“Với thêm chút thời gian, chúng tôi có thể dễ dàng mở eo biển Hormuz, chiếm lấy dầu mỏ và kiếm được một khoản tiền khổng lồ”, ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social tối 3.4.
Gần 5 tuần sau khi Mỹ và Israel tiến hành các cuộc không kích nhằm vào Iran, xung đột tiếp tục gây bất ổn khu vực và làm rung chuyển thị trường tài chính toàn cầu. Tình hình leo thang khiến áp lực chính trị dồn lên Nhà Trắng trong việc nhanh chóng kiểm soát khủng hoảng, theo South China Morning Post.
Iran đã đóng cửa eo biển Hormuz – tuyến hàng hải chiếm khoảng 20% lượng dầu tiêu thụ toàn cầu – nhằm đáp trả các cuộc tấn công của Mỹ và Israel từ cuối tháng 2.
Trước đó, trong bài phát biểu tối 2.4, ông Trump tiếp tục cảnh báo sẽ nhắm vào hạ tầng năng lượng của Iran, song không đưa ra thời hạn chấm dứt xung đột, làm dấy lên lo ngại về nguy cơ trả đũa và kéo giảm thị trường chứng khoán.
Giao tranh cũng lan rộng sang các nước vùng Vịnh. Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE) đã tạm dừng hoạt động tại cơ sở xử lý khí đốt Habshan – trung tâm năng lượng lớn của nước này – sau một vụ tấn công gây hỏa hoạn. Trước đó, các cơ sở năng lượng tại Kuwait cũng bị tấn công, trong đó nhà máy lọc dầu Mina Al Ahmadi bốc cháy khi đang vận hành, theo Reuters.
Các cuộc tập kích được cho là đã làm gián đoạn hoạt động của nhiều nhà máy lọc dầu, hóa dầu và khí tự nhiên hóa lỏng, buộc một số nhà sản xuất lớn phải cắt giảm sản lượng. Giá dầu vì thế tăng khoảng 50%, lên gần 110 USD/thùng.
Trong khi đó, Anh thông báo sẽ triển khai hệ thống phòng không Rapid Sentry tới Kuwait để bảo vệ lợi ích của Anh và các đồng minh trong khu vực. Thủ tướng Anh Keir Starmer đã thảo luận kế hoạch này trong cuộc điện đàm với Thái tử Kuwait Sabah al-Khalid al-Sabah, đồng thời lên án các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào cơ sở dầu mỏ.
Iran ngày 3.4 cảnh báo sẽ tiếp tục nhắm vào hạ tầng năng lượng và các mục tiêu như cầu đường tại các nước vùng Vịnh nếu các cơ sở của họ bị tấn công. Ngoài ra, một nhà máy điện và cơ sở khử muối nước tại Kuwait cũng ghi nhận thiệt hại trong các đợt tấn công mới nhất.
Một quan chức cấp cao Iran đã chỉ trích dự thảo nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc – do Bahrain đề xuất – cho phép sử dụng vũ lực nếu Iran không mở lại eo biển Hormuz. Iran cho rằng văn bản này “không xem xét nguyên nhân gốc rễ của khủng hoảng”, đồng thời cáo buộc Mỹ và Israel gây hấn.
Trong khi đó, CNN dẫn lời cựu Ngoại trưởng Iran Mohammad Javad Zarif ngày 3.4 kêu gọi Tehran tận dụng “ưu thế” hiện tại để thúc đẩy một thỏa thuận hòa bình toàn diện với Washington. Theo ông, thỏa thuận có thể bao gồm việc hạn chế chương trình hạt nhân của Iran và mở lại eo Hormuz, đổi lấy việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt kinh tế.

Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm 3/4 thông báo bắn rơi một tiêm kích tàng hình F-35 ở miền trung nước này bằng "hệ thống phòng không tiên tiến". Tuy nhiên, dựa vào hình ảnh các mảnh vỡ do Tehran công bố, giới quan sát xác định máy bay bị hạ là tiêm kích F-15E Mỹ đồn trú tại căn cứ không quân Lakenheath ở Anh, không phải F-35.
