Trưa 5.6, gần 1 ngày sau khi Michelin công bố danh sách các cơ sở ăn uống được tuyển chọn của Michelin Guide ở Hà Nội, TP.HCM và Đà Nẵng, chị Hà Thị Thêm, đại diện quán phở Hà (chuyên phở gà tại phố Hàng Hòm, P.Hoàn Kiếm, Hà Nội) giật mình khi quán xuất hiện phóng viên báo chí.
Sau khi nhận được thông tin quán phở của mình lọt vào danh sách Bib Gourmand (quán ăn ngon có giá cả phải chăng), chị Thêm tỏ ra tiếc nuối vì tình huống “dở khóc, dở cười” khiến chị bỏ quên tấm vé mời dự lễ công bố của Michelin diễn ra tại Hà Nội vào tối 4.6.
Trong câu chuyện với Thanh Niên, chị Thêm cho biết, ngày 15.5, chị nhận được thư mời dự lễ công bố danh sách các cơ sở ăn uống được tuyển chọn của Michelin Guide. Sau đó, đại diện Michelin cũng đã liên hệ với chị qua số điện thoại và Zalo để xác nhận xem quán phở Hà có đại diện đến dự hay không. Tất cả phải được xác nhận trước ngày 24.5.
Tuy nhiên, do hàng ngày quán phải tiếp nhận quá nhiều cuộc gọi lừa đảo, từ mời chào quảng cáo đến những đơn đặt hàng “ảo” lên tới hàng trăm bát phở rồi biến mất nên chị thêm nghĩ là lừa đảo rồi bỏ quên thư mời vào một góc trong cửa hàng.
“Tôi cứ tưởng là lừa đảo nên không để ý lắm. Thậm chí, khi Michelin gửi mail mời nhưng tôi vẫn chưa tin là sự thật”, chị Thêm bày tỏ sự tiếc nuối.
Đứng cạnh chị Thêm, bà Bùi Thu Hà (58 tuổi, chủ quán phở Hà) cũng cùng chung cảm xúc tiếc nuối vì không đến dự buổi lễ quan trọng. Dù vậy, bà Hà cho biết bản thân cũng rất vui khi những nỗ lực xây dựng quán phở nhiều năm nay đã được đền đáp.
Vị chủ quán chia sẻ, bà bắt đầu bán phở từ năm 2008. Ban đầu, chỉ là một gánh hàng nhỏ chuyên bán phở gà trên vỉa hè phố Hàng Hòm từ 18 – 23 giờ đêm. Đến năm 2019, khi quy định về vỉa hè thắt chặt, bà Hà mới thuê một cửa hàng khoảng 40 m2 trên phố Hàng Hòm để chuyển vào trong nhà.
Theo bà Hà, sau 18 năm nỗ lực cùng với sự ủng hộ của khách hàng, giờ đây, quán phở của bà đã sở hữu không gian hai tầng có điều hòa, với sức chứa lên tới 120 khách cùng lúc, hiện nay quán phục vụ xuyên suốt từ 6 giờ sáng đến 23 giờ đêm.
Bà Hà tiết lộ, trước khi mở quán, bà chưa hề làm công việc gì liên quan đến hàng ăn và cũng không mặn mà với nghề này. Thế nhưng được sự động viên của người thân cùng sự tập trung, tâm huyết trong từng công đoạn, bà đã yêu thích nghề phở và dồn hết tâm huyết của mình vào đó.
Những ngày đầu mới mở quán, chính những vị khách là tiểu thương, hàng xóm trên phố cổ đã trở thành những “người thầy” góp ý sau khi họ thưởng thức phở. Để rồi, qua mỗi ngày qua đi, bà Hà rút kinh nghiệm và bổ sung theo những gợi ý đó. Chính sự cầu thị, biết đúc kết đã giúp bà tạo nên hương vị đặc trưng riêng biệt, chỉ vài năm sau mở cửa, phở Hà trở thành địa chỉ quen thuộc của nhiều người.
