Thanh Niên trân trọng giới thiệu nội dung bài viết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đăng trên Nhân dân nhật báo của Trung Quốc trước chuyến thăm cấp Nhà nước đến Trung Quốc.
Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng cho biết trong tháng 4 này Chính phủ sẽ thông qua phương án cắt giảm thủ tục, điều kiện kinh doanh, giảm chi phí cho người dân và doanh nghiệp. Đây được coi là động lực then chốt mở băng thông cho cỗ xe kinh tế VN bứt tốc giai đoạn tới.
Mỹ phong tỏa toàn bộ tàu thuyền ra vào các cảng của Iran qua eo biển Hormuz, khiến Iran đe dọa tấn công các tàu quân sự gần eo biển này cũng như các cảng trong khu vực.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
35 năm sống với cái tên 'Bé còi', người phụ nữ mất trí nhớ đã đoàn tụ gia đình

Năm 1991, khi mới 17 tuổi, chị Văn Thị Phương rời quê nhà ở Huế với một mong muốn giản dị là tìm việc làm để phụ giúp cha mẹ nuôi 6 người em nhỏ. Là con gái đầu trong gia đình đông con, chị sớm ý thức được trách nhiệm của mình. Không muốn cha mẹ thêm vất vả, cô gái trẻ quyết định rời quê, bắt xe đò lên Buôn Ma Thuột tìm người thân với hy vọng có thể bám víu và tìm được công việc ổn định.
Nhưng cuộc đời không đi theo những dự định non trẻ. Khi đến nơi, chị không gặp được các chú của mình như dự tính. Không còn chỗ dựa, chị tiếp tục hành trình, bắt xe vào TP.HCM, vùng đất mà nhiều người tin rằng có thể đổi đời nếu chịu khó làm ăn. Chính tại đây, biến cố lớn nhất cuộc đời chị xảy ra.
Trong một lần đi trên đường phố, chị gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Khi tỉnh lại trong bệnh viện, chị thành người mất trí nhớ, không còn nhớ bất cứ điều gì về bản thân: không tên tuổi, không quê quán, không gia đình. Tất cả ký ức bị xóa sạch.
Không có giấy tờ tùy thân, không biết mình là ai, chị rời bệnh viện và bắt đầu cuộc sống lang thang. Chị xin việc ở bất cứ đâu có thể, chỉ với một suy nghĩ mơ hồ còn sót lại là phải kiếm sống. "Tôi không nhớ gì hết, chỉ biết là phải đi làm, phải sống", chị kể lại sau này.
Năm 1992, trong những ngày mưu sinh vất vả, chị gặp người đàn ông sau này trở thành chồng mình. Người đàn ông này cưu mang, yêu thương và đưa chị về sống tại xã Kim Long (nay thuộc TP.HCM). Từ đây, chị bắt đầu một cuộc đời mới, không quá khứ, không giấy tờ, chỉ có hiện tại.
Do thân hình nhỏ bé, mọi người xung quanh gọi chị bằng cái tên thân quen "Bé còi". Không ai biết tên thật của chị là gì, và chính chị cũng không biết.
Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng bình yên. Từ năm 1998 đến 2000, chị lần lượt sinh 3 người con. Những đứa trẻ ra đời trở thành nguồn động lực lớn lao, giúp chị bám trụ và xây dựng mái ấm của riêng mình.
Một điều kỳ diệu đã xảy ra vào năm 2000, khi chị sinh người con thứ ba. Sau lần vượt cạn ấy, trí nhớ của chị bắt đầu hồi phục từng phần. Ban đầu chỉ là những mảnh ký ức rời rạc. Rồi dần dần, chị nhớ được họ của mình là Văn, tên là Phương. Chị cũng nhớ mình đến từ Huế. Từ đó, cái tên "Phương" dần dần được mọi người gọi thay cho "Bé còi".
Dù vậy, ký ức vẫn không hoàn chỉnh. Chị không thể nhớ rõ địa chỉ, người thân cụ thể hay thông tin cần thiết để xác minh danh tính. Chính vì vậy, suốt nhiều năm, chị không thể làm giấy khai sinh hay căn cước công dân.
