Quán cà phê nằm ở phường Tam Thanh, tỉnh Lạng Sơn được trang trí bằng nhiều loại đá, gỗ và cây bonsai. Quán mở năm 2005, chuyển về địa chỉ hiện tại và thiết kế lại từ năm 2024.
Quán cà phê nằm ở phường Tam Thanh, tỉnh Lạng Sơn được trang trí bằng nhiều loại đá, gỗ và cây bonsai. Quán mở năm 2005, chuyển về địa chỉ hiện tại và thiết kế lại từ năm 2024.
Chủ quán Trần Lệnh Chi, 47 tuổi, chuyên thi công nhà gỗ và cảnh quan, thiết kế quán dựa trên văn hóa bản địa của các dân tộc miền núi phía Bắc. Công trình sử dụng vật liệu đá, kết hợp trưng bày các loại nông cụ.
Anh từng nhiều năm sinh sống, nghiên cứu văn hóa, phong tục của người dân vùng cao. Thông qua không gian quán, anh muốn tạo ra một nơi để khách “sống chậm”, lưu giữ giấc mơ hoài cổ, giá trị xưa cũ giữa nhịp sống hiện đại.
Chủ quán Trần Lệnh Chi, 47 tuổi, chuyên thi công nhà gỗ và cảnh quan, thiết kế quán dựa trên văn hóa bản địa của các dân tộc miền núi phía Bắc. Công trình sử dụng vật liệu đá, kết hợp trưng bày các loại nông cụ.
Anh từng nhiều năm sinh sống, nghiên cứu văn hóa, phong tục của người dân vùng cao. Thông qua không gian quán, anh muốn tạo ra một nơi để khách “sống chậm”, lưu giữ giấc mơ hoài cổ, giá trị xưa cũ giữa nhịp sống hiện đại.
Anh Chi cho biết các vật dụng trưng bày tại quán được anh cùng bạn bè thu thập từ bản làng của người Tày, Nùng, Dao, Mông ở Lạng Sơn và một số tỉnh lân cận.
Đây là những đồ dùng sinh hoạt, nông cụ như bậc thang nhà sàn, bậc chuồng trâu, bộ ép đá, cối xay, bể đựng nước bị người dân địa phương bỏ đi khi dỡ nhà để xây mới. Nhóm của anh đã mang về phục dựng và thay đổi công năng nhằm sử dụng cho quán cà phê.
Anh Chi cho biết các vật dụng trưng bày tại quán được anh cùng bạn bè thu thập từ bản làng của người Tày, Nùng, Dao, Mông ở Lạng Sơn và một số tỉnh lân cận.
Đây là những đồ dùng sinh hoạt, nông cụ như bậc thang nhà sàn, bậc chuồng trâu, bộ ép đá, cối xay, bể đựng nước bị người dân địa phương bỏ đi khi dỡ nhà để xây mới. Nhóm của anh đã mang về phục dựng và thay đổi công năng nhằm sử dụng cho quán cà phê.
Quán rộng khoảng 1.500 m2, chia làm hai khu vực với bàn cho khách cả trong nhà và ngoài sân. Không gian bên trong như một thế giới khác, yên tĩnh. Trong ảnh là các mặt cối xay để xay ngô, xay hạt được sử dụng lát sân, dẫn lối khách vào các khu vực khác nhau trong quán. Mùa hè quán mát nhờ thoáng, nhiều cây xanh. Mùa đông có lò sưởi, với những chỗ ngồi ấm cúng.
Quán có diện tích khoảng 1.500 m2, bố trí chỗ ngồi ở khu vực trong nhà và ngoài sân. Lối đi bên trong khuôn viên được lát bằng những mặt cối xay ngô, hạt. Quán trồng nhiều cây xanh tạo không gian mát mẻ và mùa hè.
Quán rộng khoảng 1.500 m2, chia làm hai khu vực với bàn cho khách cả trong nhà và ngoài sân. Không gian bên trong như một thế giới khác, yên tĩnh. Trong ảnh là các mặt cối xay để xay ngô, xay hạt được sử dụng lát sân, dẫn lối khách vào các khu vực khác nhau trong quán. Mùa hè quán mát nhờ thoáng, nhiều cây xanh. Mùa đông có lò sưởi, với những chỗ ngồi ấm cúng.
Quán có diện tích khoảng 1.500 m2, bố trí chỗ ngồi ở khu vực trong nhà và ngoài sân. Lối đi bên trong khuôn viên được lát bằng những mặt cối xay ngô, hạt. Quán trồng nhiều cây xanh tạo không gian mát mẻ và mùa hè.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. “Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên”, anh Chi cho hay.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. “Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên”, anh Chi cho hay.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. “Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên”, anh Chi cho hay.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. “Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên”, anh Chi cho hay.