Nguyên liệu chất lượng và sự thoải mái khi đón khách chính là châm ngôn bán hàng của quán
ẢNH: ĐÌNH HUY
“Thời điểm đông khách nhất là những năm đầu mở quán, tôi bán khoảng 5 tiếng là hết hơn 20 con gà”, bà Hà nói.
Bà Hà khẳng định, điều làm nên sự khác biệt giữa quán phở gà của bà so với các quán phở gà khác chính là kinh nghiệm đúc kết qua những góp ý của thực khách, sự tỉ mỉ, chỉn chu trong chọn nguyên liệu và châm ngôn bán hàng “ngon lành sạch sẽ và phục vụ chu đáo”. 18 năm qua, bà Hà luôn giữ thái độ vui vẻ với mọi khách hàng, dù họ ăn ít hay ăn nhiều.
Về nguyên liệu, nữ chủ quán cho hay, gà được lựa chọn phải là loại gà lai chọi tại Phú Thọ hoặc Sơn Tây (Hà Nội), nặng từ 4 kg trở lên để đảm bảo độ chắc, ngọt và lớp da vàng óng. Còn nước dùng được ninh xương lợn từ 8 – 10 tiếng để lấy độ ngọt sâu, sau đó mới cho xương gà vào ninh thêm 4 – 5 tiếng để lấy hương thơm đặc trưng mà không làm nước bị nồng. Đặc biệt, quán không sử dụng hóa chất hay viên tạo ngọt, chỉ dùng gừng và hành nướng để dậy mùi thơm đặc trưng của phở gà Hà Nội.
Sau nhiều năm trung thành với món phở nước với giá khoảng 50 – 60.000 đồng/bát, giờ đây, thực đơn của quán đã phong phú hơn với phở trộn, bún, miến và xôi gà. Trong đó, món phở trộn và xôi gà là những món “bán chạy” nhất.
Bà Hà tiết lộ thêm, trong những năm qua, có rất nhiều người đến mua công thức làm phở gà nhưng bà không bán. Dù vậy, bà cho hay vẫn luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm, thậm chí là dạy nghề cho những ai thực sự muốn theo đuổi nghề phở.
Mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại khoảnh khắc ba vợ mếu máo ôm chầm lấy con rể, nghẹn ngào bật khóc sau khi vượt 200 km đến bệnh viện. Câu chuyện khiến nhiều người tin rằng chàng rể hẳn đã sống tình nghĩa nên mới nhận được tình thương sâu đậm từ ba vợ.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Phạm Lợi (36 tuổi, ở P.Bình Tân, TP.HCM) cho biết khi hay tin bệnh tình của chồng chị là anh Lê Quang Triệu (40 tuổi) trở nặng, ông Phạm Văn Hùng (59 tuổi, quê An Giang), ba ruột chị, đã vượt hơn 200 km lên bệnh viện thăm con rể.
Trước đó, anh Triệu mắc ung thư gan giai đoạn cuối, song gia đình giấu không cho ông Hùng biết. "Lần này bệnh chuyển xấu, anh ói ra máu nên ba tôi tức tốc lên thăm. Giờ tôi chỉ mong chồng còn được ngày nào hay ngày đó, nên muốn lưu lại những khoảnh khắc bên người thân, không ngờ lại nhận được nhiều sự quan tâm từ mọi người", chị Lợi chia sẻ.
Chị Lợi và anh Triệu nên duyên vợ chồng cách đây 18 năm. Vợ chồng chị và ông Hùng có khoảng 10 năm ở chung với nhau nhưng chưa bao giờ xảy ra xích mích. Trước đây, anh Triệu làm nghề rửa xe, sáng sớm ông Hùng thường sửa soạn đồ đạc sẵn để con rể làm việc.
