Tính đến ngày 31/3, nợ công Mỹ đạt 31.265 tỷ USD, trong khi GDP 12 tháng trước đó là 31.216 tỷ USD, theo dữ liệu công bố tuần trước.
Theo kết quả này, tỷ lệ nợ công trên GDP đạt 100,2%, so với mức 99,5% vào thời điểm năm tài khóa trước kết thúc ngày 30/9/2025. Con số này dự kiến tiếp tục tăng, do mức thâm hụt ngân sách hàng năm của chính phủ liên bang đang ở mức rất cao trong lịch sử, gần 6% GDP, khiến nợ công tiếp tục phình to.
Chính phủ Mỹ hiện chi 1,33 USD cho mỗi USD thu được, còn thâm hụt ngân sách năm nay được dự báo ở mức 1.900 tỷ USD. Mức này gần như không đổi so với năm 2025, khi chính sách cắt giảm thuế do phe Cộng hòa thúc đẩy có hiệu lực nhưng các biện pháp cắt giảm chi tiêu chưa được áp dụng.
Mức thâm hụt thực tế của năm nay sẽ còn phụ thuộc vào chi phí cho chiến sự Iran, các khoản hoàn thuế và diễn biến của nền kinh tế. Mỹ chưa kết thúc năm tài khóa nào với nợ công trên 100% GDP kể từ năm 1946.
Theo WSJ, nợ công vượt 100% GDP không đồng nghĩa nền kinh tế sẽ lập tức rơi vào khủng hoảng. Tỷ lệ này cũng có thể dao động trong các quý tới, khi nguồn thu thuế được báo cáo, các khoản hoàn thuế được chi trả.
Dù vậy, mốc ba chữ số có thể phản ánh sức ép tài khóa tích tụ nhiều thập kỷ ở Mỹ. Các nghị sĩ lưỡng đảng đều tỏ ra lo ngại về tình trạng nợ công của Mỹ, nhưng vẫn ưu tiên giảm thuế, tăng chi.
“Chúng ta đang đối mặt với tình huống bất định”, Marc Goldwein, lãnh đạo cấp cao của Ủy ban vì Ngân sách Liên bang Có trách nhiệm (CRFB), cho biết. “100% với 99% không khác biệt gì, nhưng đây vẫn là ngưỡng đáng sợ”.
Tỷ lệ nợ công trên GDP là thước đo được các nhà kinh tế ưu tiên sử dụng để đánh giá gánh nặng vay nợ của một quốc gia đối với nền kinh tế. Khi tỷ lệ này tăng, nợ công sẽ hút bớt các nguồn lực lẽ ra có thể được sử dụng hiệu quả hơn ở những nơi khác.
Chính phủ cũng trở nên nhạy cảm hơn với lãi suất khi nợ tăng. Hiện cứ 7 USD chi tiêu liên bang thì có 1 USD dùng để trả lãi. Theo Văn phòng Ngân sách Quốc hội, chỉ cần lãi suất tăng 0,1 điểm phần trăm, chi phí sẽ tăng thêm 379 tỷ USD trong 10 năm.
Nếu không có biện pháp thay đổi, Mỹ sẽ tiến tới mức nợ mà Pháp, Italy, Hy Lạp và Nhật Bản từng đối mặt, kéo theo các mức độ căng thẳng kinh tế khác nhau. Dù vậy, Mỹ vẫn có dư địa vay nợ lớn hơn các nước này vì kiểm soát đồng tiền dự trữ của thế giới, trong khi trái phiếu kho bạc Mỹ vẫn được xem là nơi trú ẩn an toàn của nhà đầu tư.
Nhưng những dư địa này có giới hạn. Các nhà kinh tế cảnh báo về dài hạn, nợ liên bang cao sẽ kéo theo lãi suất tăng, trong đó có lãi vay mua nhà, ôtô, thẻ tín dụng, đồng thời làm suy yếu đầu tư tư nhân khi hút bớt nguồn vốn khỏi nền kinh tế.
