Theo cơ quan công an, đường dây này đã thu gom heo bệnh từ nhiều địa phương như Phú Thọ, Tuyên Quang, vận chuyển về Hà Nội để giết mổ, tiêu thụ.
Hiện danh sách trường học sử dụng thực phẩm từ Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát chưa được công bố. Nhiều trường học đã phát đi thông báo để trấn an học sinh, phụ huynh.
Giữa đêm 31-3, Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên (Hà Nội) đăng thông báo cho biết trước sự quan tâm, lo lắng của phụ huynh và tập thể cán bộ, giáo viên, nhân viên, nhà trường đã khẩn trương tiến hành kiểm tra, rà soát toàn bộ hồ sơ, chứng từ, nguồn cung ứng thực phẩm đã và đang được sử dụng trong công tác nuôi dưỡng, chăm sóc học sinh tại trường.
Theo nhà trường, Công ty cổ phần Dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội đang cung cấp thực phẩm cho trường có hợp tác với nhiều nhà cung cấp thực phẩm như: MeatDeli, Massan, Vissan, Cường Phát…
“Nhà trường đã rà soát, kiểm tra lại toàn bộ từ đầu năm đến ngày 31-3 thì không thấy có thực phẩm của Công ty Cường Phát đưa vào trường. Mong các bác phụ huynh hiểu và yên tâm” – nhà trường thông báo.
Cũng theo Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên, vào sáng 30-3, đoàn kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm Hà Nội đã có buổi làm việc với Công ty cổ phần Dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội, lấy mẫu kiểm nghiệm tinh bột và thịt.
Đoàn đã kiểm tra 15 điều kiện an toàn thực phẩm, trong đó có việc sử dụng thực phẩm, nguyên liệu thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng và đảm bảo an toàn.
Qua kết luận tại buổi làm việc, Công ty cổ phần Suất ăn công nghiệp Hà Nội đảm bảo các điều kiện an toàn thực phẩm, có khả năng tiếp tục cung cấp suất ăn cho nhà trường. Do vậy, trường vẫn sử dụng nguồn thực phẩm cung cấp cho bữa ăn bán trú này.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online sáng 1-4, cô Trần Thị Thanh Nga – Phó hiệu trưởng Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên – cho biết từ ngày 5-9-2025 trường bắt đầu tiếp nhập thực phẩm từ công ty Cổ phần Suất ăn công nghiệp Hà Nội. Trong quá trình ký hợp đồng, trường yêu cầu chỉ nhận nguồn thịt từ Meat deli.
Trường có 900 học sinh ăn bán trú mỗi ngày. Để bảo đảm công tác an toàn vệ sinh thực phẩm, nhà trường phân công nhân sự kiểm tra thực phẩm, truy xuất nguồn gốc mỗi ngày lúc 5h30 sáng mỗi ngày.
“Sau khi nghe thông tin xôn xao trên mạng, không phải chỉ phụ huynh hoang mang, mà nhà trường cũng rất lo lắng, bởi chúng tôi và cả con cái cũng ăn bán trú ở trường.
Ngay trong ngày 31-1 nhà trường đã yêu cầu các giáo viên gửi lại hết minh chứng thực phẩm từ đầu năm để truy xuất lại từng mã. Thực sự rất may mắn vì không dính một bữa bào của Cường Phát”, cô Nga nói và cho biết hiện bữa ăn bán trú của trường vẫn đang diễn ra bình thường.
Ngay khi cơ quan chức năng khởi tố vụ án, cùng với những thông tin ban đầu về các trường học có ký kết với đơn vị cung ứng suất ăn có liên quan đến đường dây tiêu thụ thịt bệnh, trong các nhóm phụ huynh, nhiều người bày tỏ sự lo ngại và lựa chọn giải pháp trước mắt là cho con ngừng ăn tại trường.
Sau khi nhận được thông tin, nhiều phụ huynh xin dừng ăn bán trú cho con và yêu cầu nhà trường minh bạch – Ảnh: N.BẢO – D.LIỄU
Chị H. – phụ huynh đang có con theo học tại Trường THCS Văn Quán chia sẻ rất hoang mang khi tối 31-3 trên một số báo chí đã đăng tải trường có sử dụng suất ăn của công ty này. Ngay tối qua chị đã xin phép cho con từ mai không ăn bán trú ở trường nữa.
“Phụ huynh gửi con ăn bán trú và chỉ còn biết trông cậy vào nhà trường, đơn vị cung cấp suất ăn. Vì vậy, khi nghe thông tin trường có hợp đồng với đơn vị liên quan đến thịt bẩn khiến tất cả phụ huynh đều lo lắng.