Truyền thông Mỹ sau đó dẫn lời các quan chức giấu tên nước này xác nhận một tiêm kích F-15E đã bị Iran bắn rơi, hai phi công phải nhảy dù trên lãnh thổ đối phương. Quân đội Mỹ đã mở chiến dịch tìm kiếm và giải cứu thành công một phi công, song chưa tìm thấy người còn lại.
IRGC cho biết đang lùng sục ở khu vực gần nơi tiêm kích Mỹ rơi xuống ở tây nam Iran. Thống đốc vùng này cam kết khen thưởng cho ai bắt hoặc hạ được "lực lượng của kẻ thù". Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf mỉa mai rằng chiến dịch của Mỹ - Israel đã bị hạ cấp từ nhằm mục đích "thay đổi chế độ" xuống thành tìm kiếm phi công.
Adam Smith, thành viên cấp cao của đảng Dân chủ trong Ủy ban Quân vụ Hạ viện Mỹ, cho rằng cục diện trên bàn đàm phán sẽ thay đổi hoàn toàn nếu Iran tìm thấy phi công F-15E đang mất tích. Nếu bắt được tù binh là phi công, Iran hoàn toàn có thể đưa ra những điều kiện đàm phán bất lợi với phía Mỹ.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn tiếp tục khiến Mỹ hứng chịu tổn thất về khí tài.
Trong quá trình bay thấp để sẵn sàng yểm trợ hỏa lực cho lực lượng tìm kiếm phi công chiếc F-15E, một cường kích A-10 Mỹ đã bị trúng đạn ở vùng trời phía nam Iran, NBC News dẫn lời một quan chức Mỹ cho biết. Phi công đã cố gắng điều khiển máy bay rời khỏi không phận Iran, bay về phía nam qua eo biển Hormuz để vào vùng trời Kuwait trước khi phóng ghế thoát hiểm và hiện an toàn.
Hai quan chức Mỹ còn nói với Reuters rằng hai trực thăng thuộc đội tìm kiếm đã trúng hỏa lực Iran, song đã rời khỏi không phận nước này thành công. Một quan chức cho biết những người có mặt trên hai máy bay vẫn an toàn.
Theo dữ liệu từ trang theo dõi hàng không FlightRadar24, một tiêm kích F-16CJ Mỹ đã bật mã phát đáp "7700", được dùng trong trường hợp khẩn nguy trên không, khi rời không phận Iran và Iraq.
Một máy bay tiếp dầu KC-135R Mỹ cũng phát tín hiệu khẩn nguy không lâu sau khi cất cánh khỏi thành phố Tel Aviv ở Israel. Chưa rõ nguyên nhân đến hai tình huống trên và tình trạng hiện tại của hai máy bay.
IRGC cùng ngày 3/4 còn tuyên bố bắn rơi thêm hai máy bay không người lái (UAV) MQ-9 Reaper trên bầu trời tỉnh Isfahan. Mỗi chiếc MQ-9 có giá xuất xưởng khoảng 30 triệu USD. Đài CBS tuần trước cho biết Mỹ đã mất ít nhất 16 phi cơ này kể từ đầu xung đột.
Những tổn thất này hoàn toàn trái ngược với tuyên bố trước đó của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng năng lực quân sự của Iran gần như đã bị xóa sổ và Mỹ sắp hoàn thành các mục tiêu chiến lược của cuộc chiến.
"Đây là ngày đen tối với không quân Mỹ", Press TV, kênh truyền thông bằng tiếng Anh của truyền hình nhà nước Iran, tuyên bố.
Không quân Mỹ trước đó từng mất 3 tiêm kích F-15E trong một ngày, song là vì bị đồng minh Kuwait bắn nhầm chứ không phải do Iran hạ. Sự việc hôm 3/4 được cho là lần đầu tiên máy bay có người lái của Mỹ bị bắn rơi trên vùng trời Iran kể từ khi xung đột bùng phát.