Bộ ép mía của nông dân gồm phần đế bằng đá và trục bằng gỗ nghiến. Tại quán, đế đá được dùng làm bàn, còn trục gỗ để trang trí.
Bộ ép mía của nông dân gồm phần đế bằng đá và trục bằng gỗ nghiến. Tại quán, đế đá được dùng làm bàn, còn trục gỗ để trang trí.
Bộ ép mía của nông dân gồm phần đế bằng đá và trục bằng gỗ nghiến. Tại quán, đế đá được dùng làm bàn, còn trục gỗ để trang trí.
Quán cà phê được đặt tên là “Kệ”.
“Từ này không mang ý từ bỏ. Tôi muốn có những khoảng thời gian tĩnh tâm, uống một ly cà phê, gác lại chuyện hôm nay để mai bắt đầu ngày mới hứng khởi hơn”, anh Chi nói.
Quán cà phê được đặt tên là “Kệ”.
“Từ này không mang ý từ bỏ. Tôi muốn có những khoảng thời gian tĩnh tâm, uống một ly cà phê, gác lại chuyện hôm nay để mai bắt đầu ngày mới hứng khởi hơn”, anh Chi nói.
Quán phục vụ đa dạng đồ uống từ các loại cà phê pha máy đến nước hoa quả tươi, kem, bánh ngọt. Giá dao động từ 35.000 đồng đến 55.000 đồng.
Quán phục vụ đa dạng đồ uống từ các loại cà phê pha máy đến nước hoa quả tươi, kem, bánh ngọt. Giá dao động từ 35.000 đồng đến 55.000 đồng.
Trên Google Review, quán nhận 4,7 sao.
Phương Trinh, ở Lạng Sơn, chấm điểm tối đa cho không gian sau khi đến quán, nhưng đánh giá đồ ăn uống và dịch vụ ở mức trung bình, cho hay “nhân viên hơi lạnh lùng”.
Trên Google Review, quán nhận 4,7 sao.
Phương Trinh, ở Lạng Sơn, chấm điểm tối đa cho không gian sau khi đến quán, nhưng đánh giá đồ ăn uống và dịch vụ ở mức trung bình, cho hay “nhân viên hơi lạnh lùng”.
Quán đông vào các ngày cuối tuần. Nằm ở mặt đường nên quán dễ tìm, chỗ để xe phía trước thoải mái và rộng rãi.
Quán đông vào các ngày cuối tuần. Nằm ở mặt đường nên quán dễ tìm, chỗ để xe phía trước thoải mái và rộng rãi.
Theo thông tin từ Vietnam Airlines, vào khoảng 3 giờ sáng 13.4 (giờ Việt Nam), trong quá trình phục vụ trên chuyến bay VN099 từ San Francisco về TP.HCM, tổ tiếp viên phát hiện hành khách H.Y.L (quốc tịch Việt Nam), ngồi ghế 38F, gặp vấn đề sức khỏe, rơi vào tình trạng không phản hồi.
Ngay lập tức, tiếp viên trưởng đã phát thanh trên chuyến bay để tìm kiếm sự hỗ trợ y tế, đồng thời tổ tiếp viên triển khai các biện pháp sơ cứu ban đầu.
Hai hành khách là bác sĩ trên chuyến bay, gồm bà Jian Ying Liang (ghế 4A) và ông Keith Anh Kiet Ly (ghế 19D) đã tình nguyện phối hợp cùng phi hành đoàn kiểm tra các chỉ số sức khỏe và hỗ trợ xử lý tình huống. Sau khi được hỗ trợ, hành khách dần có phản ứng trở lại, tỉnh táo và có thể ngồi dậy với sự trợ giúp của tổ bay.
Trong suốt thời gian còn lại của hành trình, tổ tiếp viên tiếp tục theo dõi sát tình trạng của hành khách, đồng thời duy trì các biện pháp chăm sóc cần thiết. Trước khi máy bay hạ cánh, tổ bay đã chủ động thông báo cho bộ phận mặt đất chuẩn bị phương án hỗ trợ y tế.
Ngay sau khi chuyến bay hạ cánh tại sân bay Tân Sơn Nhất, hành khách H.Y.L được bàn giao cho lực lượng y tế để tiếp tục kiểm tra và theo dõi theo quy định.
