Tôi là độc giả của VnExpress nhiều năm, đây là lần thứ hai tôi viết bài, còn chủ yếu chỉ đọc bài và bình luận. Sau bài viết đầu tiên trên mục Hẹn Hò cách đây hơn ba năm: ” Cô dược sĩ xinh xắn tìm người thương”, đến nay tôi đã có một gia đình yên bình, hạnh phúc với hai em bé xinh xắn. Tôi tự hứa với lòng phải viết một bài để cảm ơn tòa soạn, cũng như lan tỏa niềm hạnh phúc này đến những bạn còn đang lẻ bóng giống tôi cách đây hơn ba năm.
Với cách viết của một đứa chỉ đủ điểm qua được môn Văn khi còn đi học, tôi mong rằng mọi người vẫn cảm nhận được đâu đó những hạnh phúc giản dị, bình yên từ gia đình nhỏ của tôi. Anh không phải là độc giả của VnExpress nhưng lại được một bạn thư ký y khoa của anh gửi cho bài này và nói rằng: “Bác Đ. kìa, dược sĩ kìa, có đạo nữa kìa”. Từ các email làm quen rồi đến những tin nhắn, cuộc gọi và những buổi tan ca cùng nhau đi ăn, rồi cà phê nói chuyện với nhau cả ti tỉ thứ trên cuộc đời, đồng hành cùng nhau trong những chuyến du lịch khắp đó đây, chúng tôi đã thân thiết từ lúc nào.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên hai đứa đi du lịch miền Trung. Lần đó, hai đứa vừa bước lên xe trung chuyển thì theo sau có một cặp vợ chồng bế theo một bé gái nhỏ tầm 15 tháng tuổi, có lẽ là vừa cho bé đi khám bệnh ở Sài Gòn về nên đồ đạc khá nhiều. Do xe đông nên họ không còn ghế ngồi, chúng tôi bị nhét chật cứng trong góc với một mớ hành lý. Tôi đang suy nghĩ chưa biết phải làm thế nào, thì anh đã cất giọng nhẹ nhàng: “Anh ơi, đưa em bế bé cho”. Tôi giật thót mình nghĩ bụng và lo lắng: “Không quen không biết đòi bế giùm con người ta, cha nội ơi”.
Nhìn qua bên cạnh, anh đã kịp cởi bỏ mũ ra cho em bé mát mẻ, lau những giọt mồ hôi trên trán cho em, rung rung đùi, miệng gọi làm quen với em và toét miệng cười tươi với hai má lúm đồng tiền. Em cũng cười toét theo và trên xe, các cô ngồi kế bên đều bất ngờ: “Trời đất, còn trẻ chưa có con mà sao giỏi dỗ bé quá”. Lúc đó, tôi chỉ biết nhìn anh và mơ màng tưởng tượng ra cảnh anh chăm con như thế nào, rồi quay sang cười với bé nhỏ và mấy cô, nói rằng: “Nghề của ảnh đó, cô ơi, ảnh là bác sĩ nhi mà, dỗ con nít giỏi lắm”.
Thoáng chớp mắt mà cảnh tôi mơ màng tưởng tượng trong chuyến du lịch đầu tiên đã rõ mồn một. Chúng tôi kết hôn dưới sự vui mừng của ba mẹ hai bên, vì hai đứa “lì đòn” chẳng còn trẻ gì, mỗi lần nhắc tới chuyện dựng vợ gả chồng thì bày trò giận dỗi, nay đã ngoan ngoãn nghe lời. Sau đó, liên tục mỗi năm một em bé dễ thương ra đời, một trai một gái đều giống “ông bô” y đúc; bà nội, bà ngoại đều mừng vui khôn tả. Đúng như tôi tưởng tượng, anh chăm vợ con bằng tất cả tình yêu thương, bằng cả kinh nghiệm làm việc, điều trị của mình. Tôi nhẹ nhàng biết bao nhiêu khi có hai em bé nhỏ xíu mà vẫn đảm bảo được việc làm tại công ty, cũng như chăm sóc gia đình nhỏ cùng anh.
Tôi là con gái út trong nhà, ba mẹ đã lớn tuổi. Mẹ luôn cầu nguyện cho tôi gặp được người tử tế, có tâm, có tầm, cùng nhau vun đắp hạnh phúc gia đình. Cho tới bây giờ, mẹ vẫn nhắc nhở tôi rằng chồng con có tất cả những điều mà mẹ luôn mong cầu bấy lâu nay, phải yêu thương và trân quý gia đình nhỏ này nha con. Đúng thật, anh nhẹ nhàng, chân thành, giản dị, hiền lành, yêu thương tôi và con hết lòng. Đi làm, anh là sếp quản lý nhiều nhân viên, về đến nhà thì vợ con là số một. Từ chăm con, tắm con, chơi với con tới nấu cơm, rửa chén, dọn nhà… anh chẳng ngại việc gì.
