nhất giải, thủ môn chiếm phần lớn vị trí, bên cạnh một số trung phong hoặc trung vệ có thể hình vượt trội như Sasa Kalajdzic, Tomas Chory hay Harry Souttar.
Ở chiều ngược lại, tiền vệ Cesar Yanis của Panama thấp nhất giải với 1,60 m. Chênh lệch giữa Yanis và Wiegele lên tới 45 cm.
Về tuổi tác, Iran già nhất World Cup 2026, trung bình 30,46 tuổi. Colombia và Panama cùng xếp sau với 30,38 tuổi.
Ba đội dẫn đầu đều vượt mốc 30 tuổi cho thấy nhiều tập thể vẫn đặt niềm tin vào kinh nghiệm thay vì trẻ hóa lực lượng. Qatar, Scotland và Brazil cũng nằm trong nhóm sáu đội già nhất giải với độ tuổi trung bình từ 29,27 đến 29,58.
ĐKVĐ Argentina đứng thứ chín với tuổi trung bình 29,04. Uruguay cũng góp mặt trong nhóm 12 đội già nhất với 28,81 tuổi.
Trong khi đó, Bờ Biển Ngà là đội trẻ nhất giải khi tuổi trung bình chỉ 25,92. Ecuador đứng ngay trên với 26,08 tuổi. Bosnia & Herzegovina tạo nên sự tương phản thú vị khi vừa là đội cao nhất, vừa nằm trong nhóm trẻ nhất World Cup với tuổi trung bình 26,42.
Các đội tuyển Bắc Phi như Morocco và Tunisia cũng sở hữu lực lượng trẻ trung. Morocco có tuổi trung bình 26,46, còn Tunisia là 26,65. Tây Ban Nha nổi tiếng với chính sách trọng dụng cầu thủ trẻ, đứng thứ 43 trong danh sách với 26,73 tuổi.
Danh sách những cầu thủ lớn tuổi nhất giải đấu tiếp tục cho thấy tuổi tác không phải rào cản với nhiều ngôi sao. Thủ môn Craig Gordon của Scotland già nhất World Cup 2026 khi đã 43 tuổi. Xếp sau là thủ quân Bồ Đào Nha Cristiano Ronaldo ở tuổi 41.
Guillermo Ochoa của Mexico, Luka Modric của Croatia, Edin Dzeko của Bosnia & Herzegovina và Manuel Neuer của Đức đều đã chạm ngưỡng 40 tuổi. Lionel Messi không vào Top 10, nhưng cũng đã 39 tuổi và chỉ kém vị trí cuối nhóm vài tháng.
Trong 10 cầu thủ già nhất giải, có tới 6 thủ môn. Điều này phản ánh đặc thù vị trí ít phụ thuộc vào tốc độ và thể lực hơn so với các vai trò khác trên sân.
Ở chiều ngược lại, World Cup 2026 cũng là sân khấu của thế hệ cầu thủ sinh năm 2007 và 2008. Gilberto Mora của Mexico là cầu thủ trẻ nhất giải, mới 18 tuổi. Tiền vệ này sinh tháng 10/2008, tức ra đời chỉ hai tháng trước khi Cristiano Ronaldo giành Quả Bóng Vàng đầu tiên.
Các tài năng trẻ khác gồm Hugo Sochurek của CH Czech, Lennart Karl của Đức, Ibrahim Mbaye của Senegal hay Ayyoub Bouaddi của Morocco. Khoảng cách tuổi tác giữa Gordon và Mora lên tới gần 26 năm.
Ngoài các đội tuyển quốc gia, World Cup 2026 còn phản ánh sức mạnh của những CLB hàng đầu thế giới. Man City đóng góp nhiều cầu thủ nhất với 19 người. Bayern đứng thứ hai với 18 đại diện, tiếp theo là Arsenal và PSG – hai đội dự chung kết Champions League 2026 – với 16 cầu thủ.
Bất ngờ lớn là Crystal Palace, với 12 đại diện, cùng đứng thứ năm với Man Utd và Al Hilal.
Về các giải VĐQG, Ngoại hạng Anh đứng đầu khi góp 163 cầu thủ, sau đó là Bundesliga (101), La Liga (81), Ligue 1 (80) và Serie A (62). Saudi Pro League đứng kế tiếp với 47 đại diện, sau đó là MLS (44).