Chị đã nhiều lần tìm đến cơ quan chức năng với hy vọng được xác nhận nhân thân, nhưng mọi nỗ lực đều không thành. Những thông tin chị cung cấp quá mơ hồ, lúc nhớ lúc quên, khiến việc xác minh gần như bất khả thi.
Bước ngoặt chỉ thực sự đến vào đầu tháng 3.2026, khi Công an TP.HCM triển khai sâu rộng chương trình làm căn cước cho những người có nhân khẩu đặc biệt, những trường hợp không có giấy tờ tùy thân, mất trí nhớ hoặc hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Tại xã Kim Long, thượng úy Trần Quốc Trung được giao nhiệm vụ trực tiếp phụ trách những trường hợp như vậy, trong đó có chị Phương. Không chỉ dừng lại ở việc làm thủ tục hành chính, thượng úy Trung kiên trì gặp gỡ, lắng nghe và thu thập từng chi tiết nhỏ từ ký ức rời rạc của chị. Những thông tin ít ỏi như "họ Văn" và "quê ở Huế" trở thành manh mối duy nhất.
Dựa trên kinh nghiệm trong công tác hộ tịch và quản lý nhân khẩu, thượng úy Trung tra cứu dữ liệu, đồng thời liên hệ với công an nhiều địa phương tại Huế để xác minh thông tin.
Quá trình này không hề đơn giản. Một cái họ phổ biến như "Văn", một địa danh rộng như "Huế", và một câu chuyện đã trôi qua hơn ba thập kỷ, tất cả khiến việc tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn.
Tuy nhiên, sự kiên trì đã mang lại kết quả. Khi liên hệ với Công an xã Phong Phú, thượng úy Trung để lại thông tin với hy vọng mong manh. Và chính tại đây, một chi tiết quan trọng xuất hiện: một gia đình nhiều năm qua vẫn đi tìm con gái thất lạc, thậm chí từng đăng tin trên mạng xã hội và các kênh truyền hình. Gia đình đó là của bà Nguyễn Thị Thương.
Sau khi nhận được thông tin, gia đình bà Thương nhanh chóng liên hệ và vào TP.HCM để xác minh. Những chi tiết trùng khớp dần xuất hiện, củng cố niềm tin rằng họ đã tìm đúng người.
Ngày 16.4.2026, tại Công an xã Kim Long, cuộc gặp gỡ định mệnh diễn ra. Hai người em trai của chị Phương đến trước, hồi hộp chờ đợi. Khi chị xuất hiện, họ lập tức chạy đến ôm chị. Nhưng phản xạ tự nhiên của một người chưa hoàn toàn nhận ra người thân khiến chị hoảng hốt, đẩy họ ra.
Phải mất một lúc trấn tĩnh, cùng sự hỗ trợ của cán bộ công an, chị mới dần hiểu ra. Và rồi, khi nhận ra nhau, cả ba chị em ôm chầm lấy nhau, bật khóc. Đó là những giọt nước mắt của 35 năm xa cách.
Trung tá Lê Quốc Việt, người ghi lại khoảnh khắc đoàn tụ, đã chia sẻ đầy xúc động: "Hơn 30 năm, quãng thời gian đủ dài để ký ức phai mờ, để những đứa trẻ ngày nào trưởng thành trong nỗi thiếu vắng một phần máu thịt. Vậy mà khoảnh khắc ấy, khi hai người em trai đứng lặng đi trước người chị thất lạc, mọi khoảng cách của thời gian dường như tan biến.
Không cần nhiều lời, chỉ một cái ôm thật chặt cũng đủ nói lên tất cả. Tình thân, dù bị chia cắt bởi thời gian và biến cố, vẫn chưa bao giờ mất đi".
Sau cuộc đoàn tụ, cuộc sống của chị Phương như bước sang một trang mới. Những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người thân liên tục đến. Những mối quan hệ từng bị đứt gãy nay được nối lại.
"Tôi hạnh phúc lắm. Tôi muốn về quê thăm mọi người, nhưng hoàn cảnh còn khó khăn nên chưa thể về ngay", chị Phương chia sẻ.