Hậu quả không chỉ trước mắt mà còn ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe các con”, chị H. nói và cho hay đã dự định đưa con đi kiểm tra sức khỏe để an tâm hơn.
Không chỉ dừng ở việc lo lắng, nhiều ý kiến yêu cầu nhà trường phải có trách nhiệm giải trình rõ ràng về nguồn thực phẩm. Anh M. (Hà Đông) nói: “Cái phụ huynh cần là ban giám hiệu trả lời thông tin báo chí đưa có đúng không… nếu có liên quan thì phải cho con đi khám sức khỏe”.
Điều khiến phụ huynh thêm bất an là việc nhận biết thịt nhiễm bệnh không dễ dàng. Trong nhiều trường hợp, thực phẩm vẫn có thể được chế biến và tiêu thụ mà không có dấu hiệu bất thường ngay lập tức.
Phụ huynh Đỗ Tiến Hưng (Yên Viên, Hà Nội) cho biết có con ăn bán trú từ lớp 1 đến lớp 5 tại Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên. Khi thấy một loạt danh sách trường học ở Hà Nội có nguy cơ sử dụng thực phẩm của công ty Cường Phát trôi nổi trên mạng, chưa rõ đúng sai khiến anh hoang mang.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, Trường tiểu học Đình Xuyên, xã Phù Đổng, Hà Nội cũng đang nhận thực phẩm từ công ty Cổ phần dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội.
Sáng 1-4, một phụ huynh có con học tại đây bày tỏ khi biết công ty Cổ phần dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội nhập thịt lợn bệnh từ công ty Cường Phát cho các trường học, phụ huynh này đã rất hoang mang.
Theo phụ huynh này, sáng cùng ngày giáo viên chủ nhiệm đã gửi tin nhắn vào nhóm Zalo của lớp và cho biết nhà trường đang rà soát, kiểm tra lại các chứng từ về nguồn gốc thực phẩm đã được sử dụng trong công tác bán trú tại trường.
Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại trường vẫn chưa phát hiện sản phẩm nào liên quan đến công ty Cường Phát. Ngày 1-4, công tác ăn bán trú tại trường vẫn diễn ra bình thường.
“Nghe thông tin thì phụ huynh nào cũng hoang mang, vì con cái là tất cả của bố mẹ. Bây giờ chỉ mới nghe thông tin trường báo không nhập thực phẩm nào liên quan đến công ty Cường Phát thì chúng tôi chưa tin. Trường cần phải có công văn và các minh chứng rõ ràng”, phụ huynh này nói.
Công ty Suất ăn công nghiệp Hà Nội cung cấp thực phẩm cho Trường THCS Văn Quán và Trường Tiểu học Đình Xuyên – Ảnh: D.LIỄU – N.BẢO
Phụ huynh N.T.N. cho biết có con đang học lớp 1 và 3 tại Trường tiểu học Đình Xuyên. “Nhà trường thông báo để trấn an, phụ huynh vẫn chưa yên tâm, đang rất bất an và không biết nên cho con ăn bán trú nữa hay không. Mong các cơ quan chức năng sớm vào cuộc để làm rõ mọi việc”, chị N. nói.
Cũng làm trong lĩnh vực thực phẩm và thường xuyên cung cấp cho trường học, khu công nghiệp, chị M.H. (Hà Đông) đang có con theo học tại trường THCS cho rằng việc truy xuất nguồn gốc không quá phức tạp nếu nhà trường làm đúng quy trình.
“Đầu vào của trường hoặc bếp ăn đều phải có hồ sơ, chứng từ. Dù có thể dùng nhiều nhà cung cấp, nhưng khi yêu cầu thì phải chứng minh được rõ ràng. Ngay cả khi đơn vị cung cấp trúng thầu, họ vẫn phải được duyệt thực đơn và hồ sơ nhà cung cấp trước khi đưa thực phẩm vào trường học.
Không thể chấp nhận việc cho rằng “không rõ nguồn gốc”, bởi đây là vấn đề liên quan trực tiếp đến sức khỏe học sinh”, chị H. thắng thắn bày tỏ.
Nhiều phụ huynh mong muốn các trường học nhanh chóng công khai nguồn cung thực phẩm, hợp đồng với đơn vị cung cấp, cũng như quy trình kiểm soát an toàn thực phẩm để siết chặt quản lý, đảm bảo bữa ăn an toàn cho các con.
