Tin Gốc: Người Đưa Tin

Nằm án ngữ Quốc lộ 9, sân bay Tà Cơn có vị thế chiến lược quan trọng về mặt quân sự, được Mỹ coi là tấm bình phong che chắn cho khu vực phòng thủ ở phía Đông đường 9, đồng thời là bàn đạp cho các cuộc hành quân càn quét trên bộ.
Sân bay Tà Cơn được trang bị đầy đủ các loại vũ khí hiện đại, tối tân nhất với nhiều hệ thống công sự dày đặc và một sân bay cỡ lớn có diện tích khoảng 10.000m2, với một đường băng được lát bằng hàng nghìn tấn ri nhôm và ri sắt.
Nằm án ngữ Quốc lộ 9, sân bay Tà Cơn có vị thế chiến lược quan trọng về mặt quân sự, được quân đội Mỹ sử dụng như một bàn đạp cho các cuộc hành quân trên không, các máy bay trinh sát kiểm tra, chỉ điểm cho nhiều hoạt động đánh phá, ngăn chặn và cắt đứt các tuyến đường Hồ Chí Minh.
Sau bốn cuộc tiến công giải phóng Khe Sanh của quân giải phóng, ngày 9/7/1968, lá cờ chiến thắng của quân ta tung bay trên cứ điểm sân bay Tà Cơn, kết thúc chiến dịch Đường 9-Khe Sanh thắng lợi vang dội.
Hiện nay, tại khu di tích sân bay Tà Cơn đang trưng bày nhiều hiện vật quân sự lớn như máy bay C-130, CH-47 Chinook, UH-1A, xe tăng M48, M41, M113, pháo 155mm cùng nhiều vỏ bom, đạn các loại.
Đặc biệt, mới đây, Bảo tàng tỉnh Quảng Trị tiếp nhận máy bay vận tải quân sự C-119 để trưng bày tại Di tích quốc gia sân bay Tà Cơn. Hiện vật này góp phần tái hiện không gian chiến trường Khe Sanh trong kháng chiến chống Mỹ.
Máy bay C-119 từng được quân đội Mỹ sử dụng rộng rãi trong chiến tranh, tham chiến trên tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh, trong đó có chiến trường Quảng Trị.
Ông Nguyễn Viết Minh, Phó trưởng Ban quản lý Di tích Sân bay Tà Cơn và Nhà tù Lao Bảo (Bảo tàng tỉnh Quảng Trị), cho biết: "Máy bay C-119 vừa đưa vào trưng bày tại di tích Sân bay Tà Cơn được đánh giá là chiếc máy bay vận tải quân sự gần như nguyên vẹn nhất còn sót lại sau chiến tranh. Điều đặc biệt, chiếc máy bay này có bộ phận tác chiến điện tử có thể bay cả ngày cả đêm nên rất quan trọng đối với quân đội Mỹ".
Việc bổ sung máy bay C-119 sẽ giúp tăng số lượng hiện vật trưng bày ngoài trời, qua đó tái hiện chân thực hơn diện mạo một sân bay quân sự thời chiến, đồng thời làm phong phú bộ sưu tập hiện vật kỹ thuật quân sự quy mô lớn tại di tích.
"Trưng bày máy bay C-119 và các hiện vật nhằm góp phần gìn giữ, bảo tồn và tôn tạo giá trị lịch sử, văn hóa của di tích chiến tranh, giáo dục truyền thống yêu nước, lòng tự hào dân tộc, ý thức bảo vệ Tổ quốc. Đồng thời, tạo điểm nhấn, thu hút khách du lịch đến tham quan và tìm hiểu lịch sử tại di tích quốc gia sân bay Tà Cơn", ông Nguyễn Viết Minh chia sẻ.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Trò chuyện với chúng tôi, Đồng Thị Hải Yến, cựu sinh viên Trường ĐH Fulbright Việt Nam, cho biết, bản thân sinh ra với đôi mắt không lành lặn, đã trải qua 7 lần phẫu thuật, chỉ còn một bên mắt đủ nhìn đường.
Suốt 12 năm học giỏi, Yến từng hai lần trượt học bổng toàn phần của Trường ĐH RMIT Việt Nam, rồi thử sức ở ngành Báo chí của Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn (ĐHQG Tp.HCM) trước khi chuyển sang Công tác xã hội. Hai năm sau, cô tiếp tục nộp hồ sơ vào ĐH Fulbright Việt Nam, theo học song ngành Tâm lý học và Việt Nam học.
