Chương trình nghệ thuật cải lương kết hợp âm nhạc hiện đại – Tấu Cung Giao do nhóm sinh viên khoa báo chí và truyền thông, Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TP.HCM, tổ chức tối 28-5 tại hội trường Văn Khoa.
Lấy hình ảnh “Gánh hát Tân Thời” làm chất liệu chủ đạo, Tấu Cung Giao tái hiện sức sống mãnh liệt của cải lương qua cuộc gặp gỡ định mệnh giữa những nghệ sĩ lão thành như NSƯT Trinh Trinh, nghệ sĩ Xuân Trúc… và giới trẻ.
Vở diễn được xây dựng theo cấu trúc ba phần: Vang bóng, Hoài vọng và Khảm khúc phồn hoa, dẫn dắt khán giả đi từ sự trầm mặc của những giá trị dần bị quên lãng đến vẻ rực rỡ, bùng nổ của di sản trong hình hài mới mẻ.
Tại đây, những làn điệu cổ truyền hòa cùng nhịp đập mãnh liệt của âm nhạc đương đại, tạo nên một bản giao hưởng di sản đầy tự sự. Sự giao thoa này không chỉ tái hiện dấu ấn vàng son của dân tộc mà còn khơi gợi niềm tự hào, xóa nhòa khoảng cách giữa giá trị truyền thống với công chúng trẻ hiện đại.
Bạn Phạm Nguyễn Thiệu Vy (trưởng ban tổ chức) chia sẻ rằng việc làm mới một di sản đồ sộ như cải lương là thử thách không nhỏ với những người trẻ. Với sự nhiệt huyết, nhóm mong muốn xóa bỏ khoảng cách giữa người trẻ – nghệ thuật truyền thống, nhen nhóm niềm tự hào về bản sắc dân tộc.
“Lấy những làn điệu cải lương làm cốt lõi và âm nhạc hiện đại làm phương tiện truyền tải, chúng tôi hy vọng đóng góp thêm một góc nhìn mới, để vẻ đẹp cội nguồn truyền thống được giữ gìn và tiếp nối trong dòng chảy văn hóa hiện đại”, Thiệu Vy bày tỏ.
Truyền thống và hiện đại phải song hành
TS Lê Hồng Phước (Trưởng khoa ngôn ngữ và văn hóa châu Âu, Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM) bày tỏ nếu chỉ giữ khư khư truyền thống mà không đổi mới, chúng ta sẽ trở nên lạc hậu. Nhưng nếu chỉ chạy theo hiện đại mà quay lưng với truyền thống, chúng ta sẽ mất gốc. Vì vậy, truyền thống và hiện đại luôn đi cùng nhau thì đất nước mới có thể phát triển bền vững.
“Tư duy của tuổi trẻ ngày nay đang có sự cân bằng rất tốt giữa truyền thống và hiện đại, vừa hội nhập với thế giới, vừa hiểu rõ cội nguồn của mình. Đó là điều hết sức đáng hoan nghênh”, TS Lê Hồng Phước nói.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chia cá cho các hộ
Về làm dâu ở thôn Trắng Cát, xã Lạc Sơn, tỉnh Phú Thọ đã hơn 20 năm, chị Quách Chinh luôn ấn tượng với tình làng nghĩa xóm gắn bó nơi đây.
Vài năm một lần, cả thôn họp bàn kế hoạch, tổ chức ngày hội bắt cá tại hồ Deo. Mỗi gia đình cử một người mang theo lưới hoặc vợt thu hoạch cá. Toàn bộ cá thu được sẽ chia đều cho các hộ dân.
"Trước ngày diễn ra hội bắt cá, ai cũng háo hức mong chờ. Dưới hồ, thanh niên trai tráng lội nước bắt cá, trên bờ người dân theo dõi, cổ vũ, không khí rất náo nhiệt", chị Chinh kể.
Hồ Deo là hồ thủy lợi được xây dựng từ năm 1979, có nhiệm vụ cung cấp nước phục vụ sản xuất nông nghiệp cho người dân trong vùng. Hàng năm, các hộ dân trong thôn cùng đóng góp 50.000-70.000 đồng để mua cá giống thả xuống hồ.
Cá được nuôi hoàn toàn tự nhiên, chủ yếu ăn rong rêu và sinh vật phù du dưới nước, không thả theo hình thức công nghiệp. Sau khoảng 2 năm, bà con cùng nhau tổ chức ngày hội bắt cá, thu hút đông đảo người dân tham gia.