“Khi nhà đầu tư có thể kiếm lợi suất cao hơn từ trái phiếu, họ sẽ đòi mức sinh lời cao hơn từ các dự án trong nền kinh tế thực”, James Poterba, nhà kinh tế tại Viện Công nghệ Massachusetts, nói.
Một số nhà kinh tế cho rằng nợ công cao hơn sẽ dẫn tới lạm phát cao hơn, do ngân hàng trung ương gặp sức ép buộc phải giữ lãi suất thấp, và trong kịch bản cực đoan là phải in tiền để trả nợ.
Nợ công Mỹ từng vượt 100% GDP hồi năm 2020, thời đại dịch Covid-19. Khi GDP bị thu hẹp và chính phủ phải tăng vay để hỗ trợ các gia đình. Tỷ lệ này giảm khi các gói kích thích kết thúc, tăng trưởng kinh tế phục hồi.
Khác với giai đoạn này, các nguyên nhân khiến thâm hụt hiện nay tăng lên mang tính cơ cấu, không phải tạm thời, trong khi lãi suất cũng cao hơn.
Năm 2008, nợ công của Mỹ dưới 40% GDP. Từ đó đến nay, Mỹ đã tăng vay để đưa quốc gia vượt khủng hoảng tài chính toàn cầu và đại dịch. Quốc hội giảm thuế vào các năm 2013, 2017 và 2025, đồng thời mở rộng bảo hiểm y tế, phúc lợi, nhưng gần như không điều chỉnh các chương trình chi tiêu lớn.
Văn phòng Ngân sách Quốc hội dự báo tỷ lệ nợ công trên GDP sẽ đạt 100,6% khi năm tài khóa hiện nay kết thúc ngày 30/9 và vượt kỷ lục 106,1% được thiết lập năm 1946 vào năm 2030. Tỷ lệ vào những năm 2036 và 2056 dự kiến là 120% và 170%. Các dự báo này dựa trên giả định các chính sách giảm thuế mới của Tổng thống Donald Trump kéo dài thêm vài năm, và mức thuế quan sẽ không tăng sau phán quyết mới của Tòa án Tối cao.
Trong khi đó, chính quyền Trump dự báo tỷ lệ nợ công trên GDP giảm xuống thấp nhất là 88% vào năm 2034, giả định có nguồn thu thuế quan đáng kể, cắt giảm chi tiêu mạnh và đạt tốc độ tăng trưởng nhanh.
Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, hôm 8/5 cáo buộc hai tàu dầu rỗng mang cờ Iran, gồm Sea Star III và Sevda, đã vi phạm lệnh phong tỏa hàng hải do Washington áp đặt.
"Một tiêm kích F/A-18 Super Hornet xuất phát từ tàu sân bay USS George H.W. Bush đã vô hiệu hóa cả hai tàu dầu bằng cách khai hỏa vũ khí chính xác vào ống khói của chúng, qua đó ngăn các tàu tiến vào vùng biển Iran", thông báo có đoạn.
Video được công bố cho thấy hai tàu trúng đòn và bốc cháy, tạo ra những cột khói lớn. CENTCOM không nêu tiêm kích Mỹ đã dùng vũ khí nào.
"Dựa trên tùy chọn vũ khí của dòng Super Hornet, yêu cầu về độ chính xác và hiệu ứng quan sát được, có khả năng họ đã dùng bom dẫn đường bằng laser nặng 227 kg. ", Howard Altman, bình luận viên của chuyên trang quân sự Mỹ War Zone, nhận định.
Cây viết này dường như đề cập dòng Paveway, trong đó có mẫu GBU-12 sử dụng thân bom thông thường Mark 82 được gắn đầu dò laser và cánh lái để điều chỉnh hướng bay. "Chúng có thể dùng thân bom chứa thuốc nổ mạnh hoặc phiên bản huấn luyện không có thuốc nổ để gây ra hiệu ứng mong muốn", Altman nhận định.
Theo hãng thông tấn Tasnim, có thông tin rằng đã xảy ra giao tranh hạn chế giữa Mỹ và Iran ở quanh eo biển Hormuz sau khi hai tàu dầu bị tấn công. "Tiếng súng dường như đã vang lên ở những khu vực gần eo biển trong khoảng hai giờ qua", Tasnim cho hay.
