Tối 10-5, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên quốc lộ 1, đoạn qua khu vực ngã tư Hàng Da (thôn Phong Niên Thượng, xã Thọ Phong, tỉnh Quảng Ngãi), khiến một trẻ em tử vong tại chỗ, hai người khác bị thương.
Theo thông tin ban đầu từ lực lượng chức năng, khoảng 19h40 cùng ngày, anh L.Q.A. (30 tuổi, trú phường Đông Hà, tỉnh Quảng Trị) lái ô tô chạy theo hướng Nam – Bắc trên quốc lộ 1.
Khi đến khu vực ngã tư Hàng Da, xe ô tô xảy ra va chạm với xe máy do anh N.A. (36 tuổi, trú thôn Thế Lợi, xã Thọ Phong) cầm lái, chạy cùng chiều.
Thời điểm xảy ra tai nạn, trên xe máy có chở theo hai con của anh N.A. là bé N.B.K. (11 tuổi) và bé N.P.K. (6 tuổi). Theo ghi nhận ban đầu, cả ba người trên xe máy đều không đội mũ bảo hiểm.
Cú va chạm mạnh khiến bé N.P.K. tử vong tại chỗ. Anh N.A. và bé N.B.K. bị thương, được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện.
Trong đó, bé N.B.K. bị chấn thương sọ não nặng, đang được các bác sĩ tích cực điều trị.
Tại hiện trường, xe máy bị hư hỏng nặng.
Ngay sau khi vụ việc xảy ra, lực lượng chức năng đã có mặt để phân luồng giao thông, khám nghiệm hiện trường và điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo báo cáo Chỉ số cải cách hành chính (PAR Index) năm 2025 do Bộ Nội vụ công bố mới đây, TP.HCM xếp thứ 10/34 tỉnh, thành phố. Trong 8 chỉ số thành phần thì cải cách thủ tục hành chính đạt cao nhất với 99,36%. Bên cạnh đó, TP.HCM cũng xếp thứ 10 về chỉ số hài lòng của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước. Những chỉ số đáng khích lệ nêu trên đối với một "siêu đô thị" sau sáp nhập có đóng góp không nhỏ của đội ngũ cán bộ, công chức trực tiếp hướng dẫn, xử lý hồ sơ hành chính .
Sáng 23.5, dù là ngày cuối tuần nhưng vẫn có hàng chục người đến Trung tâm Phục vụ hành chính công phường Trung Mỹ Tây (TP.HCM) làm hồ sơ. Theo quy trình, người dân bốc số thứ tự rồi qua bàn hướng dẫn cách nộp hồ sơ trực tuyến kế bên. Nơi đây được trang bị 3 máy vi tính để bàn, 3 máy scan hồ sơ, 2 máy nộp hồ sơ đa năng cùng một số màn hình tra cứu. Khi biết chị Nguyễn Thị Thanh Trúc (phường Trung Mỹ Tây) cần làm giấy xác nhận tình trạng hôn nhân, nhân viên của phường tận tình hướng dẫn chị cách nộp qua mạng.
Đầu tiên, chị Trúc đăng nhập Cổng Dịch vụ công quốc gia bằng tài khoản định danh điện tử mức độ 2 trên VNeID, chọn thủ tục xác nhận tình trạng hôn nhân. Trên màn hình tự động hiện ra đầy đủ thông tin cá nhân, chị Trúc chỉ làm thêm một vài thao tác như chọn nơi làm hồ sơ, cách thức thanh toán, nhận trực tiếp hay qua bưu điện là hoàn thành. Tiếp đó, chị đến quầy hộ tịch gặp công chức để xác nhận hồ sơ đã đầy đủ rồi hẹn ngày nhận kết quả. Theo quy định, với trường hợp hồ sơ không cần xác minh, sau 3 ngày sẽ có kết quả, còn nếu cần xác minh thì mất 23 ngày.
Với những trường hợp đã lập gia đình, người dân làm thêm bước scan giấy đăng ký kết hôn, quyết định ly hôn hoặc giấy xác nhận tình trạng hôn nhân giai đoạn liền kề và đính kèm hồ sơ khi nộp trực tuyến. Tương tự, một số trường hợp đến chứng thực sơ yếu lý lịch để xin việc cũng được nhân viên phường hướng dẫn nộp trực tuyến.
