Tôi là nữ, 37 tuổi, cưới chồng khi cả hai tay trắng, sau bao năm nỗ lực đồng kham cộng khổ, giờ chúng tôi có nhà hai căn nhà trong hẻm, có xe, thêm miếng đất khoảng một tỷ đồng, tiền mặt và vàng tầm hai tỷ đồng. Chồng tôi tốt, tôn trọng và tin tưởng vợ. Anh làm trong cơ quan nhà nước, suốt từ thời mới cưới anh vắng nhà thường xuyên để học nâng cao và công tác xa, tôi vất vả chăm con cũng như lo tài chính. Tôi miệt mài làm việc từ thời tốt nghiệp đến giờ, chưa từng thất nghiệp. Tôi làm quản lý văn phòng, thu nhập khoảng 40 triệu đồng mỗi tháng, có điều công việc quá áp lực, bào mòn sức khỏe và tâm trí tôi. Chỉ cần tháng nào công ty không có lợi nhuận, sếp lập tức đặt áp lực lên tôi.
Bố mẹ ruột tôi ổn, có tích lũy tuổi già, nhà chồng còn khó khăn nên chúng tôi phải hỗ trợ toàn bộ cho mẹ chồng. Các em chồng cũng không lo làm ăn, thường xuyên vay mượn. Xin nói thêm, tôi có hai con trai, con lớn học lớp 5 ngoan ngoãn, chủ động học tốt. Con trai nhỏ gần 6 tuổi chậm nói, tôi đang cho học can thiệp. Có lẽ hè này con không thể vô lớp một, sẽ học trễ một năm. Hoặc tình huống xấu, con không theo kịp có thể cả đời không đi học được. Công việc stress, lại lo lắng cho con trai nhỏ khiến tôi muốn dành thời gian nhiều hơn cho con, vì thế muốn nghỉ làm sớm. Mong các bạn nhìn toàn cảnh gia đình của tôi rồi cho lời khuyên, chân thành cảm ơn.
Tôi gần 40 tuổi, lập gia đình từ năm 25 tuổi, vợ kém hai tuổi, hiện có ba con. Tôi rất yêu vợ và thương các con, kinh tế gia đình tôi lo được. Điều khiến tôi khó xử là vợ cực kỳ lãnh cảm, vài tháng không gần gũi cũng không đòi hỏi gì, thậm chí còn nói tôi có thể tìm người bên ngoài.
Nhu cầu của tôi tự thấy bình thường, khoảng tuần hai lần. Từ ngày cưới, vợ rất hiếm khi có hứng thú, đa phần chỉ làm cho xong chuyện. Có lần tôi nửa đùa nửa thật nói có bồ, vợ cũng không phản ứng, còn như kiểu đồng tình với việc đó. Thực tế tôi có quen một người nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng rất ít gặp, cả năm vài lần, vì tôi vẫn chỉ yêu vợ thương con.
Gần đây nhu cầu của tôi cao hơn trước. Tôi không muốn tiếp tục gặp bồ vì sợ ảnh hưởng kinh tế, thời gian và con lớn biết chuyện. Vợ đi khám cũng không có vấn đề gì. Tôi rất phân vân, không biết phải làm sao.
Trước khi cưới, tôi và anh yêu 4 năm, từ khi còn làm sinh viên. Giờ chúng tôi cưới được hơn 4 năm. Anh là nhân viên kinh doanh ở một công ty tư nhân, tôi làm kế toán với mức thu nhập tạm ổn. Cuộc sống gia đình của một cặp vợ chồng tỉnh lẻ ra Hà Nội kiếm sống gặp không ít khó khăn nhưng cả hai vẫn yêu thương nhau. Vợ chồng tôi có một bé gái 3 tuổi.
Một ngày cách đây không lâu tôi phát hiện chồng có những thay đổi như đi làm về muộn, hay tụ tập bạn bè, đặc biệt là anh đặt mật khẩu điện thoại. Tôi bí mật theo dõi và phát hiện chồng cặp bồ với một cô gái bằng tuổi tôi. Tôi hỏi, anh nhất định phủ nhận, đến khi tôi đưa ra bằng chứng anh mới thừa nhận. Tôi đã đến gặp bồ của chồng, cô ấy kể cho tôi nghe họ đã quan hệ như thế nào, anh mua những gì, chiều chuộng ra sao. Mọi thứ hoàn toàn sụp đổ trước mắt khi cô ấy bảo đang mang thai với chồng tôi. Anh bảo cô ấy rằng anh rất muốn cô ấy là mẹ của con anh, anh sẽ chăm lo cho họ sau lưng. Trước mặt tôi, anh vẫn nói vợ con là nhất, rằng anh biết lỗi và muốn quay về với gia đình.
Tôi buồn lắm, từ khi gặp cô ấy đến giờ ba tháng, cô ấy sắp sinh bé, chồng tôi vẫn thường xuyện liên lạc với người phụ nữ ấy. Tôi cố tỏ ra bình thường, sợ làm căng lại vô tình đẩy anh xa hơn. Anh lạnh lùng, không quan tâm nhiều đến gia đình nữa, có thể để tôi ngồi chờ cơm đến tận 23h đêm chỉ vì đi nhậu cùng bạn bè. Anh cũng không quan tâm tôi và các con sống như nào. Tôi không muốn ly dị chồng, cũng không muốn con mất cha vì còn yêu chồng, yêu con, yêu gia đình này nhiều. Tôi không biết phải làm thế nào để chồng chấm dứt hoàn toàn và quay về với gia đình. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 24 tuổi, đang du học và yêu một chàng trai hơn mình một tuổi, người Việt đã định cư ở đây, gia cảnh bình thường. Anh hiền, đẹp trai, tốt bụng nhưng khá lười, học hành chưa tới đâu nên tôi luôn là người thúc giục anh đi học, tìm việc. Bản thân tôi tự lập tài chính, học giỏi, có việc làm thêm thu nhập tốt. Tôi không cần người yêu giàu, chỉ mong anh chăm chỉ, có chí tiến thủ. Nhưng càng yêu, tôi càng thấy mình phải gồng gánh và cảm giác anh "dưới cơ" mình. Tôi đi làm nhiều, anh lại ở nhà chơi rồi thường nhắn nhớ nhung khiến tôi thấy mất tập trung trong công việc. Tôi phân vân có nên chia tay hay tiếp tục chờ anh thêm vài năm nữa để anh thay đổi và trưởng thành hơn?