Ngày 3-4, ông Nguyễn Hưng Anh Kiệt, Phó chủ tịch UBND phường Đông Hòa, cho hay 74 hộ khu dân cư Đá Dựng, khu phố Bàn Nham Nam, phường Đông Hòa bên công trường cao tốc Chí Thạnh – Vân Phong có nhà cửa, công trình hư hại do tác động của việc thi công đang được Ban quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng) là chủ đầu tư và đơn vị thi công.
Ông Kiệt cho hay việc chi trả bắt đầu từ ngày 2-4. Trao đổi với phóng viên, nhiều hộ dân nơi đây cho hay họ đã ký nhận biên bản bàn giao tiền bồi thường trong 2 ngày qua.
Theo Ban Quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng, chủ đầu tư dự án) cho hay kết quả tính toán chi phí bồi thường của Công ty cổ phần Giám định HDC (đơn vị giám định bảo hiểm của dự án), tùy mức độ thiệt hại, các hộ dân bị ảnh hưởng được bồi thường, hỗ trợ từ 800.000 đồng đến hơn 36 triệu đồng. Tổng chi phí bồi thường cho 74 hộ là hơn 419 triệu đồng.
Tình Yêu Giới Tính
Vợ lương 5 triệu đồng mà sống như đại gia, khiến tôi nợ nần, muốn ly hôn

Nhìn sang người vợ đang ngủ say sau chuyến du lịch chữa lành 5 sao cùng hội chị em, tôi nhận ra: Hôn nhân của mình đã chết từ lúc cô ấy bắt đầu khoác lên người chiếc áo phu nhân quá rộng.
Vợ tôi làm nhân viên hành chính cho một công ty nhỏ, mức lương vỏn vẹn 5,5 triệu đồng/tháng. Tôi làm kỹ sư IT, thu nhập khoảng 40 triệu đồng/tháng. Với tổng thu nhập đó, nếu biết thu vén, vợ chồng tôi và một đứa con nhỏ hoàn toàn có thể sống thoải mái, thậm chí tích lũy mua nhà.
Những năm đầu, cô ấy rất giản dị. Nhưng mọi bi kịch bắt đầu từ khi vợ tôi đăng ký một lớp học nhảy Zumba ở trung tâm cao cấp do trúng voucher giảm giá. Tại đây, cô ấy quen một nhóm những người có chồng là giám đốc, đại gia, đi xe sang, ở biệt thự. Từ ngày chơi với hội phú bà ấy, vợ tôi thay đổi chóng mặt.
Ban đầu chỉ là những buổi cà phê trà chiều, sau đó là quần áo. Cô ấy nói: “Đi với các chị ấy, em mặc đồ chợ người ta cười cho, làm giảm giá trị của em, mà cũng là giữ thể diện cho anh”. Thế là những bộ váy vài trăm ngàn bị vứt xó, thay vào đó là đồ thiết kế, túi xách đắt tiền.
Lương vài triệu đồng, nhưng vợ tôi sẵn sàng quẹt thẻ tín dụng mua lọ kem dưỡng da 4 triệu đồng chỉ vì “chị A, chị B bảo xài cái này mới nâng tầm nhan sắc”.
Càng dấn sâu vào nhóm bạn đó, vợ tôi càng mất nhận thức về hoàn cảnh thực tế của gia đình. Nhóm bạn rủ nhau đi học đánh golf, vợ tôi cũng nằng nặc đòi đi cho bằng bạn bằng bè. Nhóm bạn tổ chức sinh nhật trên du thuyền, cô ấy bắt tôi chuyển khoản 20 triệu để đóng góp vì “không lẽ em đi tay không, nhục lắm”.
Tôi đã nhiều lần khuyên can, phân tích thiệt hơn. Tôi bảo: “Gió tầng nào gặp mây tầng đó, mình là người lao động bình thường, sao cứ cố kiễng chân lên làm gì cho mệt mỏi?”.
