Giỗ tổ Hùng Vương mùng 10.3 âm lịch năm nay rơi vào chủ nhật, ngày 26.4.2026. Do đó, người lao động được nghỉ bù vào thứ hai, ngày 27.4. Dịp này, Thảo Cầm Viên Sài Gòn tổ chức Lễ hội Sắc màu Văn hóa lần 2 với chủ đề Bách Việt thăng hoa với hơn 100 gian hàng ẩm thực, văn hóa, trải nghiệm.
Lễ hội diễn ra từ ngày 22 – 27.4. Đáng chú ý, du khách đến lễ hội được miễn phí vé vào cổng từ 17 giờ đến 20 giờ 30.
Điểm hút khách nhất của lễ hội nằm ở không gian ẩm thực “Bách vị dâng Vương”, nơi hội tụ món ngon từ khắp 3 miền. Chỉ cần bước vài bước chân ở các gian hàng ẩm thực, thực khách có thể “du lịch vị giác” từ Bắc vào Nam: từ bún chả, bánh cuốn thanh nhẹ của miền Bắc, đến bún bò Huế, mì Quảng đậm đà miền Trung, rồi kết thúc bằng bánh xèo, hủ tiếu Mỹ Tho, chè bưởi ngọt mát kiểu miền Nam.
Không gian ẩm thực được ví như một “bản đồ Việt Nam thu nhỏ”, nơi mỗi gian hàng là một lát cắt văn hóa.
Đặc biệt, khu ẩm thực đất tổ Phú Thọ mang đến những món ăn gắn với thời Vua Hùng như bánh chưng, bánh giầy – biểu tượng thiêng liêng của trời đất và cội nguồn. Bên cạnh đó là thịt chua Thanh Sơn, món ăn lên men độc đáo với vị ngọt, thơm, chát nhẹ hòa quyện, khiến nhiều người tò mò muốn thử ngay lần đầu. Những món dân dã như rau sắn muối chua hay chè xanh trung du cũng góp phần tạo nên trải nghiệm ẩm thực vừa lạ vừa quen.
Không kém phần hấp dẫn là giò chả Ước Lễ – đặc sản hơn 500 năm tuổi của vùng Kinh kỳ. Những khoanh giò trắng mịn, chả quế vàng thơm, giã tay hoàn toàn không phụ gia, vừa là món ngon vừa là câu chuyện về sự tỉ mỉ của làng nghề truyền thống.
Ngoài ăn uống, lễ hội còn có màn diễu hành cổ phục “Tiên thường tuần du”, nơi hàng trăm người mặc trang phục truyền thống đi xuyên Thảo Cầm Viên, tạo nên khung cảnh như “xuyên không” giữa trung tâm TP.HCM. Những nghi lễ như múa bóng rỗi, hội tụ linh sắc, học trò lễ cũng được tái hiện, vừa lạ mắt vừa đậm màu sắc văn hóa dân gian.
Khu trải nghiệm cũng hứa hẹn đông khách với các hoạt động như mặc Việt phục chụp ảnh, check-in lồng đèn khổng lồ rực rỡ buổi tối, thử xăm văn thân phong cách Việt cổ hay tham gia các workshop làm đồ thủ công. Đây là những góc “sống ảo” được dự đoán sẽ phủ sóng mạng xã hội trong những ngày diễn ra lễ hội.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Đêm nay 9.5, nhiều người trên thế giới sẽ ngủ trong lồng sắt nhốt gấu: Vì sao?

Thử thách ngủ một đêm trong lồng sắt chật hẹp là sự kiện thường niên của tổ chức Free The Bears - hoạt động với mục đích bảo vệ, bảo tồn, đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho các loài gấu trên thế giới.
Chị Tạ Thương hiện đang làm quản lý khu bảo tồn gấu Cát Tiên (tỉnh Đồng Nai) - dự án hợp tác của tổ chức Free The Bears tại Việt Nam cho biết: "Người tham gia có thể tự chế 1 khu vực mô phỏng chuồng gấu (mô hình chuồng gấu mà các trang trại nuôi gấu lấy mật dùng) bằng bất kỳ vật liệu mà họ có hoặc chọn một không gian chật, hẹp để ngủ qua đêm".
Mục tiêu của sự kiện là để người tham gia trải nghiệm không gian chật hẹp, phần nào đó hiểu được những đau đớn, khó chịu mà những con gấu là nạn nhân của nạn nuôi gấu lấy mật trước đây và buôn bán động vật hoang dã trái phép đã trải qua.