Câu chuyện của chị Phương không chỉ là một hành trình cá nhân, mà còn là minh chứng cho ý nghĩa sâu sắc của chương trình làm căn cước cho người có nhân khẩu đặc biệt. Đó không chỉ là việc cấp một tấm thẻ căn cước, mà còn là quá trình trả lại danh tính, trả lại quyền công dân và đôi khi là trả lại cả một gia đình cho những con người đã bị lãng quên.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nhóm du khách TP.HCM thấy 'bóng ma hình người' trên đỉnh núi Indonesia: Khoa học lý giải sao?

Khoảnh khắc về hiện tượng lạ "bóng ma hình người" nói trên được anh Nguyễn Anh Tuấn (44 tuổi) hiện đang sống và làm việc tại TP.HCM chia sẻ lên mạng xã hội mới đây, sau khi anh cùng những người bạn vừa kết thúc hành trình khám phá núi lửa Kelimutu nổi tiếng ở Indonesia.
Anh Tuấn cho biết chuyến leo núi của anh và đoàn diễn ra vào ngày cuối tháng 4.2025. Hôm đó, anh và mọi người phải dậy từ hơn 4 giờ sáng, đi bộ xuyên rừng trong bóng tối với mục tiêu duy nhất là kịp lên đỉnh núi Kelimutu ngắm bình minh.
"Thế nhưng khi đến nơi, trước mắt chúng tôi chỉ là một biển mây mù mịt, không thấy mặt trời. Tưởng như chuyến leo núi sáng sớm ấy đã "công cốc" khi không săn được bình minh thì bất ngờ trên màn mây trắng xóa trước mặt, bóng của mỗi người hiện lên rõ ràng, xung quanh là một vòng hào quang nhiều màu tỏa sáng kỳ lạ", anh kể.
Khung cảnh này lập tức thu hút sự chú ý của nhiều thành viên trong đoàn. Ban đầu, mọi người chỉ ngỡ đây là cầu vồng thông thường, tuy nhiên khi nhìn kỹ, họ mới phát hiện đây là hiện tượng hiếm gặp. Mọi người chụp ảnh, quay video để làm kỷ niệm, xem đây là phần thưởng cho chặng leo núi gian nan.
Những hình ảnh được anh Tuấn chụp lại sau đó được chia sẻ trên các hội nhóm, cộng đồng thiên văn và nhận được sự chú ý của nhiều người yêu khoa học. Dân mạng bày tỏ sự hào hứng, nhiều người tò mò cho biết đây là lần đầu tiên thấy hiện tượng này.
Chia sẻ với Thanh Niên, đại diện CLB Thiên văn nghiệp dư TP.HCM (HAAC) cho biết đây là hiện tượng quang học "bóng ma núi Brocken" (Brocken Specter) khá hiếm gặp.
Theo các tài liệu khoa học, Brocken Specter xảy ra khi ánh sáng mặt trời chiếu từ phía sau lưng người quan sát vào lớp sương mù hoặc mây phía trước. Cơ thể chúng ta chặn một phần ánh sáng, tạo thành bóng đổ lên màn sương.
Vì lớp mây gồm vô số giọt nước li ti lơ lửng ở nhiều khoảng cách khác nhau, cái bóng thường bị phóng đại, méo đi và trông như một hình người khổng lồ đứng giữa mây trời. Điều kỳ diệu nhất là vòng hào quang bao quanh bóng, gọi là glory.
Space.com cho biết đây không phải cầu vồng thông thường mà hình thành do ánh sáng bị nhiễu xạ, phản xạ ngược và giao thoa khi đi qua các giọt nước cực nhỏ. Ánh sáng quay trở lại gần đúng hướng nguồn sáng, tạo nên những vòng tròn màu đồng tâm quanh phần đầu của bóng người.