Theo thống kê của CNN, Mỹ đã mất ít nhất 7 máy bay có người lái kể từ đầu xung đột. Ngoài số phi cơ nêu trên, một máy bay tiếp dầu KC-135 đã bị rơi tại Iraq và một phi cơ cảnh báo sớm E-3 Sentry bị phá hủy tại căn cứ không quân ở Arab Saudi.
Lầu Năm Góc và Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, chưa đưa ra bình luận.
Giới quan sát trước đó nhận định không quân Mỹ sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn sau khi bắt đầu thâm nhập sâu vào miền đông Iran, nơi tập trung nhiều hệ thống phòng không di động vốn "thoắt ẩn, thoắt hiện" và khó bị tiêu diệt.
"Các tổ hợp phòng không di động sở hữu khả năng xuất hiện ở gần như mọi nơi và khiến tổ bay có rất ít thời gian phản ứng. Những hệ thống này có thể ẩn mình rất kỹ và sẽ tiếp tục hiện diện trên chiến trường rất lâu sau khi những trận địa phòng không cố định bị phá hủy hoàn toàn", bình luận viên Tyler Rogoway của chuyên trang quân sự War Zone cho hay.
Trước khi tiêm kích F-15E và cường kích A-10 bị bắn rơi, một tiêm kích F-35A Mỹ cũng đã phải hạ cánh khẩn cấp sau khi thực hiện nhiệm vụ chiến đấu trên bầu trời Iran, nghi do trúng hỏa lực của đối phương. Video do IRGC công bố cho thấy cảm biến hồng ngoại bám bắt chiếc F-35A, trước khi tên lửa phòng không phát nổ ở khoảng cách gần và khiến nó bị hư hại.
Theo Behnam Ben Taleblu, giám đốc cấp cao về chương trình Iran tại Quỹ Phòng vệ Dân chủ (FDD), chiến đấu cơ Mỹ hiện làm nhiệm vụ ở độ cao thấp hơn nên dễ bị tên lửa Iran nhắm mục tiêu. Taleblu cho rằng tiêm kích F-15E có thể đã bị xe phòng không của Iran nhắm bắn, song khả năng lớn hơn là Tehran đã sử dụng tên lửa phòng không vác vai.
Vũ khí này khó bị phát hiện hơn và là minh chứng cho thấy phòng không Iran vẫn "rất nguy hiểm", dù đã suy yếu nhiều sau các cuộc tập kích liên tục của Mỹ - Israel. "Đây là chính quyền đang phải chiến đấu để tồn tại", Taleblu cho hay.
Tướng Alireza Elhami, chỉ huy Căn cứ Phòng không Liên quân Iran, cho hay lực lượng nước này đang "săn lùng" máy bay Mỹ bằng "khí tài và phương pháp mới", nhưng không nêu cụ thể. "Điều này đã khiến kẻ thù bối rối và hoang mang", tướng Elhami nói.
Tuy nhiên, Mark Cancian, cố vấn cấp cao tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), cho rằng chiến dịch của không quân Mỹ tới nay vẫn có thể coi là thành công về mặt quân sự, bất chấp những tổn thất trong ngày 3/4.
Ông cho biết tỷ lệ máy bay chiến đấu Mỹ bị bắn rơi trên bầu trời Đức trong Thế chiến II từng có thời điểm là 3%, tương đương khoảng 350 phi cơ trong cuộc chiến hiện nay tại Trung Đông. Tỷ lệ này được coi là "chấp nhận được" trong các cuộc giao tranh khốc liệt.
"Nhưng vẫn còn yếu tố chính trị, do người dân Mỹ đã quen với những cuộc chiến hầu như không có thương vong, chưa kể một bộ phận lớn dư luận không ủng hộ chiến dịch. Đối với họ, bất kỳ tổn thất nào cũng đều là không thể chấp nhận", Cancian cho hay.
