Vượt qua những đối thủ mạnh như Tanaka và Weng Hongyang, ngôi sao Kunlavut Vitidsarn của Thái Lan lại thua sốc ở bán kết Giải vô địch cầu lông châu Á, trước đối thủ chẳng mấy tên tuổi.
Đó là tay vợt 20 tuổi người Ấn Độ Ayush Shetty, hiện đang xếp hạng 25 thế giới. Trước thềm giải đấu, ít ai tin rằng tay vợt trẻ của Ấn Độ lại có thể tiến xa đến vậy.
Những tưởng đây sẽ là trận đấu dễ dàng của Kunlavut, tay vợt đang xếp số 1 thế giới. Ở ván đầu tiên, tay vợt Thái Lan thắng cách biệt 21-10.
Nhưng ở 2 ván tiếp theo, Shetty khiến người hâm mộ phải ngỡ ngàng khi thắng 21-19, 21-17 để thắng chung cuộc 2-1.
Thất bại đáng tiếc này khiến Kunlavut lỡ cơ hội bảo vệ ngôi vương châu Á. Ở giải năm ngoái, anh trở thành tay vợt Thái Lan đầu tiên trong lịch sử đoạt HCV đơn nam giải châu Á.
Đến giải năm nay, cơ hội cho Kunlavut lại càng lớn hơn khi anh lấy lại vị trí số 1 thế giới, trong bối cảnh các đối thủ cạnh tranh như Shi Yuqi, Christie đều bất ổn, nhưng rồi nhà vô địch Thái Lan lại bỏ lỡ thời cơ.
Dù sao, Kunlavut cũng đã thất bại tâm phục khẩu phục trước Shetty. Ở nội dung đôi nam nữ, Thái Lan đánh mất danh hiệu theo cách cực kỳ đáng tiếc, khi đôi Puavaranukroh – Paewsampran của họ không thua trận nào ở giải.
Ở bán kết, 2 tay vợt nói trên đánh bại đôi hạt giống số 1 của Trung Quốc là Feng – Huang trong trận đấu vô cùng kịch tính kéo dài 3 ván, với tỉ số 21-19, 18-21, 22-20.
Nhưng cũng chính vì trận kịch chiến này, 1 trong 2 tay vợt Puavaranukroh – Paewsampran (hoặc cả 2) đã dính chấn thương.
Ngay sau trận bán kết, phía đội Thái Lan thông báo đôi của họ sẽ bỏ cuộc vì chấn thương, và như vậy chức vô địch mặc nhiên về tay đôi Kim – Jang của Hàn Quốc.
Đây là kết quả cực kỳ đáng tiếc bởi đôi Puavaranukroh – Paewsampran của Thái Lan được đánh giá mạnh áp đảo đôi của Hàn Quốc, vốn không được xếp hạt giống.
Nhưng chấn thương là điều không ai muốn, và như vậy 2 tay vợt của Thái Lan đã bỏ lỡ cơ hội rất lớn để mang về HCV duy nhất cho Thái Lan ở giải châu Á.
Từ chỗ được dự đoán sẽ lật đổ Trung Quốc, trở thành đội thành công nhất Giải vô địch cầu lông châu Á năm nay, Thái Lan rốt cuộc phải lâm vào cảnh trắng tay theo cách khó tin.
Đội tuyển Anh luôn được đánh giá là ứng cử viên vô địch ở mọi giải đấu mà họ tham dự. Nhưng suốt khoảng thời gian dài vừa qua, họ chưa từng bước chân lên đỉnh cao nhất. Họ vào bán kết World Cup 2018, chung kết EURO 2020, 2024, nhưng cảm giác "thiếu một bước cuối cùng" vẫn luôn tồn tại. Sau EURO 2024, Liên đoàn Bóng đá Anh hiểu rằng họ cần một sự thay đổi thật sự thay vì tiếp tục duy trì sự ổn định quen thuộc. Và HLV Tuchel xuất hiện như một lựa chọn mang tính cách mạng.