"Chồng tôi hiền lành, ai nói gì cũng không để bụng, thương yêu ba mẹ vợ. Cả chồng tôi và ba mẹ đều sống với nhau rất chân thành như mối quan hệ ruột thịt. Anh ấy là con rể duy nhất của gia đình nên mọi người trong nhà rất quý", chị Lợi cho biết.
Cũng theo chị Lợi, ba chị không quen nói lời hoa mỹ. Khi thấy con rể chịu đau đớn, ông chỉ biết lặng lẽ xót xa. Sau 1 tuần điều trị, anh Triệu được bác sĩ cho xuất viện về nhà theo dõi thêm. Ông Hùng ở lại đến khi con về, động viên nghỉ ngơi, ăn uống rồi mới yên tâm trở về quê, dù bản thân cũng vừa trải qua ca phẫu thuật đường ruột chưa lâu.
"Giờ ba đã về quê nhưng ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm. Chỉ là những câu rất giản dị như "con ăn chưa", "hôm nay ngủ có được không"… nhưng đều đặn lặp lại mỗi ngày", chị Lợi nói.
Khoảng 4 năm trước, anh Triệu xuất hiện cơn đau vùng hạ sườn phải. Vợ chồng anh đến bệnh viện kiểm tra thì bất ngờ phát hiện khối u lớn. "Thời điểm ấy, hai bên gia đình gần như suy sụp trước thông tin anh bị ung thư gan bởi anh không rượu bia, không hút thuốc. Năm đầu điều trị, ai cũng phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. May mắn là sau đó anh đáp ứng thuốc tốt hơn và cầm cự được đến hôm nay", chị Lợi cho hay.
Vợ chồng chị Lợi có 2 con (con trai đầu học lớp 12, con gái học lớp 7). Từ ngày anh Triệu đổ bệnh, cả nhà luôn nghĩ đến tương lai của các con để có thêm động lực bước tiếp. Con cái cũng là lý do để họ gắng gượng qua những ngày tháng khó khăn, chắt chiu từng cơ hội điều trị. Vợ chồng chị mong các con được lớn lên trọn vẹn trong tình yêu thương của ba mẹ.
Ông Hùng cho biết luôn xem anh Triệu như con ruột, chưa từng nặng lời với con. Ông mong con rể không phải chịu đau đớn do bệnh tật. "Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là con rể có thể sống thêm được ngày nào hay ngày đó và kỳ vọng một phép màu sẽ đến với gia đình", ông Hùng nói.
Sáng 6.5 (giờ địa phương), lễ đón chính thức Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam thăm cấp Nhà nước Cộng hòa Ấn Độ từ ngày 5 - 7.5 đã được tổ chức trọng thể tại Phủ Tổng thống Ấn Độ. Tổng thống Ấn Độ Droupadi Murmu và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi đồng chủ trì lễ đón.
Không chỉ nhà ở, các công trình, dự án bất động sản cũng sẽ được gắn mã định danh và TP.HCM đang rốt ráo thực hiện việc này.
Từ những sản phẩm gốm vỡ, sứt mẻ..., anh Nguyễn Lê Uyên Viễn dùng vàng ròng hàn gắn, biến tổn thương thành vẻ đẹp. Đó là một nghề hiếm có, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tuyệt kỹ công phu.
Tôi sinh ra khi thành phố đã sáng trưng, khi những con đường ở TP.HCM về đêm không còn bóng tối, khi quạt, tivi, điều hòa trở thành điều hiển nhiên trong mỗi gia đình. Nhưng ký ức về "một thời thiếu điện" lại không phải của riêng tôi - nó là những câu chuyện được kể lại, từ ông bà, cha mẹ, và từ chính những con người đang ngày ngày giữ cho dòng điện không bao giờ đứt đoạn.