Đây là lần thứ ba quân đội Mỹ khai hỏa nhằm vào tàu hàng Iran bị cáo buộc vượt vòng phong tỏa. Sự việc đầu tiên xảy ra hôm 19/4, khi tàu khu trục USS Spruance dùng pháo hạm 127 mm để bắn thủng phòng máy tàu chở hàng Touska. Tiêm kích Super Hornet hôm 6/5 khai hỏa pháo 20 mm để vô hiệu hóa bánh lái tàu dầu Hasna.
Lực lượng hải quân thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm 7/5 phóng loạt tên lửa và UAV tự sát nhắm vào ba tàu khu trục của Mỹ đang tìm cách tiến vào eo biển Hormuz, nhằm đáp trả các vụ tàu dầu bị tấn công.
Giới chức Mỹ khẳng định không có khí tài nào bị trúng đòn của đối phương và cáo buộc Iran "hành động thù địch vô cớ".
Mỹ - Israel ngày 28/2 bắt đầu chiến dịch tấn công Iran, giao tranh dừng lại sau lệnh ngừng bắn vào ngày 8/4 để Washington và Tehran đàm phán. Iran vẫn duy trì kiểm soát chặt chẽ eo biển Hormuz, còn Mỹ áp lệnh phong tỏa các cảng Iran để đáp trả.
Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 7/5 cho biết lệnh ngừng bắn vẫn được duy trì, còn Ngoại trưởng Marco Rubio nói Washington "đang đợi câu trả lời" từ Tehran.
Iran tuần trước chuyển cho Mỹ đề xuất 14 điểm, nhưng nội dung không đề cập đến các yêu cầu then chốt của Washington, như Tehran dừng chương trình hạt nhân và mở lại hoàn toàn eo biển Hormuz. Mỹ sau đó chuyển lại cho Iran câu trả lời và đang chờ phản hồi.
Trong bối cảnh các cuộc đàm phán về một thỏa thuận hòa bình tiềm năng giữa Iran và Mỹ đang tăng tốc, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bổ sung một điều kiện mới: phải có thêm nhiều quốc gia tham gia vào Hiệp định Abraham.
Nhà lãnh đạo Mỹ hôm 27/5 gợi ý rằng ông có thể từ chối ký kết một thỏa thuận với Iran cho đến khi một loạt quốc gia Trung Đông đồng ý tham gia vào khuôn khổ Hiệp định Abraham.
"Đó thực sự sẽ là một dấu hiệu to lớn, và tôi nghĩ các quốc gia đó đang nợ chúng ta điều đó. Tôi không chắc chúng ta có nên thực hiện thỏa thuận (với Iran) hay không nếu họ không ký kết hiệp định", ông phát biểu trong một cuộc họp nội các.
Ông cho biết, hiện tại ông muốn các cuộc thảo luận đó phải trở thành một phần của các cuộc đàm phán rộng lớn hơn hướng tới một thỏa thuận hòa bình giữa Mỹ và Iran. Tuy nhiên, khi bị chất vấn sâu hơn về vấn đề này, ông đã từ chối khẳng định liệu bất kỳ thỏa thuận nào cũng sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào việc bổ sung các quốc gia vào Hiệp định Abraham hay không.
"Chúng ta có thể thực hiện một thỏa thuận tốt ngay bây giờ, nhưng có lẽ đó không phải là một thỏa thuận tuyệt vời. Nếu đó không phải là một thỏa thuận tuyệt vời, chúng ta sẽ không thực hiện nó”, ông Trump nói.
Trước đó trong tuần, ông Trump đã gây sức ép lên một số quốc gia bao gồm Ả rập Xê út, Qatar và Pakistan để yêu cầu họ tham gia Hiệp định Abraham. Sau đó, ông gợi ý các nước khác như Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập và Jordan, thậm chí Iran. Mặc dù vậy, cho đến nay có rất ít dấu hiệu cho thấy bất kỳ quốc gia nào trong số này hào hứng với điều đó.