Phạm Giang (Theo PressTV, Reuters, AP)
Nguồn: https://vnexpress.net/ngay-tham-hoa-cua-khong-quan-my-o-iran-5058507.html

Trong cuộc gặp thượng đỉnh ngày 20/5 tại Bắc Kinh, Tổng thống Nga Vladimir Putin và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã trao cho nhau những lời ca ngợi nồng ấm, khi hai lãnh đạo trao đổi quan điểm về nhiều chủ đề cũng như định hướng cho hợp tác song phương.
"Nhất nhật bất kiến như tam thu hề" (Một ngày không gặp tưởng chừng ba năm) là câu thơ được ông Putin đọc trong cuộc hội đàm để bày tỏ vui mừng khi gặp lại ông Tập, đồng thời ca ngợi mối quan hệ Nga - Trung đang ở "mức độ cao chưa từng có".
Trong tiệc trà sau đó, ông Tập dẫn câu tục ngữ Trung Quốc "Vi giả thường thành, hành giả thường chí" (Người kiên trì làm việc ắt sẽ thành công, người không ngừng bước đi ắt sẽ đến đích), bày tỏ tin tưởng quan hệ Trung - Nga sẽ tiếp tục duy trì đà phát triển chất lượng cao và vươn lên những tầm cao mới.
Hai lãnh đạo đã ký tuyên bố chung về việc thắt chặt hơn nữa "quan hệ đối tác toàn diện và phối hợp chiến lược", cùng một văn kiện khác nhằm thúc đẩy "trật tự thế giới đa cực".
Củng cố thành trì chiến lược
Phát biểu tại lễ ký kết ở Đại lễ đường Nhân dân ở thủ đô Bắc Kinh, ông Tập nhấn mạnh Trung Quốc và Nga phải tiếp tục là "thành trì chiến lược của nhau", đồng thời cam kết phối hợp chặt chẽ hơn trong các lĩnh vực như AI và đổi mới công nghệ.
Chủ tịch Tập cũng nhấn mạnh Trung Quốc và Nga cần hành xử như "các cường quốc có trách nhiệm", phản đối mọi hành vi bắt nạt đơn phương và các hành động đi ngược lại tiến trình lịch sử.
Phát biểu sau lãnh đạo Trung Quốc, Tổng thống Putin khẳng định Moskva sẵn sàng duy trì nguồn cung dầu khí liên tục cho Bắc Kinh, đồng thời mô tả thương mại song phương là lá chắn bảo vệ hai nước trước những "ảnh hưởng từ bên ngoài" và bất ổn trên thị trường toàn cầu.
Henrik Wachtmeister, nhà nghiên cứu tại Trung tâm Trung Quốc thuộc Viện Quan hệ Quốc tế Thụy Điển, cho rằng kết quả lớn nhất mà ông Putin thu được từ chuyến thăm là nhận được sự đảm bảo về mối gắn kết chính trị ngày càng sâu sắc giữa Trung Quốc và Nga, vào đúng thời điểm cả hai nước đều ngày càng gia tăng bất đồng với phương Tây.
Cuộc gặp diễn ra chỉ 4 ngày sau chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Trung Quốc đã tiếp đón ông Putin với các nghi thức không khác ông Trump, cho thấy sự cân bằng của Bắc Kinh trong mối quan hệ với Washington và Moskva.
Trong một bài bình luận gần đây, Dmitry Trenin, Chủ tịch Hội đồng Các vấn đề Quốc tế Nga, nhấn mạnh Moskva không muốn trở thành "đối tác cấp dưới" của Bắc Kinh. "Điều quan trọng là duy trì vị thế bình đẳng trong quan hệ với Trung Quốc và ghi nhớ rằng Nga là một cường quốc", ông Trenin viết.
Ông Tập đã mời ông Trump tới Trung Nam Hải, "trái tim quyền lực" của Trung Quốc. Khi đón ông Putin, ông Tập đã mời Tổng thống Nga tham gia buổi trà đàm kéo dài một tiếng rưỡi ở Đại lễ đường Nhân dân tại thủ đô Bắc Kinh. Yuri Ushakov, cố vấn đối ngoại của Điện Kremlin, khẳng định buổi thưởng trà là "sự kiện quan trọng nhất" trong chuyến thăm, vì bầu không khí thân thiện rất lý tưởng để thảo luận các vấn đề nhạy cảm.
