Tôi và vợ kết hôn đến nay đã hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi đã quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân.
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ từng trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên cô ấy không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có cuộc sống ổn định, bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và hiện vẫn tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác nhau. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ tôi thường nói rằng cô ấy không mong có công việc quá lớn lao hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị, ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực, sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân, một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải.
Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình. Đến giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình là đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung.
Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình, cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ rằng vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng. Có thể tôi không cố ý xem thường vợ nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ của tôi trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và coi trọng.
Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng, vợ sẽ thay đổi. Nhưng càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn.
Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, vẫn quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, liệu cuộc hôn nhân đó có thể hạnh phúc lâu dài hay không?
Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành? Tôi hiểu trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, và chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ.
Tôi chia sẻ câu chuyện này với mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, tôi sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận, mà là giữ được người phụ nữ mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Tôi 41 tuổi, bạn bè hay gặp đều khen tôi sang trọng. Tôi sinh ra trong gia đình có nền nếp, bố mẹ và anh em luôn yêu thương, đùm bọc nhau. Là người làm kinh doanh nên tôi có thói quen suy nghĩ rất kỹ trước mọi quyết định. Tinh thần tôi khá vững vàng, cuộc sống ổn định do chính mình tạo dựng. Xung quanh tôi có nhiều bạn bè tốt, thành đạt, chúng tôi thường cùng nhau làm từ thiện ở những vùng quê khó khăn hay bệnh viện. Nhưng phía sau vẻ bình yên đó là một nỗi đau tôi giấu kín suốt nhiều năm, liên quan đến người chồng mà mọi người vẫn gọi là trụ cột gia đình.
Chồng tôi 47 tuổi, cao ráo, gương mặt hiền lành. Nhìn bên ngoài, chúng tôi là một gia đình đủ đầy với hai con đủ nếp đủ tẻ. Tôi luôn chăm lo từng bữa ăn, tự nấu những món anh thích, dành thời gian chia sẻ với chồng. Nhưng dường như với anh, như vậy vẫn chưa đủ. Anh làm việc ơ hờ, thường xuyên tụ tập bạn bè nhậu nhẹt thâu đêm. Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình nhiều năm với một cô nhân viên quán karaoke. Họ nhắn tin cho nhau mỗi ngày, hẹn hò ở nhà hàng, quán cà phê, thậm chí qua đêm bên ngoài.
Cô gái ấy thích khoe cuộc sống trên mạng xã hội. Những bức ảnh ăn uống, vui chơi, những góc chụp có chiếc chìa khóa xe quen thuộc, một cánh tay hay chiếc áo thấp thoáng cũng đủ để tôi nhận ra người đàn ông đi cùng là ai. Tôi âm thầm chụp lại những tin nhắn, đọc từng dòng chữ và đau đớn từng ngày. Nhiều đêm tôi khóc một mình, vừa nghĩ cách giải quyết vừa sợ ảnh hưởng đến các con.
May mắn là tôi có những người bạn tốt để tâm sự. Bạn tôi khuyên hãy giữ bố cho các con, bởi con không có cha sẽ chịu nhiều thiệt thòi. Bạn nói việc anh ấy giấu giếm cũng cho thấy phần nào còn nghĩ đến vợ con. Nếu sau này có chuyện xảy ra, những bằng chứng tôi giữ sẽ có lợi cho mình. Quan trọng nhất là phải bình tĩnh và tịnh tâm. Nhịn không phải vì nhu nhược mà để lòng mình được yên.
Từ lâu tôi không còn hỏi chồng đi đâu, làm gì. Có mặt ở nhà thì biết hôm nay anh về, không có mặt thì biết anh lại có cuộc hẹn khác. Tôi chỉ lo các con ngày càng lớn, rồi sẽ hiểu chuyện và đặt câu hỏi về bố mẹ. Tôi cũng lo con gái sau này gặp phải người chồng giống mẹ nó từng gặp. Sau mỗi ngày làm việc, tôi dành toàn bộ thời gian cho các con. Tôi nấu ăn, chơi đùa, đưa con đi gặp bạn bè cùng trang lứa, tạo niềm vui cho chúng. Những lúc rảnh, tôi nghe những bài giảng về sự nhẫn nhịn, buông bỏ và cách sống an yên.