Năm nay, ngày hội thu được khoảng 2 tấn cá.
Toàn bộ cá sẽ được tập kết về một khu vực. Lãnh đạo thôn phân chia đều cho các hộ dân.
"Gia đình tôi nhận được gần 5kg cá. Những năm trước cá nhiều và to hơn, mỗi hộ có thể được chia gần 7kg", chị Chinh cho biết.
Chứng kiến hình ảnh các gia đình vui vẻ đến nhận cá rồi hồ hởi mang về nhà khiến người phụ nữ cảm nhận rõ sự gắn bó, sẻ chia của cả thôn.
Một phần cá được bà con đóng góp, chế biến thành nhiều món ăn phục vụ bữa cỗ chung của cả làng với khoảng 30 mâm.
Người dân nơi đây thường dùng cá mè để làm gỏi, các loại cá khác đem nướng trên than hồng. Trong đó, món cá ướp gia vị hạt dổi, gói trong lá rồi hấp có hương vị thơm ngon, mộc mạc được xem là điểm nhấn trên mâm cỗ.
Góp tiền, mua cá giống thả xuống hồ hàng năm
Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Bùi Văn Chính (Trưởng thôn Trắng Cát, xã Lạc Sơn), cho biết từ khi sinh ra đã thấy người dân địa phương tổ chức hội bắt cá dưới hồ Deo. Đến nay, nét đẹp này vẫn được duy trì và phát triển, quảng bá rộng rãi.
Hàng năm, ông Chính nhận tiền quyên góp từ các hộ gia đình trong thôn rồi mua cá giống thả xuống hồ. Các loại cá được thả gồm cá chép, cá trắm đen, cá trôi, cá mè...
Được biết, địa phương duy trì hoạt động bắt cá theo định kỳ 2 năm một lần, thường tổ chức trước dịp thu hoạch lúa.
"Thời điểm đó, người dân không còn cần nước ở hồ để tưới tiêu, trừ những năm hạn hán nên có thể tháo bớt nước để việc thu hoạch cá thuận lợi", ông Chính thông tin.
Vị trưởng thôn cho rằng, hoạt động này giúp thắt chặt tinh thần đoàn kết của bà con trong thôn, tạo bầu không khí phấn khởi trước khi bắt đầu vào đợt cao điểm thu hoạch lúa.
Thôn Trắng Cát có 180 hộ dân, 99% người dân nơi đây là dân tộc Mường, sinh sống chủ yếu bằng nghề nông nghiệp.
Tin Gốc: Dân Trí

"Họ không cho tôi thuê khách sạn mà nói về ở cùng để tiện chăm sóc. Điều này thật kỳ lạ với người Mỹ", ông Timothy, 63 tuổi, nói. Ông không ngờ chuyến đi lại khiến bản thân nghĩ đến việc bán tài sản ở Mỹ và sang Việt Nam nghỉ hưu.
Timothy là chủ doanh nghiệp sửa chữa máy móc tại bang Georgia. Sau khi vợ qua đời, ông sống cùng con trai út Nicholas, 28 tuổi. Năm 2023, Nicholas sang Việt Nam định cư và kết hôn với chị Vũ Thị Hương, 25 tuổi, quê Bắc Ninh. Vì muốn tìm hiểu cuộc sống của các con, Timothy bay sang Việt Nam.
Ông Vũ Đình Tư (bố ruột Hương) dọn dẹp nhà cửa ở xã Hiệp Hòa, Bắc Ninh để tiếp đón thông gia. "Người ta ở xa tới thăm mình, theo tục lệ quê tôi, để khách ra khách sạn ở là thiếu tình cảm", ông nói.
Tết 2024, ngay khi bước vào nhà, Timothy thấy ông thông gia Việt đã chuẩn bị sẵn khăn tắm, trải ga giường, máy sấy tóc và cả bộ dao nĩa riêng. "Sự tỉ mỉ này khiến tôi cảm giác như họ đang đón một người thân", ông nói.