Không dừng lại ở tấm bằng, Yến tốt nghiệp xuất sắc với đề tài nghiên cứu về trải nghiệm kỳ thị của người khiếm thị, đạt 95/100 điểm, đồng thời trúng tuyển thực tập tại một phòng nghiên cứu sức khỏe tinh thần thuộc ĐH Harvard. Mỗi ngày, cô đọc 7 - 8 tiếng để theo đuổi con đường khoa học. "Với tôi, học đại học là học cách tự học", Yến chia sẻ.
Cũng mang trong mình khát khao học tập, Nguyễn Thị Thanh Thùy, sinh viên ngành Tham vấn và Trị liệu tâm lý - Trường ĐH Văn Hiến, mất hoàn toàn thị lực sau một ca phẫu thuật không thành. Biến cố đến cùng lúc với khó khăn gia đình khi mẹ mắc bệnh nặng, Thùy từng phải bảo lưu việc học vì không đủ học phí.
Nhưng Thùy không dừng lại. Ban ngày lên lớp, tối đi làm thêm, cô tận dụng mọi cách để học: xin tài liệu giảng viên, dùng phần mềm đọc màn hình, nhờ người thân chụp lại sách vở. "Có khó khăn và cũng có cách", Thùy nói, như một lời khẳng định về lựa chọn không bỏ cuộc.
Huỳnh Ngọc Xuân Thy, sinh viên ngành Công tác xã hội - Học viện Cán bộ Tp.HCM, cũng từng chật vật từ khâu làm hồ sơ, nhập học. Hiểu rõ những gì người khiếm thị phải đối mặt, Thy chọn theo đuổi ngành học để sau này có thể giúp đỡ những người giống mình. "Mình luôn cố gắng từng ngày để biến ước mơ thành hiện thực", Thy chia sẻ.
Với Nguyễn Thanh Bình, sinh viên ngành Quan hệ công chúng - Trường ĐH Văn Hiến, hành trình học đại học bắt đầu từ những chuyến xe buýt kéo dài gần 45km mỗi ngày. Mất hoàn toàn thị lực, Bình vẫn kiên trì đến lớp, học thuyết trình, làm việc nhóm và tự tìm tài liệu bằng mọi cách.
"Mình muốn có kiến thức để sau này tìm được việc làm, có thu nhập phụ giúp gia đình", Bình nói về ước mơ giản dị nhưng đầy quyết tâm.
Không chỉ khó khăn trong học tập, việc đi lại cũng là gánh nặng với nhiều sinh viên khiếm thị. Huỳnh Phan Bảo Trân, sinh viên ngành Xã hội học - Trường ĐH Văn Hiến cho biết, mỗi ngày, Trân phải di chuyển nhiều lần bằng xe ôm công nghệ, chi phí không nhỏ. Có lúc khó khăn, Trân phải nhờ bạn bè hỗ trợ.
Dù vậy, cô vẫn đều đặn tham gia các buổi giao lưu, học hỏi dành cho người khiếm thị. "Có buổi tụi mình được hỗ trợ tiền xe, nhỏ thôi nhưng ấm lòng lắm", Trân kể.
Trong khi đó, Lê Nguyễn Duy An, sinh viên ngành Truyền thông và sáng tạo nội dung - Trường ĐH Văn Hiến, chọn cách thích nghi bằng công nghệ. Khi tài liệu ở dạng hình ảnh, An dùng phần mềm OCR để chuyển thành chữ, tự học thêm kỹ năng viết, ngoại ngữ và mở rộng các mối quan hệ. "Phải biết mình cần gì, muốn gì để định hướng tương lai", An nói.
Theo thầy Nguyễn Quyết Thắng, giáo viên Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, sinh viên khiếm thị vẫn đang gặp nhiều rào cản từ hệ thống: tài liệu chưa phù hợp, phương pháp giảng dạy thiên về hình ảnh, hình thức đánh giá chưa điều chỉnh tương thích.
"Giảng viên nhiều khi chưa hiểu hết để hỗ trợ các em", thầy Thắng nhận định, đồng thời nhấn mạnh vai trò của kỹ năng giao tiếp, công nghệ và sự hỗ trợ từ bạn bè trong quá trình học.