Hiện tại, tôi chỉ mong công việc thuận lợi và các con khỏe mạnh. Chúng là cả bầu trời hạnh phúc của tôi. Thỉnh thoảng cả nhà đi du lịch, nhìn chồng ôm khư khư chiếc điện thoại với đủ mọi sắc thái trên gương mặt, tôi chỉ thấy buồn cười hơn là đau đớn. Nhìn các con cười vô tư, tôi lại tự nhủ phải cố gắng vì chúng. Tôi không còn trách móc nhiều nữa. Có lẽ đó là nghiệp của anh, cũng có thể anh nghĩ mình đang vướng nghiệp với tôi. Điều tôi mong nhất bây giờ là mỗi ngày trôi qua đều bình yên, sức khỏe và sự an nhàn đến với bản thân, các con và mọi người xung quanh.
Tôi 30 tuổi, vợ 29 tuổi, quen nhau từ thời sinh viên, kết hôn được hai năm. Thời gian đầu mới cưới, vợ chồng thường xuyên cãi nhau, chủ yếu vì những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống; tuy nhiên, tần suất ngày càng dày đặc. Mỗi lần cãi nhau, vợ thường đòi ly hôn, nổi giận, mất kiểm soát và có những lời lẽ khá nặng nề với tôi. Sau đó, cô ấy dọn đồ về nhà ba mẹ ruột. Vì không muốn ba mẹ hai bên phải lo lắng, tôi luôn là người chủ động xin lỗi và năn nỉ vợ quay về.
Gần đây, tính chất công việc của tôi thường xuyên phải đi nhậu với khách hàng, có tuần 3-4 lần, có tuần không lần nào. Tuy vậy, mỗi lần đi nhậu tôi đều cố gắng về sớm, thường là trước 18h. Sau khi về, tôi vẫn làm việc nhà như bình thường. Vợ không giỏi việc dọn dẹp nên hầu như tôi là người làm chính. Vợ chỉ nấu ăn khi rảnh, còn lại tôi sẽ phụ hoặc tự nấu vì cô ấy ăn uống khá đơn giản. Tuy nhiên, việc tôi phải đi nhậu khiến vợ không hài lòng và mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi nhiều lần giải thích đó là yêu cầu công việc, nhưng vợ cho rằng tôi chỉ lo ăn nhậu, không quan tâm gia đình. Vợ lại đòi ly hôn. Sau đó, tôi xin lỗi và đề xuất sẽ giảm xuống còn hai lần/tuần. Vợ đồng ý.
Vừa rồi vợ mang thai. Do bị ốm nghén nặng, cô ấy xin làm việc online tại nhà một tháng và muốn chuyển về nhà ba mẹ ruột để có người chăm sóc. Thấy vợ vất vả, tôi đồng ý chuyển sang ở cùng bên nhà vợ để tiện chăm sóc cô ấy. Hiện tại, sức khỏe của vợ đã tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, thời gian gần đây, mỗi khi tôi đi nhậu, vợ thường nói những lời không hay ngay trước mặt ba mẹ vợ, kiểu như: "Suốt ngày chỉ biết đi nhậu, vợ đang bầu mà không quan tâm". Tôi có nhắc lại rằng hai vợ chồng đã thống nhất mỗi tuần tôi chỉ đi nhậu hai lần, tuần đó tôi đã đủ số lần nên sẽ không đi thêm nữa. Vợ vẫn nói: "Phải đi đủ như vậy anh mới chịu à? Làm chồng, làm cha như thế thì không được". Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau trước mặt ba mẹ vợ.
Có lần tôi đi nhậu về rất mệt nhưng vẫn cố gắng nấu ăn, rửa bát như mọi ngày. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi vợ bắt đầu kiểm soát và nghi ngờ tôi ngoại tình. Cô ấy yêu cầu mỗi lần tôi đi nhậu phải check-in địa điểm, chụp ảnh những người có mặt, nếu có phụ nữ thì không được tham gia. Một lần tôi quên không thực hiện. Trong buổi nhậu đó, phía đối tác có một đồng nghiệp nữ đi cùng. Sau buổi gặp, người đó kết bạn zalo với tôi để tiện trao đổi công việc sau này. Vợ vào zalo và phát hiện ra chuyện này. Sáng hôm sau, trước khi tôi đi làm, vợ hỏi: "Hôm qua đi nhậu có phụ nữ không". Tôi đoán là vợ đã kiểm tra điện thoại nên thẳng thắn thừa nhận. Tôi cũng giải thích rõ đó chỉ là mối quan hệ công việc, không có gì mờ ám. Tuy nhiên, vợ tôi không chấp nhận.
