Thời gian gần đây hàng loạt trào lưu chữa bệnh theo kiểu “thuận tự nhiên” tiếp tục lan rộng trên không gian mạng với nhiều biến tướng đáng lo ngại.
Từ việc uống nước cốt chanh liều cao khi bụng rỗng, nhịn ăn kéo dài đến các “liệu pháp” chưa được kiểm chứng như uống nước tiểu tự thân, tất cả đều được quảng bá như những giải pháp “thải độc”, “tự chữa lành”, thậm chí “chữa khỏi bệnh” mà không cần đến y học hiện đại.
Đáng lo ngại, những thông tin này không chỉ dừng ở mức chia sẻ mà đã tác động trực tiếp đến hành vi của người bệnh, không ít trường hợp đã phải trả giá bằng sức khỏe, thậm chí tính mạng.
Chia sẻ với Người Đưa Tin, bà N.H.H (53 tuổi, Hà Nội) cho biết, do tin vào những lời mách bảo thiếu kiểm chứng trên mạng, bà đã duy trì thói quen uống nước cốt chanh mỗi sáng khi bụng rỗng với mong muốn cải thiện cân nặng.
Ban đầu chỉ sử dụng một quả, sau đó bà tăng dần lên 5–6 quả mỗi ngày và kéo dài liên tục hơn một tháng. Hậu quả bà phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng viêm dạ dày – ruột cấp.
Theo lời kể, do có nhu cầu giảm cân bà thường xuyên tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội. Khi đó, các nội dung liên quan liên tục được hiển thị, đánh trúng tâm lý. Thấy phương pháp sử dụng nguyên liệu đơn giản, sẵn có lại có nhiều bình luận chia sẻ “hiệu quả”, bà quyết định làm theo.
“Ngay tối đầu tiên uống đã thấy xót ruột, khó chịu và đi ngoài. Tôi vào các hội nhóm hỏi thì được nói đó là dấu hiệu cơ thể đang ‘đào thải độc tố’, càng phải tăng liều. Vì vậy, cứ sau vài ngày tôi lại tăng thêm một quả”, bà H. cho biết.
Tin rằng cơ thể đang “thải độc”, bà tiếp tục duy trì thói quen này dù các biểu hiện bất thường ngày càng rõ rệt. Kết cục từ một người hoàn toàn khỏe mạnh, bà phải điều trị kéo dài, hệ tiêu hóa đến nay vẫn chưa hồi phục ổn định.
Không may mắn như trường hợp trên, vào cuối năm 2025 một bệnh nhân có tiền sử tăng huyết áp nhiều năm, vốn tuân thủ điều trị ổn định, sau khi tham gia một hội nhóm trên mạng xã hội đã tự ý bỏ thuốc để chuyển sang uống chanh muối liều cao kết hợp phơi nắng nhằm “thải độc”.
Chỉ sau một thời gian ngắn, người này đột ngột ngã quỵ và tử vong ngoại viện do cơn tăng huyết áp kịch phát gây vỡ mạch máu não.
Không chỉ dừng lại ở các rối loạn tiêu hóa, thực tế lâm sàng còn ghi nhận trường hợp bệnh nhân 61 tuổi ở Hà Nội nhập viện khi ung thư đại tràng đã ở giai đoạn muộn, thậm chí di căn, sau thời gian dài tin và áp dụng các phương pháp “thải độc tự nhiên” như uống chanh, dùng muối hay nhịn ăn.
Đáng nói, trước đó bệnh nhân này đã được bác sĩ chỉ định điều trị bằng hóa trị và phẫu thuật nhưng lại từ chối để theo đuổi các liệu pháp chưa được kiểm chứng. Hậu quả sau 6 tháng quay lại bệnh viện, cơ thể bệnh nhân suy kiệt, cân nặng chỉ còn hơn 40kg, khối u phát triển gây tắc ruột buộc phải mổ cấp cứu trong tình trạng bệnh đã lan rộng.
Liên quan đến việc sử dụng chanh muối liều cao để chữa bệnh, Tiến sĩ, bác sĩ Tạ Quang Thành – Phó Giám đốc Bệnh viện Lão khoa Hà Nội (tiền thân là Bệnh viện Nam Thăng Long) cho biết, chanh là loại quả có lợi cho sức khỏe nếu được sử dụng đúng cách và với liều lượng hợp lý.