Những ngày sau đó, Timothy được kéo vào các hoạt động chuẩn bị Tết. Ông học cách thắp hương, sắp mâm ngũ quả. Người đàn ông Mỹ còn được chỉ mẹo cắt bánh chưng. Thay vì dùng dao, Timothy tước lạt tre thành sợi mảnh, đan chéo trên mặt bánh. Khi lật bánh và kéo từng sợi lạt, khối nếp tách ra thành những phần đều nhau, mặt bánh phẳng và không dính tay.
Không khí quây quần của Tết Việt gợi Timothy nhớ về nước Mỹ thập niên 1970, thời điểm gia đình ông còn tụ họp tại nhà bà nội vào mỗi sáng. Sau khi bà qua đời, các mối liên hệ dần thưa vắng, anh chị em chỉ còn nghe tiếng nhau qua những cuộc gọi rời rạc. "Tôi như tìm lại được không khí gia đình đã mất từ lâu", ông nói.
Tháng 5/2024, Timothy đặt vé quay lại Việt Nam dự đám cưới chị gái Hương. Ông thấy đám cưới ở làng quê không chỉ là ngày vui của cô dâu, chú rể mà là việc chung của cả cộng đồng. Hàng xóm, họ hàng tự phân công công việc, người làm gà, người nấu cỗ, người trang trí, cắm hoa. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, không cần đến các dịch vụ chuyên nghiệp.
Hai tuần ở Việt Nam, Timothy dậy sớm phụ dọn dẹp khiến Vũ Đình Tư thường xuyên phải can ngăn vì sợ khách mệt. Nhà thông gia cũng từ chối mọi khoản chi phí ông đề nghị đóng góp.
Từ trải nghiệm đó, ông nhận thấy sự khác biệt về cách sống. Người Mỹ đề cao tự do cá nhân nhưng dễ bị cuốn vào vòng xoáy công việc, hóa đơn. Ngược lại, người Việt coi trọng sự san sẻ trong cộng đồng.
Đầu năm 2025, Timothy trở lại Việt Nam lần thứ ba. Lần này ông tự xách vali về thẳng nhà thông gia, không cần con trai, con dâu đi cùng. Trở ngại lớn nhất của chuyến này là người cháu nội của ông Tư - người duy nhất nói được tiếng Anh - lại vắng nhà. Dẫu vậy, câu chuyện của hai ông thông gia vẫn tiếp diễn nhờ Google dịch.
Ông Tư kể có lần giải thích về món lòng lợn, ông phải thao tác trên điện thoại bốn lần để thông gia hiểu rõ nguyên liệu. "Ông ấy thử tất cả món được mời, kể cả mắm tôm. Ông cũng không nề hà việc gì, từ dọn dẹp đến phụ giúp việc nhà. Sự giản dị đó khiến chúng tôi thấy gần gũi", ông Tư nói.
Chị Vũ Thị Hương, con dâu ông Timothy, nói bất ngờ khi thấy bố chồng hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam rất nhanh. Khi Nicholas đến Việt Nam, anh từng chia sẻ với bố về sự thân thiện của người Việt, cách mọi người sẵn sàng giúp nhau không cần lý do. "Lúc đó bố chưa hình dung được, nhưng khi ông sang và sống cùng, ông tin điều đó", chị nói.
Mỗi sáng, hai người đàn ông dậy sớm uống trà mạn rồi đi bộ. Timothy quan sát vợ chồng thông gia tập thể dục nhịp điệu, đôi khi bật cười trước những động tác của ông Tư. Trên đường tản bộ, ông làm quen với hàng xóm. Một cụ bà quét sân thường mỉm cười vẫy tay. Không cần người phiên dịch, Timothy đáp lại "Xin chào". Thi thoảng, bà còn giúi cho ông gói bánh.
Buổi chiều, ông cùng thông gia đi đón cháu gái. Ở cổng trường, sự xuất hiện của Timothy khiến đám trẻ tò mò chạy lại vây quanh. Lúc rảnh, ông đứng lặng nhìn lũ trẻ đá bóng trên bãi đất trống đối diện trường.
Trong những lần xuống phố, ông được chỉ cách "sống sót" giữa giao thông Việt Nam. Quy tắc là bước xuống đường thì không ngập ngừng, nhìn thẳng và tiến về phía trước. "Cuộc sống ở Việt Nam thú vị tới mức tôi nghĩ mình chắc chắn thuộc về nơi này", ông nói.
Trở về Mỹ, Timothy quay lại cảnh sống một mình, mỗi ngày đi làm và ra chăm sóc mảnh vườn. Ông thấy nhớ không khí ở căn nhà gỗ ở Bắc Ninh luôn có người ra vào.