Tiền đạo trái Anthony Gordon vừa vào thay người đã để lại dấu ấn với quả tạt có độ xoáy. Harry Kane chọn vị trí và đánh đầu chéo góc, khiến Lionel Mpasi chạm tay vào bóng cũng không thể cản phá.
Đây là bàn thắng thứ 4 tại World Cup 2026 và là pha lập công thứ 12 của Kane trong các kỳ World Cup. Tính tổng các giải đấu lớn, Kane đã có 19 bàn cho tuyển Anh (12 tại World Cup và 7 tại Euro), chỉ kém Cristiano Ronaldo (24 bàn) trong số các cầu thủ nam châu Âu.
Trong thời gian nghỉ tiếp nước (cooling break), HLV Thomas Tuchel lần lượt trao đổi khá lâu với Jude Bellingham, Anthony Gordon dù mới vào sân, sau đó là Declan Rice và Nico O’Reilly. Cuối cùng, ông tập hợp nhóm 11 cầu thủ trên sân để đưa ra chỉ đạo chung, thay vì nói chuyện với cả 23 người trong đội hình.
Sau đó, nhà cầm quân người Đức tung Eberechi Eze vào thay Djed Spence, đồng thời kéo Declan Rice về đá hậu vệ phải, cho thấy "Tam sư" đang dồn lực cho mặt trận tấn công trong giai đoạn cuối trận.
Tuyển Anh thực hiện hai sự thay đổi ở hai biên nhằm tăng cường sức tấn công. Bukayo Saka vào sân thay Noni Madueke, còn Anthony Gordon thế chỗ Marcus Rashford.
Cả hai đều là những phương án giàu tốc độ và khả năng tạo đột biến, cho thấy tuyển Anh đang quyết tâm đẩy mạnh áp lực ở giai đoạn giữa hiệp hai.
Jude Bellingham tiếp tục thử vận may bằng một cú sút chân trái từ góc hẹp, nhưng thủ môn Mpasi lại phản xạ xuất sắc để cản phá. Đây đã là pha cứu thua thứ 5 của thủ thành CHDC Congo từ đầu trận.
Tuyển Anh được hưởng quả phạt góc và trước khi thực hiện, Harry Kane có cuộc trao đổi nhanh với vài đồng đội trong vòng cấm để sắp xếp lại phương án tấn công. Declan Rice thực hiện quả treo bóng chuẩn xác, nhưng Arthur Masuaku đã chọn vị trí tốt và đánh đầu phá bóng ngay trước khi Bellingham kịp tiếp cận ở cột xa.
Tuyển Anh vẫn duy trì sức ép, Marcus Rashford sau đó có pha đi bóng vượt qua Masuaku, nhưng cú dứt điểm cuối cùng lại đi vào bên cạnh lưới.
Trước World Cup 2026, trên bảng xếp hạng FIFA, tuyển Anh đứng thứ 4 trong khi CHDC Congo chỉ xếp hạng 46.
Nếu CHDC Congo bảo toàn chiến thắng, khoảng cách 42 bậc này sẽ trở thành cú sốc lớn thứ hai trong lịch sử vòng knock-out World Cup, chỉ sau trận đấu năm 2018 khi Nga (hạng 70) vượt qua Tây Ban Nha (hạng 10) sau loạt sút luân lưu ở vòng 1/8.
Trong giờ nghỉ, trợ lý HLV tuyển Anh Anthony Barry chia sẻ với BBC Sport rằng vẫn còn 45 phút để lật ngược tình thế. Ông thừa nhận việc để thủng lưới sớm trước một đối thủ chơi theo phong cách như CHDC Congo là điều không hề lý tưởng, thậm chí có thể khiến đội nhà rơi vào trạng thái choáng váng.
Tuy nhiên, Barry cho rằng bàn thua đó cũng đã giúp các cầu thủ "cởi bỏ áp lực", thi đấu thoáng hơn và tạo ra rất nhiều cơ hội. Ông nhấn mạnh thủ môn CHDC Congo đang là cầu thủ xuất sắc nhất từ đầu trận.