Ở góc độ giảng dạy đại học, ThS Châu Thị Hiếu, giảng viên bộ môn Giáo dục Toán học, Trường ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐHQG Tp.HCM) cho rằng, sinh viên khiếm thị cần chủ động hơn nữa trong việc học, đồng thời trang bị kiến thức nền và kỹ năng mềm để phát triển lâu dài.
"Khiếm khuyết thị giác khiến việc học các môn mang tính trực quan trở nên khó khăn hơn, đặc biệt với những bạn khiếm thị bẩm sinh", bà Hiếu nói.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Dị nhân “Người băng” thách thức giá lạnh và bí ẩn khoa học chưa thể lý giải

Đó là Wim Hof, nhân vật được mệnh danh là "Người băng", gây tò mò trên toàn thế giới với khả năng gần như "miễn nhiễm" với cái lạnh.
Sinh năm 1959 tại Hà Lan, Wim Hof không phải là một nhà khoa học, nhưng lại khiến giới khoa học phải chú ý nhờ hàng loạt kỷ lục phi thường: bơi dưới lớp băng, đứng trong bể đá gần một giờ, hay chạy bán marathon trên tuyết mà không cần giày bảo hộ. Những thành tích này không chỉ khiến ông nổi tiếng mà còn đặt ra câu hỏi lớn: liệu con người có thể kiểm soát cơ thể vượt qua giới hạn sinh học hay không?
Wim Hof cho rằng khả năng đặc biệt của mình không phải do bẩm sinh, mà đến từ một phương pháp rèn luyện riêng, gọi là "Wim Hof Method". Phương pháp này kết hợp ba yếu tố chính: tiếp xúc với lạnh, kỹ thuật thở và thiền định.
Theo ông, khi cơ thể được "huấn luyện" đúng cách, con người có thể thích nghi với môi trường khắc nghiệt, thậm chí kiểm soát phản ứng sinh lý như nhiệt độ cơ thể hay phản ứng miễn dịch. Điều này đi ngược lại quan niệm phổ biến rằng những phản ứng này hoàn toàn tự động và không thể điều khiển.
Một số nghiên cứu khoa học ban đầu cho thấy phương pháp của Hof có thể kích thích hệ thần kinh và làm tăng hormone adrenaline, từ đó giúp giảm viêm trong cơ thể. Tuy nhiên, kết quả vẫn còn gây tranh cãi và chưa được khẳng định chắc chắn trong mọi trường hợp.
Ít ai biết rằng hành trình trở thành "Người băng" của Wim Hof bắt nguồn từ bi kịch cá nhân. Sau khi vợ qua đời, ông rơi vào khủng hoảng tinh thần sâu sắc và tìm đến nước lạnh như một cách giải tỏa. Chính trải nghiệm này đã mở ra hướng đi mới, giúp ông khám phá khả năng chịu lạnh phi thường của cơ thể.
Từ đó, Hof không chỉ luyện tập mà còn truyền bá phương pháp của mình ra toàn thế giới, thu hút hàng triệu người theo dõi. Nhiều người tin rằng phương pháp này giúp giảm stress, cải thiện sức khỏe và tăng cường ý chí.
Dù được ca ngợi như một "dị nhân", Wim Hof cũng là nhân vật gây nhiều tranh cãi. Một số chuyên gia cảnh báo rằng việc tiếp xúc với lạnh hoặc luyện tập thở không đúng cách có thể gây nguy hiểm, thậm chí dẫn đến rối loạn tim hoặc mất ý thức.
Thực tế, đã có những trường hợp tử vong liên quan đến việc thực hành phương pháp này trong điều kiện không an toàn, khiến nhiều người đặt câu hỏi về tính rủi ro của nó.
Ngoài ra, một số tuyên bố về khả năng chữa bệnh của phương pháp Wim Hof cũng bị giới khoa học phản bác vì thiếu bằng chứng rõ ràng.
Wim Hof là minh chứng sống cho việc con người có thể vượt qua nhiều giới hạn tưởng chừng không thể. Tuy nhiên, câu chuyện của ông cũng đặt ra một vấn đề lớn: đâu là ranh giới giữa khoa học, niềm tin và sự mạo hiểm?
Dù còn nhiều tranh luận, không thể phủ nhận rằng "Người băng" đã mở ra một góc nhìn mới về tiềm năng cơ thể con người. Ông không chỉ là một dị nhân gây tò mò, mà còn là biểu tượng của khát vọng vượt qua giới hạn, nơi mà khoa học vẫn đang tiếp tục tìm lời giải.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

