Tôi lập gia đình được 4 năm, khi mới ra trường được một năm. Đám cưới của tôi diễn ra rất vội vã vì khi đó bố anh ốm nặng. Cưới xong tôi tìm luôn được công việc khác và anh cũng bắt đầu rải hồ sơ. Cuộc sống ban đầu khá vất vả nhưng tôi thấy như thế là hạnh phúc. Đứa con đầu tiên ra đời và đến bây giờ sau gần 4 năm, tôi mang thai tập hai ngoài kế hoạch. Tập một là con gái, tập hai là con trai nhưng tôi thấy tủi nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết những dòng này không phải để trách ai hay đòi hỏi điều gì. Chỉ là có những chuyện trong đời, dù đã qua rất lâu, nhưng càng lớn tôi lại càng thấy day dứt vì chưa từng được nghe một lời giải thích rõ ràng. Ngày trước, gia đình bên ngoại tôi gồm 7 cô dì chú bác cùng ông bà ngoại tôi sang Mỹ trước, mẹ bị kẹt lại vì đã có chồng và sinh con nên không thể đi cùng.
Sau này, ông bà ngoại mua cho ba mẹ tôi một căn nhà để ở. Ba mẹ chơi số đề, nợ nần chồng chất, cuối cùng phải bán căn nhà đó để trả nợ. Một thời gian sau, khi ông bà ngoại quay về Việt Nam để làm giấy tờ đưa mẹ tôi sang Mỹ, còn bỏ tiền chuộc lại căn nhà. Sau đó căn nhà lại được bán đi để lấy lại số tiền ông bà đã đứng ra trả nợ cho ba mẹ tôi trước đó. Điều làm tôi suy nghĩ suốt nhiều năm là lúc đầu ai cũng nói căn nhà được bán cho người quen. Hai năm sau, gia đình tôi mới phát hiện người mua thật sự lại là em của bà ngoại.
Không ai giải thích thêm điều gì, cũng chẳng nói rõ vì sao lại như vậy. Có thể đó chỉ là chuyện người lớn tự sắp xếp với nhau, mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng càng không có câu trả lời, tôi càng thấy mình bị mắc lại ở đó. Sau khi sang Mỹ, ba mẹ tôi ly dị, mỗi người một cuộc sống riêng. Ba tôi vài tháng lại về Việt Nam, còn chị em tôi tự bươn chải để lớn lên. Nhiều năm nay, tôi hay nhắc lại chuyện căn nhà đó, không phải vì muốn tranh giành hay tiếc của, chỉ là tôi luôn có cảm giác mình chưa hiểu hết câu chuyện. Mỗi lần nhắc tới tôi lại trở nên rất nặng nề và u uất. Có những đêm chỉ nghĩ tới thôi tôi cũng thấy trong lòng khó chịu, như có cái gì đó không buông xuống được.
Vợ là người thường xuyên kéo tôi trở lại thực tế. Cô ấy nói: "Anh biết sự thật rồi thì sao? Căn nhà còn không? Người trong cuộc giờ ai cũng già rồi, có đổi lại được điều gì đâu". Có lúc cô ấy còn nói: "Em thấy anh không phải đang đi tìm căn nhà, mà là đang đi tìm cảm giác công bằng cho chính mình". Nghe xong tôi im lặng rất lâu. Vợ luôn khuyên tôi nên bỏ qua. Cô ấy nói đời người không dài, cứ giữ mãi một chuyện không lời giải thích chỉ làm mình mệt thêm. Người sống hạnh phúc là người biết dừng lại đúng lúc, không phải người biết hết mọi chuyện.
Vợ còn nói một câu mà tôi nhớ mãi: "Có những chuyện nếu đào sâu ra, chưa chắc người đau là người khác, có khi người đau nhất lại là chính mình". Tôi hiểu điều đó. Thật lòng, tôi đang cố học cách buông xuống. Tôi muốn hỏi các bạn một điều: "Nếu là mọi người, liệu có thật sự bỏ qua được một câu chuyện mà cả đời mình luôn cảm thấy chưa rõ ràng không"?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 33 tuổi, vợ cùng tuổi. Chúng tôi quen nhau từ thời cấp ba, chính thức yêu nhau từ lớp 12 và gắn bó suốt 8 năm trước khi kết hôn. Trong thời gian yêu, cả hai luôn giữ giới hạn và chỉ thực sự gần gũi sau khi đăng ký kết hôn. Những năm đầu hôn nhân, đời sống vợ chồng khá hòa hợp. Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi sau khi vợ mang thai và sinh con đầu lòng. Trong suốt thai kỳ và nhiều tháng sau sinh, chúng tôi gần như không có sự gần gũi.
