Tôi 24 tuổi, kết hôn được hơn ba năm và có một bé trai gần ba tuổi. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi khá yên ấm vì sống cùng bố mẹ chồng, không phải lo tiền thuê nhà hay chi phí sinh hoạt quá nhiều. Thế nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu cuộc hôn nhân ấy khiến tôi ngột ngạt đến mức nào.
Chồng tôi không có công việc ổn định. Anh phụ giúp gia đình kinh doanh cửa hàng vật liệu xây dựng của bố mẹ từ sáng đến tối nhưng không có lương, mọi khoản chi tiêu đều do bố mẹ chồng quyết định. Tôi cũng làm việc tại cửa hàng, cuối tháng chỉ được bố mẹ cho một khoản tiền đủ để chi tiêu lặt vặt. Mỗi lần con ốm, cần mua sữa, đóng tiền học hay sắm quần áo, tôi đều phải mở lời với mẹ chồng. Bà chưa bao giờ từ chối nhưng luôn hỏi rất kỹ mua gì, hết bao nhiêu, còn bao nhiêu tiền. Cảm giác người con dâu luôn phải xin tiền nhà chồng, tủi thân lắm các bạn ạ.
Tôi từng khuyên chồng ra ngoài tìm việc hoặc mở một công việc nhỏ để vợ chồng có thu nhập riêng. Tôi không cần giàu sang, chỉ mong được tự quyết định đồng tiền mình làm ra. Chồng luôn gạt đi, nói ở nhà vừa gần bố mẹ vừa đỡ áp lực, thiếu gì ông bà sẽ lo. Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi càng cảm thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng xa hơn.
Chúng tôi không còn chia sẻ nhiều như trước, những cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh chuyện con cái hoặc công việc trong nhà. Đúng lúc cuộc sống rơi vào bế tắc, tôi quen một người đàn ông. Anh là khách hàng thường xuyên của cửa hàng, hơn tôi gần 10 tuổi. Anh làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng, quê ở miền Trung nhưng làm việc xa nhà nhiều năm. Ban đầu chúng tôi chỉ chào hỏi xã giao. Sau này, mỗi lần đến lấy hàng, anh thường hỏi thăm nhiều hơn, có khi mua cho tôi ly trà hoặc bánh ngọt vì thấy tôi bận chăm con.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rung động. Thế nhưng lâu dần, tôi lại mong anh ghé cửa hàng. Anh là người đầu tiên lắng nghe những áp lực tôi đang chịu mà không phán xét. Anh bảo tôi còn trẻ, không nên chấp nhận sống phụ thuộc cả đời. Những lời động viên ấy khiến tôi cảm thấy mình được quan tâm và trân trọng. Chúng tôi nhắn tin ngày càng nhiều, hỏi thăm công việc, sau đó kể cho nhau nghe về cuộc sống. Tôi biết anh đã có vợ và một cô con gái học tiểu học. Cả hai đều hiểu mối quan hệ này không nên tiếp tục nhưng chẳng ai chịu dừng lại. Có những tối nằm cạnh chồng, tôi lại cầm điện thoại chờ tin nhắn của anh. Tôi biết mình sai nhưng không cưỡng lại được cảm xúc. Sự lạnh nhạt trong hôn nhân khiến tôi càng tìm kiếm sự quan tâm từ người khác.
Sau gần một năm quen biết, chúng tôi đã vượt qua giới hạn. Khoảnh khắc đó, tôi vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Tôi biết mình phản bội chồng, phản bội chính những giá trị mà trước đây bản thân luôn gìn giữ. Đã nhiều lần tôi nói nên kết thúc mọi chuyện nhưng rồi chỉ cần anh xuất hiện, tôi lại không đủ mạnh mẽ để rời đi. Hai tháng trước, tôi phát hiện mình mang thai, bản thân gần như suy sụp. Tôi biết đứa bé không phải con của chồng. Anh là người đầu tiên tôi báo tin. Anh im lặng rất lâu rồi khuyên tôi nên bỏ thai để tránh làm tổn thương quá nhiều người. Tôi lại không đành lòng.
Tôi nói với chồng việc mình có thai, anh vui mừng vì có thêm con. Nhìn niềm hạnh phúc của chồng, tôi chẳng biết phải làm sao, chỉ biết quay mặt đi khóc. Mỗi ngày trôi qua, cảm giác tội lỗi trong tôi càng lớn hơn. Người đàn ông kia sau nhiều lần suy nghĩ cũng nói sẽ cố gắng giải quyết cuộc hôn nhân của mình. Anh bảo nếu mọi chuyện thuận lợi sẽ chịu trách nhiệm với mẹ con tôi. Tôi không còn dám tin vào lời hứa ấy. Tôi hiểu ly hôn không phải chuyện đơn giản, nhất là khi anh cũng có con nhỏ.