Vì quá bức xúc khi bị nghi ngờ, tôi đã phản ứng lại. Lúc đó, vợ hét lớn, gọi ba mẹ vào và yêu cầu họ phải mắng, dạy dỗ, bắt tôi thừa nhận lỗi, thế nhưng ba mẹ vợ chỉ im lặng. Điều này khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi nói rằng mình phải đi làm và không muốn tiếp tục tranh cãi. Khi tôi đứng dậy, vợ yêu cầu tôi ngồi xuống, không được đi khi chưa nói rõ mọi chuyện. Tôi vẫn đeo ba lô và đi, vợ giật lấy ba lô và ném xuống trước mặt ba mẹ. Cô ấy nói tôi là người không tử tế, nếu không biết nhận sai thì cứ đi luôn đi. Tôi im lặng, nhặt ba lô và rời đi.
Sau đó, vợ nhắn tin bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy và con nữa. Cô ấy muốn chấm dứt hoàn toàn vì cho rằng hai người không có tiếng nói chung, sợ sau này con sẽ bị ảnh hưởng xấu từ tôi. Về đứa con, vợ nói sẽ cho theo họ mẹ và tự nuôi dạy, tôi không được gặp con, nếu ông bà nội muốn thăm cháu thì có thể sang thăm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi 27 tuổi, chồng 33 tuổi, kết hôn gần một năm, cả hai đều làm giờ hành chính nhưng khác công ty. Vì điều kiện chưa dư dả nên chúng tôi thuê trọ gần nơi làm việc để tiện đi lại và tiết kiệm chi phí. Trước đây tình cảm vợ chồng khá tốt, cũng có cãi vã nhưng nhanh làm lành. Tuy nhiên, chồng có tật mê điện thoại và thích đánh bài. Hễ rảnh là anh cầm điện thoại, chiều đi làm về là ra đầu ngõ đánh bài với mấy người thuê trọ gần đó.
Trước kia, ngày nào tôi cũng đi chợ nấu cơm tối, nhưng nhiều lần dọn cơm ra phải đợi gần cả tiếng anh mới về. Ăn xong vừa đặt chén xuống là anh lại vội đi tiếp, có hôm còn không về nữa. Từ đó tôi bỏ hẳn việc nấu ăn tối, chuyển sang đi ăn ngoài. Hiếm khi nào chồng ở nhà trọn vẹn buổi tối cùng tôi. Đêm nào anh cũng 23h mới về. Đi vệ sinh anh cũng mang theo điện thoại, ngồi gần nửa tiếng. Tắm xong lên giường anh lại tiếp tục xem điện thoại, mở âm thanh lớn khiến tôi khó ngủ.
Ngày nào cũng lặp lại như vậy nên vợ chồng tôi dần ít nói chuyện với nhau, cả trong sinh hoạt thường ngày lẫn chuyện vợ chồng. Chồng trách tôi không biết chủ động, nhưng làm sao tôi đủ kiên nhẫn thức chờ đến tận nửa đêm? Có lần tôi cố đợi nhưng anh cứ bảo ngủ trước đi, rồi lại cầm điện thoại. Khi tôi hỏi thẳng, anh bảo đi làm mệt nên không có hứng.
Tôi từng góp ý để chồng hạn chế chơi bời, nhưng anh khó chịu, nói càng cấm anh càng chơi. Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau và hy vọng anh tự thay đổi, thế nhưng dường như anh chưa từng nhận ra mình cần thay đổi điều gì. Điều khiến tôi buồn nhất là chưa bao giờ có một ngày cuối tuần thật sự trọn vẹn bên chồng, bởi ngày nghỉ anh lại càng có nhiều thời gian cho những cuộc vui hơn gia đình. Tôi phải làm sao đây?