Bà Trần Thị Mai, Phó giám đốc Trung tâm Phục vụ hành chính công phường Trung Mỹ Tây, cho biết từ đầu năm đến nay phường tiếp nhận hơn 8.400 hồ sơ, tỷ lệ hồ sơ trực tuyến đạt 99,44%, còn hồ sơ được số hóa là 99,5%. Do nhiều người dân vẫn chưa quen với cách nộp hồ sơ trực tuyến nên phường cử 3 nhân sự hỗ trợ, hướng dẫn từng bước.
Tương tự, tại Trung tâm Phục vụ hành chính công phường Bình Tân, phường trang bị máy tính và máy scan để người dân tự sử dụng, cắt cử nhân sự túc trực để hỗ trợ, hướng dẫn. Nếu trong quá trình thực hiện tại nhà, người dân gặp bất kỳ khó khăn nào về mặt kỹ thuật có thể gọi ngay đường dây nóng hoặc nhắn tin trực tiếp qua trang Zalo OA của phường. Nhờ vậy, tỷ lệ hồ sơ nộp trực tuyến tại phường Bình Tân trong 5 tháng đầu năm 2026 khá cao, chiếm 16.817/17.013 hồ sơ (đạt tỷ lệ 98,8%), toàn bộ hồ sơ được giải quyết đúng hạn.
Sở Nội vụ TP.HCM cho biết trong hơn 1,5 triệu hồ sơ tiếp nhận 4 tháng đầu năm 2026, hồ sơ nộp trực tuyến chiếm gần 90%. Công tác hiện đại hóa nền hành chính tiếp tục được đẩy mạnh, TP.HCM đã cấu hình 2.158 thủ tục hành chính; trong đó, có 1.823 thủ tục hành chính cấp tỉnh, 427 thủ tục hành chính cấp xã.
Ông Trần Quang Thái, Phó giám đốc Trung tâm Phục vụ hành chính công TP.HCM, nhìn nhận việc tiếp nhận và giải quyết thủ tục hành chính tại thành phố đã có nhiều chuyển biến rất rõ nét theo hướng hiện đại, minh bạch. Điểm thay đổi quan trọng nhất là TP.HCM từng bước chuyển từ phương thức xử lý hành chính truyền thống sang mô hình vận hành trên môi trường số. Hệ thống thông tin giải quyết thủ tục hành chính được triển khai thống nhất toàn thành phố, kết nối với Cổng Dịch vụ công quốc gia và các cơ sở dữ liệu chuyên ngành, hình thành nền tảng số hóa đồng bộ trong tiếp nhận, xử lý và trả kết quả hồ sơ.
Hiện TP.HCM đã cung cấp 1.636 thủ tục hành chính dưới hình thức dịch vụ công trực tuyến toàn trình, đạt tỷ lệ hơn 80%. "Đây không đơn thuần là sự gia tăng về số lượng dịch vụ, mà là bước chuyển thực chất trong cách thức phục vụ người dân", ông Thái đánh giá. Song song đó, TP.HCM triển khai nhiều giải pháp để khuyến khích người dân sử dụng dịch vụ công trực tuyến như miễn lệ phí đối với nhiều thủ tục thực hiện online, tích hợp 100% tài khoản định danh điện tử VNeID để thống nhất đăng nhập, xác thực và theo dõi hồ sơ.
Nhờ đẩy mạnh tự động hóa và liên thông dữ liệu, nhiều khâu xử lý đã được rút gọn, giảm thao tác thủ công, tăng tính minh bạch và rút ngắn thời gian giải quyết hồ sơ. Đặc biệt, TP.HCM đã hoàn thành việc triển khai thủ tục hành chính không phụ thuộc địa giới hành chính đối với 100% thủ tục đủ điều kiện, giúp người dân và doanh nghiệp có thể thực hiện thủ tục thuận tiện hơn, không còn bị giới hạn bởi nơi cư trú hay địa bàn tiếp nhận.
Cũng theo ông Trần Quang Thái, TP.HCM đã đẩy mạnh tái cấu trúc quy trình, cắt giảm khâu trung gian và khai thác dữ liệu dùng chung thay vì yêu cầu người dân phải cung cấp lại giấy tờ đã có trong hệ thống. Đặc biệt, việc đẩy mạnh số hóa hồ sơ, tái sử dụng dữ liệu và "điền sẵn" thông tin trên biểu mẫu điện tử đã góp phần giảm đáng kể thời gian xử lý, hạn chế sai sót và giảm chi phí cho người dân, doanh nghiệp. Hiện tỷ lệ số hóa hồ sơ và cấp kết quả điện tử của TP.HCM đạt trên 91%, tỷ lệ tái sử dụng dữ liệu đạt trên 92%.