Giờ đây, tôi đứng giữa ngã ba đường. Nếu thú nhận tất cả, có lẽ tôi sẽ mất gia đình, khiến chồng đau khổ và bố mẹ hai bên thất vọng. Tiếp tục im lặng, tôi lại đang lừa dối chồng về tình cảm và cái thai tôi đang mang. Còn nếu đặt cược tương lai vào người đàn ông kia, tôi cũng không biết liệu anh có thực sự đến được với tôi hay không. Tôi hiểu mình là người gây ra mọi chuyện, không ai ép buộc tôi phản bội chồng. Dù cuộc hôn nhân có nhiều bất mãn, đó cũng không phải lý do để tôi bước qua giới hạn.
Tôi thương chồng con, cũng không nỡ rời xa người đàn ông mình yêu. Tôi biết mình đã đánh đổi quá nhiều, có thể là cả gia đình, danh dự và tương lai. Tôi không biết phải đối diện với sự thật này như thế nào, nên bắt đầu sửa chữa sai lầm của mình từ đâu. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 40 tuổi, có hai con trai, cháu lớn 11 tuổi, cháu nhỏ 9 tuổi. Con trai lớn giống tôi như hai giọt nước, còn con trai nhỏ không có nét gì giống tôi, chỉ có vài nét hao hao giống mẹ. Càng lớn, tôi càng thấy cháu chẳng giống ai bên nội. Nhiều người cũng nhận xét đứa lớn giống bố, đứa nhỏ giống mẹ nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có một nỗi băn khoăn.
Tôi định đưa cháu đi thử ADN nhưng lại nghĩ nếu cháu thật sự là con mình thì thật tội nghiệp khi bị tôi nghi ngờ như vậy. Còn nếu cháu không phải con ruột, tôi cũng không biết phải đối diện với sự thật ấy thế nào khi gia đình đang bình yên, êm ấm, con cái ngoan ngoãn. Còn không thử, tôi không tài nào yên lòng được, đã cố bỏ qua, quên đi mà sống nhưng vẫn cứ lấn cấn, lòng không yên. Đến nay tôi vẫn mãi phân vân, có nên làm rõ mọi chuyện không. Mong quý độc giả cho tôi lời khuyên.
Tôi và anh quen nhau qua VnExpress. Từ những cuộc trò chuyện đầu tiên, chúng tôi đã cảm thấy rất hợp nhau. Sau khoảng hai tháng nói chuyện, chúng tôi bắt đầu yêu. Đó là mối quan hệ yêu xa, tôi sống và làm việc ở Hà Nội, còn anh ở miền Trung. Vì khoảng cách địa lý nên hai đứa chỉ có thể gặp nhau khoảng 2-3 tháng một lần. Ít gặp, ít được ở cạnh nhau nhưng tôi từng nghĩ chỉ cần còn thương, mọi thứ rồi sẽ vượt qua được.
Anh đến với tôi không lâu sau khi vừa kết thúc mối tình đầu kéo dài bốn năm. Tôi từng biết điều đó, từng lo lắng về điều đó nhưng vẫn chọn yêu bằng tất cả sự chân thành mình có. Tôi đã cố gắng để trở thành một nơi bình yên cho anh và cũng dần xem anh là chỗ dựa tinh thần của chính mình.
Nhưng hôm nay, chúng tôi chia tay rồi. Điều khiến tôi thấy trống rỗng nhất không chỉ là việc mất đi một người mình yêu, mà là cảm giác bản thân đang phải một mình đi qua mọi chuyện cùng lúc. Tôi có bạn thân nhưng ai cũng đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng và đều ở rất xa. Đến lúc này tôi mới nhận ra hóa ra cảm giác cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà là không biết phải gọi cho ai khi lòng mình vỡ vụn.
Tôi thật sự không biết phải diễn tả cảm xúc hiện tại thế nào, chỉ biết nó rất tệ. Một kiểu nghẹn ở trong lòng, nặng đến mức đôi lúc tôi cảm thấy khó thở. Tôi cứ ước giá như có thể mất trí nhớ một chút, để không phải nhớ những thói quen, những đoạn tin nhắn, những dự định còn dang dở, hay cảm giác từng được yêu thương rồi lại mất đi.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tôi vẫn phải đi làm mỗi ngày. Vẫn phải kiếm tiền để lo cho ba mẹ, cho sức khỏe của bản thân. Vẫn phải tiếp tục những kế hoạch còn chưa hoàn thành. Trớ trêu là đúng lúc công việc của tôi đang gặp rất nhiều áp lực và tôi cần anh nhất, anh lại chọn buông tay.