Dù vậy, vị trợ lý khẳng định đây không phải lúc để hoảng loạn. Tuyển Anh cần tiếp tục chơi theo cách của mình, không lao lên một cách thiếu kiểm soát, giữ sự chắc chắn phía sau và tin rằng bàn gỡ sẽ đến nếu duy trì được sức ép.
Sau hiệp 1, Jordan Pickford bị chấm 4 điểm. Ở hàng thủ, Djed Spence và Marc Guehi cùng nhận 5 điểm, còn Ezri Konsa thấp hơn với 4 điểm sau những tình huống xử lý thiếu chắc chắn, trong khi Nico O’Reilly cũng chỉ đạt mức trung bình 5 điểm.
Tuyến giữa của tuyển Anh chơi sáng hơn đôi chút, với Elliot Anderson được chấm 6 điểm nhờ sự năng nổ, tương tự Declan Rice và Jude Bellingham, những người duy trì được mức ổn định nhưng chưa tạo ra đột biến thực sự. Trên hàng công, Noni Madueke cũng được 6 điểm nhờ những pha lên bóng tích cực, trong khi Marcus Rashford chỉ đạt 5 điểm do chưa tận dụng tốt cơ hội.
Đáng chú ý nhất là Harry Kane chỉ được chấm 4 điểm, phản ánh hiệp đấu mờ nhạt. Nhìn chung, đây là hiệp một dưới sức của nhiều trụ cột tuyển Anh, dù vẫn có một vài điểm sáng nhỏ ở tuyến giữa.
Khoảng 25 phút đầu tiên là màn trình diễn đáng thất vọng, khi tuyển Anh để CHDC Congo chiếm thế chủ động và ghi bàn mở tỷ số. Tuy nhiên, 20 phút cuối đã chứng kiến sự cải thiện rõ rệt, với sức ép được gia tăng đáng kể.
Tuyển Anh tạo nhiều cơ hội rõ ràng, nhưng hoặc bị thủ môn Mpasi xuất sắc cản phá, hoặc bị chặn ngay trên vạch vôi.
Tuyển Anh giành nhất bảng L nhưng vẫn chịu nhiều hoài nghi vì màn trình diễn thiếu thuyết phục. "Tam sư" khởi đầu bằng trận thắng Croatia 4-2, bị Ghana cầm hòa 0-0 dù kiểm soát bóng tới 78,9% rồi thắng chật vật Panama ở lượt cuối.
Dù chưa đạt phong độ cao nhất, tuyển Anh vẫn bất bại trong 11 trận chính thức dưới thời HLV Thomas Tuchel, với 10 chiến thắng và một trận hòa. Chỉ Ron Greenwood (16 trận, giai đoạn 1977-1980) và Roy Hodgson (14 trận, giai đoạn 2012-2013) có khởi đầu dài hơn mà không thua trên cương vị HLV tuyển Anh.
Trong khi đó, CHDC Congo tạo nên bất ngờ khi lần đầu tiên vào vòng knock-out World Cup. Đại diện châu Phi tưởng như sẽ bị loại khi bị Uzbekistan dẫn trước trong phần lớn thời gian trận đấu cuối cùng của bảng K. Nhưng cú đúp của Yoane Wissa cùng một bàn của Fiston Mayele giúp CHDC Congo thắng ngược 3-1 để đi tiếp.
Wissa đang là niềm hy vọng lớn nhất trên hàng công của CHDC Congo khi ghi ba trong bốn bàn của đội tại giải. Tiền đạo này chỉ mất trung bình 90 phút để ghi một bàn tại World Cup, trong khi ở cấp CLB, anh ghi số bàn tương tự cho Newcastle trong cả mùa giải 2025-2026 với hiệu suất một bàn sau mỗi 301 phút.
HLV Sebastien Desabre sẽ phải cân nhắc giữa việc tiếp tục sử dụng tiền đạo kỳ cựu Cedric Bakambu (của Real Betis) hay trao suất đá chính cho Fiston Mayele, người ghi bàn sau khi vào sân từ ghế dự bị trận thắng Uzbekistan.
Việt Nam bước vào VCK U17 châu Á 2026 tại Arab Saudi với nhiều nghi ngờ về thể hình khi đặt cạnh các nền bóng đá mạnh của châu lục. Nhưng những con số từ danh sách đăng ký chính thức của 15 đội cho thấy thực tế không quá bi quan. Đoàn quân Cristiano Roland không nằm trong nhóm cuối về chiều cao lẫn cân nặng trung bình, thậm chí vượt qua nhiều đối thủ quen thuộc ở Đông Nam Á và Tây Á.