"Toàn bộ tình huống đã được Vietnam Airlines xử lý theo đúng quy trình, bảo đảm an toàn cho hành khách và duy trì hành trình khai thác bình thường của chuyến bay, không phát sinh tình huống phải hạ cánh ngoài kế hoạch" - đại diện Vietnam Airlines thông tin thêm.
Hãng hàng không quốc gia cũng lưu ý hành khách nên chủ động theo dõi và tự đánh giá tình trạng sức khỏe của bản thân trước mỗi hành trình. Trong trường hợp nhận thấy có dấu hiệu bất thường, hành khách nên tham vấn bác sĩ kịp thời và cân nhắc việc thực hiện chuyến bay nhằm đảm bảo an toàn sức khỏe.
Ở Trung Quốc cổ đại, việc đặt những chiếc chum lớn trong sân vườn thường mang ý nghĩa cát tường, giúp trấn giữ ngôi nhà và cải thiện vận may cho gia chủ. Hoàng cung cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, mục đích cốt lõi của những chiếc chum nước trong Tử Cấm Thành là phòng hỏa.
Kiến trúc của Tử Cấm Thành chủ yếu được xây dựng bằng gỗ, khiến hỏa hoạn trở thành mối nguy lớn nhất đối với sự an toàn của cung điện. Do đó, những chiếc chum lớn được đặt ở khắp các sân điện và dọc lối đi, luôn được đổ đầy nước quanh năm. Mỗi chiếc chum có thể chứa từ vài trăm đến vài nghìn lít nước, tương đương với lượng nước của một chiếc xe chữa cháy nhỏ ngày nay.
Nếu hỏa hoạn xảy ra, quân lính và thái giám có thể lấy nước ngay tại chỗ để dập lửa. Những chiếc chum này còn được gọi bằng những cái tên như "Môn Hải" (biển trước cửa), "Cát Tường Cương" (chum cát tường) hay "Thái Bình Cương" (chum thái bình).
Vào mùa đông khắc nghiệt ở Bắc Kinh, để ngăn nước trong chum bị đóng băng, dẫn đến việc không thể dùng chữa cháy khi cần, người trong cung áp dụng các biện pháp sưởi ấm. Họ đặt than củi đang cháy vào bên trong các bệ đá rỗng bên dưới đáy chum. Ngoài ra, những chiếc chum còn được đậy nắp kỹ và mặc thêm "áo khoác bông" - một lớp bọc bằng vải bông dày để cách nhiệt và giữ ấm cho nước bên trong. Nhờ vậy, dòng nước luôn sẵn sàng dù ở nhiệt độ dưới 0 độ C.
Theo ghi chép trong cuốn Đại Thanh Hội Điển, từng có tổng cộng 308 chiếc chum lớn trong Tử Cấm Thành nhưng qua thời gian, hiện chỉ còn 231 chiếc được bảo tồn.
Những chiếc chum này được chia làm ba loại chính dựa trên chất liệu: đồng, sắt và đồng mạ vàng. Vào thời nhà Minh (1368-1644), hầu hết chum được làm bằng sắt. Đến thời nhà Thanh (1644-1911), những chiếc chum đồng mạ vàng bắt đầu xuất hiện.
Quy trình mạ vàng tinh xảo và phức tạp khi vàng được hòa tan trong thủy ngân, quét lên bề mặt đồng, sau đó nung nóng để thủy ngân bay hơi, để lại lớp vàng bám chặt vào bề mặt đồng, tạo nên vẻ ngoài vàng óng rực rỡ.
Hệ thống phân cấp kiến trúc trong Tử Cấm Thành rất nghiêm ngặt và những chiếc chum cũng tuân theo quy tắc đó. Chum đồng mạ vàng là loại cao cấp nhất, hiện chỉ còn 18 chiếc, được đặt tại lối vào của các cung điện quan trọng nhất như điện Thái Hòa và điện Bảo Hòa. Chum đồng và sắt được đặt tại các cung điện bình thường và dọc các con lộ.
Vào cuối thời nhà Thanh, quân xâm lược tràn vào Tử Cấm Thành. Do những chiếc chum quá nặng không thể mang đi, chúng đã dùng lưỡi lê để cạo sạch lớp vàng trên bề mặt. Đến nay, du khách vẫn có thể nhìn thấy những vết xước của lưỡi lê hằn trên thân chum như một phần của lịch sử.
Tử Cấm Thành hay Cố Cung được khởi công từ thời nhà Nguyên trong khoảng năm 1271-1368. Công trình gồm nhiều cung điện, bao phủ diện tích khoảng 720.000 m2, từng là nơi ở của 24 vị hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh. Nơi đây được bảo vệ bởi bức tường cao 10 m với các tháp canh cùng hào nước rộng. Hiện nay, Tử Cấm Thành là điểm du lịch nổi tiếng hầu hết du khách sẽ ghé qua khi tới Bắc Kinh.