Nhưng đáp lại sự lo lắng của tôi là cái lườm nguýt sắc lẹm: “Anh kém cỏi, không lo được cho vợ thì để tôi tự lo. Đời người sống được mấy tí mà phải bần hèn?”. Vợ tôi cũng cho rằng kết thân với hội chị em nhà giàu sẽ giúp cô có nhiều cơ hội làm giàu, mọi thứ mua sắm, tụ tập đều là chi phí cơ hội.
Từ đó, cô ấy giấu giếm tôi mọi chi tiêu. Tôi cắm đầu vào làm thêm dự án đêm ngày, nhận thêm việc ngoài để bù đắp vào những khoản thâm hụt sinh hoạt phí mà cô ấy bỏ bê. Tôi mặc chiếc áo sơ mi cũ, đi chiếc xe máy cà tàng, ăn hộp cơm bụi chỉ để vợ tôi có tiền đi tụ tập giá vài triệu đồng một bữa cùng nhóm chị em nhà giàu.
Cao trào của sự chịu đựng là vào tuần trước. Hội phú bà của vợ tôi lên kế hoạch đi du lịch Bali 5 ngày 4 đêm, nghỉ tại resort sang trọng bậc nhất để chữa lành. Khi vợ mở lời xin 40 triệu đồng để đi, tôi kiên quyết từ chối. Con sắp phải đóng học phí, tiền thuê nhà sắp đến hạn, bố tôi ở quê vừa báo tin phải mổ sỏi thận. Tôi không thể ném 40 triệu đồng vào một chuyến đi vô bổ.
Vợ tôi gào lên, khóc lóc ỉ ôi rồi bỏ về ngoại. Vài ngày sau, cô ấy xách vali về, vui vẻ thông báo: “Em tự lo được, không cần đến đồng tiền của anh!”. Cô ấy đi Bali thật. Lên Facebook, ngập tràn những bức ảnh mặc bikini bên hồ bơi, tay cầm ly rượu vang, check-in sang chảnh với caption: “Thanh xuân là những chuyến đi và sự nuông chiều bản thân”.
Khi cô ấy vừa hạ cánh, một nhân viên ngân hàng gọi điện cho tôi. Hóa ra, để có tiền đi Bali và nâng cấp một chiếc túi xách hàng hiệu cho bằng chị bằng em, vợ tôi đã lén vay mượn qua các app tín dụng đen và thấu chi thẻ tín dụng lên tới gần 200 triệu đồng. Lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền giờ đã vượt quá khả năng chi trả.
Tôi cầm xấp hồ sơ sao kê ném lên bàn. Vợ tôi không hề sợ hãi, mà đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt tôi và thốt ra những lời mà cả đời này tôi không thể quên: “Phải, tôi vay đấy! Thì đã sao? Chồng người ta một tháng đưa vợ hàng trăm triệu đồng đi shopping, đi spa. Còn anh? Anh nhìn lại bản thân anh xem, có tư cách gì mà lớn tiếng? Tôi lấy anh là một sự sỉ nhục rồi, tôi phải gồng mình lên để thiên hạ không khinh bỉ cái nhà này. Anh không trả được thì để tôi tự trả!”.
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Sự cố gắng, sự hy sinh, những đêm thức trắng làm việc đến mờ mắt, những bữa cơm nghẹn đắng của tôi trong mắt cô ấy hóa ra chỉ là sự sỉ nhục. Cô ấy thà sống ảo với những người dưng, còn hơn chấp nhận thực tại bên một người chồng yêu thương mình. Tôi không tranh cãi gì thêm. Tôi chỉ lẳng lặng quay về phòng, viết tờ đơn ly hôn.
