Vợ chồng tôi làm chung chỗ, cưới được 5 năm. Giai đoạn đầu về nhà chồng khá khó khăn, chủ yếu do mẹ chồng khó dễ, bà cư xử khi tốt khi xấu khiến tôi không hiểu tâm lý của bà. Xin kể vài điều.
Về mặt xấu: Một là vàng cưới, chồng nói đưa mẹ chồng giữ, tôi cũng đưa vì cảm thấy không quá quan trọng. Vàng do chồng tôi vay ngân hàng để mua, cha mẹ chồng không góp phần gì.
Hai là mẹ chồng nói bóng gió chuyện con dâu về giành của, trong khi tôi không hề nói gì đến của nả nhà chồng. Bà còn đặt điều nói với chồng tôi rằng tôi đòi bà chia đất. Điều đó làm chúng tôi mới cưới đã lạnh nhạt với nhau, hay cãi vã, có lúc muốn ly hôn. Tôi xin lại vàng cưới, bà dùng dằng, giận dỗi, làm to chuyện. Ở chung, bà nói tôi lạm quyền, thế nhưng không muốn chúng tôi ra riêng, ở cùng để còn lo hương khói sau này (chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà).
Ba là tính tôi ít nói, nội tâm, không quan tâm việc của người khác. Từ khi ở cùng và tiếp xúc với bà, tôi cảm thấy năng lượng cảm xúc tiêu hao kinh khủng. Bà hay kể việc con gái bà giàu có cỡ nào, nói con gái bà có của nên lấy chồng không ngán ai, không bị khi dễ. Tôi nghĩ bà nói bóng gió con dâu vì gia cảnh tôi không được tốt. Bà bắt lỗi con rể và thông gia nhiều thứ, muốn con gái và cháu ngoại được hưởng hết của bên chồng, trong khi bà không muốn cho con dâu (là tôi) thứ gì. Bà khéo léo, đi chùa và hay giúp người nên người ngoài nhìn vào đánh giá bà có đạo đức. Bà hay nói với tôi, nhà bà coi con trai con gái như nhau, chia tài sản đều, trong khi trước giờ tôi không hề nghĩ hay nói gì về tài sản nhà bà.
Bốn là bà hay để ý lời nói của tôi rồi hiểu sai, bắt lỗi tôi nhiều thứ, nhưng không nói trước mặt tôi mà nói xấu sau lưng. Bà hay kể xấu tôi với hàng xóm, dòng họ.
Về mặt tốt: Một là bà thương cháu nội, tôi sinh lần nào cũng về ở cử bên nội, ông bà nội chăm cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Bà cũng chủ động giữ cháu để tôi sinh hoạt cá nhân. Hai là lúc nhà tôi có việc, bà cũng qua đó ở qua đêm để phụ giúp, điều đó khiến tôi rất trân quý. Chồng tôi sau thời gian lạnh nhạt, cũng chủ động hàn gắn rồi kêu ra sống riêng. Đến nay chúng tôi ra riêng được một năm, thái độ của bà đối với tôi cũng dịu hơn. Khi tân gia, có người họ hàng nói đùa với bà rằng: “Con dâu có nhà rồi đó, đừng có cà chớn nữa nhé”, có lẽ họ cũng hiểu tính bà. Tôi cảm thấy rất khó hiểu tâm lý của bà. Kính mong anh chị tư vấn giúp, nên suy nghĩ sao cho nhẹ lòng và cư xử như thế nào với bà cho phải.
Mấy hôm nay tôi thật sự rối trí, không biết nên cố gắng tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân này khi trong lòng chỉ còn lại sự mệt mỏi. Tôi vào Sài Gòn lập nghiệp sau khi tốt nghiệp ngành tài chính ngân hàng. Tôi gặp anh trong một lần sửa điện thoại, anh là người miền Tây, hiền lành, nói chuyện dễ gần nên dần nảy sinh tình cảm. Chúng tôi quen nhau gần ba năm rồi quyết định cưới, con giờ gần một tuổi.
Trước khi cưới, anh từng mở một tiệm sửa chữa nhỏ nhưng việc làm ăn không thuận lợi. Gia đình anh cũng có khoản nợ cũ nên sau khi cưới, gánh nặng tài chính gần như đè lên cả hai vợ chồng. Tôi đi làm văn phòng, ngoài giờ còn nhận thêm việc nhập liệu, anh cũng cố gắng nhưng thu nhập bấp bênh. Có thời điểm, tiền kiếm được không đủ trả lãi, tôi phải vay mượn khắp nơi, vay chỗ nọ đập chỗ kia. Nhiều đêm nhìn con ngủ, nước mắt tự rơi, thấy thương con vì thiếu thốn đủ thứ.