Theo thống kê từ danh sách 23 cầu thủ mỗi đội, Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m. Con số này thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m, nhưng chỉ đứng thứ 12, ngang Indonesia và cao hơn Yemen 1,7052 m cùng Myanmar 1,6774 m. Khoảng cách giữa Việt Nam với nhóm giữa giải cũng không quá lớn. Đội đứng ngay phía trên là chủ nhà Arab Saudi đạt 1,7387 m, hơn Việt Nam chưa tới nửa centimet.
Ở mặt bằng châu Á, Hàn Quốc dẫn đầu với chiều cao trung bình 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan 1,8109 m và Trung Quốc 1,8091 m. Chênh lệch khoảng tám centimet so với Hàn Quốc phản ánh khác biệt rõ rệt về thể chất giữa Việt Nam và nhóm đầu châu lục. Tuy nhiên, trong phạm vi Đông Nam Á, Việt Nam không hề lép vế tuyệt đối, khi chỉ thấp hơn Thái Lan (1,7587 m).
Khác biệt thể hiện rõ ở từng vị trí. Việt Nam có ba thủ môn đều cao từ 1,76 m trở lên, gồm Chu Bá Huấn (1,76 m), Nguyễn Tuấn Vũ (1,82 m) và Lý Xuân Hòa (1,84 m). Đây là nhóm sở hữu thể hình khá nếu so với chuẩn trẻ châu Á. Hàng thủ cũng có vài cầu thủ xấp xỉ 1,8 m như Nguyễn Mạnh Cường (1,82 m), Trần Hoàng Việt (1,78 m) hay Quán Thành Công (1,77 m). Nguyễn Văn Dương 1,78 m hay Lê Trọng Đại Nhân 1,8 m là những cầu thủ tấn công có thể hình tốt.
Điểm hạn chế nằm ở các cầu thủ tấn công biên và tiền vệ kỹ thuật. Nhiều gương mặt cao dưới 1,7 m như Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam (1,65 m), Lê Sỹ Bách (1,66 m), Đậu Quang Hưng (1,66 m) hay Trần Mạnh Quân (1,67 m). Điều này khiến chiều cao trung bình của đội bị kéo xuống.
Nếu xét về cân nặng, Việt Nam đạt trung bình 65,65 kg, thấp hơn mức trung bình giải là 68,12 kg. Đội đứng thứ 11, xếp trên Indonesia 64,39, Ấn Độ 64,26, Myanmar 60 và Yemen. Hàn Quốc tiếp tục dẫn đầu với 73,52 kg, trong khi Yemen nhẹ nhất giải với 58,70 kg.
Sự chênh lệch cân nặng phần nào phản ánh phong cách đào tạo bóng đá trẻ giữa các khu vực. Các đội Đông Á như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc chú trọng phát triển sức mạnh cơ bắp từ sớm, còn các đội Đông Nam Á thường thiên về sự nhanh nhẹn và kỹ thuật. Việt Nam vẫn nằm trong xu hướng này, nhưng khoảng cách không còn quá xa như một thập kỷ trở về trước.
Một điểm đáng chú ý khác là cấu trúc tuổi của U17 Việt Nam. Trong danh sách 23 cầu thủ, chỉ có duy nhất một người sinh năm 2010 là tiền đạo Trần Mạnh Quân. Phần còn lại đều sinh năm 2009. Điều đó cho thấy ban huấn luyện ưu tiên nhóm cầu thủ đúng tuổi tối đa của giải, thay vì sử dụng lực lượng quá trẻ để tích lũy kinh nghiệm.
So với Yemen - đối thủ ra quân của Việt Nam ngày 6/5 - sự khác biệt rất rõ. Yemen có tới 16 cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm cả 4 cầu thủ sinh năm 2011. Đây là đội trẻ nhất giải, đồng thời cũng thấp và nhẹ nhất nhì giải đấu. Việt Nam nhỉnh hơn Yemen ở độ trưởng thành thể chất và kinh nghiệm thi đấu.