Trưa 1-4, tuyển Iraq đã giành chiến thắng 2-1 trước Bolivia ở trận play-off liên lục địa tranh vé đến World Cup 2026. Kết quả này giúp đại diện châu Á chính thức trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sau 40 năm vắng bóng.
Bước vào trận đấu mang tính chất "sống còn", Iraq có lợi thế về mặt thể lực khi được vào thẳng trận đấu này, trong khi Bolivia phải trải qua trận bán kết vất vả trước Suriname.
Sự chủ động được hai đội thể hiện ngay sau tiếng còi khai cuộc. Và đại diện châu Á là những người được ăn mừng trước.
Phút thứ 10, từ một tình huống phạt góc bên cánh phải, Amir Al Ammari có đường treo bóng chuẩn xác vào vòng cấm để Ali Al Hamadi bật cao đánh đầu mở tỉ số 1-0 cho Iraq.
Sau bàn thua, trận đấu trở nên vô cùng căng thẳng với nhiều pha va chạm quyết liệt ở khu vực giữa sân.
Phút 38, may mắn đã mỉm cười với Bolivia. Cú sút xa từ ngoài vòng cấm của Ramiro Vaca đập đất khó chịu, vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo để tài năng trẻ Moises Paniagua chớp thời cơ dứt điểm gỡ hòa 1-1.
Bàn gỡ giúp Bolivia thi đấu thanh thoát hơn hẳn. Thống kê trong 45 phút đầu tiên cho thấy đại diện Nam Mỹ lấn lướt hoàn toàn khi kiểm soát bóng lên tới gần 60%, tung ra 8 pha dứt điểm (gấp đôi con số 4 của Iraq).
Bước sang hiệp 2, ban huấn luyện tuyển Iraq cho thấy khả năng ứng biến nhanh khi việc điều chỉnh nhân sự đã ngay lập tức mang lại khác biệt.
Phút 53, cầu thủ vừa được tung vào sân Marko Lawk Farji có pha thoát xuống và căng ngang cực kỳ thuận lợi từ hành lang cánh phải cho Ayman Hussein, dứt điểm 1 chạm tinh tế tung lưới Bolivia.
Một lần nữa bị đẩy vào thế rượt đuổi, Bolivia không còn cách nào khác ngoài việc dốc toàn lực tấn công.
Tuy nhiên, đại diện Nam Mỹ lại vấp phải hàng phòng ngự dày đặc của Iraq và bất lực hoàn toàn trong những phút thi đấu còn lại.
Chiến thắng lịch sử này không chỉ giúp Iraq trở lại World Cup từ năm 1986, mà còn giúp châu Á có đến 9 đại diện tham dự Vòng chung kết FIFA World Cup 2026.
Ngày 3-4, Bộ Nội vụ làm việc với tỉnh Đồng Nai và đề nghị tỉnh này khẩn trương hoàn thiện hồ sơ để trình Chính phủ trình Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Cụ thể, đoàn công tác do ông Đỗ Thanh Bình - Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, dẫn đầu đã đến Đồng Nai khảo sát và thẩm định hồ sơ đề án thành lập 10 phường thuộc tỉnh Đồng Nai và thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Út, Chủ tịch UBND tỉnh, báo cáo đề án thành lập 10 phường và đề án thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Ông Út nhấn mạnh tỉnh Đồng Nai đã hội tụ khá đầy đủ các cơ sở chính trị, pháp lý, thực tiễn và tầm vóc phát triển để bước vào một giai đoạn mới với vị thế cao hơn. Đây không phải là mong muốn chủ quan của địa phương, mà xuất phát từ chính yêu cầu khách quan của quá trình phát triển.
Đồng Nai đang có những lợi thế rất nổi trội về vị trí chiến lược và hạ tầng kết nối.
Đó là sân bay quốc tế Long Thành, hệ thống cao tốc, vành đai, đường sắt, cảng biển và mạng lưới logistics liên vùng đang được đầu tư, hoàn thiện…
Do đó Đồng Nai có điều kiện thuận lợi để mở rộng không gian phát triển, tăng cường liên kết vùng và từng bước nâng cao vai trò trong tiến trình hội nhập quốc tế.
Đây là những yếu tố rất quan trọng, tạo thêm niềm tin và cơ sở thực tiễn cho định hướng phát triển của tỉnh trong chặng đường tới.
Ngoài ra Đồng Nai đã đáp ứng 7/7 điều kiện thành lập thành phố trực thuộc Trung ương và đạt 13/15 tiêu chuẩn đô thị loại I.