Có lẽ điều tôi mong lúc này không phải là ai đó nói rằng "rồi sẽ ổn thôi", vì chính tôi cũng biết sau này nhìn lại, chuyện chia tay rồi sẽ trở thành một điều rất bình thường trong cuộc đời. Ngoài kia còn biết bao người đang chịu những nỗi đau lớn hơn thế. Nhưng hiện tại, nỗi đau của tôi vẫn là thật. Nó vẫn ở đây, rõ ràng và nặng nề trong từng ngày tôi thức dậy.
Tôi chỉ ước có một chiếc nút tua nhanh để đi qua giai đoạn này. Đi qua những đêm mất ngủ, những buổi sáng tỉnh dậy với cảm giác hụt hẫng, đi qua cảm giác nhớ một người mà biết rằng từ nay không còn có thể quay lại như trước nữa. Và có lẽ điều khó nhất của trưởng thành chính là dù lòng tôi đang vỡ, tôi vẫn phải tiếp tục sống như thể mọi thứ vẫn bình thường.
Tôi 24 tuổi, đi làm từ năm 19 tuổi và gần như tự lo cuộc sống cho mình từ đó đến nay. Tuổi thơ của tôi không êm đềm như nhiều người khác. Bố mẹ thường xuyên cãi vã, trong nhà lúc nào cũng nặng nề. Tôi lớn lên với cảm giác lúc nào cũng phải tự bảo vệ mình nên khi yêu ai đó thường rất sợ bị bỏ rơi hay phản bội.
Tôi quen anh cách đây hơn ba năm. Anh hơn tôi 3 tuổi, ga lăng và khá tâm lý trong thời gian đầu. Anh từng chạy hơn chục cây số chỉ để mang cho tôi hộp cháo khi tôi sốt, từng đứng chờ ở cổng công ty gần một tiếng để đưa tôi về. Là người thiếu tình cảm từ nhỏ nên chỉ cần ai đối xử tốt một chút, tôi đã dễ mềm lòng.
Khoảng thời gian đầu yêu nhau, chúng tôi rất hạnh phúc. Nhưng dần dần, tôi phát hiện anh hay nhắn tin với những cô gái khác theo kiểu mập mờ. Có người là đồng nghiệp, có người là bạn cũ. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều nói chỉ là nói chuyện bình thường, do tôi suy nghĩ quá nhiều.
Từ đó tôi hay hỏi anh đang ở đâu, đi với ai, thậm chí nhiều lần đòi xem điện thoại. Có lúc anh đi nhậu với bạn, tôi gọi liên tục chỉ vì thấy anh trả lời tin nhắn chậm. Tôi biết mình đang kiểm soát anh quá mức nhưng càng bất an lại càng không kiềm chế được. Càng nghi ngờ, tôi càng muốn giữ chặt, còn anh thì ngày càng khó chịu và xa cách.
Chúng tôi đã chia tay vài lần rồi lại quay về. Tôi biết mình nhạy cảm và hay nghi ngờ nhưng cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì khi bạn trai hết lần này đến lần khác khiến mình bất an. Còn anh luôn cho rằng tôi kiểm soát quá mức, khiến anh ngột ngạt.
Lần gần nhất, hai đứa cãi nhau rồi im lặng mấy ngày. Trong lúc đó, tôi phát hiện anh qua đêm với một cô gái khác. Nhưng khi tôi chất vấn, anh không hề thấy mình sai. Anh nói vì tôi quá ghen tuông, lúc nào cũng nghi ngờ nên anh mới trở nên như vậy. Anh còn bảo làm thế để "trả thù" những lần tôi nói chia tay trước đây. Tôi giận run người. Người tôi yêu lại dùng cách đó để làm tổn thương tôi.
Nhưng là dù bị anh đối xử như vậy, tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều. Tôi đã trao cho anh tất cả sự tin tưởng và cả đời con gái của mình. Bây giờ chúng tôi vẫn tiếp tục giận nhau. Tôi không liên lạc với anh, anh cũng im lặng với tôi. Đã gần một tuần trôi qua. Tôi rất nhớ anh, nhiều lần suýt không kiềm chế được mà gọi cho anh. Thực lòng nghĩ tới chia tay anh, tôi sợ mình không chịu nổi nhưng nếu tiếp tục mà cứ thế này, chẳng biết tình yêu của chúng tôi sẽ đi về đâu. Tôi mong nhận được lời khuyên thật lòng từ mọi người.