Tôi đến với em khi đã có gia đình, không lừa dối vì tay luôn đeo nhẫn cưới, tất nhiên không bao giờ bảo “gia đình anh không hạnh phúc”. Ngay từ đầu tôi xác định đến với em là do bản tính đàn ông với sự thể hiện mình và trên hết là dục vọng. Đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao em lại dễ dàng với tôi đến thế, tôi chỉ cần vài tuần để em là của mình.
Tôi ở bên em hơn 4 năm, vừa rồi em bảo dừng lại. Tôi đồng ý vì có lẽ em đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này. Thế nhưng không ngờ tôi dành cho em nhiều tình cảm đến vậy. Em cũng không bao giờ nghĩ người níu kéo mối quan hệ này lại là tôi, nhưng em bảo không còn tình cảm với tôi nữa. Em rời xa khi tôi bắt đầu nghĩ đến em, tôi đã bỏ việc ở một nơi với thu nhập khá để dự định ra ngoài kinh doanh vì em và lo cho em xa hơn nữa.
Tôi hiểu yêu em sẽ không được phép ích kỷ giữ em lại, nói thì dễ nhưng thực hiện quá khó. Tôi biết mình sai ngay từ đầu nhưng không bao giờ nghĩ giờ lại yêu em như thế. Yêu em gần 5 năm mà gia đình tôi không biết, cũng không bị ảnh hưởng gì, thực sự đó là điều rất khó với tôi, dù tôi biết mình vô cùng có lỗi với vợ con và hoàn toàn sai khi dính vào chuyện ngoại tình. Giờ tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 48 tuổi, kết hôn được gần 20 năm, có hai con đang tuổi ăn học. Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, cuộc sống không giàu có nhưng cũng đủ đầy. Vợ tôi là người phụ nữ biết vun vén, sống vì chồng con, còn tôi từng nghĩ chỉ cần mang tiền về, không để gia đình thiếu thốn là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng.
Sai lầm lớn nhất của tôi là không biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình. Cách đây khoảng 10 năm, trong một lần đi công tác, tôi nảy sinh tình cảm với một đồng nghiệp. Khi vợ phát hiện, cô ấy đau khổ nhưng vẫn tha thứ. Tôi hứa sẽ chấm dứt, không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Vài năm sau, tôi lại tái phạm. Lần ấy chỉ là những tin nhắn qua lại với một người phụ nữ quen trên mạng xã hội, chưa đi quá xa nhưng cũng đủ khiến vợ tổn thương. Cô ấy khóc rất nhiều rồi vẫn chọn ở lại vì các con. Tôi lại hứa, lại xin lỗi và nghĩ rằng mình sẽ thay đổi.
Nhưng có vẻ tôi đã quá chủ quan với chính mình. Hai năm trước, tôi tiếp tục ngoại tình. Lần này, vợ không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không hỏi han hay trách móc như trước. Cô ấy chỉ im lặng, sau đó mặc kệ tôi. Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn sống chung một nhà nhưng như hai người bạn cùng nuôi con. Vợ vẫn chăm sóc gia đình chu đáo, vẫn nấu cơm, giặt giũ, hỏi han chuyện học hành của các con, nhưng với tôi chỉ còn những câu nói cần thiết. Cô ấy không còn chờ tôi đi làm về, không hỏi tôi ăn gì, đi đâu, cũng chẳng quan tâm tôi đang nghĩ gì. Những dịp kỷ niệm ngày cưới hay sinh nhật, cô ấy đều coi như một ngày bình thường.
Ban đầu sau khi vợ phát hiện, tôi vẫn chưa chấm dứt hoàn toàn với cô gái kia. Sau đó tôi thấy vô vị quá nên tự động chấm dứt và tự nhủ phải tu chí, lấy lại niềm tin từ vợ, từ nay một lòng vì gia đình. Nhưng dù cố gắng thế nào, khoảng cách giữa hai vợ chồng vẫn không thể thu hẹp. Mỗi ngày nhìn vợ sống bình thản như một người xa lạ, tôi thấy day dứt. Tôi thật lòng muốn bù đắp, muốn cùng vợ đi hết quãng đời còn lại trong sự bình yên nhưng không biết làm thế nào để vợ tha thứ. Nhìn vợ hết lòng lo lắng, chăm sóc các con còn mặc kệ tôi ngay cả khi tôi ốm không thể ngồi dậy, tôi cay đắng vô cùng và càng hối hận hơn. Tôi biết mình sai quá sai, chỉ mong mọi người cho tôi lời khuyên làm sao để được vợ tha thứ. Cảm ơn mọi người rất nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 40 tuổi, lấy chồng 12 năm và có hai con. Tôi không xinh đẹp, cũng không giỏi giang, tự cảm thấy bản thân không có gì nổi bật. Ưu điểm duy nhất của tôi có lẽ là chăm chỉ và có thể chăm lo cho con cái. Chồng hơn tôi hai tuổi, cả hai tìm hiểu hơn 3 năm mới tiến tới hôn nhân. Lúc tìm hiểu nhau, tôi thấy anh có ý chí, chưa có gì trong tay nhưng có được sự cầu tiến, vì thế có tình cảm với anh. Khi quen nhau, tôi lờ mờ thấy được những khác biệt của cả hai nhưng nghĩ chỉ cần có tình cảm, những khác biệt có thể cùng nhau thay đổi, vì nhau mà sống.
