Nếu bạn nhìn vào trang Facebook cá nhân của tôi cách đây 2 năm, bạn sẽ thấy một bức tranh hoàn mỹ. Một người phụ nữ thành đạt ở tuổi 40, một người chồng có địa vị và đặc biệt là một cậu con trai 12 tuổi được ngợi ca là thần đồng. Nhưng đằng sau những tấm huy chương vàng và những lời tung hô ấy, tôi suýt nữa đã tự tay đẩy con mình xuống vực thẳm.
Khi ngồi viết những dòng này, tôi đã vứt bỏ danh xưng bà mẹ hoàn hảo. Tôi chỉ là một người mẹ mang đầy tội lỗi, đang cố gắng để vá víu lại tâm hồn bầm dập của con trai mình, và hy vọng câu chuyện này sẽ là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những bậc phụ huynh đang đi vào vết xe đổ của tôi.
Tôi vốn là một người hiếu thắng. Sinh ra trong một gia đình nghèo, tôi dùng sự học để vươn lên vị trí giám đốc marketing của một tập đoàn lớn. Tôi mang tư duy kẻ mạnh mới sống sót áp đặt vào cuộc hôn nhân và đặc biệt là vào việc nuôi dạy đứa con trai duy nhất là bé Bin.
Từ lúc Bin 4 tuổi, tuổi thơ của con đã bị tôi lập trình bằng một thời gian biểu kín đặc. Ngoài giờ học ở trường quốc tế, con phải học tiếng Anh, toán tư duy, piano, bơi lội và cờ vua. Tôi luôn tin rằng, sự nghiêm khắc của mình là tấm khiên bảo vệ con khỏi một tương lai tụt hậu.
“Mẹ làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho con”, đó là câu cửa miệng của tôi mỗi khi Bin khóc lóc xin được nghỉ một buổi học đàn vì quá mệt.
Thành quả đến rất nhanh. Năm 8 tuổi, Bin đạt giải Nhất cờ vua cấp thành phố. Năm 10 tuổi, con lấy chứng chỉ tiếng Anh với điểm số gần tuyệt đối và luôn đứng đầu bảng xếp hạng học tập của trường. Tôi hãnh diện khoe con khắp các hội nhóm, nhận về hàng nghìn lượt thích và sự ngưỡng mộ từ bạn bè. Mỗi lời khen ngợi của người đời như một liều doping, khiến tôi càng tăng tốc độ ép con chạy trên đường đua thành tích.
Tôi mù quáng đến mức không nhận ra ánh mắt con ngày càng vô hồn. Tôi phớt lờ việc con không còn thích ăn món sườn xào chua ngọt, không còn đòi mẹ ôm mỗi tối. Tôi cho rằng sự lầm lì, ít nói của con là biểu hiện của sự trưởng thành sớm.
Bước ngoặt ập đến vào một đêm mùa đông cách đây 2 năm. Hôm đó, Bin có một bài kiểm tra toán quan trọng nhưng con làm bài không tốt, chỉ được điểm 7. Với tiêu chuẩn của tôi, đó là một sự sỉ nhục. Tôi đã mắng con xối xả suốt bữa tối, ném bài kiểm tra vào thùng rác và bắt con thức đến 1h sáng để giải lại 50 bài toán nâng cao.
Sáng hôm sau, khi dọn giường cho con, tôi vô tình làm rơi chiếc gối. Một cuốn sổ tay nhỏ bìa màu xanh rơi ra. Đó là cuốn sổ tôi mua cho con để ghi chép công thức, nhưng những dòng chữ nguệch ngoạc bên trong lại khiến tôi như bị ai bóp nghẹt tim:
“Nếu con biến mất, mẹ có vui hơn không? Mẹ chỉ yêu những tấm huy chương, mẹ không yêu con. Con mệt lắm rồi. Gửi bố mẹ, nếu con chết đi, xin đừng bắt con mang theo sách vở. Con muốn mang theo bộ xếp hình Lego, đó là thứ duy nhất con thích mà chưa từng được chơi. Mẹ đừng khóc nhé, vì mẹ sẽ có thời gian để đi làm và không phải tức giận vì con nữa…”.
Đó là một bản di chúc. Bản di chúc của một đứa trẻ 12 tuổi.