Ông ngoại tôi từng kể, những năm sau 1975, thành phố này chưa rực rỡ như bây giờ. Có những đêm mất điện kéo dài, cả xóm ngồi trước hiên nhà, thắp đèn dầu, trò chuyện với nhau trong cái nóng oi bức. Điện khi ấy không chỉ là tiện nghi - nó còn là hy vọng. Hy vọng về một ngày mai đủ sáng để con cái học hành, để nhà máy vận hành, để thành phố hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cha tôi làm trong ngành điện hơn 20 năm. Công việc của ông không phải ở văn phòng mát lạnh, mà là ngoài trời - nơi những cột điện vươn lên giữa nắng gắt và mưa giông. Tôi nhớ có lần bão lớn, điện khu tôi bị cắt để đảm bảo an toàn. Người dân sốt ruột, có người than phiền. Nhưng cha tôi chỉ lặng lẽ khoác áo mưa, cùng đồng nghiệp lao ra đường.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần 2 giờ sáng. Đèn trong nhà bật sáng trở lại. Mẹ tôi thở phào, còn tôi thì chạy ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ - nơi mấy chú công nhân điện vẫn còn đang kiểm tra đường dây. Họ ướt sũng, ánh đèn pin chập chờn, nhưng gương mặt ai cũng tập trung, không một lời than vãn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu: ánh sáng không tự nhiên mà có.
Thành phố này lớn lên cùng ngành điện. Những khu công nghiệp ở ngoại ô, những tòa cao ốc giữa trung tâm, những con đường mới mở - tất cả đều cần điện để vận hành. Điện không chỉ thắp sáng, mà còn nuôi sống cả một nền kinh tế.
Tôi từng có dịp đến một xã vùng ven, nơi trước đây điện còn chập chờn. Người dân kể, từ khi lưới điện được nâng cấp, cuộc sống thay đổi rõ rệt. Trẻ em có thể học bài vào buổi tối, các hộ gia đình mở rộng sản xuất nhỏ, thậm chí có người bắt đầu kinh doanh online. Điện đã biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực rất gần.
Không chỉ dừng lại ở việc "có điện", ngành điện thành phố còn đang thay đổi cách người dân sử dụng điện. Ứng dụng điện lực trên điện thoại giúp tra cứu hóa đơn, báo sự cố, theo dõi mức tiêu thụ… tất cả chỉ trong vài thao tác. Những thứ mà trước đây phải mất cả buổi xếp hàng, giờ gói gọn trong vài phút.
Cha tôi nói, ngành điện bây giờ không chỉ "kéo dây" nữa, mà còn phải "kéo gần" người dân. Công nghệ, chuyển đổi số - nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất là để phục vụ tốt hơn, nhanh hơn, minh bạch hơn.
Có một lần, tôi hỏi cha: "Cha có bao giờ thấy mệt không?" Ông cười: "Có chứ. Nhưng mỗi lần thấy đèn sáng lại, là hết mệt".
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Người ta thường nói về những ngành nghề "hào quang". Nhưng ngành điện thì khác. Họ làm việc trong thầm lặng, ít khi xuất hiện trên báo chí, và chỉ được nhắc đến nhiều nhất… khi có sự cố điện. Nhưng chính họ lại là những người giữ cho cuộc sống của hàng triệu người vận hành bình thường.
50 năm - một con số đủ lớn để nhìn lại. Từ những ngày thiếu thốn, đến một thành phố không ngủ, nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của hạ tầng, mà là câu chuyện của con người - của sự tận tụy, của trách nhiệm, của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.
Tôi không làm trong ngành điện. Tôi chỉ là một người được hưởng ánh sáng mỗi ngày. Nhưng tôi biết, phía sau công tắc nhỏ bé trong nhà mình là cả một hệ thống khổng lồ, và hơn hết, là những con người đang âm thầm giữ cho dòng điện chảy mãi.
Đêm nay, thành phố vẫn sáng.
Và tôi chợt thấy, ánh sáng ấy không chỉ đến từ điện - mà còn đến từ lòng người.