Sống chung không thể tránh khỏi những cãi vã, va chạm. Ban đầu khi vợ chồng mâu thuẫn, cãi vã, tôi cũng im lặng, bỏ qua và chỉ biết khóc thầm trong đêm. Vợ chồng hầu như không đối thoại để tìm ra hướng giải quyết. Vì vốn sống ít và cách giao tiếp không hiệu quả nên những khúc mắc và mâu thuẫn ngày càng lớn, cho dù nguyên nhân cãi vã chỉ là những chuyện nhỏ trong lời ăn tiếng nói. Dần dà, tôi thấy anh hay bắt bẻ câu nói và thái độ của tôi.
Đang vui vẻ bình thường, anh tự nhiên khó chịu, im lặng. Tính cách tôi khá nóng nảy và hấp tấp nên cũng tự nghĩ không biết mình có nói gì hay làm gì không mà anh lại như vậy. Vì lấn cấn trong lòng nên tôi hay hỏi cho ra nhẽ, rằng vì sao anh như vậy. Tính chồng tôi lại không thích nói nhiều và càm ràm nên nhiều khi vì thế vợ chồng càng ngày càng xa nhau, mâu thuẫn nhiều lên, không thể giải quyết. Cứ cãi nhau là anh nói vợ chồng không hòa hợp, đòi ly hôn.
Anh có thành kiến khá sâu về việc hai vợ chồng không hợp tuổi vì trước ngày cưới mẹ anh nói hai đứa không hợp tuổi (sau này tôi mới được biết). Nhiều lúc mẹ chồng cũng vô tư nói vợ chồng không hợp tuổi nên nuôi dạy con cái khó khăn. Nghe những lời đó từ chồng và mẹ chồng, tôi rất buồn nhưng không nói gì. Khi vợ chồng cãi nhau, anh nói chúng tôi không hòa hợp, tôi bảo vậy sao lúc cưới không nói luôn ra, giờ có với nhau hai mặt con lại nói vậy. Có phải chồng tôi và mẹ chồng muốn chúng tôi ly hôn mới hài lòng?
Có cãi vã, mâu thuẫn tôi im lặng thì thôi, mọi chuyện sẽ qua. Nếu tôi bật lại, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ vì thật sự tôi phải kiềm chế bản thân nhiều và đến khi bùng nổ thì bản thân như người điên, có thể nói và hành động cực đoan. Tôi hỏi sao phải hà khắc, sống khó khăn với vợ như vậy, anh bảo đã tạo điều kiện để tôi thoát ra rồi đó. Điều kiện mà anh tạo ra cho tôi là tờ giấy đơn phương ly hôn, là những lần nói có cố gắng hơn nữa cũng chẳng được gì đâu. Vậy mà tôi trơ ra như gỗ đá, yếu đuối, chưa chấp nhận. Chính tôi đã để cho anh ấy coi thường, hạ thấp giá trị bản thân.
Tôi chưa bao giờ được công nhận trong cuộc hơn nhân này, những gì tôi làm cho gia đình thì anh ấy nói đó là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Còn tôi kể lễ, khi giận tôi chiến tranh lạnh không nấu cơm, phân chia công việc nhà công bằng thì anh ấy nói tôi tính toán với chồng con. Vì thế tôi xù lông nhím lên, phải tự vỗ ngực tự khen mình, tự cho mình giỏi trước mặt anh ấy để cảm thấy bản thân còn giá trị. Bây giờ tôi thấy mình trong mắt chồng sao mà rẻ rúng. Mỗi khi cãi nhau, tôi nói anh sống dễ dàng hơn, bớt hà khắc đi, anh lại bảo anh không hà khắc, tôi kiếm người nào dễ dàng mà sống, anh đã tạo điều kiện cho tôi rồi đó. Tôi thấy mình thật dại, thật hèn, chỉ vì sợ phải chia hai con mà cứ tiếp tục sống như cái xác không hồn.