Đầu óc tôi quay cuồng, tai ù đi, chân tay lạnh toát. Tôi gục xuống sàn nhà, ôm cuốn sổ vào lòng và gào khóc như một kẻ điên. Hình ảnh con trai bé bỏng hằng đêm ngồi cắn bút, thức đến đỏ ngầu 2 mắt, lầm lụi thu dọn sách vở sau những tràng mắng mỏ của mẹ hiện lên rõ mồn một. Tôi đã làm gì con mình thế này? Tôi đã nhân danh tình yêu thương để xây một nhà tù và tự tay đẩy con mình có suy nghĩ như vậy.
Sáng hôm đó, tôi xin nghỉ việc một thời gian. Lần đầu tiên sau 8 năm, tôi bước vào phòng hiệu trưởng không phải để hỏi về thành tích học sinh giỏi, mà để xin cho Bin bảo lưu kết quả học tập một học kỳ.
Tôi hủy toàn bộ các lớp học thêm. Tôi gói ghém toàn bộ cúp, huy chương, bằng khen cất vào một thùng carton và giấu kín trên gác xép. Khi Bin đi học về, thấy thời gian biểu dán trên tủ lạnh bị xé bỏ, con lùi lại, ánh mắt đầy phòng thủ và sợ hãi nhìn tôi. Con tưởng mình sắp bị phạt nặng vì điểm 7.
Tôi bước tới, quỳ gối ngang tầm mắt con, ôm chặt lấy thân hình gầy gò đang run lên bần bật.
“Mẹ xin lỗi… Từ nay, chúng ta không học thêm gì nữa. Chúng ta sẽ đi chơi, mẹ sẽ mua thêm Lego cho con. Mẹ sai rồi Bin ơi…”.
Con không khóc, sự chai lỳ cảm xúc của con càng khiến tim tôi rỉ máu. Phải mất đến nửa năm trị liệu tâm lý, cùng những chuỗi ngày hai mẹ con cùng nhau đi dạo công viên, cùng nhau trồng cây, cùng nhau làm những việc trước giờ tôi coi là vô bổ, lớp băng trong lòng con mới dần tan chảy.
Lần đầu tiên nhìn thấy Bin bật cười khanh khách khi lắp thành công một mô hình robot bằng Lego, tôi đã trốn vào nhà vệ sinh khóc nghẹn. Nụ cười ấy, tôi đã đánh cắp của con suốt gần một thập kỷ.
Hiện tại, Bin đã 14 tuổi. Con đã quay lại trường học nhưng không còn nằm trong top đầu của lớp. Con học toán khá chật vật, thỉnh thoảng vẫn bị điểm kém môn Văn. Bù lại, con tham gia câu lạc bộ bóng rổ của trường, da dẻ đen nhẻm nhưng cơ thể khỏe mạnh và ánh mắt luôn rạng rỡ.
Nhiều đồng nghiệp, bạn bè cũ nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, thầm tiếc nuối cho một thần đồng ngày nào giờ bỗng chốc trở thành một đứa trẻ bình thường, lọt thỏm giữa đám đông. Họ thắc mắc tại sao tôi lại buông xuôi, tại sao tôi không đầu tư cho con như trước.
Tôi chỉ mỉm cười. Họ không biết rằng, để có được sự bình thường ấy, tôi đã phải trả giá bằng bao nhiêu nước mắt và sự hoảng loạn.
Trở thành một đứa trẻ xuất chúng hay một vĩ nhân là điều tuyệt vời. Nhưng nếu điều đó phải đánh đổi bằng nụ cười, bằng sức khỏe tinh thần và bằng cả khát vọng sống của một đứa trẻ, thì đó là điều không nên.
Đừng để đến khi nhìn thấy những dòng chữ tuyệt vọng dưới gối của con, mới nhận ra rằng: Tài sản lớn nhất của cha mẹ không phải là những tờ giấy khen dán đầy tường, mà là một đứa trẻ lớn lên với một tâm hồn lành lặn và hạnh phúc.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 6-4, từ Thanh Hóa đến TP Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 39 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 40-45%.
Miền Nam nắng nóng diện rộng. Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 45-50%.
Cao nguyên Trung Bộ nắng nóng vài nơi với nhiệt độ cao nhất có nơi trên 35 độ C.
Ngoài ra tại khu vực Tây Bắc Bộ và đồng bằng Bắc Bộ xuất hiện nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt và đang mở rộng ra nhiều nơi.
Nắng nóng ở các khu vực trên khả năng kéo dài trong nhiều ngày tới.