Những tuyên bố từ Trung Quốc cho thấy rõ nỗ lực của ông Tập nhằm đảm bảo vị thế "cường quốc ngoại giao toàn cầu" trước các đối tác mà họ xem là ngang hàng như Mỹ và Nga, Temur Umarov, chuyên gia tại Trung tâm Carnegie Nga và Á - Âu, trụ sở ở Berlin, nhận định.
Tổng thống Putin đánh giá chuyến thăm Trung Quốc lần này đạt hiệu quả và mang lại nhiều kết quả tích cực. Hai bên đã ký kết ít nhất 20 thỏa thuận trong các lĩnh vực thương mại, công nghệ và hợp tác mở rộng.
Trung Quốc hiện là đối tác thương mại lớn nhất và thu mua gần một nửa lượng dầu Nga xuất khẩu. Các công ty Trung Quốc cũng ngày càng đóng vai trò quan trọng trong việc cung ứng hàng tiêu dùng, thiết bị công nghiệp và công nghệ lưỡng dụng cho Nga, những mặt hàng mà giới chức phương Tây tin rằng đang góp phần duy trì nền tảng công nghiệp quốc phòng của Moskva.
"Về mặt cấu trúc, mối quan hệ Nga - Trung rất bền vững và điều đó dường như khó thay đổi", Umarov nhận xét.
Siêu dự án khí đốt không đạt được đột phá
Hai lãnh đạo đã ký kết các thỏa thuận nhằm thắt chặt mối quan hệ chiến lược và kinh tế giữa hai nước. Tuy nhiên, sau hai ngày làm việc, chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc đã không giúp Tổng thống Putin đạt được kỳ vọng về siêu dự án đường ống khí đốt Sức mạnh Siberia 2.
Đây là dự án trị giá nhiều tỷ USD mà Nga coi là yếu tố sống còn để chuyển hướng xuất khẩu khí đốt sang Trung Quốc sau khi nước này bị áp hàng loạt lệnh trừng phạt và bị cắt đứt khỏi phần lớn thị trường châu Âu vì chiến dịch tại Ukraine.
Các lệnh trừng phạt của phương Tây đã khiến mối quan hệ giữa Nga và Trung Quốc đã trở nên mất cân bằng hơn rõ rệt, đặc biệt là trong vấn đề năng lượng.
Kể từ khi đường ống Nord Stream dưới đáy biển Baltic bị tê liệt, Nga đã thúc đẩy để hoàn tất dự án đường ống Sức mạnh Siberia 2, dự kiến vận chuyển 50 tỷ mét khối khí tự nhiên mỗi năm từ miền tây Siberia sang Trung Quốc qua lãnh thổ Mông Cổ.
Nga kỳ vọng Sức mạnh Siberia 2 sẽ giúp bù đắp nguồn thu mất đi từ thị trường châu Âu. Theo Remi Bourgeot, chuyên gia kinh tế tại Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp, trụ sở ở Paris, đối với Nga, lợi ích mang lại không chỉ từ doanh thu bán khí đốt mà còn từ "hiệu ứng nhân rộng đối với các công ty xây dựng đường ống hay nhà sản xuất thép của Nga".
Tuy nhiên, Trung Quốc dường như không vội vàng và đang mặc cả quyết liệt về giá khí đốt trong siêu dự án này. Nhu cầu doanh thu cấp bách của Nga đã giúp Trung Quốc nắm thế thượng phong trong các cuộc đàm phán.
"Vấn đề là phía Trung Quốc rõ ràng đã đàm phán để có được mức giá thấp hơn so với những gì các nước châu Âu từng đưa ra với khí đốt Nga. Điều này hoàn toàn dễ hiểu, vì hiện tại Nga không có nhiều lựa chọn", Bourgeot nhận định.