Vì vậy việc đề xuất thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương là có căn cứ, có cơ sở thực tiễn và phù hợp với năng lực phát triển hiện nay của địa phương. Sự phát triển của Đồng Nai trong tương lai sẽ là một cực tăng trưởng quan trọng của vùng Đông Nam Bộ và của cả nước…
Vì vậy tỉnh rất mong tiếp tục nhận được sự quan tâm, xem xét, chia sẻ và ủng hộ để định hướng phát triển này sớm có điều kiện được hiện thực hóa.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, ông Đỗ Thanh Bình đánh giá trong bối cảnh nhiệm vụ Trung ương giao rất quan trọng, yêu cầu rất cao, khối lượng công việc lớn và thời gian gấp nhưng Đồng Nai vẫn hoàn thiện đầy đủ trình tự, thủ tục theo quy định.
Hồ sơ đề án được chuẩn bị công phu, bài bản, bám sát chủ trương của Bộ Chính trị và Trung ương.
Hồ sơ đề án cũng đã đánh giá toàn diện hiện trạng phát triển, làm rõ tiềm năng, lợi thế, định hướng mô hình quản trị và diện mạo phát triển mới của địa phương.
Ông Bình cũng chỉ rõ Đồng Nai đã khẳng định vai trò là cực tăng trưởng năng động của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là đầu mối kết nối quan trọng với các trung tâm kinh tế lớn trong nước và các hành lang giao thương quốc tế. Mặt khác, tỉnh có nhiều chỉ tiêu phát triển thuộc nhóm dẫn đầu cả nước.
Ông Đỗ Thanh Bình yêu cầu tỉnh Đồng Nai khẩn trương hoàn thiện hồ sơ đề án, gửi Bộ Nội vụ xây dựng tờ trình trình Chính phủ báo cáo Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Bên cạnh đó ông Bình lưu ý Đồng Nai cần chủ động xây dựng dự thảo chương trình hành động để triển khai nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Đồng Nai khi được thông qua.
Cụ thể phải có kế hoạch, phân công nhiệm vụ phải bảo đảm rõ người, rõ việc, rõ tiến độ, rõ trách nhiệm, rõ kết quả, rõ thẩm quyền để tổ chức thực hiện khi Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc trung ương.
Đặc biệt, cần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, chú trọng đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của thành phố, nhất là ở cấp cơ sở.
Ngoài ra sớm hoàn thiện, trình cấp có thẩm quyền ban hành cơ chế, chính sách đặc thù theo định hướng của Bộ Chính trị, nhằm phát huy vai trò là cực tăng trưởng quan trọng của quốc gia, trung tâm kết nối kinh tế và cửa ngõ hội nhập quốc tế…
Tôi năm nay 32 tuổi, có chồng và con gái học lớp hai. Người ngoài nhìn vào vẫn bảo gia đình tôi yên ổn. Chồng tôi không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng lăng nhăng gái gú. Anh luôn về nhà đúng giờ. Nếu chỉ nhìn qua, chắc chẳng ai nghĩ tôi từng có lúc muốn ly dị chỉ vì... sở thích của anh ấy.
Anh ấy mê đọc truyện tranh. Ngày mới cưới, tôi còn thấy thú vui ấy đáng yêu. Anh có thể ngồi hàng giờ kể cho tôi nghe về những bộ truyện hồi nhỏ phải thuê ngoài quán sách cũ. Mắt anh sáng lên như trẻ con. Có lần anh thức trắng đêm chỉ để đọc nốt một bộ truyện mới mua. Sáng hôm sau, mặt mũi phờ phạc, vừa ăn sáng vừa ngáy ngủ.
Tôi từng nghĩ đàn ông có đam mê riêng cũng tốt. Ít ra, anh không tụ tập nhậu nhẹt ngoài đường. Có tháng dư tiền, tôi còn mua tặng anh một tập truyện hiếm anh tìm mãi không ra. Hôm mở quà, anh ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ hơn cả lúc tôi báo có thai.
Nhưng đời sống vợ chồng, hóa ra không phải chỉ cần không cãi vã nhau. Người ta còn cần sự hiện diện của nhau. Mà chồng tôi thì dần dần sống nhiều hơn với những trang giấy.
Ban đầu chỉ là vài cuốn truyện mỗi tháng. Sau đó là từng chồng sách chất kín góc nhà. Rồi tủ kính. Rồi giá treo. Anh tham gia đủ các hội đam mê nhóm truyện tranh trên mạng. Đi làm về là ôm điện thoại tranh luận về nhân vật, về bản in đầu tiên, về bìa giới hạn... Có hôm tôi ngồi cạnh nói chuyện con sốt từ chiều, anh chỉ ậm ừ cho qua.
