Ngày còn độc thân, tôi từng nghĩ cuộc đời mình là bầu trời rộng lớn. Tôi được tự do đi nơi mình muốn, làm điều mình thích, gặp gỡ bạn bè, theo đuổi đam mê mà không cần phải xin phép hay lo nghĩ quá nhiều. Khi ấy, tôi được mọi người tôn trọng bởi sự độc lập, mạnh mẽ và luôn sống đúng với cảm xúc của bản thân. Tôi từng tự hào vì mình có tiếng nói, có quyền quyết định cuộc sống riêng.
Thế nhưng sau khi lập gia đình, mọi thứ dần thay đổi. Những trách nhiệm, áp lực cơm áo gạo tiền và những kỳ vọng vô hình khiến tôi không còn là chính mình nữa. Tôi sống vì người khác nhiều hơn sống cho bản thân. Có những lúc ý kiến của tôi trở nên nhỏ bé trong chính ngôi nhà mình vun đắp. Tôi bắt đầu học cách im lặng, nhẫn nhịn và chấp nhận những tổn thương không tên.
Điều đau lòng nhất không phải là sự mệt mỏi, mà là cảm giác không còn được tôn trọng như trước. Từ một người từng tự do giữa cuộc đời, tôi trở thành người luôn bị ràng buộc bởi trách nhiệm và cảm xúc. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi vẫn mong một ngày mình có thể tìm lại giá trị của bản thân, được yêu thương và được sống đúng với con người thật của mình.
Tôi 33 tuổi, yêu mấy người nhưng đều không đi đến hôn nhân. Hơn một năm trước tôi quen anh, hơn 3 tuổi. Lúc đầu cả hai chỉ nhắn tin tâm sự vì đồng cảm với cuộc sống của nhau, rồi có tình cảm lúc nào không hay. Anh ly thân vợ hơn hai năm rồi, mình anh sống cách gia đình hơn 100 km. Vợ anh ngoại tình, anh từng tha thứ nhưng chị ấy vẫn tái phạm. Anh đi làm xa rồi gửi tiền về nuôi con, chỉ liên lạc với vợ vì con, còn lại tình cảm đã hết từ lâu rồi. Đó là những gì tôi được nghe từ anh.
Cuộc sống của anh khó khăn, đi làm vất vả để có tiền trang trải mọi thứ, tôi rất khâm phục và càng có cảm tình với anh. Ngoài ra anh hiền lành, nhiệt tình với mọi người, sống không bon chen. Trước khi yêu anh, tôi từng hỏi anh sống như vậy không khổ tâm à, sao anh chị không ly dị để tìm cuộc sống mới. Anh bảo vợ không đồng ý ly hôn, gia đình vợ cũng không tán thành việc đó, anh lành quá nên cũng không ý kiến gì nữa.
Tôi biết mình yêu anh như này là sai về mặt pháp luật vì anh chưa phải người độc thân. Tôi cũng sợ vợ anh biết sẽ đánh ghen vì anh bảo chị ghê gớm lắm. Tôi suy nghĩ nhiều về việc này. Gia đình anh đã tan vỡ từ lâu, không ai còn tình cảm với nhau, giờ chúng tôi có tình cảm với nhau nhưng về mặt pháp luật tôi và anh đều sai. Tôi phải làm thế nào đây? Là gia đình anh tan vỡ từ trước chứ không phải tôi xen vào phá vỡ hạnh phúc của họ. Mong được các anh chị chia sẻ cùng tôi.
Tôi 26 tuổi, kết hôn được hơn ba tháng, vợ chồng chưa có con. Cứ nghĩ những ngày đầu hôn nhân sẽ ngọt ngào nhưng ai ngờ là mỗi lần giận nhau, chồng lại "cấm vận" tôi. Chỉ cần vợ chồng bất đồng quan điểm hay tôi lỡ nói điều gì khiến anh không vui, anh sẽ lạnh nhạt, không ôm, không nắm tay, cũng không muốn gần gũi kể cả tôi chủ động. Có khi tình trạng ấy kéo dài cả tuần. Tôi chủ động làm lành nhưng anh vẫn bảo phải chờ anh nguôi giận.
