Ở phần đất phía nhà tôi, sát mé ranh với hàng xóm có một cây xoài đã trồng từ lâu.
Do nhà họ không có hậu (sân sau), nhà cấp bốn không có sân thượng, diện tích phía trước lại khá hạn chế, nên họ lấy sào tre vắt ngang qua cây xoài bên phần đất nhà tôi để phơi quần áo.
Ban đầu, tôi không nói gì. Tôi nghĩ đơn giản là giúp đỡ nhau chút cũng không sao. Nhưng lâu dần, tôi thấy việc này bắt đầu gây khó chịu. Quần áo, thậm chí cả đồ cá nhân như nội y, cứ vắt vẻo một bên nhà, người ngoài đến chơi, người đi đường nhỡ nhòm vào trông rất phản cảm.
Tôi dự định để đủ tiền thì sẽ chặt cây xoài này và xây hàng rào. Tôi có cần nói trước cho hàng xóm biết không? Và nên mở lời như thế nào để tế nhị?
Tin Gốc: Vnexpress

"Trước khi kết hôn, chồng không hề biết tôi có một khoản tài sản thừa kế. Tôi cũng chưa bao giờ chủ động nhắc đến. Cuộc sống của tôi vốn khá giản dị, chỉ chăm chỉ học hành rồi đi làm, nên chuyện đó chẳng phải điều gì cần đem ra để gây ấn tượng. Sau ngày cưới, hai vợ chồng tôi ra ở riêng, anh mới biết chuyện nhưng anh gần như không bận tâm. Đơn giản vì anh luôn tin mình có thể tự tay gây dựng sự nghiệp.
Thời gian đầu lập nghiệp, lúc thiếu vốn, anh có mượn tiền của vợ để xoay xở công việc. Nhưng đó là một khoản vay đúng nghĩa, vì sau đó anh trả lại đầy đủ, sòng phẳng. Đến khi công việc ổn định, vợ chồng tôi hầu như chỉ làm ăn bằng số vốn do chính mình kiếm được. Toàn bộ tài chính trong gia đình, anh cũng tin tưởng để tôi quản lý.
Gia đình chồng tôi vốn coi trọng chuyện học hành nên rất quý cô con dâu có 'cả một rổ bằng cấp'. Còn tôi, từ đầu đã xác định không can thiệp vào chuyện tài sản bên nội, không đòi hỏi, cũng không nhìn ngó phần của ai.
Có lần ông bà muốn chia cho con tôi một mảnh đất, tôi chủ động từ chối và nhường lại cho các em chồng. Thay vào đó, vợ chồng tôi gần như gánh phần lớn các khoản chi cho ông bà, đồng thời vẫn hỗ trợ các em khi cần. Có lẽ vì vậy mà tôi chưa từng nghe ai trách móc hay dị nghị. Hơn nữa, chồng tôi là người có uy tín trong gia đình. Mọi người đều biết anh rất yêu thương vợ con, nên cũng không ai muốn tạo ra những mâu thuẫn không đáng có.
Nhiều người nghĩ có tài sản thừa kế thì sẽ không còn động lực làm việc. Tôi lại hoàn toàn ngược lại. Từ nhỏ, ba tôi luôn dạy con rằng: 'Lao động là vinh quang' và 'tiền bạc không bao giờ dư thừa, đời mình dùng không hết thì để lại cho đời sau'. Những câu nói ấy theo tôi đến tận bây giờ.
>> Có nên cho cháu trai thừa kế nhà mặt phố, còn con gái 100 m2 đất ở quê?
Tôi làm nghề thiết kế. Với tôi, công việc chưa bao giờ là gánh nặng. Mỗi công trình giống như một ván game mới. Mỗi lần giải được bài toán của khách hàng, hoàn thành một dự án khiến họ hài lòng, tôi đều thấy rất vui. Cảm giác đó có ý nghĩa hơn nhiều so với việc chỉ nhận một khoản tiền công. Khách hàng vẫn còn tin tưởng thì tôi vẫn còn muốn làm.
Điều khác biệt duy nhất mà khoản tài sản thừa kế mang lại không phải là cuộc sống xa hoa, mà là sự tự do trong lựa chọn. Nếu nhiều người buộc phải nhẫn nhịn để giữ công việc vì còn áp lực cơm áo gạo tiền, thì tôi có quyền nói không khi bị đối xử bất công. Tôi có thể nghỉ việc nếu bị cấp trên mắng chửi vô lý. Tôi cũng có thể từ chối những khách hàng có thái độ xấc xược, thay vì phải cắn răng chịu đựng vì sợ mất thu nhập.