Cố gắng tránh né xung đột nhiều nhất có thể, nhưng tôi cũng là con người, có những lúc không thể kiềm chế mà có những hành động cực đoan. Tôi thấy quá mệt mỏi và kiệt sức khi tiếp tục cuộc hôn nhân mà chồng luôn coi thường và có tư tưởng chia tay. Tôi không biết phải làm gì cho đúng. Nhiều lúc chơi vơi, tôi lại tìm một góc nào đó ngồi một mình khóc, tự vượt qua và phải tự an ủi bản thân nhiều rồi mới có thể bước chân về nhà. Tôi cũng nhiều lần có suy nghĩ tự hại bản thân nhưng chưa đủ dũng cảm, cũng như sợ hai con mồ côi, thiếu sự chăm sóc của mẹ.
Nhiều đêm tôi không ngủ được, không biết phải làm sao với cuộc đời mình, không thể tâm sự với ai vì thật ra chẳng ai trong hoàn cảnh của tôi, chỉ có tôi là hiểu mình nhất. Lúc yếu lòng, tôi cũng mong muốn nhận được những lời khuyên của độc giả, để có thể vượt qua giai đoạn này. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
35 tuổi, biết kiếm tiền, chăm lo gia đình nhưng chưa thể tìm hạnh phúc mới

Có phải người phụ nữ từng trải qua một lần đò khó tìm một bến đỗ hạnh phúc mới cho mình? Tôi cứ suy nghĩ mãi về vấn đề này sau khi chia tay chồng được ba năm. Hàng ngày tôi cứ đi về như một cái bóng cô đơn. Một số người muốn tìm hiểu nhưng bằng giác quan của người phụ nữ từng trải, tôi cảm nhận họ đến với mình vì điều gì đó chứ không phải là tình yêu thật sự. Có lẽ duyên số của tôi chưa đến, cũng có thể tôi từng đổ vỡ nên khó tìm được hạnh phúc mới.
Tôi 35 tuổi, chu đáo, chăm lo cho gia đình. Mọi người nhận xét tôi có duyên ăn nói, ngoại hình dễ nhìn. Chồng cũ tôi hết lòng vì bạn bè, thích ăn chơi, có thể bỏ nhà đi vài ngày để cả tuần theo đám bạn. Anh chưa bao giờ đưa tiền cho tôi để lo chi phí sinh hoạt và nuôi con, làm được bao nhiêu anh ta đều ăn chơi cho bản thân. Nhà có đồ gì hỏng hóc chưa bao giờ anh sửa, tôi phải tự làm hoặc không thì tự gọi thợ. Thế nhưng chỉ cần các bạn gọi, anh có thể bỏ mọi thứ để đến giúp nhiệt tình. Bản chất con người anh như nào, chỉ tôi nắm rõ nhất, người ngoài luôn khen ngợi anh.
Tôi như ôsin trong gia đình, làm mọi việc, kể cả việc kiếm tiền. Tôi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Không chịu được sự vô trách nhiệm và lối sống thờ ơ với gia đình của anh, tôi quyết định nói lời chia tay sau 3 năm chung sống. Từ đó đến nay tôi sống một mình, nhiều lúc nằm tủi thân khóc thương cho mình, không biết ngày mai sẽ ra sao. Cũng may tôi đã cố gắng tạo được công ty nhỏ, lao đầu vào làm việc để quên đi nỗi buồn gia đình tan vỡ. Nếu không làm việc, không biết tôi vượt qua chuyện này như thế nào.
Tuy nhiên, khi đêm về, con đã ngủ, tôi lại đối diện với sự cô đơn, mong một mái ấm gia đình hạnh phúc như bao người phụ nữ. Tôi không người chia sẻ vì ba mẹ và anh chị ở tỉnh khác, hơn nữa cũng không muốn họ buồn lòng. Nhiều khi nhìn người ta có đôi có cặp, dắt con đi dạo, tôi ao ước mình được như họ. Tôi biết kiếm tiền, chu toàn việc nhà, yêu thương chồng con, nhưng lại chẳng thể có hạnh phúc. Công việc của tôi bận rộn, ít cơ hội tiếp xúc với người khác giới, thật khó để tìm một người đàn ông tốt.
Tôi không kỳ vọng sẽ tìm được người đàn ông hoàn hảo, chỉ cần một người tự nuôi được bản thân, yêu tôi thật lòng và có trách nhiệm với vợ con. Chẳng nhẽ điều đó khó đến thế sao? Tôi không có nhiều niềm tin vào tình yêu, mong các bạn cho lời khuyên để vượt qua sự cô đơn này.
Tin Gốc: Vnexpress