Nhờ chứa vitamin C, flavonoid và axit citric, chanh có thể hỗ trợ tăng cường miễn dịch, cải thiện hấp thu sắt và hỗ trợ tiêu hóa ở mức độ nhất định. Tuy nhiên việc lạm dụng với liều cao lại tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Theo bác sĩ Thành, sử dụng quá nhiều chanh có thể gây mòn men răng, làm nặng thêm tình trạng viêm loét dạ dày, đồng thời dẫn đến mất nước.
Đặc biệt khi kết hợp với muối lượng natri cao đưa vào cơ thể có thể gây tăng huyết áp, tổn hại chức năng thận, thúc đẩy suy thận mạn, loãng xương, thậm chí làm gia tăng nguy cơ ung thư dạ dày.
Bác sĩ cũng nhấn mạnh các bệnh mạn tính như tăng huyết áp, tiểu đường cần được điều trị ổn định, lâu dài theo phác đồ y khoa, người bệnh tuyệt đối không nên tự ý ngưng thuốc chỉ vì tin vào các phương pháp truyền miệng.
“Không có con đường tắt trong điều trị bệnh mạn tính. Việc tin theo các phương pháp phản khoa học không chỉ làm mất ‘thời gian vàng’ điều trị mà còn có thể dẫn đến những biến chứng nghiêm trọng như đột quỵ, suy tim, suy thận, thậm chí tử vong”, bác sĩ Thành cảnh báo.
Đồng tình với quan điểm trên, bác sĩ Nguyễn Duy Anh – Phó Giám đốc Trung tâm Ung bướu, xạ trị và y học hạt nhân, Bệnh viện Phương Đông khẳng định đến nay chưa có bất kỳ bằng chứng khoa học đáng tin cậy nào cho thấy chanh hay các phương pháp “thải độc tự nhiên” có thể điều trị ung thư.
Đây là nhóm bệnh lý phức tạp, đòi hỏi phải được điều trị theo phác đồ chuẩn như phẫu thuật, hóa trị, xạ trị hoặc các liệu pháp hiện đại khác tùy thuộc vào từng loại và giai đoạn bệnh.
Các chuyên gia cũng cảnh báo, việc người bệnh tự ý dừng điều trị để theo đuổi các phương pháp chưa được kiểm chứng không chỉ tiềm ẩn rủi ro mà còn có thể khiến bệnh tiến triển nhanh hơn, làm mất “thời gian vàng” trong điều trị.
Thực tế cho thấy chỉ cần trì hoãn vài tháng, bệnh có thể chuyển sang giai đoạn muộn, khiến khả năng can thiệp hiệu quả giảm đáng kể.
Đáng lo ngại nhiều thông tin sai lệch lại được lan truyền dưới dạng “trải nghiệm cá nhân”, “bí quyết tự nhiên” dễ tạo niềm tin sai lầm, đặc biệt với những bệnh nhân đang trong trạng thái hoang mang sau khi nhận chẩn đoán ung thư.
Trong khi đó, y học hiện đại đã đạt được nhiều bước tiến quan trọng, giúp nâng cao tỷ lệ sống và cải thiện chất lượng cuộc sống cho người bệnh nếu được phát hiện sớm và điều trị đúng hướng.
Từ thực tế này, bác sĩ Duy Anh khuyến cáo người dân, đặc biệt là bệnh nhân và người thân cần tỉnh táo trước các thông tin y tế trên mạng xã hội. Mọi quyết định liên quan đến điều trị cần dựa trên tư vấn của bác sĩ chuyên khoa và cơ sở y tế uy tín, thay vì đặt niềm tin vào những “kinh nghiệm” thiếu cơ sở khoa học.
Bên cạnh trào lưu uống chanh liều cao, thời gian gần đây mạng xã hội còn lan truyền mạnh mẽ “niệu liệu pháp”, phương pháp sử dụng nước tiểu tự thân để uống, bôi ngoài da, rửa mặt, thậm chí nhỏ mắt.
Nhiều người tin rằng đây là cách “thanh lọc cơ thể”, làm đẹp da, giảm đau nhức mà không cần dùng thuốc.
Trao đổi với phóng viên, bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng – Hội Y học dưới nước và Oxy cao áp Việt Nam, những quan điểm này hoàn toàn không có cơ sở khoa học.
“Nước tiểu là sản phẩm bài tiết của thận chứa các chất mà cơ thể cần loại bỏ. Đây tuyệt đối không phải là nguồn dưỡng chất để tái sử dụng”, bác sĩ Hoàng khẳng định.
Về mặt sinh học, nước tiểu gồm khoảng 95% là nước, phần còn lại là urê, creatinin, muối, chất điện giải cùng nhiều sản phẩm chuyển hóa khác.