Về quy trình số hóa, đối với trường hợp nộp trực tuyến, công chức bộ phận một cửa khi tiếp nhận hồ sơ, kiểm tra các giấy tờ, thực hiện ký số cơ quan để xác thực tính pháp lý và lưu kho điện tử thành phần hồ sơ của công dân. Đối với trường hợp nộp trực tiếp, công chức tiếp nhận hồ sơ giấy rồi scan thành dữ liệu điện tử, bổ sung hồ sơ vào hệ thống dữ liệu cá nhân cho người dân. Ở lần làm thủ tục tiếp theo, người dân tự động khai thác các dữ liệu đã số hóa từ kho mà không cần phải nộp hay xuất trình lại bản giấy.
Nhờ đó, người dân, tổ chức không cần đến trực tiếp UBND phường vẫn có thể nộp hồ sơ trực tuyến và cũng không phải photo, công chứng hoặc đem theo nhiều loại giấy tờ khi đi làm thủ tục hành chính lần sau. Với cán bộ phường, dùng dữ liệu thay hồ sơ giấy giúp giảm bớt thao tác gõ nhập liệu thủ công, hạn chế sai sót thông tin. Việc xét duyệt hồ sơ nhanh chóng hơn vì tính xác thực của dữ liệu đã có sẵn trên hệ thống. UBND phường cũng tiết kiệm chi phí in ấn, giấy tờ và không gian lưu trữ.
Bà Phạm Thị Thanh Trang, Phó giám đốc Trung tâm Phục vụ hành chính công phường Phú Nhuận, cho rằng số hóa không chỉ dừng ở việc scan hồ sơ, mà quan trọng là dữ liệu phải được kết nối, chia sẻ và tái sử dụng, để người dân không phải khai lại, nộp lại nhiều lần. Vì vậy, phường đã số hóa toàn bộ hồ sơ thủ tục hành chính, đồng thời đẩy mạnh cấp kết quả điện tử trên Hệ thống thông tin giải quyết thủ tục hành chính của TP.HCM. Bên cạnh đó, bà Trang cho biết phường đang tập trung chuyển đổi sang mô hình giải quyết thủ tục hành chính tập trung của bộ, ngành, được kết nối, tích hợp với Cổng Dịch vụ công và Trung tâm dữ liệu quốc gia.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Bữa cơm đoàn tụ sau ngày đất nước thống nhất của gia đình tướng Ba Quốc

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, khi ký ức về một thời hoa lửa ùa về trong lòng nhiều thế hệ, câu chuyện về thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Trần Đức (bí danh Ba Quốc) không chỉ là huyền thoại tình báo, mà còn là bản hùng ca về sự thủy chung và hy sinh thầm lặng.
Suốt 21 năm hoạt động trong lòng địch tại Sài Gòn, tướng Đặng Trần Đức cắt đứt liên hệ với gia đình để sống với thân phận khác, nhưng người vợ lặng lẽ chờ đợi, giữ trọn niềm tin trong những năm tháng chia ly.
Và rồi, khoảnh khắc cả gia đình đoàn tụ trong căn nhà nhỏ ở khu tập thể Kim Liên (Hà Nội) vào trưa 1.5.1975 đã trở thành một dấu mốc không thể nào quên đối với mỗi thành viên trong gia đình, khép lại hơn 2 thập kỷ phải sống trong "bóng tối" và nghi kỵ.
Sau hơn nửa thế kỷ, bà Đặng Chính Giang (78 tuổi, con gái cả của tướng Ba Quốc) vẫn nhớ như in buổi đoàn tụ hôm đó, bà kể rành rọt từng chi tiết như vừa mới xảy ra hôm qua.
Trò chuyện với Thanh Niên, bà Giang cho biết, sau khi nghe tin đất nước thống nhất qua loa phát thanh, sáng 1.5.1975, bà mang tem, phiếu ra chợ Tó (Đông Anh, Hà Nội) xếp hàng mua thịt để làm một bữa nem thật ngon vì nghĩ thế nào em trai mình cũng tranh thủ về nhà.
Vừa từ chợ về tới nhà, bà Giang gặp chú ruột đạp xe sang báo tin cho mẹ rằng "Anh cả (cụ Ba Quốc) đã về!" và đang ở nhà bố đẻ tại khu tập thể Kim Liên. Nghe tin bất ngờ, bà Giang cùng mẹ và 2 con bỏ lại mọi thứ, đi tàu từ Đông Anh về ga Hàng Cỏ, rồi đi bộ vào khu tập thể Kim Liên trong trạng thái hồi hộp.