Trong khi đó, Hàn Quốc - đối thủ mạnh nhất bảng C - dùng 100% cầu thủ sinh năm 2009, đồng thời đứng đầu cả chiều cao lẫn cân nặng. Đây sẽ là thử thách lớn với Việt Nam ở lượt trận thứ hai ngày 10/5.
UAE, đối thủ còn lại của Việt Nam, cũng đáng chú ý về mặt thể hình. Đội bóng Tây Á cao trung bình 1,7613 m và nặng 69,48 kg, đều vượt mức trung bình của Việt Nam. UAE còn sở hữu 5 cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, nhiều nhất giải cùng Trung Quốc. Những cầu thủ này thuộc các học viện và CLB tại Anh, Đức hay Tây Ban Nha, tạo nên tập thể có sự pha trộn giữa kỹ thuật Tây Á và nền tảng thể chất châu Âu.
Ngược lại, Việt Nam là một trong 9 đội không có cầu thủ nào thi đấu ở nước ngoài. Toàn bộ đội hình đến từ các CLB và học viện trong nước như Hà Nội FC, PVF, Thể Công hay SLNA. Hà Nội FC đóng góp đông nhất với 6 cầu thủ, còn PVF có 5 người.
VCK U17 châu Á 2026 diễn ra từ 5/5 đến 22/5 với 15 đội, sau khi Triều Tiên rút lui ở bảng D. Các đội chia làm 4 bảng, mỗi bảng 4 đội, riêng bảng D chỉ còn ba đội. Việt Nam ở bảng C, ra quân gặp Yemen ngày 6/5, sau đó đấu với Hàn Quốc ngày 10/5 và UAE ngày 13/5.
Các đội nhất và nhì mỗi bảng sẽ vào tứ kết và giành suất dự U17 World Cup 2026 tại Qatar. Nếu Qatar cũng vào tứ kết, đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ được dự U17 World Cup 2026.
Trận đấu này lẽ ra được tổ chức trên sân nhà của Svay Rieng hồi tháng 1 năm nay. Tuy nhiên do lo ngại vấn đề an ninh trong bối cảnh hai nước Campuchia và Thái Lan có xung đột, phía CLB Bangkok United từ chối sang thi đấu.
Liên đoàn Bóng đá Đông Nam Á (AFF) đã phải ra quyết định mượn sân Hàng Đẫy của Việt Nam làm sân trung lập để đăng cai tổ chức trận đấu.
Cả CLB Svay Rieng lẫn Bangkok United đều đã bị loại, nhưng trận đấu vẫn phải diễn ra theo thủ tục.
Trong buổi họp báo chiều 21-4 tại sân Hàng Đẫy (Hà Nội), HLV trưởng Totchtawan Sripan của Bangkok United chia sẻ: "Kết quả trận tới sẽ không thay đổi sự thật rằng cả hai đội không còn cơ hội đi tiếp. Lúc này, sự an toàn là điều quan trọng nhất. Việc thi đấu ở một nước trung lập như Việt Nam là rất hợp lý và công bằng".
Chiến lược gia người Thái Lan cũng nói thêm rằng đây sẽ là cơ hội để các cầu thủ trẻ thể hiện và tỏa sáng.
Bên phía Svay Rieng, HLV trưởng Matthew McConkey thừa nhận việc không được thi đấu trên sân nhà và bị đổi lịch là bất lợi với ông và học trò.
"Tôi không muốn nhắc đến chính trị hay lý do vì sao phải đổi sân. Tôi chỉ muốn nói Svay Rieng có quá ít thời gian để chuẩn bị cho trận đấu này vì kế hoạch đảo lộn và lịch trình dày đặc. Ban tổ chức lẽ ra phải chốt từ tháng 1 chứ không phải bây giờ, và nó làm ảnh hưởng đến cả các giải đấu khác mà chúng thôi tham dự, ảnh hưởng đến cả các CLB khác của Campuchia", HLV McConkey nói.
"Đây là dịp để chúng tôi khẳng định trình độ với đội bóng mạnh như Bangkok. Chúng tôi từng suýt thắng Johor Darul Ta'zim hay có những màn trình diễn hay tại Myanmar và Singapore. Tôi muốn nói các CLB Campuchia có thể thi đấu sòng phẳng với khu vực", cầu thủ Yudai Ogawa cho biết.