Do ảnh hưởng của nắng nóng và nắng nóng gay gắt kết hợp với độ ẩm trong không khí giảm thấp nên nguy cơ xảy ra cháy nổ ở khu vực dân cư do nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Ngoài ra, nắng nóng còn có thể gây mất nước đối với cơ thể người khi tiếp xúc lâu với nền nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo trong các bản tin nắng nóng và nhiệt độ cảm nhận thực tế ngoài trời có thể chênh lệch từ 2-4 độ C, thậm chí có thể cao hơn phụ thuộc vào các điều kiện mặt đệm như bê tông, đường nhựa.
TP Hà Nội có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 21-25 độ C, cao nhất 33-38 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 35-36 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng nóng, phía bắc có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.
Có những bí mật, nếu không nói ra thì rất nặng lòng nhưng nếu nói ra lại sợ làm tổn thương quá nhiều người.
Tôi đã giữ câu chuyện này trong lòng rất lâu và đến bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu trở nên vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi mới dám viết ra như một cách để tự giải thoát cho chính mình.
Chị sếp hơn tôi 2 tuổi. Chị và tôi thân nhau tới mức nhiều người trong công ty vẫn nghĩ chúng tôi là chị em họ. Từ công việc cho đến chuyện gia đình, chuyện riêng tư, chị đều kể cho tôi nghe không hề giấu diếm. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn coi chị như một người thân thật sự, không chỉ là cấp trên.
Chị đẹp, giỏi, bản lĩnh - một người phụ nữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nể phục. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại không hoàn hảo như vẻ ngoài. Chồng chị cũng là người thành đạt nhưng luôn mặc cảm vì không kiếm tiền giỏi bằng vợ. Và có lẽ vì thế, anh rất hay ghen.
Chị thường xuyên phải đi tiếp khách, gặp gỡ đối tác, đa phần là nam giới. Những cuộc gọi kiểm tra, những ánh mắt nghi ngờ, những lần cãi vã… tất cả dần trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của chị. Tôi từng nghĩ, nếu là mình, chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm.
Nhưng rồi một ngày, chị tiết lộ với tôi bí mật khiến tôi sững sờ, không dám tin đó là thật. Chị có người khác. Không phải ai xa lạ, mà chính là mối tình đầu, người chị từng yêu sâu đậm suốt cả một thời tuổi trẻ. Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cách chị kể về chuyện ngoại tình ấy rất thản nhiên, như thể đó chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống của mình.
Từ đó, tôi trở thành “người đi kèm” trong những chuyến “công tác đặc biệt” của chị. Chị nói với chồng là đi cùng tôi để xử lý các dự án nhưng thực chất là để tiện gặp người tình. Và tất nhiên, mọi chi phí cho những chuyến đi ấy đều do người đàn ông bí mật của chị chi trả.
Bồ của chị đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức đôi khi tôi không rõ đó đơn thuần là sự tử tế hay cũng là một cách để giữ tôi ở lại trong bí mật của họ. Khi tôi mua xe ô tô, anh chị đã hỗ trợ tôi 200 triệu đồng, đấy là một khoản tiền rất lớn với tôi ở thời điểm đó, khi tôi đang một mình nuôi hai con nhỏ. Tôi thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ và chăm lo của anh chị dành cho 3 mẹ con tôi.
Nhưng càng biết ơn, tôi lại càng thấy mình đang bị ràng buộc trong một điều gì đó rất khó gọi tên. Tôi từng tự nhủ, bí mật này, tôi sẽ mang theo đến hết đời. Không phán xét, không can thiệp, chỉ đứng ngoài và im lặng.
Cho đến một ngày…
Chị gọi tôi ra quán cà phê. Giọng chị hôm đó khác hẳn, không còn nhẹ nhàng, thoải mái như bao lần, mà có chút gì đó nghiêm túc, thậm chí khá căng thẳng. Chị nói rằng, chị và anh Huy (tên người tình) yêu nhau thật lòng, rằng họ không chỉ muốn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ lén lút mà muốn có với nhau một đứa con chung.
Tôi đã rất bất ngờ. Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn là đề nghị ngay sau đó của chị: “Chị muốn em giúp chị… mang thai hộ anh chị một đứa con”.
Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi đã hỏi lại chị, hy vọng rằng mình nghe nhầm. Nhưng không, chị nhìn thẳng vào tôi và nói rất rõ ràng: “Chị không tin tưởng ai khác ngoài em”.
