Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau “sự cố”, chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo tờ News của Úc, một người cha tại Sydney, bang New South Wales, đã bày tỏ sự bức xúc sau khi nhận giấy phạt nguội lên tới 2.115 AUD (38,2 triệu đồng) khi camera AI phát hiện con gái ông đeo dây an toàn không đúng cách khi ngồi trên xe.
Người này là Craig Cobb, làm trong lĩnh vực tài chính. Ông cho biết đã nhận giấy phạt qua đường bưu điện và chia sẻ lại hình ảnh vi phạm lên mạng xã hội X.
Theo ông Cobb, con gái tuổi teen của ông vẫn thắt dây an toàn, nhưng đặt dây chéo dưới cánh tay thay vì vắt qua vai theo đúng quy định.
"Không phải là không thắt dây, mà là thắt không đúng cách", ông viết, đồng thời cho rằng tình huống có thể xảy ra khi hai cha con đang hát trên xe.
Theo hướng dẫn của cơ quan giao thông bang New South Wales, phần dây ngang phải nằm trên xương hông, còn dây chéo phải vắt qua ngực và giữa vai. Tuy nhiên, hình ảnh được chia sẻ cho thấy dây chéo nằm thấp hơn vị trí tiêu chuẩn.
Dù vậy, ông Cobb cho biết điều khiến ông không hài lòng không phải là việc bị xử phạt, mà là cách vận hành của hệ thống camera AI.
Ông cho rằng đây chỉ là công cụ nhằm tăng nguồn thu cho chính phủ và tuyên bố sẽ khiếu nại vì cho rằng hình ảnh không đủ rõ ràng để kết luận vi phạm.
Vụ việc nhanh chóng thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Một số người đồng tình, cho rằng mức phạt là quá cao và mang tính "tận thu". Trong khi đó, nhiều ý kiến khác cho rằng việc đeo dây an toàn đúng cách là kiến thức cơ bản cần được tuân thủ, đặc biệt để đảm bảo an toàn.
Theo quy định tại bang New South Wales, lỗi liên quan đến dây an toàn thường bị phạt khoảng 423 AUD (7,7 triệu đồng) và trừ 3 điểm bằng lái. Tuy nhiên, nếu phương tiện đăng ký dưới tên doanh nghiệp, mức phạt có thể tăng lên 2.115 AUD (38,2 triệu đồng).
Cơ quan giao thông bang từ chối bình luận cụ thể về trường hợp này, nhưng cho biết các vi phạm liên quan đến dây an toàn đã giảm kể từ khi áp dụng hệ thống camera AI.
Trong năm 2025, gần 0,1% phương tiện bị kiểm tra ghi nhận hành vi không thắt dây an toàn, giảm so với mức 0,14% trước đó. Giới chức cũng cho biết hệ thống camera mới đã được nâng cấp góp phần nâng cao hiệu quả giám sát và cải thiện an toàn giao thông.
Có lẽ nhiều người sẽ bảo tôi nhỏ nhen. Tôi cũng đã tự trách mình như thế suốt mấy hôm nay. Nhưng có những chuyện, nếu không đặt mình vào hoàn cảnh của người trong cuộc thì rất khó nói một câu công bằng.
Chồng tôi là quản lý của một siêu thị lớn. Công việc của anh tiếp xúc với rất nhiều nhân viên, mà phần lớn lại là nữ. Tính anh điềm đạm, hiền lành nên rất được nhân viên yêu quý. Thế nhưng, hơn 10 năm yêu rồi cưới nhau, tôi chưa từng có lý do gì để nghi ngờ, lo lắng.
Tôi vẫn luôn nghĩ vợ chồng sống với nhau không cần phải giữ nhau từng bước chân. Tin tưởng mới là điều khiến một cuộc hôn nhân đi được đường dài. Tôi đã chọn tin anh và cho đến tận bây giờ, điều ấy vẫn chưa thay đổi.
Mọi chuyện chỉ bắt đầu từ Lễ kỷ niệm mười năm thành lập siêu thị nơi anh làm việc.
Hôm ấy, trong bữa tiệc mừng có chương trình bốc thăm trúng thưởng dành cho cán bộ, nhân viên. Chồng tôi là người may mắn nhận được giải thưởng là một hộp mỹ phẩm trị giá khoảng 5 triệu đồng.
Rồi ngay trên sân khấu, anh cầm món quà ấy và nói vài câu cảm ơn. Sau đó, anh tặng luôn hộp mỹ phẩm cho một bạn nhân viên nữ ít tuổi mới vào làm, bảo rằng coi như khích lệ tinh thần để em cố gắng gắn bó với công ty.
Đó là một hành động đẹp. Tôi cũng phải thừa nhận như vậy. Anh là cấp trên biết quan tâm nhân viên, biết tạo động lực cho người mới, ai nhìn vào cũng thấy đáng khen.
Hình ảnh hôm ấy được quay lại rất rõ. Chỉ ít giờ sau, đoạn video lan truyền khắp các trang mạng địa phương. Người ta khen anh hào phóng, khen văn hóa doanh nghiệp, khen lãnh đạo biết chia sẻ và quảng bá hình ảnh siêu thị rất tốt.
Bạn bè gửi cho tôi xem. Dưới phần bình luận là hàng trăm lời ngợi khen. Có người còn bảo giá như sếp ở đâu cũng được như thế thì nhân viên sẽ có thêm động lực làm việc.