Vì mỗi người chỉ nhìn thấy ánh sáng phản xạ đúng theo hướng mắt mình, nên ai cũng sẽ thấy hào quang bao quanh chính bóng của bản thân. Tên gọi của hiện tượng này bắt nguồn từ núi Brocken ở Đức, nơi từng khiến nhiều người xưa tin rằng họ đang nhìn thấy một bóng ma khổng lồ giữa biển mây.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nhà hàng nổi tiếng ngay trung tâm TP.HCM thông báo ngừng hoạt động, thực khách nuối tiếc

Mới đây, trên fanpage chính thức tại Việt Nam, nhà hàng Crystal Jade Palace Tôn Đức Thắng (nằm trong khách sạn LOTTE Sài Gòn) thông báo chính thức thức ngừng hoạt động sau hơn 2 thập kỷ. Nội dung thông báo như sau:
"Sau một hành trình đầy dấu ấn cùng biết bao khoảnh khắc sum vầy đáng nhớ, Crystal Jade Palace Tôn Đức Thắng xin chính thức nói lời tạm biệt và ngừng hoạt động trong thời gian tới. Chúng tôi chân thành cảm ơn quý khách đã luôn yêu thương, tin tưởng và lựa chọn Crystal Jade Palace là nơi đồng hành trong những buổi gặp gỡ, tiệc thân mật và các dịp đặc biệt suốt thời gian qua... Xin cảm ơn vì đã trở thành một phần trong hành trình đáng nhớ ấy. Crystal Jade Palace hẹn gặp lại quý khách trong một phiên bản mới trọn vẹn hơn trong tương lai", thông báo viết.
Phía nhà hàng cho biết từ thời điểm ra thông báo ngày 16.5, nhà hàng đã chính thức ngừng hoạt động, không còn phục vụ khách. Như vậy thời điểm hiện tại, Việt Nam chỉ còn duy nhất nhà hàng Crystal Jade Palace Lý Nam Đế (Hà Nội).
Trong nhóm Saigon Reviews có hơn 37.000 thành viên trên Faceboook là nơi tập hợp các câu chuyện thú vị về ẩm thực, food blogger Tân Nhân đã chia sẻ thông tin về thông báo ngừng hoạt động của Crystal Jade Palace Tôn Đức Thắng kèm theo sự bất ngờ.
Anh Tân Nhân bày tỏ: "Khuya đọc cái tin chấn động. Dù lâu rồi không ghé khách sạn LOTTE Sài Gòn nhưng ký ức mấy chục năm qua thì vẫn còn nguyên. Có đợt nghe nhà hàng mở lại thấy mừng vì một nhà hàng lâu năm vẫn trụ được qua bao khó khăn. Hy vọng Crystal Jade Palace sẽ sớm trở lại".
Trên các hội nhóm ẩm thực, nhiều thực khách cũng bày tỏ sự nuối tiếc trước thông tin trên. Nhiều người cũng nhắc nhớ về những kỷ niệm đã có với nhà hàng này khi đã hơn 2 thập kỷ phục vụ khách.
Tài khoản Vân Nhi bình luận: "Sốc quá luôn!". "Thời 2009 - 2010 mình làm ở LOTTE Sài Gòn, tên cũ là khách sạn Legend Saigon, lúc đó Crystal Jade Palace rất đông khách", chị Annie Thanh Hằng chia sẻ.
Nickname An Lê bày tỏ: "Lại mất đi một nơi đầy kỷ niệm". "Mười mấy năm trước chỗ này là 1 trong 2 chỗ mình thích ăn dimsum nhất luôn. Giờ nghe nhà hàng đóng cũng buồn ghê", tài khoản Aline Cao Khanh chia sẻ.
Được biết Crystal Jade Palace có mặt tại Việt Nam vào năm 2001 trong khách sạn 5 sao Legend Saigon. Nơi đây là một trong những lựa chọn hàng đầu của giới sành ăn tại TP.HCM khi muốn thưởng thức ẩm thực Trung Hoa cao cấp, đặc biệt là các món dimsum.
Crystal Jade Palace là thương hiệu ẩm thực nổi tiếng Singapore của tập đoàn Crystal Jade, có thâm niên 35 năm. Theo Tripadvisor, nền tảng thông tin du lịch lớn nhất thế giới, thương hiệu này từng được nhận 1 sao Michelin, xuất hiện trong các danh sách giải thưởng Bib Gourmand và Michelin Recommendation List.
Tin Gốc: Thanh Niên