Nhóm của chị Thương có 8 thành viên sẽ tham gia sự kiện lần này. Mọi người đều là thành viên của tổ chức Free The Bears tại Việt Nam, gồm: cán bộ giáo dục bảo tồn và nhân viên chăm sóc động vật. Đây là lần thứ 2 chị Thương tham gia sự kiện này trong khi các thành viên còn lại đều lần đầu tham gia.
Năm ngoái cũng trong tháng 5, chị Thương cùng bạn bè tham gia sự kiện tại Học viện bảo tồn Durrell tại Jersey (Anh). Chị Thương và bạn đã nằm trong 1 cái lồng tự chế bằng lưới sắt dài 1,6 m, cao 70 cm và rộng 1,2 m trong suốt 12 giờ.
"Chúng tôi phải nằm co quắp trong không gian hẹp của lồng sắt, trong cái lạnh buốt của vùng đảo. Dù có chăn ấm, nhưng sự ngột ngạt chật hẹp khiến toàn thân đau âm ỉ kéo dài khiến tôi và bạn mất ngủ cả đêm, cảm giác tù túng đến căng thẳng", chị kể.
Chị Thương chia sẻ, con người mới trải qua 1 đêm trong không gian chật hẹp đã không thể chịu đựng được thì những cá thể gấu to lớn nặng gần 200 kg sẽ phải chịu đau đớn như thế nào khi bị nhốt gần cả thập kỷ trong lồng sắt rỉ két. Dù mưa hay nắng, nóng hay lạnh đều không được tự do đi tìm chỗ trú ẩn, cả thập kỷ chỉ có thể xoay mình khó khăn nặng nhọc, đau đớn và căng thẳng trong lồng.
Năm nay, sự kiện được tổ chức toàn cầu vào ngày 9.5.2026. Các viên của Free The Bears tại Việt Nam sẽ trải nghiệm trong lồng sắt nhỏ hẹp, được đặt tại khu bếp trong nhà của 1 thành viên nhóm. Sự kiện đang có nhiều cá nhân và tập thể trên thế giới tham gia.
Độc giả có thể tham khảo hoạt động của nhóm chị Thương trên website của tổ chức Free The Bears theo đường dẫn: https://night-in-a-cage-2026.raiselysite.com/t/team-vietnam.
Bằng cách chia sẻ lên trang cá nhân, mạng xã hội, truyền miệng, người tham gia giúp truyền tải tới nhiều người hơn thông điệp bảo vệ loài gấu và động vật hoang dã. Hoạt động nhằm góp tiếng nói chung và mạnh mẽ để nâng cao nhận thức cho cộng đồng, tiến đến xóa bỏ, ngăn chặn các vấn nạn săn bắt động vật hoang dã càng sớm càng tốt.
Thông qua trang website của sự kiện, các nhà hảo tâm và yêu động vật có thể đóng góp tùy tâm. Số tiền gây quỹ được tổ chức Free The Bears dùng để mua thức ăn, thuốc men và cứu hộ các cá thể gấu bị buôn bán bất hợp pháp, hoặc các gấu đang bị nuôi nhốt tại các trang trại nuôi gấu lấy mật ở Lào, Campuchia và Việt Nam.
Sau ngày 9.5, đường dẫn sự kiện vẫn được mở tới cuối tháng 5, để những người quan tâm có thể đóng góp và có thể tham gia vào năm sau.
"Sự kiện giúp bản thân những người chăm sóc gấu được trải nghiệm để hiểu hơn về tổn thương thể chất và tinh thần mà các cá thể gấu hiện đang được chăm sóc tại khu bảo tồn đã trải qua. Việc làm cũng giúp nhiều người hiểu hơn những đóng góp to lớn nhưng thầm lặng của họ trong công tác bảo tồn loài gấu, cũng như cùng cố gắng để chăm sóc các cá thể này tốt hơn", chị Thương chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Giữa dòng xe chạy liên tục trên đường Cộng Hòa sáng 20.5, nhiều người đi bộ đứng chôn chân khá lâu bên dải phân cách mới dám băng qua phần đường vừa được tổ chức đảo chiều linh hoạt.
Sau nhiều ngày triển khai phương án mới, giao thông tại cửa ngõ sân bay Tân Sơn Nhất đã bớt cảnh chen chúc, nhích từng mét kéo dài trong giờ cao điểm. Tuy nhiên, khi dòng xe được tạo "luồng xanh" lưu thông liên tục ở phần đường linh hoạt, việc sang đường của người đi bộ lại trở nên khó khăn hơn.