Điểm khác biệt lớn nhất của chiến lược gia người Đức nằm ở sự thực dụng. Ông không xây dựng đội tuyển dựa trên danh tiếng, cảm xúc hay áp lực truyền thông, mà tập trung tuyệt đối vào tính phù hợp chiến thuật. Với ông Tuchel, đội hình World Cup không nhất thiết phải gồm những cầu thủ nổi tiếng nhất, mà phải là tập thể vận hành hiệu quả nhất.
Đó là lý do nhiều quyết định của ông gây tranh cãi dữ dội. Một số cầu thủ từng giữ vai trò quan trọng dưới thời HLV Southgate không còn được ưu tiên. Harry Maguire là ví dụ điển hình. Trung vệ của Manchester United từng là trụ cột trong nhiều giải đấu lớn, nhưng Tuchel dường như muốn hướng đến hàng thủ giàu tốc độ và linh hoạt hơn. Tuy nhiên, việc Maguire hay những ngôi sao đình đám như Trent Alexander-Arnold, Cole Palmer, Phil Foden… bị gạch tên không đơn thuần là câu chuyện cá nhân.
Bóng đá đỉnh cao hiện nay đòi hỏi tốc độ luân chuyển bóng cao hơn, pressing quyết liệt và khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh hơn. Các đội tuyển mạnh luôn đặt nặng tính cơ động và khả năng thích nghi chiến thuật. Trong khi đó, những cầu thủ nổi tiếng, phong độ vẫn khá ổn mà HLV Tuchel gạch tên lại thiếu sự năng nổ. Maguire chậm chạp, Trent không giỏi phòng ngự, còn Palmer hay Foden phụ thuộc nhiều vào cảm hứng chơi bóng. Vì vậy, đội tuyển Anh dưới thời ông Tuchel nhiều khả năng sẽ ít cảm xúc hơn, nhưng giàu tính tổ chức và thực dụng hơn.
HLV Tuchel được đưa về không phải để duy trì di sản cũ, mà là giúp đội tuyển Anh tiến thêm bước nữa. Muốn làm được điều đó, ông chấp nhận đưa ra những quyết định khó khăn, thậm chí gây tranh cãi. Điều đáng chú ý là Tuchel không mang "gánh nặng văn hóa Anh" như các HLV bản địa, theo nhận xét của Guardian. Ông nhìn đội tuyển như một dự án bóng đá thuần túy, thay vì biểu tượng cảm xúc quốc gia nên mạnh dạn chọn cầu thủ theo ý mình.
Tất nhiên, cách tiếp cận này luôn tiềm ẩn rủi ro. World Cup không chỉ là sân chơi chiến thuật, mà còn là giải đấu đòi hỏi bản lĩnh, kinh nghiệm và khả năng chịu áp lực cực lớn. Việc loại bỏ quá nhiều công thần có thể khiến đội tuyển Anh mất đi sự ổn định trong phòng thay đồ hoặc thiếu kinh nghiệm ở những thời điểm quyết định. Nhưng ngược lại, nếu HLV Tuchel thành công, đội tuyển Anh có thể bước sang một kỷ nguyên mới: hiện đại, linh hoạt hơn và bớt phụ thuộc vào những giá trị cũ. Có thể nói World Cup 2026 sẽ không chỉ là bài kiểm tra dành cho thế hệ cầu thủ mới của đội tuyển Anh, mà còn là phép thử cho triết lý lạnh lùng và thực dụng của ông Tuchel. Và dù kết quả ra sao, ông cũng đang tạo ra điều mà bóng đá Anh nhiều năm qua luôn thiếu, đó là dám thay đổi.
Tuyển Na Uy sẽ đối đầu với tuyển Iraq trong trận ra quân ở bảng I - World Cup 2026, diễn ra vào 5h sáng 17-6 (giờ Việt Nam). Tại kỳ World Cup năm nay, đội bóng Bắc Âu rơi vào một trong những bảng đấu "tử thần" với sự góp mặt của các đối thủ sừng sỏ là Pháp và Senegal.