Trong bối cảnh đàm phán chấm dứt xung đột với Iran không có nhiều tiến triển, ông Trump hôm qua một lần nữa tuyên bố ông không vội ký thỏa thuận với Tehran.
Ông nhấn mạnh, Iran đã tính toán sai lầm nếu họ nghĩ rằng cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 tới sẽ buộc ông phải nhượng bộ để đạt được một thỏa thuận. "Tôi không quan tâm đến cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ", ông nói.
Hiệp định Abraham là một loạt các thỏa thuận do Mỹ làm trung gian nhằm bình thường hóa quan hệ giữa Israel và một số quốc gia Trung Đông. Các thỏa thuận này được hình thành trong nhiệm kỳ đầu của ông Trump.
Các thỏa thuận ban đầu được ký kết giữa Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất (UAE), Bahrain, Sudan và Maroc vào năm 2020. Tuy nhiên, tình trạng bất ổn kéo dài ở Sudan đã làm trì hoãn việc chính thức hóa mối quan hệ của nước này với Israel. Kazakhstan đã gia nhập hiệp định vào tháng 11/2025 ngay cả khi quốc gia này vốn đã có quan hệ bình thường với Israel từ những năm 1990.
Theo Viện Trung Đông, các thỏa thuận này cũng đánh dấu lần bình thường hóa chính thức đầu tiên trong quan hệ ngoại giao Ả rập - Israel kể từ hiệp ước hòa bình năm 1994 của Israel với Jordan và thỏa thuận Ai Cập - Israel năm 1979. Quá trình bình thường hóa đã chứng kiến các mối quan hệ ngoại giao được thiết lập và các đại sứ quán được mở cửa.
Các chuyến bay thẳng cũng đã bắt đầu giữa Israel và Maroc vào tháng 8/2021, và hãng hàng không Gulf Air của Bahrain đã khởi động các chuyến bay thẳng đến Tel Aviv vào tháng 9 năm đó. Theo Viện Hòa bình Hiệp định Abraham, nếu không tính ngành du lịch và dịch vụ, thương mại giữa Israel và các nước Ả rập ở Trung Đông đã tăng 234% trong 7 tháng đầu năm 2021 so với cùng kỳ năm 2020.
Thành quả lớn nhất trong các hiệp định đối với Israel là thỏa thuận với UAE, một nhà sản xuất dầu mỏ lớn toàn cầu và là một trung tâm thương mại, kinh doanh có ảnh hưởng ngoại giao sâu rộng trên khắp Trung Đông. Israel và UAE kể từ đó đã phát triển các mối quan hệ kinh tế và an ninh chặt chẽ, bao gồm hợp tác quốc phòng và một hiệp định thương mại tự do.
Mặc dù các hiệp định này được giới ngoại giao hoan nghênh như một bước đi hướng tới một Trung Đông hòa bình hơn, chúng vẫn không nhận được sự ủng hộ của công chúng ở nhiều nơi trong khu vực, phần lớn là vì các thỏa thuận này không giải quyết cuộc xung đột Israel - Palestine.
Tiến sĩ James M. Dorsey, Nghiên cứu viên cao cấp thỉnh giảng tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam thuộc Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore), cho rằng có thể có một vài lý do khiến ông Trump muốn đưa Hiệp định Abraham vào bất kỳ thỏa thuận nào với Iran. Chúng bao gồm việc xoa dịu sự ủng hộ trong nội bộ đảng của ông và phong trào "Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại" (MAGA), cũng như để làm vừa lòng Israel.
Tối 25.4 giờ Mỹ (sáng 26.4 giờ VN), một vụ nổ súng đã làm gián đoạn buổi tiệc thường niên do Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng (WHCA) tổ chức tại khách sạn Washington Hilton ở Washington D.C.
Tổng thống Trump, Đệ nhất phu nhân Melania và các thành viên nội các lần lượt được hộ tống khỏi sự kiện trong khi Mật vụ Mỹ cùng các lực lượng an ninh khác ứng phó với vụ việc.