Một số người viện dẫn việc urê được dùng trong mỹ phẩm để cho rằng nước tiểu có thể chăm sóc da.
Tuy nhiên, các chuyên gia nhấn mạnh urê trong mỹ phẩm là dạng tinh khiết, được kiểm soát nghiêm ngặt về nồng độ và độ an toàn.
Trong khi đó nước tiểu chứa nhiều tạp chất, vi khuẩn và các chất thải khác. Việc dùng nước tiểu để rửa mặt, tắm hoặc massage có thể gây kích ứng, viêm da, nhiễm trùng, đặc biệt nguy hiểm nếu tiếp xúc với vùng da tổn thương hoặc niêm mạc.
Đặc biệt, việc nhỏ nước tiểu vào mắt có thể dẫn đến viêm kết mạc, loét giác mạc, thậm chí ảnh hưởng thị lực. Một số người còn uống nước tiểu với niềm tin giúp “thải độc”, theo bác sĩ Hoàng, hành động này đi ngược hoàn toàn cơ chế sinh lý bình thường.
“Khi uống lại nước tiểu, cơ thể buộc phải xử lý lại các chất thải đã được đào thải trước đó, làm tăng gánh nặng cho thận, có thể gây rối loạn điện giải và ảnh hưởng tim mạch, đặc biệt ở người có bệnh nền”, bác sĩ cảnh báo.
Thực tế trên cho thấy, những phương pháp được lan truyền trên mạng dưới danh nghĩa “tự nhiên”, “lành tính” có thể tiềm ẩn nhiều rủi ro nếu không được kiểm chứng. Các chuyên gia khuyến cáo, người dân không nên tự ý áp dụng hoặc truyền tai nhau những cách chữa bệnh thiếu cơ sở khoa học.
Khoảng ba tháng trước, Bàn Thị Tâm, 20 tuổi, quê Tuyên Quang cùng bạn trai Nguyễn Minh Hiệp, 22 tuổi, quê Ninh Bình chuyển đến sống tại một khu trọ ở phường Phú Diễn, Hà Nội cùng con gái 4 tuổi của Tâm.
Theo cơ quan công an, Hiệp và Tâm khai đã nhiều lần đánh đập đứa trẻ. Cứ vài ngày, hai người lại dùng dép, chổi, cán hót rác, móc quần áo đánh đập đứa trẻ. Đầu tháng 5, bé bị bỏ đói, bắt đeo chai nước nặng vào cổ. Sáng 3/5, sau trận đòn, bé có dấu hiệu ngừng thở, được đưa đi cấp cứu và tử vong chiều 6/5 tại bệnh viện.
Vân Anh (đã đổi tên), sinh viên năm nhất, thuê trọ ở tầng trên ngay phía trên phòng của Tâm và Hiệp. Cô nói chưa lần nào gặp bé gái 4 tuổi con của Tâm, nhưng tối nào cũng nghe tiếng khóc.
"Từ tháng 4, tôi nghe tiếng chửi mắng xưng mày tao và ép bé đọc chữ cái đến khuya", Vân Anh kể. Cuối tháng 4, tiếng khóc xuất hiện liên tục hơn. Cô sinh viên nghĩ đó là đứa trẻ lười học bị cha mẹ phạt. Sự thiếu gắn kết ở khu trọ cũng khiến cô không gõ cửa hỏi thăm.
Vân Anh nói khi bi kịch xảy ra với cháu bé, cô đã rất sốc và "tràn ngập cảm giác áy náy". "Nếu thời gian quay trở lại, khi nghe tiếng khóc bất thường tôi sẽ báo công an chứ không im lặng như lần này", cô nói.
Anh Đinh Hữu Thành, 25 tuổi, buôn bán ở tầng một khu trọ, cho biết các phòng tại đây luôn đóng kín. Anh từng gặp bé gái vài lần, thấy bé bình thường. "Các phòng ở đây đều đóng kín cửa nên khó nghe rõ bên trong. Tôi ở tầng một buôn bán nên cũng ồn", anh nói.
Anh cho biết nếu nhận diện được dấu hiệu, chắc chắn sẽ can thiệp để bi kịch không xảy ra. Tuy nhiên, Thành thừa nhận chưa từng tìm hiểu dấu hiệu trẻ bị bạo hành.