Tháng 2/2026, ông Timothy sang Việt Nam lần thứ tư và nhận mình đã "hòa tan" với cuộc sống ở đây. Lần này ông đã có thể làm được mọi thứ, xắn tay vào rửa chén, lau nhà, cắt bánh chưng và chuẩn bị tiền lì xì cho các cháu dịp năm mới.
"Tôi đang cân nhắc bán hết tài sản ở Mỹ để sang Việt Nam sống lâu dài", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Tối cuối tháng 3, đi ngang quầy kem, bé Phương Anh níu tay mẹ nài nỉ. Người mẹ bối rối. "Từ chối thì áy náy vì con bé chịu nhiều thiệt thòi nhưng đồng ý cũng không được vì chút đường trong que kem có thể khiến con phải nhập viện", chị Mạc Thị Nga, 38 tuổi, ở Kinh Môn, Hải Phòng nói. "Cuộc đấu tranh tâm lý này thường trực trong tôi suốt 7 năm nay, kể từ ngày con mang án bệnh hiếm".
Cú sốc ngày thứ 21
Chị Nga sinh bé Phương Anh vào một ngày giáp Tết năm 2019. Ngay từ những nhịp bú đầu tiên, chị nhận thấy lực mút của con yếu, hơi thở hẫng nhịp. Linh tính của người mẹ mách bảo có bất thường, chị đề nghị bác sĩ kiểm tra.
Kết quả sàng lọc cho thấy bé bị cơ tim phì đại. Phương Anh phải nhiều lần chuyển viện, thực hiện đủ các xét nghiệm. Ngày thứ 21, giấy báo kết quả từ nước ngoài gửi về cho biết bé mắc bệnh hiếm Pompe thể nhi.
Pompe là một rối loạn di truyền vô cùng hiếm gặp với tỷ lệ mắc trên thế giới chỉ dao động từ 1/40.000 đến 1/300.000 trẻ sinh ra sống. Bệnh do đột biến gene alpha glucosidase (GAA), khiến đường glycogen tích tụ, làm dày cơ tim, yếu cơ chi và phì đại lưỡi. Theo số liệu từ Khoa Nội tiết - Chuyển hóa - Di truyền (Bệnh viện Nhi Trung ương), tính từ năm 2014 đến 2021, bệnh viện mới phát hiện 52 bệnh nhi mắc Pompe. Trong số đó, chỉ có 25 trẻ có khả năng và điều kiện theo đuổi phác đồ truyền enzyme thay thế kéo dài suốt đời.
Ngày thứ 34 cuộc đời, Phương Anh được truyền tĩnh mạch mũi enzyme thay thế đầu tiên.
Suốt ba tháng đầu, chị Nga rơi vào trầm cảm, chối bỏ sự thật. "Khi bác sĩ thông báo, vợ chồng tôi phủ nhận: Không đời nào con mình mắc thứ bệnh lạ đó", chị kể. Đưa con đi truyền thuốc, người mẹ bước đi như mộng du. Đến khi nhìn thấy những em nhỏ đồng cảnh ngộ với lồng ngực biến dạng, chân tay buông thõng, chị mới bừng tỉnh.
Điểm tựa của gia đình lúc đó là đội ngũ y bác sĩ của Bệnh viện Nhi Trung ương. Họ đẩy nhanh thủ tục cho bé được điều trị, đưa ra minh chứng về các bệnh nhi vẫn khôn lớn. "Thế giới nghiên cứu ra thuốc rồi, cố gắng đưa con đi truyền đều đặn là sẽ khỏe", lời bác sĩ vực dậy người mẹ.
Chu kỳ 14 ngày và hóa đơn nửa tỷ đồng
Từ ngày đó, thời gian của gia đình không còn tính bằng năm tháng, mà đếm bằng chu kỳ truyền thuốc. Cứ 14 ngày, Phương Anh phải vào viện truyền enzyme. Khối lượng thuốc tăng dần theo cân nặng. Ở mốc 27 kg hiện tại, mỗi đợt truyền tốn khoảng 250 triệu đồng.