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, từ khoảng 7 giờ sáng, hướng từ đường C12 đi Út Tịch được ưu tiên nhiều làn xe để giải tỏa lưu lượng vào trung tâm TP.HCM. Dòng phương tiện di chuyển liên tục trên phần đường giữa, trong khi hai phần đường sát vỉa hè phía ngoài khá thông thoáng hơn.
Tại giao lộ Cộng Hòa - Ấp Bắc, lực lượng chức năng tiếp tục túc trực điều tiết giao thông, hướng dẫn người dân lưu thông theo phương án mới. Dải phân cách di động được kéo mở linh hoạt theo từng khung giờ để ưu tiên hướng có lượng xe đông hơn.
Dù vậy, nhiều người đi bộ cho biết họ phải đứng chờ khá lâu mới dám sang đường vì xe chạy liên tục, không còn khoảng nghỉ như khi giao lộ có đèn đỏ trước đây.
"Tôi thấy đi bộ qua đây rất nguy hiểm. Trước đây xe dừng đèn đỏ còn tranh thủ băng qua được, giờ xe chạy liên tục nên phải chờ thật vắng mới dám đi", một người dân chia sẻ.
Chị Trần Ngọc Tố Trinh cho biết mỗi ngày vẫn phải đi bộ qua khu vực này để đến công ty nhưng khá lo lắng vì không còn đèn tín hiệu như trước. "Xe đông nên em cũng hơi sợ. Giờ phải tự quan sát rồi xin đường để đi qua", chị Trinh nói.
Đứng bên dải phân cách giữa dòng xe đông, ông Tống Đức Hòa liên tục quan sát hai phía rồi mới dám bước xuống lòng đường.
"Không có đèn đỏ, đèn xanh nên đi qua rất hồi hộp. Người lớn tuổi như tôi phải đứng chờ rất lâu mới dám sang đường", ông Hòa nói.
Trước phản ánh của người dân, Sở Xây dựng TP.HCM đã bắt đầu bổ sung các giải pháp kỹ thuật nhằm tăng an toàn cho người đi bộ.
Theo đại diện Sở Xây dựng TP.HCM, do đặc thù khu vực có dải phân cách di động và rào kéo phục vụ đảo chiều làn xe nên trước mắt ngành chức năng hạ thấp một số đoạn rào cố định, kẻ thêm vạch qua đường để phù hợp việc đóng mở rào chắn.
Ngoài ra, tại các vị trí sang đường mới, đơn vị thi công cũng bổ sung 5 gờ giảm tốc, mỗi gờ cách nhau 5 m nhằm cảnh báo tài xế giảm tốc độ khi qua khu vực có người đi bộ. Trong thời gian tới, TP.HCM sẽ lắp thêm đèn chớp vàng để tăng cảnh báo an toàn.
Khoảng 8 giờ 30, thời điểm kết thúc khung giờ đảo chiều buổi sáng, giao thông khu vực này dồn ứ cục bộ. Khi phần phương tiện lưu thông trong làn đảo chiều chưa thoát hết, lực lượng chức năng bắt đầu mở lại phương án lưu thông bình thường khiến các dòng xe giao cắt, nhập làn liên tục trong phần đường linh hoạt.
Một số xe máy di chuyển chậm để quan sát hướng đi, trong khi ô tô phía sau bóp còi liên tục. Nhiều người lần đầu đi qua khu vực phải giảm tốc độ để quan sát biển báo và hướng dẫn của lực lượng chức năng nhằm tránh đi nhầm làn.
Theo đại diện Sở Xây dựng TP.HCM, việc tổ chức giao thông nhằm tăng khả năng thoát xe luôn đi kèm nguy cơ phát sinh xung đột giao thông nên thành phố đang tiếp tục điều chỉnh để hạn chế rủi ro.
Có thời điểm phần đường linh hoạt đông nghẹt xe, trong khi đó 2 làn sát vỉa hè lại thông thoáng
ẢNH: NHẬT THỊNH
"Thành phố đang cố gắng khai thác hiệu quả hạ tầng hiện hữu để giảm áp lực cho các tuyến đường chính", đại diện Sở Xây dựng TP.HCM cho biết.