Theo ông Đặng Hoa Nam, nguyên Cục trưởng Cục Trẻ em (Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cũ), sự thiếu hiểu biết và lối sống khép kín là rào cản trong việc giải cứu trẻ em. Trung bình mỗi năm, Tổng đài điện thoại quốc gia bảo vệ trẻ em 111 nhận hơn 300.000 cuộc gọi. Đến nay, Tổng đài đã can thiệp hơn 11.000 trường hợp trẻ bị xâm hại. Riêng năm 2024, gần 2.000 vụ việc bị điều tra hình sự với khoảng 1.500 bị can. Nhiều vụ trong số đó, thủ phạm là người thân sống cùng nhà.
Ông Nam cho biết trẻ sống trong gia đình có cha mẹ ly hôn, sống cùng cha dượng, mẹ kế thường đối mặt nguy cơ bạo lực cao hơn. "Pháp luật đã quy định đầy đủ, nhưng việc phòng ngừa ở cơ sở còn yếu. Nhiều cán bộ phụ trách trẻ em cấp xã làm kiêm nhiệm nên khó phát hiện sớm", ông nói.
Theo chuyên gia tâm lý trẻ em Hồng Hương (Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam) trẻ bị bạo hành thường có một số dấu hiệu nhận biết như: e dè, sợ sệt, né tránh tiếp xúc hoặc sống thu mình, lầm lũi. Ngoài ra, tiếng quát mắng kéo dài của cha mẹ, tiếng khóc thường xuyên, cùng các vết bầm tím, trầy xước ở vùng mô mềm cũng là dấu hiệu cảnh báo.
"Người lớn xung quanh có thể quan sát dấu hiệu báo động đỏ thông qua phản ứng của trẻ. Nhiều em chỉ cần thấy người khác giơ tay lên đã hoảng loạn, cúi gằm mặt hoặc né tránh theo phản xạ", bà Hương nói.
Các chuyên gia cho rằng khi phát hiện trẻ có nguy cơ bị bạo hành, người dân cần chủ động báo công an, tổ dân phố hoặc gọi Tổng đài bảo vệ trẻ em 111 để được hướng dẫn can thiệp. Trong tình huống khẩn cấp, nên hô hào người xung quanh can thiệp sớm, giúp cứu một đứa trẻ khỏi bi kịch.
Bà Hương phân tích thêm, ở đô thị, lối sống khép kín khiến hàng xóm khó nhận ra bất thường sau cánh cửa. Vì vậy, công tác bảo vệ trẻ em không thể chỉ trông chờ vào gia đình.
"Cần có những chương trình gõ cửa từng hộ dân tại các khu trọ để tuyên truyền kỹ năng nhận diện bạo hành, đặc biệt ở nhóm lao động nhập cư", bà nói.
Dưới đây là 10 chi tiết thực tế giúp nâng cao EQ có thể áp dụng trong giao tiếp, môi trường công sở và đời sống.
Hạn chế dùng điện thoại trên xe công nghệ
Liên tục lướt điện thoại và không giao tiếp với tài xế là hành vi thiếu lịch sự. Đại diện Viện Emily Post (Mỹ) cho biết, cách cư xử tốt cốt lõi nằm ở việc khiến người xung quanh thấy được tôn trọng. Việc tạm cất điện thoại và chào hỏi lúc lên xe thể hiện lối hành xử văn minh.
Chủ động kết thúc cuộc trò chuyện
Khi đối phương thông báo chuẩn bị ăn cơm, đi tắm hoặc đang bận, người tinh tế sẽ hiểu đây là tín hiệu kết thúc hội thoại. Việc chủ động rút lui thay vì gặng hỏi giúp giữ thể diện cho cả hai bên.
Tự giác úp điện thoại trên bàn ăn
Hành vi vừa trò chuyện vừa lướt điện thoại được gọi là "Phubbing". Nghiên cứu từ Đại học Baylor (Mỹ) cho biết thói quen này làm giảm sự hài lòng trong các mối quan hệ. Giáo sư Sherry Turkle (Viện Công nghệ Massachusetts) nói sự hiện diện của chiếc điện thoại trên bàn, dù đang tắt, cũng làm giảm mức độ đồng cảm. Người có EQ cao thường úp điện thoại xuống để tập trung lắng nghe.
Không đánh giá người khác
Không phán xét ngoại hình, thu nhập hay bàn tán sau lưng là quy tắc cơ bản. Cựu Đệ nhất Phu nhân Mỹ Eleanor Roosevelt từng nói: "Những bộ óc vĩ đại bàn luận về các ý tưởng; bộ óc tầm trung bàn luận về sự kiện; bộ óc nhỏ nhen bàn tán về người khác".