Khi sức khỏe vợ ổn định trở lại, tần suất sinh hoạt cũng giảm đáng kể, chỉ còn khoảng một đến hai lần mỗi tháng. Tôi đã cố gắng chia sẻ việc nhà, chăm sóc con cái và tạo điều kiện để vợ bớt áp lực. Dù vậy, tình trạng này kéo dài mà không có sự cải thiện. Tôi nhiều lần thẳng thắn chia sẻ cảm xúc và nhu cầu của mình nhưng mọi chuyện vẫn không thay đổi.
Dần dần, mỗi lần muốn gần gũi, tôi gần như phải chủ động và chờ đợi sự đồng ý từ vợ. Vấn đề này trở thành nguyên nhân khiến chúng tôi tranh cãi định kỳ. Vợ từng nói sẽ tìm đến chuyên gia tư vấn hôn nhân nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện. Trong khi đó, tôi lao vào công việc, thường xuyên làm việc từ sáng đến khuya và chỉ có ngày cuối tuần dành cho gia đình. Có giai đoạn, vì cảm thấy thiếu thốn về mặt tình cảm và nhu cầu cá nhân, tôi tìm đến các dịch vụ massage. Sau đó, tôi nhận ra những trải nghiệm đó không mang lại cảm xúc thật sự. Điều tôi mong muốn vẫn là sự kết nối với chính người phụ nữ mình yêu.
Một lần công tác nước ngoài kéo dài một tháng, tôi rung động với nữ đồng nghiệp, đó chỉ là cảm xúc đơn phương, không đi xa hơn giới hạn. Khi kết thúc chuyến đi, tôi chủ động dừng lại tình cảm đó. Trở về nhà, tôi mất khá nhiều thời gian mới cân bằng lại tâm lý. Sau này, tôi cũng kể lại toàn bộ câu chuyện cho vợ nghe, cô ấy giận nhưng rồi tha thứ.
Chúng tôi có hai con, công việc ổn định và cuộc sống nhìn từ bên ngoài khá viên mãn. Vợ chồng đồng điệu trong nhiều quan điểm sống, cùng cố gắng vì gia đình và tương lai của các con. Tuy nhiên, điều khiến tôi trăn trở nhất vẫn là khoảng cách ngày càng lớn trong đời sống tình cảm và hôn nhân. Tôi yêu vợ, trân trọng gia đình này, nhưng cảm giác thiếu sự kết nối và sẻ chia khiến bản thân nhiều lần rơi vào bế tắc, không biết phải làm gì để cả hai có thể tìm lại sự gần gũi như những ngày đầu. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng tôi 38 tuổi, trưởng phòng ở một công ty. Đồng nghiệp đều kính nể chồng tôi, nhiều người còn bảo tôi số sướng vì lấy được người chồng giỏi giang. Chỉ tôi mới biết, con người anh ở nhà hoàn toàn khác. Anh đi làm về chỉ cần thấy cơm chưa có là bắt đầu khó chịu. Có hôm vừa bước vào nhà anh đã lớn tiếng: "Có việc cơm nước cũng làm không ra gì". Tôi đang nấu dở, nghe câu đó tức phát khóc. Con tôi thấy bố như vậy thì sợ sệt, không dám lại gần. Chồng chê tôi đủ thứ, từ chuyện ăn mặc, chăm con, đến việc tôi không kiếm được nhiều tiền như anh vì ở nhà bán hàng online. Có lần anh nói thẳng trước mặt con: "Mẹ mày mà giỏi thì đã không ở nhà thế này".
Ở ngoài anh nhẹ nhàng với mọi người bao nhiêu thì về nhà lại khó chịu với vợ con bấy nhiêu. Với người ngoài, anh nói năng từ tốn, còn với vợ con thì sẵn sàng cáu gắt, trút hết bực bội. Gia đình anh có nói gì không hay về tôi, anh cũng không bao giờ lên tiếng bênh vực. Anh rất dễ quát tháo vợ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông hèn vì chỉ biết bắt nạt vợ con, trong khi luôn tỏ ra quan tâm và nhẹ nhàng, tình cảm với người ngoài. Sống với anh, tôi luôn phải để ý từng chút một, sợ làm gì không vừa ý lại bị mắng. Với gia đình, anh luôn chọn cách cư xử khiến những người thân nhất phải tổn thương. Tôi phải sống cam chịu như này hay nên tính đến việc ly hôn? Nếu ly hôn, tôi sợ mình không đủ sức nuôi con với điều kiện tốt như hiện tại. Mong được các bạn chia sẻ.
Huyền Như
Nguồn: https://vnexpress.net/trong-mat-toi-chong-la-nguoi-dan-ong-hen-5060472.html