Khoảng một năm nay, tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con vì không có ai phụ giúp, mọi chi phí đều dồn lên vai chồng. Ban đầu anh còn chăm chỉ, dần dần thay đổi. Tiệm sửa điện thoại chuyển sang mặt bằng nhỏ hơn, chi phí giảm nhưng thu nhập cũng không khá hơn bao nhiêu. Nợ nần vẫn còn, dù không bị thúc ép nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng nặng trĩu. Điều khiến tôi buồn nhất là anh bắt đầu sa đà vào việc câu cá. Gần như tuần nào anh cũng đi vài ngày, có khi cả tuần chỉ làm việc cầm chừng. Tôi góp ý, anh gạt đi, bảo tôi không hiểu áp lực của anh. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiền bạc hay tương lai, anh lại cáu gắt, bảo tôi ở nhà thì biết gì mà nói. Tôi xin đi làm lại để phụ giúp nhưng anh không đồng ý, lấy lý do con còn nhỏ.
Tính anh vốn nóng, lại gia trưởng, vợ chồng thường xuyên cãi vã. Có lần bức xúc quá, tôi gọi điện cho mẹ chồng mong bà khuyên nhủ, bà chỉ nói tôi nên thông cảm cho chồng. Nghe vậy tôi càng tủi thân hơn. Những khoản nợ tôi đứng ra vay, những lời hỏi han từ bạn bè khiến tôi vừa áp lực vừa xấu hổ, nhưng dường như anh không để tâm. Đã nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện bế con về quê ngoại, xin đi làm lại để từng bước trả nợ và làm lại cuộc đời. Rồi nhìn con quấn bố, tôi lại chùn bước. Tôi không muốn con thiếu tình cảm của cha, cũng không muốn gia đình tan vỡ khi con còn quá nhỏ.
Bố mẹ đẻ liên tục khuyên tôi quay về. Họ nói tôi đã hy sinh quá nhiều, từ tiền bạc đến công sức, thậm chí còn gánh thêm khoản nợ hơn trăm triệu đồng. Tôi vẫn đang phân vân giữa việc ở lại cố gắng thay đổi chồng hay dứt khoát rời đi để tự cứu lấy mình. Thực lòng tôi biết anh không phải người xấu, cũng không sa vào tệ nạn gì. Thế nhưng cứ sống mãi như thế này, tôi không thấy tương lai ở đâu, chán chồng vô cùng. Có phải tôi đang quá khắt khe, không đủ tinh tế để hiểu áp lực và sở thích của chồng? Hay tôi đang tự làm khổ mình khi cố níu giữ cuộc hôn nhân này? Tôi thật sự không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người, đặc biệt là những người đàn ông từng ở trong hoàn cảnh giống chồng tôi.
Tôi viết những dòng này trong một tâm trạng vô cùng xáo trộn. Tôi 35 tuổi, chồng 37 tuổi, có 4 năm gắn bó. Trước khi anh đi Nhật, chính anh là người chủ động đề nghị đăng ký kết hôn để chúng tôi chính thức thành vợ chồng. Anh là người đàn ông văn minh, rất tốt và yêu thương con riêng của tôi như con ruột. Thời gian sống chung tại TP HCM, chúng tôi khá hạnh phúc với tổng thu nhập ròng khoảng 50 triệu đồng/tháng. Anh lo tiền thuê nhà 10 triệu đồng, tôi lo toàn bộ chi phí sinh hoạt cho gia đình. Ngày đi Nhật, anh quyết định một mình, chỉ thông báo khi sự việc đã rồi và hai tháng sau anh bay.
Khi anh sang Nhật, dù tỷ giá đồng Yên sụt giảm, anh vẫn chu đáo lo chi phí đi lại hàng năm để hai mẹ con sang thăm anh. Anh cũng chủ động cho tôi tiền mổ mắt và học bằng lái xe. Suốt 3 năm qua, anh cũng để dành được 800 triệu đồng. Hiểu sự vất vả của chồng nên tôi chưa từng đòi hỏi anh chu cấp. Chúng tôi duy trì nguyên tắc "tiền ai nấy lo", một mình tôi tự xoay xở nuôi con và trang trải mọi thứ ở Việt Nam. Ngay cả khi sảy thai hai lần hay gặp tai nạn phải nhập viện phẫu thuật, tôi cũng tự lo liệu viện phí mà không dám xin anh, sợ anh phương xa lo lắng. Với tôi, một người mất hết cha mẹ, không có anh chị em ruột thịt, anh và con chính là những người thân, là chỗ dựa duy nhất tôi có trên đời. Thương anh, tôi còn chủ động kiếm thêm thu nhập cho anh trai anh, nhưng anh lại phủ nhận vì cho rằng anh không được lợi gì từ việc này.
Mâu thuẫn âm ỉ từ một năm trước liên quan đến chuyện đất đai. Sau khi góp tiền 50/50 mua chung miếng đất thứ nhất, tôi đã tự ý vay mượn mua thêm mảnh thứ hai mà không hỏi ý kiến anh. Tôi đã xin lỗi và anh thống nhất bỏ qua, nhưng sự việc này có lẽ đã làm anh mất lòng tin. Gần đây, khi có người hỏi mua đất, tôi bàn với anh bán lô đất chung để dồn tiền trả nợ ngân hàng cho lô thứ hai, phần còn dư dành làm kinh phí đi Australia cho cả hai. Thế nhưng anh kiên quyết không đồng ý. Anh muốn chia đôi tiền ngay lập tức vì quan niệm lô thứ hai tôi tự mua thì tự chịu. Tôi cũng không dám đòi hỏi gì thêm.