Ứng xử linh hoạt
Việc thể hiện bản thân cần dựa trên đối tượng giao tiếp. Với các mối quan hệ xã giao, sự tự tin giúp tạo ra cơ hội. Với người thân quen, thái độ khiêm tốn giúp hạn chế đố kỵ và bảo vệ mối quan hệ.
Không độc chiếm công lao
Khi công việc đạt kết quả tốt, người có EQ cao biết ghi nhận vai trò tập thể thay vì đánh bóng cá nhân. Tác giả Simon Sinek nói người xuất sắc biết nhận trách nhiệm khi sai sót và chia sẻ vinh quang với người khác. Doanh nhân Arnold H. Glasow cũng cho biết việc lùi lại một bước khi thành công là tiền đề cho cơ hội thăng tiến.
Giữ không gian cá nhân
Nói toàn bộ kế hoạch, điểm yếu hay mức tài chính cho người khác dễ tạo thành điểm yếu của bản thân trong tương lai. Việc giữ lại không gian riêng tư giúp duy trì sự độc lập.
Thể hiện sự yếu đuối đúng lúc
Thể hiện sự sắc sảo trước cấp trên đôi khi phản tác dụng. Tâm lý học có "Hiệu ứng Benjamin Franklin", cho biết khi một người chủ động xin lời khuyên, họ sẽ tạo ra thiện cảm. Tiến sĩ Brené Brown (Đại học Houston) nói sự yếu đuối là thước đo cho lòng can đảm. Việc thỉnh giáo ngầm công nhận năng lực của cấp trên, giúp công việc thuận lợi.
Hạn chế than vãn
Khái niệm "Lây lan cảm xúc" trong tâm lý học cho biết việc liên tục nghe lời phàn nàn khiến não bộ người nghe tiết ra hormone căng thẳng cortisol. Điều này làm giảm sự đồng cảm và khiến người khác né tránh người hay than vãn.
Chu đáo khi đến nhà người khác
Kể cả với người thân ruột thịt, việc mang theo một món quà nhỏ khi đến nhà là cách thể hiện sự tôn trọng. Các chuyên gia nghi thức cho biết, sự dụng tâm quan trọng hơn giá trị vật chất của món quà.
Khoa công tác xã hội - nhân học - xã hội học (Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TP.HCM) phối hợp tổ chức với Dự án Vượt Sóng (thuộc Nhà văn hóa Thanh niên.
PGS.TS Lê Minh Công (Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP.HCM) nói người khuyết tật có tỉ lệ trầm cảm, lo âu cao gấp 2-3 lần, do tác động của nghèo đói, thất nghiệp và hạn chế trong tiếp cận dịch vụ.
Người khuyết tật chịu gánh nặng về sức khỏe tâm thần như trầm cảm, lo âu, rối loạn giấc ngủ và căng thẳng. Tuy nhiên chỉ 27,8% được sàng lọc, tầm soát có hệ thống. Ngoài ra thiếu nhân sự tâm lý và công tác xã hội, hạn chế ngân sách và kỳ thị.
Ông Công đề xuất mô hình can thiệp theo hướng phân tầng. Tầng 1 tập trung vào phòng ngừa và sàng lọc sớm tại cộng đồng, thông qua trạm y tế, Đoàn Thanh niên… kết hợp truyền thông để giảm kỳ thị.
Tầng 2-3 triển khai các can thiệp tâm lý - xã hội tại phòng chức năng, phòng khám và cơ sở tâm lý thông qua tư vấn cá nhân và can thiệp gia đình. Tầng 4 là điều trị chuyên khoa tại bệnh viện tâm thần như chẩn đoán, điều trị bằng thuốc và các liệu pháp tâm lý chuyên sâu.
ThS Lê Thị Hương Giang (Đại học RMIT) đề xuất xây dựng dịch vụ hỗ trợ tiếp cận giáo dục đại học cho sinh viên khuyết tật, điển hình tại Đại học RMIT được hỗ trợ của Phòng Thúc đẩy bình đẳng và Tiếp cận giáo dục.
Năm 2025, có 286 sinh viên khuyết tật được hỗ trợ, tăng 25%. Nhóm cao nhất là vấn đề sức khỏe tinh thần và đa dạng thần kinh (56,3%) trải đều các chương trình và khoa/ngành học, từ đó nhu cầu hỗ trợ học tập đa dạng, cơ hội thực tập và việc làm.
