Nhà tôi nằm trong hẻm, mỗi lần mưa lớn là nước tạt thẳng vào cửa, rất bất tiện. Tôi đang tính làm một mái che nhỏ, dự định nhô ra khoảng 1 m để giảm mưa tạt vào nhà.
Tôi thấy nhiều nhà xung quanh cũng có mái che, thậm chí che kín cả chiều rộng con hẻm. Tuy nhiên, tôi băn khoăn rằng làm mái che trên khoảng không như vậy có bị xem là lấn chiếm không gian công cộng không?
Tin Gốc: Vnexpress

Dấu hiệu của một kỳ nghỉ hè là ngoài đường đột nhiên thông thoáng hơn, trên công ty thỉnh thoảng xuất hiện vài đứa trẻ. Đồng nghiệp của tôi có hai con tiểu học chưa thể tự xoay xở ở nhà một mình nên chia hai nửa, một theo cha, một theo mẹ đến công ty. Nhưng phiền quá, cuối cùng vẫn phải gọi bà ngoại ở quê lên giữ trẻ. Đồng nghiệp tôi bảo ước gì kỳ nghỉ hè được cắt ngắn lại.
Trong khi đó, một người bạn khác lại cho các con về quê ở hai tuần, sau đó đăng ký học hè gần như kín lịch. Lý do rất đơn giản: nghỉ ba tháng là quá dài, còn cha mẹ thì vẫn đi làm bình thường.
Nghĩ đến điều đó, tôi thấy có lẽ đã đến lúc chúng ta nên nhìn lại cách phân bổ thời gian nghỉ của học sinh.
Hiện nay, sau kỳ nghỉ hè kéo dài, học sinh học liên tục cho tới Tết Nguyên đán mới có một đợt nghỉ đáng kể tiếp theo. Khoảng thời gian từ đầu năm học đến cuối học kỳ một kéo dài nhiều tháng, gần như không có cơ hội để các em thực sự nghỉ ngơi, tái tạo năng lượng.
Tôi nghĩ nên rút ngắn kỳ nghỉ hè và bổ sung một kỳ nghỉ đông kéo dài khoảng 10-15 ngày sau khi kết thúc học kỳ I. Không nhất thiết phải gọi chính thức là "nghỉ đông", nhưng về bản chất đó là một khoảng nghỉ giữa năm học.
Nhiều người sẽ phản đối vì cho rằng Việt Nam không có mùa đông như các nước ôn đới và hàn đới. Điều đó đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.
Ở miền Bắc, nhiều địa phương mỗi năm vẫn trải qua những đợt rét đậm, rét hại. Trẻ em phải đến trường trong điều kiện thời tiết lạnh giá, đặc biệt ở các tỉnh vùng núi. Quan trọng hơn, ý nghĩa của kỳ nghỉ đông không nằm ở chuyện có tuyết hay không có tuyết, mà nằm ở việc tạo ra một điểm nghỉ hợp lý trong nhịp học tập kéo dài.
Ngay cả người lớn cũng cần nghỉ phép giữa năm để cân bằng cuộc sống. Học sinh cũng vậy. Các em không chỉ học kiến thức mà còn phải tham gia rất nhiều hoạt động ngoại khóa, thi cử, kiểm tra định kỳ. Một khoảng nghỉ ngắn giữa năm có thể giúp giảm căng thẳng và tạo động lực cho giai đoạn học tập tiếp theo.
Thực tế, một số trường tư thục tại Hà Nội đã cho học sinh nghỉ đông trong nhiều năm qua. Điều này cho thấy mô hình đó hoàn toàn khả thi. Phụ huynh có điều kiện thường tận dụng thời gian này để đưa con đi du lịch, về quê thăm ông bà hoặc đơn giản là dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
Trong khi đó, kỳ nghỉ hè kéo dài gần ba tháng lại đang bộc lộ nhiều bất cập. Đối với không ít gia đình thành thị, nghỉ hè không còn đồng nghĩa với vui chơi tự do như trước. Phần lớn phụ huynh vẫn phải đi làm. Nhiều em được gửi vào các lớp học thêm, lớp kỹ năng hoặc các chương trình bán trú. Nói cách khác, thời gian nghỉ dài nhưng chưa chắc chất lượng nghỉ ngơi tương xứng.