Không chỉ vậy, tôi còn có thể trở thành chỗ dựa cho chồng. Có những dự án anh chấp nhận làm đến cuối năm mới thu được tiền, trong khi nhiều doanh nghiệp khác giữa năm đã phải tất bật tìm cách xin tạm ứng hoặc xoay vốn. Chúng tôi có thể bình tĩnh chờ đợi vì biết phía sau vẫn có một lớp đệm tài chính đủ vững.
Điều thú vị là đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa phải tiêu đến khoản tài sản thừa kế ấy. Nó vẫn nằm đó. Nhưng chính việc biết mình luôn có một điểm tựa đã giúp tôi bình tĩnh hơn trước những quyết định quan trọng, dũng cảm hơn khi bảo vệ lòng tự trọng và không phải đánh đổi giá trị bản thân chỉ để đổi lấy một mức lương hay một hợp đồng.
Tôi nhận ra, giá trị lớn nhất của tài sản thừa kế là cảm giác an tâm để tiếp tục lao động, tiếp tục kiếm tiền bằng năng lực của chính mình và luôn có quyền lựa chọn cách mình muốn sống".
Đó là chia sẻ của độc giả Minh Phương tiếp sau bài viết "Tôi đã biết được thừa kế tài sản từ năm học lớp 8". Trước những tranh luận về việc "cha mẹ có nên chia tài sản thừa kế cho con từ sớm hay giữ lại đến cuối đời?", nhiều ý kiến cho rằng việc cho trước sẽ giúp con có thêm nguồn lực để lập nghiệp, ổn định cuộc sống. Ngược lại, không ít người lo ngại tài sản được trao quá dễ dàng có thể khiến con ỷ lại, phát sinh mâu thuẫn gia đình hoặc làm giảm động lực phấn đấu.
Không ít câu chuyện thực tế cũng cho thấy, cùng một khoản tài sản nhưng cách mỗi người đón nhận và sử dụng lại rất khác nhau. Có người xem đó là "chiếc phao" để an cư, khởi nghiệp hoặc vượt qua giai đoạn khó khăn. Có người coi đó chỉ là khoản dự phòng, tiếp tục lao động và tạo dựng cuộc sống bằng chính năng lực của mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi xem video ghi lại cảnh xe khách giường nằm chạy trên quốc lộ 1 bốc cháy dữ dội sau khi va chạm với taluy, khiến 7 người tử vong, 5 nạn nhân bị thương, rạng sáng 21/7 mà không khỏi xót xa, ám ảnh khi lửa cháy ở phần đầu xe. Như vậy là không lối thoát.
Những lần đi xe giường nằm, tôi không tìm thấy búa để đập cửa kính thoát hiểm khi có bất trắc xảy ra ở đâu cả. Hỏi nhân viên xe thì ậm ờ cho qua. Lúc đó lỡ lên xe rồi thì phải chịu và tự nhủ: "Chắc không có chuyện gì xảy ra đâu". Bạn tôi, thường đi công tác bằng xe giường nằm, phải lên sàn thương mại điện tử mua một cây búa bỏ vào balô cho chắc ăn.
Mà nếu có búa, những chuyến xe đêm, lúc hành khách say ngủ, lửa bùng lên ngay phía cửa trước, sức nóng, không khí ngộp... con người cũng không đủ tỉnh táo để ứng phó với tình huống.
Chiếc xe giường nằm chỉ có một cửa lên xuống, bên trong kín như một chiếc hộp. Chỉ cần cửa chính bị biến dạng hoặc lửa chặn lại, hàng chục con người phía sau gần như bị nhốt bên trong.
Điều khiến tôi lo hơn là đây không phải lần đầu xảy ra tai nạn kiểu này. Sau mỗi vụ việc, người ta lại nhắc đến cửa thoát hiểm, búa phá kính, bình chữa cháy, kỹ năng ứng phó. Nhưng rồi vài tháng sau, rất ít người còn nhớ kiểm tra những thứ đó trước khi xe lăn bánh.
Không ít nhà xe coi chiếc búa thoát hiểm là vật trang trí. Có xe thì thất lạc, có xe bị tháo mất, có xe để ở vị trí mà hành khách không thể nhìn thấy. Thậm chí nhiều người đi xe cả chục năm cũng chưa từng được hướng dẫn cửa thoát hiểm nằm ở đâu, mở như thế nào nếu xe bị lật hoặc bốc cháy.