Chị nói, nếu tôi đồng ý, chị sẽ hỗ trợ tôi một số tiền. Đó là con số đủ lớn để thay đổi cuộc sống của ba mẹ con tôi.
Tôi im lặng rất lâu, không phải vì tôi cân nhắc số tiền đó, mà vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào trước một đề nghị… vượt quá giới hạn như vậy.
Tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã quá vất vả để nuôi hai đứa con khôn lớn. Tôi hiểu cảm giác mang thai, sinh con và gắn bó với một sinh linh là như thế nào. Làm sao tôi có thể mang trong mình một đứa trẻ rồi trao nó cho người khác, trong một mối quan hệ vốn đã sai trái?
Chưa kể, đó là con của chị - một người đã có gia đình riêng và người đàn ông kia cũng đã có vợ và một đứa con thơ.
Tôi không muốn mình trở thành một người góp phần phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình. Càng không muốn một ngày nào đó, khi nhìn vào các con, tôi lại phải tự hỏi: Liệu mình có đang sống đúng với những điều vẫn dạy chúng hay không?
Tôi đã từ chối, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chị không trách tôi, mà chỉ im lặng, rồi thở dài. Nhưng từ hôm đó, tôi cảm nhận được giữa chị em tôi đã có một khoảng cách vô hình. Mọi thứ không còn tự nhiên như trước nữa.
Sau hôm đó, tôi vẫn đi “công tác” cùng chị và mối tình đầu của chị. Những chuyến đi diễn ra đều đặn, khoảng mỗi tháng một lần.
Nhưng gần đây, tôi bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày nào đó, chuyện này bị phát hiện. Sợ phải đối mặt với chồng chị, một người đàn ông luôn quý mến và tôn trọng tôi. Tôi không biết lúc đó, tôi sẽ phải giải thích với anh như thế nào về sự hiện diện của mình trong tất cả những chuyện này.
Tôi cũng sợ cả chính bản thân mình. Sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ dần đánh mất ranh giới đạo đức của bản thân. Rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở nên chai lì với những điều sai trái.
Tôi thực lòng biết ơn chị. Biết ơn vì những gì chị đã giúp đỡ tôi. Nhưng có lẽ, lòng biết ơn không thể là lý do để tôi đánh đổi nguyên tắc sống của mình.
Giờ đây, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là lời đề nghị mang thai hộ nữa, mà là việc tôi nên tiếp tục hay dừng lại. Tiếp tục, nghĩa là tôi vẫn ở trong vòng xoáy này, vẫn là người giữ bí mật cho một mối quan hệ sai trái.
Dừng lại. Có thể tôi sẽ mất đi một công việc tốt, mất đi một người chị mà tôi từng rất trân quý. Nhưng có lẽ, có những lúc trong cuộc đời, chúng ta buộc phải lựa chọn.
Giữa ơn nghĩa và đúng sai. Giữa sự an toàn trước mắt và sự bình yên lâu dài trong tâm hồn… tôi vẫn đang loay hoay giữa lựa chọn đó.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi 32 tuổi, làm giáo viên ở một trường huyện. Nghề giáo ở quê cũng chỉ đủ ăn. Tôi từng nghĩ mình học hành đàng hoàng, có nghề ổn định thì lấy vợ không khó. Nhưng tôi nhầm.
Bây giờ con gái nhìn đàn ông trước hết bằng phương tiện anh ta đi. Một cô giáo cùng trường từng nói nửa đùa nửa thật: “Đàn ông ngoài 30 mà chưa có ô tô thì khó lấy vợ lắm thầy ạ”. Tôi cười, nhưng lòng nhói như bị kim châm.
Tôi từng quen một cô làm kế toán trên thị trấn. Cô ấy cũng hiền. Những buổi đầu ngồi sau xe tôi, cô còn vui vẻ ôm nhẹ eo. Nhưng rồi một hôm trời mưa, nước tạt ướt cả chiếc váy đẹp. Tôi ngại ngùng, cô ấy thì im lặng.
Một tháng sau, cô chủ động chia tay. Lý do cô ấy đưa ra là thấy không hợp. Nhưng chỉ không lâu sau, tôi tận mắt thấy cô ấy cùng với một người đàn ông đứng tuổi bước xuống từ một chiếc ô tô vào tiệm cà phê. Tôi hiểu. Cái thời này, tình yêu cũng cần mui che nắng mưa.