Chị Nga thừa nhận mình "trong rủi có may", bởi Pompe là một trong số ít các bệnh hiếm đã có thuốc đặc trị. Từ năm 2019, bệnh được đưa vào danh mục Bảo hiểm y tế chi trả 100% cho trẻ dưới 6 tuổi. Năm 2025, Phương Anh được bảo hiểm thanh toán hơn 4,5 tỷ đồng. Tuy nhiên, bước sang tuổi thứ 7, "lá chắn" bảo hiểm thay đổi, gia đình phải tìm kiếm các nguồn tài trợ từ hãng dược.
"Thu nhập hai vợ chồng chỉ hơn chục triệu đồng, nếu đứt tài trợ, đường sống của con cũng tắt", anh Nguyễn Văn Du, 38 tuổi, bố Phương Anh nói.
Chăm sóc một đứa trẻ Pompe đòi hỏi sự kỷ luật. Chị Nga nghỉ việc trong ngành viễn thông, tự học các kỹ năng của một điều dưỡng, từ cách vỗ rung đờm đến đo nhịp thở. Trong căn phòng trọ nhỏ, bình oxy, máy khí dung, nẹp chân chiếm dụng mọi không gian sinh hoạt.
Bữa ăn của Phương Anh cũng là một "trận chiến". Đường bị cấm tuyệt đối, tinh bột hạn chế tối đa. Cô bé chỉ được ăn nửa bát cơm, bù lại bằng thịt và sữa không đường. Có hôm mẹ nấu cơm ngon, cô bé lén xúc thêm nhưng cũng bị mẹ lắc đầu. Các loại hoa quả có vị ngọt như chuối, táo cũng phải tránh xa.
Bản năng trẻ thơ đôi khi lấn át nỗi sợ bệnh tật. Có lần, khách đến thăm tặng vài lốc sữa có đường, vài giờ sau chị Nga đã thấy bốn vỏ hộp lăn lóc góc nhà. Nhìn cảnh ấy, người mẹ thắt ruột. "Con lần đầu phát hiện sữa ngọt dễ uống hơn sữa nguyên bản. Với đứa trẻ mang bệnh Pompe, không có nhiều cơ hội để thử nghiệm những rủi ro như thế", chị nói.
Chặng đường hòa nhập
Mọi gánh nặng sinh kế đổ dồn lên vai người chồng làm công nhân điện. Ban ngày lăn lộn mưu sinh, tối đến anh Du giành phần tắm rửa, bón cơm cho con để vợ nghỉ ngơi. "Buổi tối tôi hay rủ cô ấy đi dạo. Nhìn con tập tễnh đạp xe, bao mệt mỏi cũng tan biến", anh Du nói.
Hiện tại, Phương Anh học lớp 1 hòa nhập. Vì yếu cơ, tay chân bé vận động khó khăn. Cứ đến giờ ra chơi, chị Nga lại có mặt ở trường dắt con đi vệ sinh, uống sữa. Chiều tan học là những giờ phục hồi chức năng kéo dài đến tối mịt.
Tuần trước, do kẹt xe, chị Nga đến đón muộn vài phút. Vừa tới nơi, đập vào mắt chị là cảnh con gái đang tập tễnh men theo lề đường một mình giữa dòng xe cộ. "Giây phút đó tự nhiên tôi cay mắt, tự hỏi có rất nhiều người lớn nhìn thấy một đứa trẻ khuyết tật đi lại một mình, nhưng sao không ai giữ bé lại hay dắt vào phòng bảo vệ", chị nói.
Đó cũng không phải lần đầu gia đình cảm thấy bị "bỏ lại phía sau". Nhiều lần, vợ chồng chị đã phải nghe các câu như "Nó bị thế thì cho đi học làm gì cho tốn tiền", hay "Chữa nhiều tiền thế, không sống được thì tiếc".
"Tôi hy vọng cùng với sự tiến bộ của y học, sự hiểu biết về bệnh hiếm của xã hội sẽ được nâng cao", người mẹ nói.
Hỗ trợ bệnh nhi có bệnh hiếm, hoàn cảnh khó khăn là hoạt động trong chương trình Mặt trời Hy vọng do Quỹ Hy vọng triển khai. Thêm một sự chung tay của cộng đồng là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương lai của đất nước. Độc giả có thể đồng hành cùng chương trình tại đây:
Phan Dương
Nguồn: https://vnexpress.net/cuoc-song-khong-vi-ngot-cua-gia-dinh-co-con-mac-benh-pompe-5055181.html