Anh còn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho tôi trong những biến cố cuộc đời. Khi hai đứa vừa cưới và có tin vui được vài tháng, ba tôi bị tai biến nặng hai lần và qua đời sau vài tháng sống thực vật. Tôi như chơi vơi khi không còn người ba yêu thương bên cạnh. Anh thương tôi, bù lại cả phần của ba dành cho cô con gái út bé nhỏ (tôi đã không cầm được nước mắt khi viết những dòng này vì sắp tới ngày giỗ hai năm của ba rồi). Chỉ tiếc là không có nhiều cơ hội cho anh có nhiều kỷ niệm đẹp với ba mà thôi.
Câu chuyện của chúng tôi giản dị, yên bình và không nhiều sóng gió, bởi phần nào chúng tôi đã lớn, kinh tế vững vàng, suy nghĩ chín chắn. Bên cạnh đó cũng không kém phần hài hước vì tính tình hai vợ chồng có phần vui vẻ và hơi lầy, giờ được hai em bé cũng hài hước không kém. Vậy nên bây giờ, sau mỗi ngày đi làm mệt nhoài, chúng tôi vẫn nói đùa là chẳng còn sức để cãi nhau nữa, chỉ còn sức chơi với hai em bé dễ thương, nghe anh lớn bi bô tập nói và cười giỡn tới lúc đi ngủ mà thôi.
Gửi anh Đ, người em thương, người tối nào cũng nằm ngủ “gầm giường” nhường chỗ cho ba mẹ con: Vợ thương anh nhiều lắm. Cảm ơn anh vì tình yêu to bự dành cho ba mẹ con, chỉ mong anh luôn hạnh phúc, bình yên và vững chãi, để làm chỗ dựa cho ba mẹ con, anh nhé. Nhớ có lần tối ngủ, anh đang ôm vợ trong lòng và tâm sự, vợ khoe mới nghe bài hát này, thấy giống với tâm trạng của em lắm, để em hát cho anh nghe nha”. Rồi vợ cất giọng ngang như cua, vang lên giữa đêm khuya: “Thà yêu lấy 10 người một lần, để đêm về lần lượt nhớ thương, mặc cuộc đời ra sao cũng được…”. Anh từ cảm động chuyển sang cảm lạnh, đẩy vợ ra khỏi vòng tay ấm áp, khuyên ra ngoài ngủ liền. Đó chỉ là một trong hàng ngàn câu chuyện tào lao bí đao hàng đêm của gia đình mình, nhưng thật tâm cả đời này, vợ chỉ một lòng một dạ thương mình anh Đ. mà thôi, anh ạ.
Tôi tin rằng “bạn chim bồ câu đưa thư kia” vẫn là độc giả trung thành của VnExpress và một lần nữa giúp tôi gửi bài này cho anh xã tôi với ạ. Cảm ơn bạn và mục Hẹn hò rất nhiều đã giúp chúng tôi kết nối với nhau nhé. Cầu chúc cho những người đang còn đơn côi lẻ bóng sẽ tìm được người thương của mình và hạnh phúc bên người ấy mãi mãi.
Tôi và vợ kết hôn hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ đã trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi là một người hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên vợ không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sinh sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có một cuộc sống ổn định thì bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và đang tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi đã sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ thường bảo không mong có một công việc quá lớn hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị và ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực thì rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân thì một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải. Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình.
Thực ra, tôi nhiều lần động viên và ủng hộ vợ nếu cô ấy muốn học thêm tiếng Nhật, học một kỹ năng mới hoặc tìm một công việc phù hợp để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người hơn. Tôi nghĩ điều đó không chỉ giúp cô ấy có thêm sự tự tin mà còn khiến cuộc sống ở Nhật bớt nhàm chán. Nếu cô ấy muốn đi học hay đi làm, tôi luôn sẵn sàng ủng hộ và hỗ trợ trong khả năng của mình. Tuy nhiên, vợ tôi dường như không mấy hứng thú với những điều đó. Có lúc cô ấy nói chưa sẵn sàng, có lúc bảo học không vào, cũng có lúc nói đơn giản là không muốn. Có thể cô ấy có những áp lực hoặc nỗi lo mà tôi chưa thật sự hiểu hết. Nhưng chính sự khác biệt trong mong muốn và cách nhìn về cuộc sống ấy khiến tôi nhiều lần cảm thấy bối rối và không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn.
Đến bây giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình thì cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra rằng chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng.
Có thể tôi không cố ý xem thường vợ, nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và không được coi trọng. Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ tôi là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Thế nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng thì vợ sẽ thay đổi.
Càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi cũng không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng.
Rồi tôi lại tự hỏi: Trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, như thế hôn nhân có thể hạnh phúc lâu dài hay không? Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành?