Một kỳ nghỉ hè ngắn hơn, khoảng 6-8 tuần thay vì gần ba tháng, có thể không làm mất đi tuổi thơ của trẻ. Ngược lại, thời gian đó được phân bổ hợp lý hơn trong cả năm học. Học sinh vừa có thời gian nghỉ hè, vừa có thêm một khoảng nghỉ giữa năm để thư giãn và cân bằng.
Tất nhiên, mọi thay đổi liên quan đến lịch học đều cần được nghiên cứu kỹ lưỡng. Nó liên quan đến chương trình giáo dục, kế hoạch của phụ huynh, hoạt động của nhà trường và cả điều kiện kinh tế - xã hội ở từng địa phương. Nhưng việc thảo luận về một kỳ nghỉ đông cho học sinh là điều đáng làm.
Tin Gốc: Vnexpress

Đến Huế du lịch những ngày này, quả đúng với câu nói vui "cả nước đang ở Huế" theo trend của các bạn trẻ trên TikTok, Facebook... Huế từ lâu được biết đến là vùng đất di sản với quần thể lăng tẩm triều Nguyễn, Đại Nội và nét văn hóa trầm mặc đặc trưng. Mỗi năm, nơi đây đón hàng triệu lượt du khách trong và ngoài nước đến tham quan. Dịp nghỉ lễ giỗ Tổ năm nay cũng chứng kiến lượng du khách rất lớn chọn Huế làm điểm dừng chân.
Tuy nhiên, bên cạnh vẻ đẹp cổ kính, tình trạng chèo kéo khách du lịch tại các điểm tham quan nổi tiếng như Đại Nội, lăng Khải Định, lăng Minh Mạng, lăng Tự Đức... vẫn là vấn đề gây ảnh hưởng không nhỏ đến hình ảnh du lịch cố đô.
Tại khu vực cổng vào Đại Nội Huế, đường Lê Huân, cửa Ngăn hay tuyến đường 23/8 thường xuất hiện tình trạng một số người bán hàng rong, "cò mồi" dịch vụ, lái xích lô tự phát liên tục bám theo khách để mời chào mua hàng, thuê xe hoặc sử dụng dịch vụ. Không ít trường hợp khách vừa xuống xe đã bị nhiều người vây quanh mời mọc khiến du khách cảm thấy khó chịu, mất thiện cảm ngay từ những phút đầu tiên.
>> Đĩa tôm sú Phú Quốc 6 con giá 300.000 đồng đắt hay rẻ?
Là người dân Huế nhưng tôi thấy rất bức xúc khi trình trạng các xe ôm, xích lô, cò dịch vụ... đeo bám khách để chèo kéo. Một ví dụ cụ thể là trước khu vực Đại Nội, có người chèo kéo khách bằng cách khuyên du khách không cần mua vé vào tham quan, chỉ đứng ngoài cổng Ngọ Môn chụp hình là đủ, sau đó dẫn dụ khách sang mua đồ lưu niệm hoặc thuê dịch vụ khác.
Hành vi này không chỉ làm ảnh hưởng đến doanh thu du lịch chính thống mà còn tạo hình ảnh thiếu văn minh tại điểm di sản quốc gia đặc biệt. Đáng lo ngại hơn, đã có trường hợp các nhóm "cò mồi" tranh giành khách dẫn đến xô xát, mất an ninh trật tự. Cơ quan chức năng TP Huế từng phải rà soát, lập danh sách nhiều đối tượng hoạt động "cò mồi" quanh các điểm du lịch nhưng dường như đến nay vẫn chưa xử lý được dứt điểm.
Có thể nói, Huế sở hữu tiềm năng du lịch rất lớn, nhưng để phát triển bền vững thì việc xử lý triệt để nạn chèo kéo khách là điều bắt buộc. Một điểm đến đẹp không chỉ nằm ở cảnh quan hay di sản, mà còn nằm ở cách ứng xử văn minh của con người. Khi du khách đến Huế và ra về với cảm giác thoải mái, được tôn trọng, đó mới là thành công thật sự của ngành du lịch cố đô.