Tiền sinh hoạt anh đưa cũng thất thường. Có tháng đủ. Có tháng lại bảo công ty chậm lương. Nhưng rồi tôi phát hiện anh vừa đặt cọc gần chục triệu cho một bộ truyện Nhật Bản giới hạn. Tôi đứng trong bếp nhìn cái nồi cơm điện cũ bật mãi không nóng mà muốn khóc.
Tôi từng cãi nhau với anh vì chuyện ấy. Anh bảo: “Anh có tiêu phá gì đâu. Chỉ là sở thích lành mạnh thôi mà”. Nhưng sở thích ấy lại khiến anh quên đón cả con.
Hôm ấy trời mưa lất phất. Tôi đang làm thì cô giáo gọi điện hỏi sao bố mẹ chưa đến đón bé. Tôi hoảng hốt gọi cho chồng. Anh không bắt máy. Tôi đã đăng ký tăng ca cũng đành xin nghỉ, chạy xe gần hai chục phút đến trường thì thấy con bé ngồi co ro bên cạnh cô giáo ở phòng bảo vệ, mắt đỏ hoe.
Về đến nhà, tôi mới biết anh đang ở hiệu sách trên thành phố. Họ mở bán một bộ truyện giới hạn chỉ có một ngày. Anh xếp hàng từ chiều, điện thoại để im lặng. Lúc tôi gọi được, giọng anh còn hớn hở khoe vừa săn được bản có chữ ký tác giả. Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải một lần quên đón con. Mà là từ sau hôm ấy, tôi bắt đầu nhận ra trong lòng mình có thứ gì đang nguội dần.
Có lần quá tức giận, tôi đemmấy chồng truyện cũ bị mối ăn đi bán đồng nát. Anh đi làm về, thấy sách mất liền nổi nóng. Đó là lần đầu tiên anh đập vỡ cái chén trước mặt mẹ con tôi.
Anh không đánh tôi. Nhưng tiếng chén vỡ chát chúa ấy làm con bé sợ đến khóc thét. Từ hôm đó, căn nhà tôi lạnh hẳn. Càng ngày, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Tôi không còn muốn kể chuyện công ty, chuyện con cái cho anh nghe nữa. Còn anh cũng chẳng để ý tôi đã sút mấy ký trong mấy tháng gần đây.
Nhiều đêm tôi thức dậy lúc 2-3h sáng, thấy anh vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng đọc truyện. Gương mặt anh khi ấy vừa mệt mỏi vừa say mê. Tôi bỗng thấy chồng mình giống một đứa trẻ lớn xác đang cố trốn khỏi đời thực.
Có thể ngoài kia công việc áp lực quá. Có thể anh mệt mỏi vì cơm áo. Có thể những trang truyện giúp anh quên đi cảm giác mình chỉ là một nhân viên bình thường giữa cuộc sống chật vật này. Tôi từng cố hiểu như thế để thương anh thêm một chút.
Có hôm nhìn chồng cặm cụi lau từng bìa truyện, tôi tự hỏi không biết trong mắt anh, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào? Là gia đình hay chỉ là phần đời hiện thực anh buộc phải sống giữa lúc lòng mình đang ở một thế giới khác?
Tôi từng nghĩ đến ly dị rất nhiều lần nhưng rồi lại không đành. Vì ngoài chuyện truyện tranh, anh vẫn là người tử tế. Anh chưa từng phản bội tôi, chưa từng đánh đập vợ con. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm con, vẫn sửa điện nước trong nhà, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi ốm.
Có người bảo tôi ích kỷ, vì đàn ông có thú vui riêng đâu phải tội lỗi. Mẹ tôi còn bảo tôi "sướng quá hóa rồ", chẳng thà anh ấy cờ bạc, vũ phu hay ngoại tình gì cho cam, đắng này chỉ là thích đọc truyện. Nhưng cũng có người nói một người chồng mà quên cả vợ con vì đam mê của mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.
Còn tôi, đến giờ vẫn chưa biết mình nên cố chịu đựng thêm hay buông tay. Tôi chỉ thấy lòng mình ngày càng mỏi. Mà hôn nhân, nếu chỉ còn sự mỏi mệt, liệu có thể đi tiếp bao lâu nữa?
Nếu là các anh chị, các anh chị có chấp nhận sống cùng một người chồng đam mê một thứ đến mức quên cả gia đình không? Hay tôi đang quá khắt khe với một đam mê tưởng như chẳng có gì nguy hại cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.