Tôi hiểu rằng trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ. Tôi chia sẻ câu chuyện này không phải để tìm người đứng về phía mình hay để phân định đúng sai. Điều tôi mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, rất sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận mà là giữ được người phụ nữ mà mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Vậy là những tháng ngày thức khuya dậy sớm của con cũng xong, kỳ thi đã qua, điểm con đạt được thật xứng đáng với công sức mà con đã bỏ ra. Con nói: "Con cố gắng điểm thật cao để ba dễ thở hơn khi sắp xếp nguyện vọng cho con...". Câu nói ấy làm ba cảm động ít nhiều. Kỳ hè này thật ý nghĩa và nhiều thời gian hơn các kỳ hè trước. Ba cố gắng tận dụng khoảng thời gian này để gia đình ta có nhiều hoạt động chung như tắm biển, tập xe cho con hay chỉ đơn giản là tản bộ cùng nhau mỗi chiều để rồi chúng ta cùng trao đổi về những câu chuyện cuộc sống như hiệu ứng cánh bướm, về con nhộng cần phải phá kén mới trưởng thành.... và cả những kinh nghiệm ba có được từ những thất bại của đời mình.
Có lần ba nói ai rồi cũng thất bại, sẽ có những thử thách lớn lao, những khoảnh khắc như sống dưới đáy sông, nhưng con có biết vì sao ba vượt qua được không? "Chỉ cần không đầu hàng, mạnh mẽ đứng lên, phải không ba?". Ba thật ngạc nhiên và cả tự hào khi con hiểu được, cũng như ba đã xúc động khi con đại diện phát biểu với tất cả phụ huynh, bạn bè trong ngày "Thank you Day" trước cả lớp: "Chúng con tuy 18, nhưng chúng con vẫn còn nhỏ, còn những bồng bột sai lầm của tuổi trẻ. Con mong quý phụ huynh vẫn yêu thương, tha thứ cho những sai lầm và tiếp tục đồng hành cùng chúng con trong hôm nay và cả mai này...".
Ráng lên con trai, sự cố gắng không ngừng nghỉ của con đã giúp mở toang cánh cửa đại học và ba tin mai này con sẽ lớn khôn, sẽ là một Đức Trí mà ba mẹ mãi tự hào. Vài tháng nữa thôi, con sẽ xách balô lên và đi, còn ba mẹ và em vẫn sẽ ở đây, trong ngôi nhà đầy ắp tiếng cười của các con, chào đón con trở về mỗi ngày.
Tôi 31 tuổi, chồng hơn tôi 5 tuổi, vợ chồng kết hôn gần 8 năm. Tôi sinh ra trong gia đình khó khăn nên từ nhỏ đã quen sống tiết kiệm, ít giao tiếp, chỉ biết học hành rồi đi làm. Ra trường chưa kịp báo hiếu bố mẹ thì tôi lấy chồng. Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi thường cãi nhau vì anh hay đi nhậu, bỏ mặc tôi mang thai. Rồi tôi dần thay đổi, không còn trách móc nữa.
Lần mang thai đầu tiên là quãng thời gian tồi tệ nhất đời tôi. Tôi bị đa ối, tăng gần 30 kg, phù nề khắp người. Khi sinh phải gây mê, tôi chưa kịp nhìn mặt con thì con đã qua đời vì nhiễm trùng thai. Chồng giấu chuyện vì sợ tôi không chịu nổi cú sốc. Tôi đau đớn nhưng cũng cố gắng vượt qua để có con lần nữa.
Khi mang thai bé thứ hai, tôi phát hiện chồng ra ngoài ôm hôn người khác. Anh nói chỉ dừng ở đó nên tôi im lặng bỏ qua. Sau khi con chào đời, tôi gần như dành toàn bộ cuộc sống cho con. Tôi đưa con về ngoại, mỗi ngày chạy gần 60 km đi làm, đêm thức nhiều lần cho con bú, hút sữa, có lúc sốt vì tắc sữa nhưng vẫn cố gắng nuôi con bằng sữa mẹ đến 22 tháng.
Khi con cứng cáp hơn, tôi đưa con lên thành phố để cả nhà được gần nhau. Tôi bắt đầu chăm chút bản thân hơn, đi làm tóc, mua quần áo mới, tập thể dục giảm cân, rủ chồng đi chơi và dự định sinh thêm em bé. Tôi cứ nghĩ những năm tháng vất vả đã qua, cuộc sống gia đình cuối cùng cũng ổn định.
Nhưng trong một lần đi công tác, chồng gửi tin nhắn nói đã hết yêu tôi từ lâu, thậm chí có người khác suốt hai năm khi mẹ con tôi ở nhà ngoại. Anh cho rằng tôi chỉ biết chăm con mà quên chăm sóc bản thân. Tôi cố thay đổi theo mọi điều anh mong muốn. Anh nói đã chấm dứt mối quan hệ bên ngoài và vì con nên muốn cùng tôi bắt đầu lại. Thế nhưng đến giờ, anh vẫn lạnh nhạt trong chuyện vợ chồng. Tôi không biết mình có thể khiến anh yêu lại không và phải làm gì để giữ gìn cuộc hôn nhân này.