Áp lực công việc và định hướng thay đổi liên tục của anh khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Dù giấy tờ định cư tại Nhật của hai mẹ con đã hoàn tất, anh lại bất ngờ thay đổi ý định, muốn chuyển hướng sang Australia. Anh dồn toàn lực cho kế hoạch định cư tại Australia vào cuối năm 2026, yêu cầu tôi phải đóng góp 200 triệu đồng và đạt chứng chỉ tiếng Anh để đi cùng, nếu không anh sẽ đi một mình. Vì sòng phẳng tài chính, tôi ăn ngoài, mua ổ bánh mì hay ly cà phê cũng phải cân nhắc. Thấy anh quá áp lực, tôi khuyên anh về Việt Nam đoàn tụ, nhưng anh ra điều kiện tôi phải lo cho anh chỗ ở (thuê nhà 10 triệu đồng và điện nước 2 triệu đồng/tháng) trong lúc anh chưa có việc làm.
Hiện tại, tôi sắp thất nghiệp, thu nhập về tay 20 triệu đồng, hàng tháng trả lãi 5 triệu đồng và nuôi con. Khi biết tin tôi sắp mất việc, anh trách móc tôi không thể làm "back-up" cho anh, dù sau đó vẫn âm thầm chuyển về cho tôi 40 triệu đồng. Đỉnh điểm là khi tôi đi ăn vặt cùng một người em trai chung nhà 20 phút (chúng tôi chia phòng trong chung cư để tiết kiệm chi phí), tôi đã chủ động báo trước, chụp hình gửi anh và về là gọi video ngay, anh lại quy chụp tôi ngoại tình. Anh không cho tôi giải thích, thậm chí gọi điện về cho mẹ chồng và nói với con nhỏ rằng tôi phản bội. Trong cơn uất ức vì bị xúc phạm danh dự, như giọt nước tràn ly sau nhiều tháng ròng căng thẳng, tôi gọi điện nói chuyện ly hôn với mẹ anh. Ngay lập tức, anh đòi lại số tiền 40 triệu đồng đã cho trước đó.
Bốn năm qua, mỗi lần vợ chồng giận nhau, anh chưa bao giờ chịu xuống nước, tôi luôn là người xin lỗi trước. Lần này, khi chạm đến lòng tự trọng và sự tính toán của anh trở nên quá lạnh lùng, tôi thấy mình không còn sức để bao dung. Hiện tại, tôi chặn liên lạc để tập trung tìm việc và phỏng vấn, vì mỗi lần nhận tin nhắn của anh là tôi lại khóc, làm xáo trộn hoàn toàn lịch học tập.
Tôi hụt hẫng khi nhận ra trong giấc mơ của người mà mình coi là "người thân duy nhất", mẹ con tôi lại trở thành gánh nặng tài chính thay vì là những người đồng hành. Tôi nên buông tay để anh đi tìm giấc mơ của mình, hay cố gắng hàn gắn khi sự tôn trọng đã sứt mẻ hoàn toàn? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.
Tôi và anh quen nhau qua mạng được năm tháng. Tuy không quá lâu nhưng tôi cảm nhận được anh là người tốt, có thể gửi gắm cả đời. Chúng tôi có nhiều điểm chung, hợp tính nhau, gần như là mảnh ghép bù đắp cho nhau. Tình cảm của chúng tôi đang tốt đẹp, đã nghĩ đến chuyện tương lai. Vậy nhưng mới gần đây thôi, chỉ một lần hiểu lầm, tôi đã mất anh. Lần ấy là lỗi do tôi, vì nhớ anh mà tôi đã mất bình tĩnh, hiểu lầm anh, nói câu khiến anh tổn thương. Sau lời nói dại dột đó, tôi đã xin lỗi anh rất nhiều, làm mọi cách có thể để anh tha thứ cho tôi, dành cho anh tình cảm chân thành nhất có thể. Nhưng có lẽ do bản thân không biết cách (tôi không phải kiểu người thảo mai, nói ngọt được) nên anh đã không tha thứ cho tôi.
Anh không trả lời lại tin nhắn, không nghe máy khi tôi gọi. Anh biến mất, im lặng không nói một lời, cắt đứt liên lạc với tôi, thậm chí đến một câu nói cuối cùng anh cũng không nói. Tôi biết khi yêu vẫn có hiểu lầm nhưng quan trọng là cùng cố gắng. Chúng tôi không hề có người thứ ba, anh nói trân trọng tôi, đó cũng là câu cuối mà anh nói. Anh cứ im lặng khiến tôi không biết phải làm gì? Thà anh cứ trách mắng, nổi giận với tôi, như vậy còn tốt hơn. Tôi thật sự rất hối hận, không muốn mất anh nhưng chẳng thể làm được gì. Thời gian qua, tôi vô cùng đau khổ, bị trầm cảm. Nghĩ đến tương lai sau này không có anh, tôi không biết phải sống sao nữa.