Tôi từng nghe câu nói: Vợ chồng đầu giường giận nhau, cuối giường làm hòa. Nhưng tôi cảm thấy chuyện chăn gối đang bị chồng dùng như một cách để trừng phạt vợ. Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng vợ chồng có thể giận nhau nhưng đừng mang sự gần gũi ra làm điều kiện, song anh vẫn thế. Mới cưới hơn ba tháng đã như vậy, tôi thật sự rất lo lắng cho tương lai của mình.
Ở tuổi ngoài 40, tôi cảm thấy mình đã cạn kiệt sức lực để tiếp tục cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ và một người con dâu. Mẹ chồng ở góa từ khi còn khá trẻ. Một mình bà vất vả nuôi hai con khôn lớn nên mọi tình yêu thương, hy sinh đều dồn hết cho con trai và con gái. Có lẽ vì vậy mà bà luôn sợ con trai sau khi lấy vợ sẽ yêu vợ hơn mẹ. Chính suy nghĩ ấy khiến bà luôn tìm cách chứng minh với chồng tôi rằng tôi không phải người phụ nữ khéo léo, đảm đang hay biết cư xử như bà mong muốn.
Tôi cũng đi làm như bao người khác. Có những giai đoạn công việc thuận lợi, thu nhập của tôi còn cao hơn chồng và trở thành người kiếm tiền chính trong nhà. Mỗi tháng tôi vẫn lo tiền học cho con, tiền điện nước, sinh hoạt, thậm chí phụ thêm nhiều khoản trong nhà. Thế nhưng, trong mắt mẹ chồng, chỉ vì tôi kiếm được nhiều tiền nên bà luôn cho rằng tôi tiêu xài hoang phí, không biết vun vén. Chỉ cần tôi mua cho con bộ quần áo mới, thay chiếc nồi đã cũ hay tự thưởng cho mình một món đồ sau nhiều tháng làm việc vất vả, bà đều nói với chồng tôi rằng tôi không biết tiết kiệm. Trong khi đó, những khoản chi tiêu của người khác trong gia đình thì bà không nhắc tới.
Rất nhiều mâu thuẫn trong gia đình vốn không đáng có, nhưng đều bắt nguồn từ việc mẹ chồng muốn con trai dần chán vợ. Bà thường xuyên nói những lời bóng gió, góp chuyện nhỏ thành chuyện lớn rồi kể lại theo hướng bất lợi cho tôi. Ban đầu tôi còn cố gắng giải thích, rồi chỉ biết im lặng vì nói gì cũng bị cho là cãi. Hơn 20 năm hôn nhân, vợ chồng thực sự được ngủ chung chắc đôi ba năm. Mẹ chồng nhiều lần ngăn cản, lấy đủ lý do để chồng tôi ngủ ở phòng khác. Chính bà từng nói thẳng với tôi rằng không muốn con trai ngủ với vợ nhiều vì sợ tôi khiến anh không yêu thương mẹ nhiều như trước.
Chồng chưa bao giờ kiên quyết bảo vệ gia đình nhỏ của chúng tôi. Anh luôn chọn chiều theo ý mẹ để bà vui lòng, anh cho rằng mẹ đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi mình khôn lớn. Từ vài lần nhượng bộ ban đầu, mọi chuyện dần trở thành điều bình thường trong gia đình. Không ai còn thấy việc vợ chồng sống như hai người bạn là bất thường nữa. Tôi vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ và người con dâu suốt ngần ấy năm. Có điều càng cố gắng, tôi càng thấy mình cô đơn. Sau 20 năm lấy chồng, tôi phải làm sao đây, chẳng nhẽ cứ sống như này đến hết cuộc đời?