Đáng lẽ tôi cũng nên thấy tự hào. Nhưng kỳ lạ thay, tim tôi lại chùng xuống.
Có một chuyện không ai trong những người bấm thích, bấm tim dưới đoạn video ấy biết. Bộ mỹ phẩm đó chính là món quà tôi đã ao ước từ rất lâu.
Phụ nữ ai chẳng thích làm đẹp. Huống hồ, sau 2 lần sinh con, làn da xuống cấp thấy rõ. Mỗi lần đi ngang quầy mỹ phẩm, tôi chỉ đứng nhìn rồi lại đi. Bởi số tiền để mua mỹ phẩm ấy không phải nhỏ so với đồng lương giáo viên mầm non như tôi. Tôi quy ra tiền bỉm, tiền sữa rồi lại tiếc tiền không mua nữa.
Về nhà, tôi cũng kể lại những suy nghĩ của mình cho chồng nghe như vậy. Anh nghe, chỉ cười bảo “phụ nữ ai cũng thích làm đẹp, cứ như đàn ông lại đỡ tốn tiền”. Tôi cũng chẳng giận, bởi anh nói không sai. Cuộc sống này còn biết bao thứ quan trọng cần mua hơn là một bộ mỹ phẩm.
Vậy mà đúng lúc anh bốc thăm trúng ngay món quà tôi từng mong, anh lại rất tự nhiên đem tặng cho một cô nhân viên mới, trẻ trung và xinh đẹp. Anh làm rất nhanh, rất dứt khoát, như thể chưa từng biết ở nhà có một người cũng từng mong điều ấy.
Thậm chí, tối hôm đó anh về còn hào hứng kể với tôi, món quà anh bốc trúng là món quà tặng giá trị nhất hôm ấy. Tôi chẳng nói gì, chỉ cảm thấy một nỗi buồn xâm chiếm. Tôi cứ tự hỏi mình buồn vì lẽ gì? Có phải tôi ghen với cô gái kia không? Tôi nghĩ là không. Có phải tôi tiếc bộ mỹ phẩm 5 triệu đồng? Có lẽ cũng không hẳn.
Điều khiến tôi nghẹn nhất là cảm giác mong muốn nhỏ bé của người đầu gối tay ấp dường như chưa từng được anh ghi nhớ, trong khi với một người mới gặp, anh lại có thể hào phóng đến thế.
Có khi đàn ông nghĩ đơn giản, hoàn toàn không có ý gì khác. Họ cho đi vì công việc, vì hình ảnh tập thể, vì một phút ngẫu hứng. Nhưng phụ nữ lại hay giữ trong lòng những điều rất nhỏ. Một câu nói cũ. Một lần mình từng ước. Một món đồ mình từng đứng nhìn rất lâu rồi lặng lẽ bước đi và vẫn luôn mong chồng tâm lý ghi nhớ, thấu hiểu.
Tôi muốn hỏi những người đang làm vợ. Nếu các bạn ở trong tình huống của tôi, liệu các bạn sẽ coi đây chỉ là một hành động đẹp, hay các bạn cũng sẽ chạnh lòng vì chồng trao món quà mình thích cho một người phụ nữ khác?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo tờ Wall Street Journal (WSJ), ngày 31-3, Bộ trưởng Giao thông Malaysia Anthony Loke thông báo Iran đã cam kết cho phép các tàu của Malaysia đi qua eo biển Hormuz an toàn và miễn phí.
Phát biểu tại một sự kiện, ông Anthony Loke cho biết Đại sứ Iran tại Malaysia đã đảm bảo các tàu chở dầu Malaysia có thể di chuyển qua tuyến đường vận chuyển năng lượng quan trọng này mà không gặp trở ngại tài chính.
Bộ trưởng Giao thông nhấn mạnh quyết định "bật đèn xanh" dành cho tàu Malaysia là kết quả của mối quan hệ ngoại giao tốt đẹp giữa Kuala Lumpur và Tehran.
Tuy nhiên, ông Anthony Loke cũng lưu ý vẫn còn nhiều tàu đang neo đậu chờ được phép đi qua, và quá trình này sẽ cần thêm thời gian để hoàn tất.
Trước đó, Ngoại trưởng Malaysia Mohamad Hasan thông báo 7 tàu chở dầu thuộc sở hữu của các công ty Malaysia hiện đang chờ qua eo biển.
Hãng thông tấn nhà nước Bernama đưa tin các tàu này thuộc tập đoàn Petronas và Sapura Energy. Tàu không bị giữ lại nhưng đang đợi điều kiện an toàn để khởi hành.
Theo WSJ, kể từ khi chiến sự bùng phát, eo biển Hormuz - tuyến đường vận chuyển khoảng 20% dầu mỏ và khí đốt toàn cầu - gần như tê liệt, với hàng trăm tàu dầu mắc kẹt.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố chỉ cho phép một số tàu nhất định, thuộc những quốc gia "thân thiện", đi qua.
Hiện lưu lượng tàu đi qua eo biển này đã giảm mạnh, từ hơn 100 tàu mỗi ngày xuống dưới 10 tàu, chủ yếu là các tàu chở hàng thiết yếu hướng tới Trung Quốc, Ấn Độ và Pakistan.
Ngày 30-3, Quốc hội Iran đã thông qua kế hoạch thu phí các tàu đi qua eo biển Hormuz, tuy nhiên đề xuất này vẫn cần được sự đồng thuận từ các quốc gia ven eo biển.