Ngoài đường Cộng Hòa, TP.HCM cũng đang tính toán hướng dẫn người dân sử dụng thêm các tuyến đường nội bộ, đường nhánh để san sẻ lưu lượng thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào các trục giao thông lớn.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Lần đầu có căn cước công dân, người đàn ông bật khóc: 'Tôi sẽ cưới vợ'

Bà Thạch Thị Út là người dân tộc Khmer, quê gốc ở Trà Vinh. Bà chỉ nhớ mình năm nay khoảng 56 tuổi. Từ nhỏ, bà đã theo cha mẹ rời quê lên vùng đất Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nay thuộc TP.HCM, để mưu sinh. Cả gia đình sống cuộc đời làm thuê, ở trọ khắp nơi, nay đây mai đó, không nơi ổn định.
"Ba mẹ tôi làm được gì thì làm nấy để nuôi con. Chúng tôi cứ đi hết nơi này đến nơi khác. Sau này mới về xã Châu Pha sinh sống đến giờ", bà Út kể.
Cuộc sống nghèo khó, di chuyển liên tục khiến giấy tờ tùy thân của gia đình bà dần thất lạc. Khi cha mẹ mất đi, những đứa con cũng không còn biết bắt đầu từ đâu để tìm lại danh tính pháp lý của mình bởi... không giấy khai sinh, không chứng minh nhân dân, không hộ khẩu.
Dù không có bất kỳ giấy tờ nào, bà Út vẫn lập gia đình, sinh con, rồi có cháu ngoại. Con gái bà nay gần 30 tuổi nhưng cũng chưa từng có giấy khai sinh. Cháu ngoại lớn lên trong cảnh tương tự.
Suốt nhiều năm, gia đình bà sống bằng lao động phổ thông, làm thuê đủ nghề để tồn tại. Họ ít khi dám đi xa, không dám tiếp xúc nhiều với cơ quan hành chính vì mặc cảm không có giấy tờ tùy thân. Những điều tưởng như bình thường với nhiều người như đi làm ở công ty, mua bán tài sản, khám chữa bệnh hay đăng ký kết hôn… với họ lại là điều vô cùng xa vời.
Ngày Công an xã Châu Pha thông báo bà được đến làm căn cước công dân theo chương trình cấp căn cước cho nhân khẩu đặc biệt, bà Út gần như không tin vào tai mình. "Tôi vui quá, cả đêm không ngủ được", bà xúc động nói.
Niềm vui ấy không chỉ dành cho riêng bà, mà còn cho cả gia đình khi nhiều người thân của bà cũng được hỗ trợ làm giấy khai sinh và căn cước công dân. Sau hàng chục năm sống trong cảnh không giấy tờ, cuối cùng họ cũng có cơ hội được công nhận là một công dân đúng nghĩa.
Ngồi cạnh bà Út là bà Thạch Thị Liên, chị ruột của bà, năm nay đã 74 tuổi. Ở tuổi gần đất xa trời, bà Liên cũng lần đầu tiên được gọi đi làm căn cước công dân.
Bà kể khi còn nhỏ từng có chứng minh nhân dân, nhưng cuộc sống lang bạt cùng gia đình khiến giấy tờ thất lạc hết. Sau khi cha mẹ qua đời, chị em bà sống nương tựa lẫn nhau, đi đâu cũng có nhau nhưng chẳng ai có nổi một giấy tờ tùy thân.
"Không có giấy tờ, cuộc sống khó khăn lắm, kể không hết được. Bao nhiêu quyền lợi của một công dân bình thường mình đều không có", bà Liên chia sẻ.
Lời nói của người phụ nữ già nua khiến nhiều người lặng đi. Bởi đằng sau câu chuyện ấy là cả một quãng đời dài sống trong thiệt thòi, mặc cảm và bị từ chối nhiều cơ hội chỉ vì không thể chứng minh mình là ai.
Không có giấy tờ tùy thân đồng nghĩa với việc không thể tiếp cận nhiều quyền lợi cơ bản của xã hội. Người không căn cước khó xin việc ổn định, khó vay vốn, khó khám chữa bệnh theo bảo hiểm, không thể đăng ký kết hôn hay làm giấy khai sinh cho con.
Vui hơn trúng số độc đắc
Những thiệt thòi ấy hiện rõ nhất trong câu chuyện của anh Thạch Văn Hậu, cháu của bà Liên và bà Út. Năm nay 44 tuổi, có vợ và con trai đã 20 tuổi, nhưng anh vẫn chưa từng có căn cước công dân.