Do đó Na Uy buộc phải giành chiến thắng trước Iraq, thậm chí là phải thắng đậm nếu muốn có được lợi thế lớn trước khi bước vào các cuộc đối đầu với Pháp và Senegal. Có lẽ vì vậy mà tâm lý của ban huấn luyện cùng các cầu thủ Na Uy càng trở nên căng thẳng.
Theo Mundo Deportivo, sự việc bắt nguồn từ việc tiền đạo Jorgen Strand Larsen bị sốt nhẹ và phải vắng mặt ở buổi tập cuối cùng của tuyển Na Uy trước trận gặp Iraq. Dù đang được đội ngũ y tế theo dõi và vẫn có khả năng ra sân, chân sút thuộc biên chế Crystal Palace lại không nhận được nhiều sự cảm thông từ HLV Stale Solbakken.
Thay vì tỏ ra lo lắng cho tình trạng của học trò, chiến lược gia 57 tuổi lại đưa ra phát biểu khá lạnh lùng. Ông cho rằng Larsen chỉ gặp vấn đề nhỏ về sức khỏe và không nên để điều đó ảnh hưởng đến việc chuẩn bị cho trận đấu quan trọng sắp tới.
HLV Solbakken cho biết: “Cậu ấy (Larsen) thức dậy với một cơn sốt nhẹ. Không có gì nghiêm trọng cả, cả tuần qua cậu ấy gần như chẳng phải làm gì nhiều”. Nhà cầm quân người Na Uy sau đó còn gây tranh cãi khi tuyên bố rằng nếu Larsen không chịu nổi cơn sốt này thì lãnh đạo đội bóng sẽ để tiền đạo này trở về nhà.
Phát biểu có phần căng thẳng của HLV Solbakken nhanh chóng trở thành chủ đề được truyền thông và người hâm mộ bàn tán. Điều này càng thu hút sự chú ý khi Na Uy chuẩn bị trở lại sân khấu World Cup sau quãng thời gian dài vắng bóng kể từ năm 1998.
Dù vậy, HLV Solbakken vẫn bày tỏ niềm tự hào khi đưa đội tuyển trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Ông khẳng định toàn đội hiểu rõ sự kỳ vọng từ người hâm mộ và muốn tạo nên một kỳ World Cup đáng nhớ cùng những ngôi sao như Martin Odegaard và Erling Haaland.
Paris Saint-Germain (PSG) đã đi vào lịch sử khi trở thành đội bóng Pháp đầu tiên bảo vệ thành công chức vô địch UEFA Champions League sau chiến thắng nghẹt thở trước Arsenal trên chấm luân lưu vào rạng sáng 31/5. Kết quả này không chỉ chấm dứt chuỗi trận bất bại của "Pháo thủ" tại giải đấu mùa này mà còn dập tắt giấc mơ lần đầu vô địch Champions League của đội bóng thành London.
Trận chung kết Champions League đầu tiên giữa một đại diện Pháp và một đại diện Anh khởi đầu đầy bất ngờ khi Arsenal sớm vươn lên dẫn trước. Ngay phút thứ 6 tại Puskas Arena (Hungary), các cổ động viên "Pháo thủ" đã được dịp ăn mừng. Từ pha phá bóng của Marquinhos, bóng đập vào người Leandro Trossard và vô tình trở thành đường kiến tạo thuận lợi để Kai Havertz thoát xuống bên cánh trái. Tiền đạo người Đức sau đó tung cú dứt điểm tinh tế ở góc hẹp, đưa bóng găm thẳng vào nóc lưới, không cho thủ môn PSG cơ hội cản phá. Đây là lần thứ hai Havertz ghi bàn mở tỷ số trong một trận chung kết Champions League.