200 triệu đồng đó, tôi sẽ gánh một nửa vì tình nghĩa vợ chồng, xem như trả tiền cho những năm tháng thanh xuân cô ấy sinh cho tôi một đứa con. Nhưng cuộc hôn nhân này, tôi sẽ dừng lại. Tôi quyết định như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 4-4, Trường cao đẳng Viễn Đông nhận quyết định công nhận trường cao đẳng chất lượng cao từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
GS.TS Lê Quân - Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, chia sẻ việc đánh giá trường cao đẳng chất lượng cao hiện đang được thực hiện dựa trên bộ tiêu chí ban hành theo thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội trước đây.
Bộ tiêu chí bao gồm quy mô đào tạo, chuẩn đầu ra, mức độ hợp tác với doanh nghiệp, chất lượng việc làm, tỉ lệ sinh viên có việc làm sau tốt nghiệp, mức độ thực hành trong chương trình, chuyển đổi số, chất lượng đội ngũ giảng viên cũng như điều kiện cơ sở vật chất và bảo đảm chất lượng.
Các tiêu chí đều được thẩm định kỹ lưỡng và trong đợt thí điểm có 10 cơ sở giáo dục nghề nghiệp đầu tiên đạt chuẩn.
Theo GS.TS Lê Quân, việc đánh giá, công nhận sẽ tiếp tục được mở rộng trong thời gian tới. Bộ Giáo dục và Đào tạo đang chủ trì xây dựng và trình Thủ tướng đề án phát triển các trường cao đẳng chất lượng cao trong giai đoạn tới.
Điểm mới là hệ quy chuẩn sắp ban hành sẽ được thiết kế theo hướng mở, giảm bớt các tiêu chí mang tính hình thức, thay vào đó trọng tâm nằm ở chất lượng chương trình đào tạo.
Cụ thể, một chương trình được coi là chất lượng cao khi có chuẩn đầu ra rõ ràng, điều kiện đảm bảo chất lượng đầy đủ và các chỉ tiêu gắn trực tiếp với người học, đặc biệt là khả năng việc làm sau tốt nghiệp.
Đáng chú ý, việc công nhận chương trình đào tạo chất lượng cao sẽ thuộc thẩm quyền của nhà trường, trên cơ sở tuân thủ các quy chuẩn do bộ ban hành.
Theo tiêu chuẩn nói trên, một trường cao đẳng có đạt chuẩn chất lượng cao hay không sẽ dựa vào tỉ lệ các chương trình đào tạo chất lượng cao mà trường triển khai.
Chẳng hạn cơ sở có khoảng 50% chương trình đạt chuẩn có thể được xếp vào nhóm trường chất lượng cao ở nhóm 2, những trường đạt khoảng 70% sẽ ở nhóm 1.
Cách tiếp cận mới cũng giúp giảm đáng kể các thủ tục hành chính trong việc công nhận, đánh giá, đồng thời tạo ra một không gian phát triển thực chất hơn cho các chương trình đào tạo.
Với các trường công lập, đây sẽ là căn cứ để đánh giá và phân bổ nguồn lực đầu tư. Còn với khu vực tư thục, đây là cơ sở để cùng tham gia vào hệ thống bảo đảm chất lượng và cạnh tranh lành mạnh.
Ngoài ra, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng không đặt nặng khái niệm "chuẩn quốc tế", mà khuyến khích các cơ sở tham gia kiểm định quốc tế như một hình thức xác nhận khách quan về chất lượng.
"Dù theo bất kỳ chuẩn nào, thước đo quan trọng nhất vẫn là năng lực thực tế của người học sau khi tốt nghiệp. Khi người học có thể làm việc, đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động, đó mới là minh chứng rõ ràng nhất cho chất lượng của giáo dục nghề nghiệp", ông Quân nói.
Nguồn: https://tuoitre.vn/se-co-chuan-moi-ve-truong-cao-dang-chat-luong-cao-20260404161004213.htm
Tình Yêu Giới Tính
Chồng đi xuất khẩu lao động để trả nợ, tôi ở nhà lại ngã vào lòng chủ nợ

Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu "để vợ con đỡ khổ" và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không...
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