Anh Hậu kể mình từng nhiều lần xin vào công ty làm việc nhưng đều không thể gắn bó lâu dài vì không có giấy tờ tùy thân. "Tôi nói giấy tờ đang làm, nhưng nói dối hoài đâu có được. Cuối cùng cũng phải nghỉ việc", anh buồn bã nói.
Không chỉ khó khăn trong công việc, cuộc sống thường ngày của anh cũng đầy những tình huống éo le. Bạn bè trêu chọc vì không có căn cước công dân, thậm chí nghi ngờ anh là người "trốn trại". Mỗi lần đi xe máy của vợ bị cảnh sát giao thông kiểm tra, anh cũng không thể chứng minh mối quan hệ hôn nhân vì hai người chưa đăng ký kết hôn.
"Tôi và vợ sống với nhau hơn 20 năm mà vẫn chưa có tờ giấy đăng ký kết hôn", anh nghẹn ngào.
Ngồi cầm tờ giấy khai sinh vừa được cấp trên tay, anh Hậu xúc động nhớ lại ngày mới cưới vợ. Khi cha vợ nói sẽ cho hai vợ chồng đất, ông yêu cầu anh đưa chứng minh nhân dân để làm thủ tục. Nhưng anh không có. "Cha vợ tỏ ra khó chịu, bảo gia đình tôi sao kỳ vậy. Nghe buồn lắm", anh kể.
Trong ánh mắt người đàn ông ngoài 40 tuổi là sự mặc cảm kéo dài suốt nhiều năm vì thân phận không giấy tờ của mình. Anh nói điều khiến anh đau nhất không phải là nghèo khó, mà là cảm giác không được công nhận. "Một con người mà đến giấy tờ tùy thân cũng không có thì ai chấp nhận mình được", anh chia sẻ.
Chính vì thế, ngày được thông báo lên làm căn cước công dân, anh Hậu vui mừng đến bật khóc. Vợ anh, chị Nguyễn Thị Hồng, cũng không giấu được xúc động.
"Khi công an xã vào khu trọ báo tin chồng tôi được làm căn cước, tôi muốn khóc luôn. Tôi gọi điện cho chồng, hai vợ chồng cùng khóc", chị Hồng kể.
Có lẽ với nhiều người, khó hiểu vì sao một tấm thẻ căn cước lại khiến cả gia đình xúc động đến vậy. Nhưng với những người đã sống gần nửa đời người không giấy tờ, đó là niềm hạnh phúc quá lớn. Nó không chỉ là một tấm thẻ nhựa, mà là sự công nhận danh tính, là cánh cửa mở ra những quyền lợi mà họ chưa từng được hưởng.
Ánh mắt anh Hậu đỏ hoe khi nói về dự định sau khi có căn cước công dân. "Tôi vui còn hơn trúng số độc đắc. Có căn cước rồi, tôi với vợ sẽ đi đăng ký kết hôn. Tôi nợ vợ tờ giấy đăng ký kết hôn hơn 20 năm rồi".
Câu nói giản dị nhưng khiến nhiều người xúc động. Bởi phía sau nó là sự chờ đợi kéo dài hơn hai thập kỷ của một người phụ nữ và là nỗi day dứt âm thầm của một người đàn ông luôn cảm thấy mình chưa thể cho vợ một danh phận đúng nghĩa.
Chương trình hỗ trợ cấp căn cước công dân cho nhân khẩu đặc biệt không chỉ giúp người dân có giấy tờ tùy thân, mà còn trả lại cho họ quyền được sống bình thường như bao công dân khác. Khi có căn cước, họ có thể đăng ký kết hôn, làm giấy khai sinh cho con cháu, xin việc ổn định, tham gia bảo hiểm y tế, thực hiện các giao dịch dân sự và tiếp cận nhiều chính sách an sinh xã hội.
Những giọt nước mắt của bà Út, bà Liên hay anh Hậu trong ngày đi làm căn cước công dân không chỉ là niềm vui cá nhân. Đó còn là niềm hạnh phúc của những con người lần đầu tiên được gọi tên trong hệ thống quản lý dân cư, lần đầu tiên cảm nhận đầy đủ giá trị của hai chữ "công dân".
Sau hàng chục năm sống không giấy tờ, cuối cùng họ cũng có thể ngẩng cao đầu nói rằng mình có tên tuổi, có thân phận.
Tin Gốc: Thanh Niên