Go Katayama, nhà phân tích chuyên sâu về khí đốt tại công ty phân tích Kpler, cho rằng Trung Quốc nhận thấy rõ vị thế đàm phán yếu của Nga sau khi mất thị trường châu Âu", nên đã cố gắng đàm phán mức chiết khấu mạnh gắn liền với các mốc chuẩn trong nước. Trong khi đó, Nga lại cần giá cao hơn để bù đắp chi phí xây dựng hạ tầng đường ống khổng lồ, Katayama giải thích.
Hai bên đã trải qua nhiều vòng thương lượng và ông Putin cũng nhiều lần tìm cách thúc đẩy siêu dự án này trong các chuyến thăm Trung Quốc. Một bản ghi nhớ được ký kết vào tháng 9/2025 giữa tập đoàn dầu khí Nga Gazprom và các đối tác Trung Quốc đã được giới chức nước này mô tả là một bước đột phá lớn, nhưng đây không phải một thỏa thuận ràng buộc cuối cùng.
Chiến sự Iran nổ ra và tình trạng gián đoạn vận tải qua eo biển Hormuz được Moskva coi là cơ hội để thuyết phục Bắc Kinh rằng việc bổ sung nguồn cung khí đốt bằng đường ống từ Nga sẽ giúp Trung Quốc giảm bớt phụ thuộc vào những tuyến vận tải biển dễ bị tổn thương.
Tuy nhiên, kết quả hội đàm ở Bắc Kinh cho thấy Nga đã không thành công như kỳ vọng. Phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov cho biết đôi bên đã đạt được "những đồng thuận cơ bản" về tuyến đường và phương thức xây dựng đường ống. Dù vậy, ông không cung cấp thêm chi tiết và thừa nhận chưa có mốc thời gian cụ thể cho siêu dự án này do "vẫn còn vài vướng mắc nhỏ cần tháo gỡ".
Các chi tiết cốt lõi về thời gian khởi công hay hoàn thành dự án vẫn chưa được thống nhất và hội nghị thượng đỉnh ở Bắc Kinh cũng không có tuyên bố công khai nào về Sức mạnh Siberia 2.
Tuyên bố chung sau cuộc gặp chỉ nêu ngắn gọn rằng ông Putin và ông Tập "đã đồng ý tiếp tục làm sâu sắc hơn quan hệ đối tác toàn diện trong lĩnh vực năng lượng", đồng thời "đẩy mạnh hợp tác cùng có lợi trong các lĩnh vực dầu khí và than đá".
Việc hai bên không đạt được đột phá với dự án Sức mạnh Siberia 2 đã cho thấy mối quan hệ song phương đang mất dần đi tính cân bằng cốt lõi. "Nga cần nguồn thu từ thương mại hơn rất nhiều so với nhu cầu từ Trung Quốc đối với năng lượng của nước này", chuyên gia Wachtmeister nhận định.
"Nga có rất ít lựa chọn thay thế cho bên mua năng lượng của mình và đang phải bán dầu chiết khấu do các lệnh trừng phạt", ông phân tích thêm. "Trong khi đó, Trung Quốc có nhiều nhà cung cấp và sở hữu quy mô kinh tế lớn hơn rất nhiều".
Nga hiện vẫn là nhà cung cấp khí đốt qua đường ống lớn nhất của Trung Quốc nhờ đường ống Sức mạnh Siberia 1, bắt đầu hoạt động từ năm 2019 theo một thỏa thuận kéo dài 30 năm trị giá 400 tỷ USD.
Tuy nhiên, Trung Quốc cũng đang tăng cường nhập khẩu khí tự nhiên hóa lỏng từ Australia và Qatar, nhằm tránh phụ thuộc vào một nguồn cung duy nhất.
Đợt tăng công suất xuất khẩu khí đốt lớn tiếp theo của Nga sang Trung Quốc dự kiến diễn ra vào năm 2027, khi đường ống Viễn Đông đi vào hoạt động và tăng dần sản lượng bàn giao. Nếu tiến hành dự án Sức mạnh Siberia 2, Trung Quốc nhiều khả năng sẽ phải giảm nhập khẩu khí đốt từ các đối tác khác.