11 giờ trưa, khi tất cả đến cầu thang tầng 1 khu tập thể thì gặp ông Thành (em trai bà Giang) đã đứng sẵn ở đó. Ông Thành hỏi cụ Thanh: "Mẹ ơi! Mẹ lên mà xem, người ta bảo bố con đấy, không biết có phải không?". Sở dĩ ông Thành cần xác nhận của mẹ bởi khi cụ Ba Quốc vào Nam thì cụ Thanh đang mang thai ông.
Trong ký ức của bà Giang, đây là cuộc gặp rất đặc biệt, tướng Ba Quốc trở về trong bộ quân phục, gương mặt nghiêm nghị, ít lời như vẫn còn mang theo kỷ luật của những năm tháng hoạt động bí mật. Khi gặp bố đẻ mình, thiếu tướng Ba Quốc cất lời: "Con chào thầy!", khiến ông sững người, rơi cả bó đũa đang cầm trên tay xuống nền. Ông nội ôm lấy tướng Ba Quốc rồi phát mạnh vào vai vì quá vui mừng, tưởng con trai mình biệt tích hơn 20 năm đã không còn.
Đặc biệt, bà Giang cũng nhớ như in từng lời nói, hành động của mẹ mình lúc đó. Bà kể, cụ Thanh chỉ bình thản gật đầu nhìn chồng, cụ Ba Quốc cũng ngước lên rồi lại cúi xuống nhìn cốc nước. Sau đó, cụ Thanh nói con gái đưa 2 cháu đến chào ông ngoại.
Bữa cơm đoàn tụ đầu tiên của gia đình bà Giang diễn ra trong sự vội vã. Cụ Ba Quốc kéo con gái ra hành lang, dúi vội ít tiền, bảo đi mua chợ mua đồ về làm cơm đãi họ hàng. Do không quen chợ búa tại Hà Nội, bà Giang phải nhờ người người thân đưa lên tận Cửa Nam để mua gà và rau để làm 2 mâm cơm.
Mâm cơm hôm ấy có thịt gà, có rau, có thêm bánh cuốn của em cụ Ba Quốc mang từ quê lên rất giản dị, ấm áp và thiêng liêng. Hai vợ chồng cụ Ba Quốc ngồi đối diện, không nói với nhau được gì vì họ hàng ai cũng hỏi chuyện cụ Ba Quốc. Phải đến tối, khi mọi người đã vãn, hai cụ mới có một khoảng lặng riêng.
Chưa đầy 2 ngày ở nhà, có người trong đơn vị ra báo tin cụ Ba Quốc phải vào Nam gấp. Cụ nói với vợ vào và sẽ thu xếp công việc ra sớm với gia đình. Tuy nhiên, phải hơn 1 năm sau cụ mới trở lại với con cháu.
Theo bà Giang, để có được bữa cơm đoàn tụ ngày 1.5.1975 ấy, gia đình bà đã phải trải qua 21 năm sống trong "bóng tối" và sự nghi kỵ.
Ngược lại thời gian, bà Giang kể, sau hiệp định Geneva năm 1954, tổ chức yêu cầu cụ Ba Quốc đi theo con đường của địch vào hoạt động tại Sài Gòn.
Để xây dựng một lý lịch hoàn hảo nhằm thâm nhập sâu vào chính quyền Sài Gòn, cụ buộc phải xóa sạch dấu vết cũ và tạo dựng một "vỏ bọc" mới bằng một đám cưới thật với cụ Ngô Thị Xuân (con gái của Trưởng ty cảnh sát Bắc Ninh). Tổ chức đã xin ý kiến cụ Thanh, nếu cụ đồng ý thì mới làm đám cưới đó.
Sau 1 đêm thức trắng suy nghĩ, cụ Thanh nén lòng đồng ý để chồng đi thực hiện trọng trách với Tổ quốc.
Tại Sài Gòn, cụ Ba Quốc lấy tên là Nguyễn Văn Tá, thâm nhập vào tận vào Phủ tổng thống ngụy quyền Sài Gòn. Với tính cách hiền lành, ít nói, cụ được đồng nghiệp gọi là "Tá Bụt".