Bố tôi có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng. Đó là số tiền ông bán một mảnh đất rộng khi giá đất ở thời điểm cao nhất. Người làng luôn nói ở quê mà có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng là đại gia rồi. Chỉ có điều, con trai ông vẫn đi chiếc xe máy cũ bạc màu như một anh sinh viên mới ra trường.
Tôi nói bố cho tôi vay tiền mua ô tô. Chỉ cần xe cũ cũng được. Với đồng lương giáo viên của tôi, trả góp 10 năm cũng xong. Nhưng bố lắc đầu. Ông nói: “Không cần”. Tôi hỏi vì sao? Ông bảo: “Đàn bà yêu vì cái xe thì cưới về cũng khổ”.
Tôi nổi nóng. Tôi bảo thời của bố khác, thời nay khác. Ngày xưa bố đi bộ vẫn cưới được mẹ. Còn bây giờ không có ô tô thì người ta coi như thất bại. Bố im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Nếu con phải mượn cái xe để người ta yêu mình, thì tình yêu ấy có đáng không?”.
Câu nói ấy khiến tôi bực hơn. Người già bao giờ cũng thích nói đạo lí. Họ sống trong thời nghèo khó nên nghĩ chỉ cần tử tế là đủ. Nhưng họ đâu hiểu bây giờ người ta yêu nhau bằng cả áp lực vật chất. Ra mắt nhà gái mà đi xe máy, nhiều khi còn chưa kịp nói chuyện đã bị đánh giá rồi.
Từ hôm ấy, tôi ít nói chuyện với bố. Tôi đi dạy về là vào phòng. Bố vẫn sống như mọi ngày: Sáng tưới cây, chiều đánh cờ, tối xem thời sự. Cái dáng bình thản của ông khiến tôi càng khó chịu. Tôi nghĩ ông keo kiệt, có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng mà để con trai 30 tuổi vẫn lủi thủi một mình.
Ở làng tôi bây giờ, đám cưới giống một cuộc trình diễn. Người ta khoe xe cưới, khoe vàng, khoe nhà cửa. Có đứa học còn không hết cấp ba mà nhờ bố mẹ cho chiếc ô tô đã cưới được cô vợ xinh đẹp. Còn tôi, mang danh thầy giáo trường huyện, tối về ăn cơm với bố già rồi ngủ một mình.
Một hôm, tôi đi xem mắt theo lời mai mối của dì họ. Nhà cô gái khá giả. Lúc tôi dựng xe trước cổng, tôi thấy ánh mắt mẹ cô ấy lướt qua chiếc xe máy của tôi nhanh như người ta nhìn một món hàng giảm giá. Bữa cơm hôm ấy nhạt hơn nước ốc. Tôi biết mình bị loại từ lúc bước xuống xe rồi.
Tối về, tôi cáu với bố. Tôi nói: “Con không hiểu bố giữ tiền làm gì? Sau này chết cũng mang theo được đâu”. Bố đang ăn cơm thì dừng đũa. Ông nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt buồn đến mức tôi bỗng thấy mình giống đứa trẻ hỗn láo.
Ông chậm rãi kể ngày xưa quen mẹ tôi. Khi ấy ông chỉ là anh công nhân sửa máy. Tài sản lớn nhất là chiếc xe đạp cọc cạch. Muốn gặp người yêu phải đạp gần 20 cây số. Có hôm trời mưa, ngã xuống ruộng vẫn cười. Mẹ tôi chưa bao giờ hỏi ông có bao nhiêu tiền?
Rồi ông nhìn tôi: “Bố không tiếc tiền với con. Nhưng bố sợ con quen dùng tiền để đổi lấy tình cảm. Đời đàn ông một khi đã nghĩ phải khoác lên mình thứ gì đó mới được yêu, thì sẽ sống mệt lắm”.
Nhưng tôi vẫn phân vân. Bởi ngoài kia, biết bao cuộc hôn nhân bắt đầu bằng điều kiện vật chất. Người ta có thể nói yêu sự tử tế, nhưng khi chọn chồng, họ vẫn thích người đàn ông thành đạt hơn, có điều kiện kinh tế hơn. Nếu có thể dùng tiền mà mua được hạnh phúc thì có gì là không tốt?
V.Q
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.