Chúng ta vẫn có thói quen kiểm tra dây an toàn khi đi máy bay. Nhưng khi bước lên xe khách, phương tiện gắn với mình nhiều hơn rất nhiều, lại gần như phó mặc tất cả cho tài xế và nhà xe. Hiếm ai dành một phút quan sát xem cửa thoát hiểm ở đâu, búa phá kính có còn không, bình chữa cháy có hay không...
Đó không phải lỗi của hành khách. Bởi trách nhiệm bảo đảm các thiết bị an toàn luôn đầy đủ và hoạt động được thuộc về đơn vị kinh doanh vận tải. Nếu một chiếc xe được phép lăn bánh nhưng búa thoát hiểm không có, cửa thoát hiểm không sử dụng được hoặc nhân viên không biết hướng dẫn hành khách, thì rõ ràng đã có lỗ hổng trong khâu kiểm tra và giám sát.
Tôi nghĩ đã đến lúc việc kiểm tra thiết bị an toàn trên xe khách cần được coi trọng như kiểm tra phanh hay lốp xe. Thiếu búa phá kính, cửa thoát hiểm không hoạt động thì không được xuất bến. Không thể để những thiết bị quyết định sự sống còn của hàng chục con người chỉ được kiểm tra khi tai nạn đã xảy ra.
Về phía hành khách, nên thay đổi một thói quen, hãy dành vài chục giây nhìn xem búa thoát hiểm ở đâu, cửa thoát hiểm nằm chỗ nào. Hy vọng sẽ không bao giờ phải dùng đến chúng.
Tai nạn có thể không báo trước. Nhưng việc chuẩn bị một con đường sống cho hành khách thì hoàn toàn có thể làm trước và điều đó không nên phụ thuộc vào sự may mắn.
Tin Gốc: Vnexpress

Kết thúc trận đấu rạng với Thụy Sỹ tại tứ kết World Cup 2026, tôi lại muốn viết một điều gì đó về Messi và Argentina (mà trước đó tự thấy không cần thiết). Cuối cùng thì cũng chỉ vẫn cầu thủ với cái chân trái ngày nào, như những năm tháng xưa cũ, đặt tôi ngồi lên ghế và gõ những dòng chữ này.
Mong các độc giả tại chuyên trang Ý kiến thông cảm một chút, vì đã xen vào những tranh luận rất sôi nổi về việc làm, đất đai, thừa kế, nuôi dạy con cái, điểm thi hay giá cả bát phở không giảm trong khi xăng đã chạm mốc trước khi xung đột ở eo biển trung đông diễn ra... bởi một nội dung mà lẽ ra nên nằm ở chuyên mục thể thao, và lại là một nơi nói về Messi, một trong những vấn đề mà ở khắp các mặt báo từ tây đến ta, khắp các diễn đàn mạng xã hội luôn nằm ở vị trí nổi bật, dày đặc.
Dài dòng đôi chút như vậy, ở đây tôi chỉ muốn chia sẻ với những người đã "lỡ" mến mộ Messi, và không đề cập tới bất kỳ ai khác. Rất rõ ràng, Messi của ngày hôm nay, vẫn là một sự khác biệt giữa một mùa World Cup mà ở đó những ngôi sao sáng đang đốt cháy mãnh liệt trong cuộc cạnh tranh đến đích cuối - Cúp vàng thế giới.
Ở đó chúng ta thấy một Mpappe như một kẻ hủy diệt, với cỗ máy Pháp bách chiến bách thắng, một Tây Ban Nha với cậu nhóc Yamal biến hóa và là một phiên bản 2.0 của chính họ những năm 2010, một đội tuyển Anh với Hà Duy Kiên (là tên gọi tiếng Việt vui của Harry Kane mà trang chủ của Fifa vinh danh cách đây vài ngày), một Haaland mang đầy nét quyến rũ của sức trẻ và sự hào sảng với niềm vui chiến thắng - dù đã dừng bước nhưng vẫn để lại những dấu ấn sâu đậm với cả thế giới.
Một kỳ World cup rực rỡ và nhiệt huyết đến như vậy, mà chúng ta vẫn thấy một "ông già" 39 tuổi với phong cách đi bộ đúng theo nghĩa đen chen vào danh sách kể trên.