Trong khi đó, ở miền Bắc, cụ Thanh và hai con phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã của một gia đình có người thân "theo giặc". Từ một người con gái Hà Nội yếu đuối, cụ Thanh phải làm đủ nghề từ nhặt chè khô, gánh gạch, gánh cát thuê đến nấu ăn cho công nhân để nuôi con. Năm 1959, để đảm bảo an toàn cho hoạt động của cụ Ba Quốc, tổ chức đưa ba mẹ con lên nông trường chè Vân Lĩnh (Phú Thọ).
Cuộc sống của họ ở nông trường vô cùng cơ cực với đồng lương ít ỏi 35 đồng mỗi tháng và tiêu chuẩn 10 kg gạo. Khoảng thời gian khó khăn nhất là những năm 1965 - 1967, khi đơn vị thông báo cụ Ba Quốc "mất liên lạc" và cắt mọi khoản trợ cấp. Bà Giang khi đó mới 15 tuổi đã phải vừa đi học, vừa đi hái chè thuê, vừa dạy lớp vỡ lòng để kiếm thêm 17 đồng mỗi tháng giúp mẹ.
Nỗi đau không chỉ dừng lại ở cái đói, mà còn là sự kỳ thị của xã hội. Cụ Thanh thường xuyên bị đưa ra họp phụ nữ để chất vấn về việc nuôi con một mình mà không có tin tức chồng. Bà Giang cũng bị phân biệt đối xử, không được ưu tiên mua sách giáo khoa vì lý lịch "có bố vào Nam". Thậm chí, vì quá thiếu thốn, hai mẹ con phải thay nhau mặc chung một chiếc quần lành lặn để đi làm và đi học.
Cụ Ba Quốc, cụ Xuân cùng các cháu tại TP.HCM
Trong khi cụ Thanh chịu đựng tủi nhục ở miền Bắc, thì tại miền Nam, cụ Ngô Thị Xuân, người vợ thứ hai cũng lặng lẽ che chở cho cụ Ba Quốc ngay trong lòng địch. Ban đầu không biết chồng là tình báo, nhưng bằng sự nhạy cảm, cụ Xuân dần nhận ra những bất thường và lặng lẽ gánh vác hậu phương.
Đặc biệt, cụ Xuân đã cùng con trai Đặng Trần Vũ chịu đựng sự tra tấn, hỏi cung khốc liệt suốt 4 tháng khi đường dây của cụ Ba Quốc bị lộ năm 1974 nhưng không hề hé môi, bảo vệ an toàn cho mạng lưới đến ngày thắng lợi.
Sau năm 1975, sự thật về cuộc đời của cụ Ba Quốc được hé mở. Thay vì trách móc, cả hai người phụ nữ đã tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc dành cho nhau. Năm 1981, cụ Xuân ra Bắc thăm gia đình cụ Thanh. Cuộc gặp gỡ diễn ra hài hòa như hai chị em ruột thịt, họ cùng nhau tâm sự về những món ăn cụ Ba Quốc yêu thích và những năm tháng gian truân đã qua.
Các con của cụ Thanh gọi cụ Xuân là "mợ", còn con cụ Xuân gọi cụ Thanh là "mẹ cả". Sự bao dung ấy đã kết nối hai gia đình Nam - Bắc thành một khối thống nhất.
Những năm cuối đời, cụ Thanh yếu dần, mắt mờ, cụ Ba Quốc luôn bên cạnh. Ngày cụ Thanh mất, cụ Ba Quốc đã khóc rất nhiều. Năm 2004, cụ Ba Quốc qua đời, cụ Xuân mất năm 2006.
"Sinh thời, bố tôi rất thích ăn đậu phụ luộc, lạc rang và cá trê nướng nên trong mâm cơm ngày giỗ bố bắt buộc phải có", bà Giang nói và cho hay, trong các ngày giỗ chạp của bố mẹ và mợ nếu không vướng công tác bà và anh em cả trong Nam lẫn ngoài Bắc đều cố gắng về đông đủ.
Tin Gốc: Thanh Niên

26 năm trước, tôi khoác lên mình màu xanh áo lính trong đội hình Sư đoàn 320 (Binh đoàn Tây nguyên, nay thuộc Quân đoàn 34). Đơn vị tổ chức nhiều đợt hành quân dã ngoại dài ngày trên địa bàn biên giới nên cuộc sống hết sức khó khăn.
Mùa nắng, chúng tôi ở trong căn nhà mái lợp tôn nóng như nung. Ban trưa, tôi và đồng đội ra ngồi dưới bóng râm bên bờ suối nhìn dòng nước lững lờ trôi. Mùa mưa, bầu trời u ám. Mưa ầm ào phủ trắng núi rừng.