Một nghi phạm đã bị bắt giữ.
Tại buổi họp báo, ông Trump xác nhận kẻ xả súng đã bị khống chế và cho biết một sĩ quan đã bị bắn ở cự ly gần nhưng may mắn sống sót nhờ áo chống đạn. "Tôi vừa nói chuyện với sĩ quan đó, anh ấy đang rất ổn", ông Trump nói.
Ông Trump đã đăng tải ảnh và video về nghi phạm trên mạng xã hội Truth Social để kèm theo bài phát biểu của mình.
"Một người đàn ông đã xông vào điểm kiểm soát an ninh với nhiều vũ khí", ông Trump nói, đồng thời ca ngợi lực lượng Mật vụ và cảnh sát đã hành động "rất nhanh chóng" để ngăn chặn nghi phạm. Giám đốc Cục Điều tra liên bang (FBI) Kash Patel cũng nói rằng đã tìm thấy một "khẩu súng dài" và nhiều vỏ đạn tại hiện trường.
Tổng thống Trump cho biết nghi phạm có thể sống tại California và căn hộ của đối tượng đã bị khám xét. "Hắn ta là kẻ bệnh hoạn", ông Trump nói, cho rằng người này hành động đơn độc. Theo AP, nghi phạm tên Cole Tomas Allen (31 tuổi), sống ở thành phố Torrance, bang California.
Tại cuộc họp báo, quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche dự kiến sẽ sớm có cáo trạng được đưa ra sau vụ nổ súng. "Cuộc điều tra đang tiếp diễn. Tôi dự kiến các bạn sẽ sớm thấy các cáo trạng được đưa ra. Hiển nhiên các cáo buộc dựa trên hành vi nhưng như các bạn sẽ nghe, sẽ có nhiều cáo buộc liên quan đến vụ nổ súng, liên quan đến việc sở hữu vũ khí và bất cứ điều gì khác mà chúng tôi có thể buộc tội người này", ông Blanche nói.
Tại cuộc họp báo, Tổng thống Donald Trump đã nhắc lại những lần ông bị ám sát hụt trước đó, gồm các vụ ám sát hụt ở Butler bang Pennsylvania và Palm Beach bang Florida, đồng thời kêu gọi người dân Mỹ "giải quyết những khác biệt của chúng ta".
"Như các bạn đã biết, đây không phải là lần đầu tiên trong vài năm qua nền cộng hòa của chúng ta bị tấn công bởi một kẻ ám sát muốn giết người. Ở Butler, Pennsylvania, chưa đầy 2 năm trước, tất cả các bạn đều biết câu chuyện đó, và ở Palm Beach, Florida, vài tháng sau đó, chúng ta đã suýt nữa thì gặp nạn, thực sự là vậy. Nhưng dù vậy, tất cả mọi người trong căn phòng đó… đều có một tình yêu thương và sự đoàn kết to lớn", Tổng thống Trump nói thêm, nhắc đến việc các quan chức của cả hai đảng lên án vụ nổ súng lần này.
Trước đó, Chủ tịch WHCA Weijia Jiang đã có bài phát biểu xúc động trên bục phát biểu sau vụ nổ súng, nói rằng hiệp hội sẽ tổ chức lại bữa tiệc tối vào một thời điểm khác, theo NBC News.
"Tổng thống sẽ có một cuộc họp báo tại Nhà Trắng trong 30 phút nữa. Đó không phải là chuyện đùa và ông ấy nhấn mạnh rằng chúng tôi sẽ lên lịch lại sự kiện này trong vòng 30 ngày tới", bà Jiang nói với những người tham dự.
"Tối nay, tôi đã nói rằng báo chí là một dịch vụ công cộng, bởi vì khi có tình huống khẩn cấp, chúng ta phải lao vào cuộc khủng hoảng chứ không phải chạy khỏi đó. Và trong một đêm khi chúng ta đang suy nghĩ về các quyền tự do được ghi trong Tu chính án thứ nhất, chúng ta cũng phải nghĩ về sự mong manh của chúng", bà Jiang nói thêm.