Chỉ việc xuất hiện trong danh sách ấy thôi, cũng đã đủ khác biệt rồi, chưa nói đến những yếu tố khác. Tôi và những người yêu quý chàng trai này, cũng chỉ cần đến vậy thôi, ít nhất là khi mà ngày hội bóng đá chưa bắt đầu, và những thông tin về chấn thương khiến M10 bỏ lỡ các trận đấu giao hữu trên các mặt báo, thì việc tưởng tượng cậu ấy vào sân trọn vẹn 120 phút một trận tại vòng loại trực tiếp là một điều xa vời.
Sẽ hợp lý hơn nếu đó là những phút thi đấu đầu hoặc cuối mỗi trận. Chúng ta đã từng nghĩ như thế. Nhưng những gì diễn ra thì không như thế, hoàn toàn trái ngược, trừ trận thứ 3 tại vòng bảng, khi mà cuộc đối đầu với đội bóng Trung Á chỉ như một thủ tục, Messi đã ra sân tất cả những phút tại 3 trận đấu loại trực tiếp tiếp theo và cùng với đội bóng xứ Tango góp mặt vào bán kết World cup 2026, lần thứ 2 liên tiếp.
Quay ngược thời gian, cách đây tròn 10 năm, khi mà Messi đang ở đỉnh cao phong độ với 5 quả bóng Vàng. Có lẽ cũng là tháng 7 như này, Messi đá hỏng cú sút đầu tiên trong loạt luân lưu với Chile - cũng chính là đối thủ đã chiến thắng Messi và các đồng đội một năm về trước, cũng tại Copa 2015.
Chuỗi thất bại tại 3 trận chung kết liên tiếp, mà đỉnh điểm là tại Bzazil năm 2014, đã khiến mọi thứ đẩy lên vượt ngưỡng giới hạn chịu đựng không chỉ riêng Messi, mà là cả dân tộc Argentina, đối với họ, người được coi là truyền nhân của Maradona lừng lẫy ngày nào đơn giản chỉ là nỗi thất bại, là con số 0 tròn trĩnh. Một Messi ngồi thẫn thờ trên sân bóng, trống không và vô hồn. Thật khó nói hết những cảm xúc khi ấy, tôi rất nhớ cảm giác đó. Khi cậu ấy tuyên bố giã từ đội tuyển quốc gia, đó là đỉnh điểm của sự thất vọng.
Không biết có ai nghĩ giống như tôi không, lúc ấy tôi đã nghĩ chắc chắn Messi không phải là cầu thủ mình yêu thích nữa, bởi cậu ấy đã gục ngã, từ bỏ đội tuyển quốc gia ở độ tuổi sung sức nhất, chắc chắn là một thất bại.
Tôi đã không xem hay đọc thêm tin tức gì về Messi sau đó chừng 2-3 tháng. Cũng trong khoảng thời gian này, có một bức thư do Enzo Fernández viết để mong rằng người đội trưởng của tuyển quốc gia sẽ trở lại, sẽ tiếp tục thi đấu dưới màu áo sọc xanh trắng.
Không ai để ý đến bức thư ấy, cho đến khi cậu bé ngày nào ghi bàn thắng thứ 2 vào lưới Mexico, trong một trận đấu là bước ngoặt trong hành trình vô địch tại Qatar. Và 10 năm sau khi viết bức thư ấy, cũng chính cậu bé ngày nào lại ghi thêm một bàn thắng quan trọng để Argentina vượt qua Cape Verde nhỏ bé trong một trận cầu kịch tính.
Messi đã không bỏ cuộc. Cậu ấy tiếp tục ván cờ bóng đá của mình. Nhưng cuộc sống thì không phải là chuyện cổ tích, bạn nhận được kỳ vọng lớn lao hơn khi vấp ngã và đứng dậy, nhưng không có nghĩa là sẽ có kết quả như mong muốn. Nỗi thất vọng bủa vây Messi như không có hồi kết, nếu tại Nga 2018 là một tập thể yếu ớt, thì 2019 tiếp tục là những trận cầu cay đắng với Messi và những người yêu mến anh ở cấp độ câu lạc bộ và tuyển quốc gia, dù rằng chúng ta liên tục được bồi đắp niềm tin về chàng trai này bằng những màn trình diễn xuất sắc.
Khi mà mọi thứ rất ổn, thì ngay lập tức sau đó sẽ là bất ổn, chiếc thẻ đỏ tại Copa 2019 tiếp tục khiến người dân Argentina thêm một khẳng định nữa, rằng Messi thật sự không thể mang lại chiến thắng cho dân tộc.