Mái tôn thủng lỗ chỗ nên mưa dột tứ bề, phải dùng tất cả xô, chậu để hứng nước. Giường nằm là chiếc chiếu phủ lên tấm gỗ mỏng kê trên nền đất ẩm ướt. Gió núi hun hút mang theo hơi lạnh tái tê. Mùa mưa là thời điểm bệnh sốt rét hoành hành. Hầu hết chúng tôi đều bị bệnh và gọi đùa đấy là "giấy chứng nhận đến Tây nguyên".
Nơi trú quân xa bản làng nên nguồn thực phẩm do tiểu thương chở vào tận nơi. Tiếp phẩm cho chúng tôi là chú Nguyễn Sáu với dáng người cao lớn, chừng hơn 60 tuổi.
Chú Sáu cưỡi xe máy khá cũ sau nhiều năm vượt qua những nẻo đường xa. 3 giờ sáng, chú rời nhà đến chợ mua cá, thịt, rau, quả... rồi cho vào đôi giỏ khá lớn cột hai bên phía sau xe. Trên yên sau là chiếc sọt to đựng nhiều hàng hóa theo yêu cầu của khách.
Xe và người lầm lũi trong đêm trên đường vắng. Sớm tinh sương, xe chậm rãi lăn bánh trên đường mấp mô. Đồng bào ở các buôn í ới gọi chú dừng xe để mua hàng. Chú trao cho họ các thứ cần thiết và nhận lại những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi.
Tầm 8 giờ sáng, chú đến nơi chúng tôi trú quân. Cá biển ướp lạnh, thịt heo, rau xanh, gia vị... được anh nuôi tiếp nhận rồi đưa vào bếp. Ngày mưa gió, đường trơn nhẫy, bánh xe quay tít. Chú đến chậm hơn. Nhiều hôm, chú bị té ngã trầy cả chân tay, mình mẩy bê bết bùn đất.
"Buôn bán lời lãi chẳng nhiều nhưng gặp bà con và tụi bây là vui rồi. Những bữa đau không đi được, tao lo lắm", chú tâm sự. Những bữa chú "đau không đi được", chúng tôi trệu trạo nhai cơm với rau rừng luộc chấm mắm.
25 năm trước, anh Nguyễn Quốc Văn (năm nay 46 tuổi, quê ở xã Khánh Cường, Quảng Ngãi) là chiến sĩ Sư đoàn 320 đóng quân trên cao nguyên. Anh cùng đồng đội được giao nhiệm vụ tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ giữa núi rừng biên cương.
Khi sắp hết lương thực, thực phẩm mang theo, anh cưỡi xe máy vượt đường rừng đến bản làng đồng bào dân tộc thiểu số tìm mua những thứ cần thiết. Thứ không thể thiếu là cá biển để kho mặn ăn với cơm nóng dẻo thơm.
Anh mua cả giấy, bút, tem và bì thư mang về cho đồng đội trú trong lán dựng tạm giữa rừng. Họ vui mừng đón nhận và cắm cúi viết những dòng chữ yêu thương gửi về cho người thân nơi quê nhà. Vài ngày sau, anh trở ra mua thực phẩm và nhờ người bán hàng khi đến trung tâm huyện thì ghé vào bưu điện gửi giúp thư.
"Hồi đó chưa có điện thoại như bây giờ, nên lính tráng hay viết thư. Nhiều người viết rồi gửi theo địa chỉ 'Kết bạn bốn phương' trên các báo và nhận được nhiều thư lắm", anh Văn nhớ lại.
Tôi và đồng đội được chú Sáu giúp đỡ nên không vất vả như thế. Chú mang vào rừng những thứ cần thiết rồi cẩn thận cất từng phong thư vào túi nhựa trước khi chuyển đến bưu điện. Những lúc như thế, chú hể hả nói cười, tếu táo đùa vui nên chúng tôi mong được gặp chú mỗi ngày.
Những hôm chú Sáu đến muộn, nhất là vào ngày mưa gió, chúng tôi dõi mắt trông về phía con đường uốn lượn giữa lưng đồi. Khi thấy bóng dáng của chú lầm lũi trong mưa, lòng chúng tôi ngập tràn thương mến.
Đến bây giờ, tôi vẫn không thể quên những bữa cơm giữa núi rừng với món cá kho mặn đậm đà hương vị. Bóng dáng chú Sáu nhọc nhằn vượt qua đoạn đường trơn trượt vẹn nguyên trong ký ức.
Tin Gốc: Thanh Niên