Đại học RMIT hỗ trợ sinh viên thông qua các biện pháp cá nhân hóa, cụ thể là bản kế hoạch học tập cá nhân cho sinh viên khuyết tật. Bản này sẽ mô tả tình trạng sức khỏe và mức độ ảnh hưởng đến việc học tập, từ đó đưa ra các điều chỉnh phù hợp trong dạy và học. Kế hoạch được cập nhật mỗi học kỳ và chia sẻ đến các giảng viên phụ trách giảng dạy sinh viên đó.
Ngoài ra trong suốt quá trình học, sinh viên còn được hỗ trợ bởi các chuyên viên như tư vấn cho giảng viên về cách áp dụng kế hoạch học tập, cung cấp tài liệu cần thiết, cũng như hỗ trợ trực tiếp trong lớp học, thực hành, thi cử và các hoạt động thực địa thông qua Student Aid Program.
Trường cũng thúc đẩy hợp tác liên đơn vị, như giới thiệu và chuyển gửi sinh viên giữa các bộ phận tham vấn tâm lý, tuyển sinh, học bổng… Đồng thời tổ chức các hoạt động nâng cao nhận thức như workshop, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm.
Giáo dục người khuyết tật dù khó khăn cũng phải tiên tiến, có chuẩn riêng và tích hợp công nghệ
Cô Nguyễn Thị Thân, Hiệu trưởng Trường khiếm thính Hy vọng Bình Thạnh, nói học sinh khiếm thính cần được hỗ trợ sử dụng ngôn ngữ ký hiệu, hình ảnh trực quan và thiết bị trợ thính trong lớp học, thay vì chỉ tập trung vào phát triển ngôn ngữ nói.
Cô Thân nói thêm việc giảng dạy cần cá nhân hóa, với giáo trình được điều chỉnh phù hợp với khả năng nhận thức và ngôn ngữ của từng em. Lớp học hòa nhập cần có sĩ số hợp lý, đủ ánh sáng để đọc hình miệng, đồng thời các thiết bị công nghệ hỗ trợ.
Đối với giáo viên dạy học sinh hòa nhập, yêu cầu đặt ra là phải có kiến thức về giáo dục đặc biệt, có giáo viên trợ giảng, đồng thời cần sự kiên nhẫn, thấu cảm trong quá trình giảng dạy. Những học sinh còn khả năng nghe thông qua thiết bị trợ thính có thể phát triển ngôn ngữ tốt hơn nếu được hỗ trợ phù hợp.
Ngoài ra các em cần được rèn luyện sự tự tin trong giao tiếp và nhận được sự đồng hành từ gia đình, tài liệu học tập cũng cần được điều chỉnh theo năng lực của từng học sinh.
Ông Cao Tiền Vị - người sáng lập ASIF Foundation - nói dù đã có luật, việc triển khai và hướng dẫn thực hiện còn nhiều bất cập, cần tiếp tục hoàn thiện. Ví dụ việc cấp thẻ chứng nhận khuyết tật còn phức tạp, cần ứng dụng công nghệ để đơn giản hóa thủ tục.
Đồng thời các quy định về công trình công cộng, y tế, vệ sinh… cần được thiết kế phù hợp. Một ưu tiên cấp bách khác là đào tạo nghề và tạo việc làm cho người khuyết tật.
Phó chủ tịch Hội Bảo trợ trẻ em TP.HCM Nguyễn Văn Tính nói cần thay đổi nhận thức và cách tiếp cận, chuyển từ cách nhìn mang tính từ thiện, thương hại sang tiếp cận dựa trên quyền con người. Hỗ trợ người khuyết tật không chỉ dừng ở lòng tốt cá nhân, mà phải đảm bảo họ có đủ các quyền và chính sách đáng được hưởng.
Bên cạnh đó, cách hiểu về các mức độ khuyết tật (nhẹ, nặng, đặc biệt nặng) còn chưa thống nhất. Nhiều nơi vẫn cho rằng “đặc biệt nặng” là phải liệt hoàn toàn, trong khi pháp luật đã quy định rõ, gây ảnh hưởng quyền lợi và chế độ của người khuyết tật.
Hiện nay, giáo dục chuyên biệt chủ yếu chỉ dừng ở cấp tiểu học, nên khi lên THCS, học sinh buộc phải chuyển sang môi trường hòa nhập. Tuy nhiên nhiều em chưa được chuẩn bị đầy đủ về kỹ năng, tâm lý và định hướng, dẫn đến khó khăn trong học tập, hòa nhập và gây lúng túng cho cả giáo viên lẫn học sinh.