Ai mà lại ngờ khi niềm tin trở nên xa xỉ, ở một giải đấu vắng vẻ vì Covid-19, số phận đã đẩy người đàn ông năm đó đã ngoài 30 tuổi sang một bước ngoặt mới, hơn rất nhiều tưởng tượng của tất cả. Họ đã vô địch Copa 2021, giải đấu mà rất nhiều người đã nói rằng được tạo nên để Messi có thể vô địch, một "ao làng" đúng nghĩa.
Thế nhưng từ cái ao đó, chúng ta - những người ủng hộ Messi đã sung sướng hết cỡ cho đến tận bây giờ. Chức vô địch chính thức đầu tiên cùng tuyển quốc gia đã đến với Messi, trong một trận chung kết mà anh chỉ có thể đi bộ vì mắt cá chân bị sưng to khi va chạm với các cầu thủ Colombia trong trận bán kết trước đó.
5 năm qua chúng ta đã được hạnh phúc biết bao đúng không các bạn. Ván cờ của Messi với bóng đá, với chính bản thân mình tưởng như sẽ kết thúc chóng vánh, thì giờ đây được kéo dài với rất nhiều biến số bất ngờ.
Vô địch cúp liên lục địa à, ừ thì Ý đã lên ngôi tại Euro trước đó, cũng chưa có gì thuyết phục vì đội hình đã quá già, một trận đấu thủ tục cho xong, đến Qatar 2022, mỗi trận được một trái pen thì đội nào cũng vô địch được, Copa 2024 không tính vì vẫn là "ao làng"; giờ đây thì lại là một giải đấu mà trận nào cũng đầy rẫy những sự ưu ái... Đúng vậy! (tôi vừa gõ đến đoạn này thì lại vừa tủm tỉm cười), Messi mà, Argentina mà, sao lại không có những tranh cãi được.
Chẳng phải họ đã tạo ra sự tranh cãi cách đây cả 40 năm sao, và cái sự tranh cãi rõ là sai vì dùng tay chơi bóng của Maradona tự nhiên lại thấy nó nhẹ nhàng biết bao (không tính những người Anh nhé).
Argentina mà, đội bóng này có biết bao nhiêu người lỡ dành tình yêu cho họ, ở đó cũng là nơi để đối thủ trút giận sau mỗi trận đấu, có yêu có ghét, một trạng thái giằng co chưa bao giờ chấm dứt.
Nhưng không thể khiến chúng ta rời mắt đúng không, làm sao có thể rời mắt khi Maradona đi bóng, và giờ đây là Messi. Chắc một điều là rất nhiều bạn như tôi, sau một trận đấu không tốt của Messi, là chúng ta lại tìm đến một niềm tin rằng: "Trận sau chắc chắn sẽ ổn hơn, cậu ấy sẽ lại ghi bàn, sẽ lại kiến tạo, chiến thắng sẽ lại tìm đến".
Niềm tin ấy không phải mơ hồ, nó được tạo nên bởi hàng trăm ngàn trận đấu của hai thập kỷ đã qua, lớn đến mức như một tất yếu - vượt lên trên định nghĩa của sự kỳ vọng. Cũng vì như thế, nên đôi khi Messi ghi một bàn thắng đẹp, một đường kiến tạo xuất sắc, tự nhiên tôi cảm thấy nó đơn giản quá, bình thường quá. Có lẽ những gì khó khăn nhất nhưng được thực hiện đơn giản nhất, chính là tinh hoa nhất, không phải chỉ ở bóng đá, ngành nghề nào cũng như thế cả.
Messi đã không dừng ván cờ của mình sau đỉnh cao Qatar 2022, mà tiếp tục lựa chọn MLS như những ngày tháng cuối sự nghiệp. Chúng ta đã tưởng tượng Messi sẽ luôn ra sân với tâm trạng thoải mái nhất, vẫy chào khán giả, đá dăm ba đường bóng, có thể cũng sẽ ghi bàn hay kiến tạo, nhưng không nhiều, vừa đá vừa chơi, mệt thì nghỉ.