Michael Kimmage, giám đốc Viện Kennan, cơ quan nghiên cứu có trụ sở tại Washington, cho rằng đây là lý do Bắc Kinh vẫn ít có khả năng vội vàng cam kết tham gia một dự án đường ống lớn mới với Moskva.
Trung Quốc đã dành nhiều năm để đa dạng hóa nguồn nhập khẩu năng lượng, bên cạnh việc tăng sản lượng dầu khí trong nước và mở rộng nhanh chóng các ngành năng lượng tái tạo như điện mặt trời, điện gió.
"Ở một khía cạnh nào đó, Nga là giải pháp cho Trung Quốc, nhưng là một giải pháp rất chậm và hoàn toàn có thể là quá chậm, đặc biệt nếu cuộc chiến ở Iran được giải quyết trong vài tháng tới", Kimmage đánh giá.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm 22.5, Tổng thư ký NATO Mark Rutte thừa nhận kế hoạch chi 0,25% GDP để viện trợ quân sự cho Ukraine sẽ không được thông qua vì không nhận được đủ sự ủng hộ.
"Tôi không nghĩ đề xuất này sẽ được thông qua", ông Rutte nói với các phóng viên mà không nêu tên những nước phản đối.
Nhưng giờ đây, tờ The Telegraph có thể tiết lộ rằng Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Ý và Canada đã chặn đề xuất này khi được đưa ra trong các cuộc thảo luận về cách tăng cường hỗ trợ Ukraine.
"Họ không mấy hào hứng với đề xuất này", một nguồn tin nội bộ nhận định với The Telegraph, đồng thời nêu tên London, Paris, Madrid, Rome và Ottawa là những bên phản đối. Hiện chưa có thông tin phản ứng từ những nước liên quan.
Thông tin Anh bác bỏ kế hoạch tăng viện trợ quân sự cho Ukraine xuất hiện sau khi Anh bất ngờ nới lỏng các lệnh cấm vận dầu mỏ đối với Nga, giáng thêm một đòn mạnh vào hình ảnh của London với tư cách là một trong những đối tác kiên định nhất của Ukraine, theo trang tin The Kyiv Independent.
Cũng theo nguồn tin nói trên, ít nhất 7 quốc gia thành viên, tất cả đều chi hơn 0,25% GDP cho viện trợ quân sự cho Ukraine, đã lên tiếng ủng hộ.
Ông Rutte hy vọng đề xuất mới sẽ được thông qua tại hội nghị thượng đỉnh thường niên của NATO ở thủ đô Ankara của Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng 7. Nhưng bất kỳ đề xuất nào được NATO thông qua đều cần sự nhất trí của tất cả các quốc gia thành viên.
Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã được mời tham dự hội nghị thượng đỉnh NATO sắp tới, và ông Rutte được cho là đã hy vọng sẽ hoàn tất đề xuất chi tiêu tại sự kiện này. Ông Zelensky vẫn chưa xác nhận tham gia.
Hầu hết các hội nghị thượng đỉnh NATO sau năm 2022 đều tập trung vào sự hỗ trợ của phương Tây dành cho Ukraine trong bối cảnh Nga tiến hành chiến dịch quân sự ở Ukraine, và Kyiv nỗ lực gia nhập liên minh này.
Kể từ khi Tổng thống Mỹ Donald Trump nhậm chức vào tháng 1.2025, trọng tâm đã chuyển sang vấn đề khác.
Dưới thời Tổng thống Trump, Mỹ đã giảm đáng kể sự hỗ trợ dành cho Ukraine, kêu gọi NATO và châu Âu gánh vác phần lớn gánh nặng tài chính. Ông Trump đã bác bỏ nỗ lực gia nhập NATO của Ukraine, đồng thời nhiều lần đe dọa rút Mỹ khỏi liên minh này, theo The Kyiv Independent.
Tin Gốc: Thanh Niên