Với hàng thủ từng giữ sạch lưới tới 9 trận tại Champions League mùa này, Arsenal chủ động lùi sâu bảo vệ thành quả, hướng tới kịch bản đội ghi bàn trước tiếp tục giành chiến thắng ở trận chung kết thứ 12 liên tiếp. Đoàn quân của HLV Mikel Arteta đã làm rất tốt nhiệm vụ trong hiệp một, gần như vô hiệu hóa hoàn toàn hàng công PSG, đội bóng ghi nhiều bàn thắng nhất giải đấu. Những gì đại diện nước Pháp tạo ra trước giờ nghỉ chỉ là hai cú sút thiếu chính xác của Fabian Ruiz cùng tình huống đòi phạt đền vì cho rằng Bukayo Saka để bóng chạm tay trong vòng cấm.
Thế trận sau giờ nghỉ không có nhiều thay đổi cho đến khi bước ngoặt xuất hiện ở phút 62. Trong pha bứt tốc xâm nhập vòng cấm Arsenal, Khvicha Kvaratskhelia bị Cristhian Mosquera phạm lỗi, buộc trọng tài Daniel Siebert lập tức chỉ tay vào chấm phạt đền. Ba phút sau, Ousmane Dembele thực hiện thành công quả phạt 11 m bằng cú sút hiểm hóc vào góc thấp bên trái khung thành, đánh bại thủ môn David Raya và đưa trận đấu trở lại vạch xuất phát.
PSG tiếp tục gia tăng sức ép sau bàn gỡ với quyết tâm kết liễu trận đấu trong 90 phút. Kvaratskhelia có pha bứt tốc ấn tượng trước khi tung cú sút căng, bóng chạm chân Myles Lewis-Skelly đổi hướng rồi dội mép ngoài cột dọc. Cuối trận, Vitinha cũng khiến các cổ động viên Arsenal thót tim với cú dứt điểm đưa bóng đi sượt nóc lưới. Tuy nhiên, không đội nào có thể ghi thêm bàn thắng và trận đấu phải bước vào hiệp phụ.
Trong 30 phút đá thêm giờ, cả hai đội đều thi đấu thận trọng và ưu tiên sự chắc chắn. Không có những tình huống đáng chú ý, PSG và Arsenal không thể tạo nên khác biệt, khiến chức vô địch phải được phân định bằng loạt sút luân lưu cân não.
Loạt sút luân lưu đầy căng thẳng chứng kiến bước ngoặt khi Eberechi Eze không thể thực hiện thành công lượt đá của mình. Dù vậy, Arsenal vẫn nuôi hy vọng khi thủ thành David Raya xuất sắc cản phá cú sút của Nuno Mendes ngay sau đó. Tuy nhiên, PSG là đội bản lĩnh hơn ở thời khắc quyết định. Khi tỷ số luân lưu đang là 4-3 nghiêng về đại diện nước Pháp, Gabriel Magalhaes bước lên thực hiện lượt sút cuối cho Arsenal, đáng tiếc anh đưa bóng vọt xà ngang, đồng nghĩa dâng chiến thắng cho đối thủ. PSG đã bảo vệ thành công ngôi vương Champions League.
Chiến thắng này khép lại hành trình ấn tượng của PSG, đội bóng của nước Pháp đã vượt qua giai đoạn vòng bảng không thực sự nổi bật để thống trị vòng loại trực tiếp và ghi tới 45 bàn thắng, một kỷ lục mới của Champions League. Danh hiệu cũng giúp HLV Luis Enrique trở thành một trong số ít chiến lược gia từng ba lần vô địch Champions League.
Về phía Arsenal, thất bại này tiếp tục nối dài nỗi buồn ở đấu trường châu Âu. Đội bóng thành London đã thất bại trong cả 5 trận chung kết cúp châu Âu gần nhất, đồng thời vẫn là CLB có nhiều lần tham dự Champions League nhất nhưng chưa từng lên ngôi vô địch.