Tin Gốc: Vnexpress

Có một chuyện nhỏ trong gia đình khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về cách chúng ta đang dạy và học. Hôm đó, tôi mua một chiếc bếp điện mới. Trong hộp có tờ hướng dẫn sử dụng bằng tiếng Anh, chỉ vài chục câu, chủ yếu là những lưu ý an toàn và cách vận hành. Tôi gọi con lại nhờ đọc giúp. Cháu đã học tiếng Anh từ tiểu học đến hết phổ thông, điểm số không tệ, còn đạt trình độ ngoại ngữ theo yêu cầu của nhà trường.
Thế nhưng, thay vì đọc và giải thích ngay, con tôi phải mở điện thoại, tra Google, vừa dịch vừa đoán nghĩa. Hai bố con loay hoay gần một giờ mới hiểu hết nội dung. Tôi không cho rằng lỗi thuộc về giáo viên. Điều khiến tôi trăn trở là sau hơn chục năm học ngoại ngữ, tại sao học sinh vẫn chưa thể xử lý một tình huống rất đời thường như đọc một tờ hướng dẫn sử dụng?
Từ câu chuyện ấy, tôi nghĩ đến nhiều điều khác. Không ít học sinh học rất giỏi trên lớp, thuộc bài, làm bài kiểm tra tốt nhưng khi bước vào cuộc sống lại lúng túng. Các em giải được những bài toán phức tạp, nhưng cầm một vài dụng cụ kỹ thuật thông dụng thì không biết sử dụng. Các em giải phương trình rất nhanh, nhưng gặp một vấn đề thực tế cần quan sát, lắp ghép hay xử lý thì mất rất nhiều thời gian.
Có những em viết bài văn nghị luận đạt 8-9 điểm, lập luận chặt chẽ trên giấy, nhưng khi làm việc nhóm, gặp bất đồng quan điểm lại không biết cách trình bày ý kiến để thuyết phục người khác. Tôi từng gặp không ít sinh viên mới ra trường cũng trong hoàn cảnh tương tự. Kiến thức không thiếu, bằng cấp cũng có, nhưng họ vẫn loay hoay không biết mình phù hợp với công việc nào, phải bắt đầu từ đâu?
>> Từ học trò trường làng, tôi đạt IELTS 9.0
Theo tôi, vấn đề không nằm ở chỗ học sinh học ít hay giáo viên dạy chưa đủ. Điều còn thiếu là sự gắn kết giữa việc học lý thuyết và thực hành. Chúng ta dành nhiều thời gian để dạy kiến thức, nhưng chưa dành đủ thời gian để dạy học sinh cách học, cách vận dụng kiến thức đó vào những tình huống thật trong cuộc sống.
Việc đánh giá học sinh hiện cũng chủ yếu dựa trên bài kiểm tra và các dạng bài tập quen thuộc, trong khi những kỹ năng cần thiết ngoài xã hội lại ít được đo lường. Một học sinh có thể đạt điểm rất cao nhưng chưa chắc đã biết đọc một bản hướng dẫn, viết một email công việc, trình bày ý tưởng trước tập thể hay xử lý một tình huống phát sinh.
Tôi vẫn tin nền giáo dục của chúng ta đang nỗ lực đổi mới theo tinh thần "học đi đôi với hành". Đó là hướng đi đúng. Điều tôi mong là việc đổi mới sẽ đi sâu hơn vào thực chất, để học sinh không chỉ biết kiến thức mà còn biết sử dụng kiến thức đúng lúc, đúng việc.
Chỉ khi một học sinh học ngoại ngữ hơn 10 năm có thể tự tin đọc một tờ hướng dẫn sử dụng, giao tiếp với người nước ngoài, tìm kiếm thông tin chuyên môn hay giải quyết những việc nhỏ trong cuộc sống mà không cần phụ thuộc vào công cụ dịch, có lẽ khi ấy chúng ta mới thực sự đạt được mục tiêu của việc học. Bởi suy cho cùng, giá trị của giáo dục không chỉ nằm ở những gì học sinh nhớ được, mà còn ở những gì các em có thể làm được.
Tin Gốc: Vnexpress