Nhưng cũng không phải như vậy, nhìn cái cách Messi đá bóng, tôi không thấy khác nhiều khi ở PSG, có chăng thời gian và tuổi tác khiến cậu ấy ít chạy hơn mà thôi, còn khao khát chiến thắng thì không thay đổi, cậu ấy vẫn ra sân và vui mừng hết cỡ khi ghi bàn thắng muộn giúp đội bóng của mình chiến thắng, vẫn cau có mỗi khi thất bại và thậm chí còn đôi co tranh cãi với đối thủ, với trọng tài... cậu ấy vẫn đá với tâm thế như cái ngày ở Barca, như cách đây 20 năm. Cậu ấy lại tiếp tục tìm đến bóng đá và khát khao chiến thắng - thêm những lần nữa cho đến khi không thể.
Nếu nói Messi đã cởi bỏ hoàn toàn áp lực thành tích với tuyển quốc gia, đúng như chưa đủ, không hẳn là như thế, Messi tự tạo ra áp lực, hãy nhìn cách cậu ấy đối mặt với thủ môn của Ai Cập mới đây, bỗng dưng tôi cảm thấy Messi thiếu tự tin, cũng hồi hộp và lo lắng. Gánh nặng thua trận đè nặng lên vai như ngày nào bỗng ùa về khi cú đá bị thủ môn cản phá, phút 78 Ai Cập dẫn trước 2-0.
Một kịch bản tồi tệ dành cho người đội trưởng già đã được những cây bút gạo cội chỉ chờ trọng tài thổi còi để nhấn nút đăng, thế giới sẽ ngả nghiêng một lần nữa. Nhưng 13 phút điên rồ sau đó đã làm đảo lộn mọi thứ. Tôi thấy khóe mắt mình bỗng cay khi nghe bình luận viên Bá Phú nói sau trận đấu, đại loại rằng nếu bạn có một ngày không tốt, bạn được rất nhiều người kỳ vọng và làm hỏng mọi thứ, hãy nhìn Messi, đừng bỏ cuộc, hãy tiếp tục tiến lên.
Tất nhiên không phải lúc nào tinh thần cũng kéo được mọi thứ trở lại (chính Messi cũng đã ở trong trạng thái bất lực ở nhiều trận đấu), nhưng riêng trong trận với Ai Cập, định mệnh dường như gắn chặt với cầu thủ này, kết quả là chúng ta lại được vỡ òa trong sung sướng. Những giây phút cuối ấy, cảm giác thật mượt mà như những phím đàn piano dưới ngón tay của JJ Lin (Lâm Tuấn Kiệt - là nhạc sĩ, ca sĩ người Singapore, năm nay đã ngoài 40 tuổi nhưng vẫn đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp đáng kinh ngạc như Messi vậy).
Thậm chí, với tôi Messi tại World cup 2026, phần nào đó còn mãn nhãn hơn Qatar 2022. Giáo sư A. Wenger đã nói đó là sự bền bỉ. Đúng vậy, chưa một lần tôi thấy cậu ấy muốn dừng lại bất kể đã đạt được tất cả các danh hiệu lớn nhỏ mà đời cầu thủ mơ ước.
Có những trận đấu của Messi mà rất nhiều người chờ xem liệu anh có tái hiện hình ảnh của Maradona ngày nào như tại Mexico 1986 không, với tôi thì không, vì Messi là Messi, sao lại cứ phải là Maradona? thời điểm này, những so sánh không cần thiết nữa.
Messi vẫn muốn tiếp tục ván cờ với chính mình, hết lần này qua lần khác, để làm một điều đơn giản thôi: "Ra sân, chơi bóng và nỗ lực giành chiến thắng". Cũng giống như Argentina, Messi là hiện thân của yêu - ghét, giữa thiên tài - khổ luyện, và sẽ còn là những câu chuyện kéo dài đến trăm năm nữa.
Nhưng đơn giản hơn, thì Messi cũng là một con người bình thường, đang cố gắng làm tốt công việc của mình, cũng giống như tôi và các bạn, lao động và kiếm sống, nỗ lực để ngày mai tốt hơn ngày hôm nay.
Các bạn, chúng ta đã lỡ yêu quý chàng trai nhỏ bé này bao năm qua, hãy cùng nhau bên cạnh theo dõi những bước chạy cuối cùng của Messi với trái bóng.
Cậu ấy đã viết một câu chuyện cuộc đời với trái bóng thực sự phi thường. Tôi nhớ đến hai câu kết của bài hát rất hay của nhạc sĩ Tạ Quang Thắng: "Hôm nay dẫu có gian nan thì ngày mai là ngày tươi sáng hơn. Tôi sẽ viết nên câu chuyện của cuộc đời riêng tôi".
Tin Gốc: Vnexpress