Thực tế, năm 2025, Việt Nam đón 21,2 triệu lượt khách quốc quốc, riêng TP.HCM đón 8,5 triệu lượt khách quốc tế và 45 triệu lượt khách nội địa. Lượng khách có, nhu cầu chi tiêu có nên vấn đề là chuyển đổi dòng tiền tiêu dùng tại chỗ thực sự tốt hay chưa? Câu trả lời theo ông Dũng là chưa thật sự tốt. Đây là dư địa để góp phần phát triển kinh tế cho TP nói riêng và Việt Nam nói chung.
Ông Dũng nhấn mạnh: Du khách có nhu cầu chi tiêu rất khác nhau. Ở nhà có thể cân đong đo đếm hơn nhưng khi đi du lịch họ có thể cho phép chi tiêu thỏa mái hơn, chi tiêu theo cảm xúc, theo sự thuận tiện, trải nghiệm các sản phẩm mang dấu ấn của địa phương. Thế nhưng hiện nay, đa số các công ty lữ hành chưa dám tự tin đưa các điểm mua sắm vào trong chương trình của mình. Bởi hiện chúng ta chưa có những trung tâm mua sắm đạt chuẩn, tạo sự uy tín thương hiệu cho khách hàng nên nếu công ty du lịch đưa vào thì cũng e ngại khách nói đó là đưa chương trình bán hàng. Trong khi đó, các nước xung quanh tổ chức chương trình du lịch mua sắm rất bài bản. Khi tổ chức tour ra nước ngoài, bản thân ông thấy khách Việt Nam cũng chi tiêu rất nhiều cho hoạt động mua sắm. Như vậy, vấn đề là nhu cầu chi tiêu của du khách là có, khả năng chi tiêu của khách Việt Nam cũng rất lớn. Vậy vấn đề đặt ra là, thị trường Việt Nam phải tạo ra hệ sinh thái mua sắm thế nào để đủ sức hấp dẫn giữ dòng tiền chi tiêu này ở lại trong nước.
Từ đó, ông đề xuất 4 giải pháp. Thứ nhất, đưa chương trình mua sắm là một phần chính của hoạt động kích cầu du lịch. Khách du lịch sẵn sàng chi tiêu nếu điểm đó có câu chuyện, thương hiệu, chất lượng. Thứ hai, cần có những trung tâm mua sắm lớn như outlet, chợ đêm, phố mua sắm đủ chuẩn cho khách du lịch. TP.HCM là địa phương có đủ điều kiện để thực hiện, nhưng hiện nay vẫn chưa có một outlet nào hay trung tâm thương mại đủ quy mô… Trước đây, ông Jonathan Hạnh Nguyễn - Chủ tịch Tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPP) cũng từng đề cập nhiều nhưng đến nay rất tiếc vẫn chưa có một trung tâm outlet trong khi các công ty lữ hành rất mong chờ điều này. Thứ ba, chúng ta cần liên kết giữa lữ hành, bán lẻ, sản xuất và địa phương. Một công ty lữ hành không thể tạo ra một trung tâm mua sắm mà phải có sự liên kết với nhiều bên để có những sản phẩm dấu ấn vùng miền, đủ sức hút du khách. Từ đó các công ty du lịch sẵn sàng đưa điểm mua sắm vào tour, thậm chí giới thiệu với du khách từ trước khi họ đến Việt Nam.
Thứ tư, phải xây dựng niềm tin. Đây là vấn đề mấu chốt quan trọng nhất. Nếu du khách tin rằng sản phẩm đó đáng mua, giá cả minh bạch, chất lượng đảm bảo thì sẽ sẵn sàng chi tiền. "Khi kích cầu tiêu dùng thì chúng ta không nên chỉ tập trung vào giảm giá mà thêm vào là làm sao tăng được giá trị cảm nhận của khách hàng, để khách tự tin lựa chọn mua một sản phẩm nào đó. Du khách không thiếu nhu cầu chi tiêu, điều họ cần là lý do sản phẩm đủ hấp dẫn, đủ tin để sẵn sàng mở ví ra chi tiêu. Từ đó du lịch không chỉ là một ngành dịch vụ mà là động lực kích cầu tiêu dùng rất hiệu quả cho TP.HCM nói riêng và Việt Nam nói chung", ông Trần Thế Dũng chia sẻ thêm.