Tôi là phụ nữ, năm nay 39 tuổi, nhìn chung, cuộc sống của tôi khá thuận lợi. Tôi có gia đình hạnh phúc, có chồng có con, có nhà có xe. Trong quá trình đi làm việc, tôi cũng gặt hái được nhiều thành công từ sớm khi chỉ ngoài 30 đã ngồi ở vị trí quản lý, và nhờ vậy, sớm hoàn thành việc mua nhà mua xe từ trước 35 tuổi.
Trên con đường sự nghiệp, tôi cũng nhiều lần chuyển đổi việc, cũng có nhiều hoang mang, hoài nghi… nhưng rồi may mắn cũng đến, khi công việc sau luôn đến và cũng khá hơn công việc trước.
Tuy nhiên, trong làn sóng khó khăn hai năm nay, cũng như vận hạn năm tuổi, lần này tôi có một cú nhảy sai lầm và thất nghiệp. Nhưng lần thất nghiệp ở tuổi 39 này, khiến tôi lo lắng quá nhiều, trước đó còn có dấu hiệu “trầm cảm”, “rối loạn lo âu”.
Thực chất tôi tự phân tích và biết rằng mình không đến nỗi thiếu hụt tài chính vì đã có nhà, có xe có khoản tiết kiệm và có thu nhập của chồng, tôi cũng may mắn khi chồng con thương yêu và ngoan ngoãn.
Nhưng tôi lại đang gặp khủng hoảng với bản thân mình, tôi không biết khi nào tôi có thể tìm được một công việc khác và trong thời gian chờ đợi mỗi ngày này, tôi không biết phải làm gì, đối mặt với khoảng thời gian trống trải vô dụng này.
Có vẻ, vấn đề lớn nhất của tôi là bị định danh trong công việc. Nên nếu không có công việc, tôi không biết mình phải làm gì khác.
Tin Gốc: Vnexpress
Ý Kiến
'Tôi không thể bỏ việc để chăm mẹ già vì tháng cần 23 triệu đồng thuốc thang'

"Việc đưa cha mẹ già vào viện dưỡng lão là một giải pháp tốt. Tùy vào điều kiện sức khỏe của các cụ và điều kiện kinh tế của con cái mà lựa chọn phương án phù hợp. Cũng cần hỏi ý kiến các cụ xem như thế nào?
Bản thân tôi là người có mẹ già nằm một chỗ gần 10 năm. Tính mọi chi phí thuê người chăm sóc, ăn uống, vệ sinh 24/7, và một người mát xa trị liệu, đi khám chữa bệnh mỗi tháng, chưa kể những đợt nằm viện đột xuất, sữa, tã, tiền ăn cho hai người (mẹ và người chăm sóc), mỗi tháng tôi phải bỏ ra hơn 23 triệu đồng. Nếu tôi không đi làm, chỉ ở nhà chăm sóc mẹ thì đến cái thân tôi còn không lo được chứ nói gì tới chăm sóc cho ai.
Ngoài cha mẹ ra thì tôi còn có gia đình riêng của mình. Bản thân tôi có phân thân được đâu mà đòi hỏi phải tự tay chăm sóc cha mẹ, vừa kiếm tiền để trang trải chi phí. Nếu chỉ là một, hai năm thì tôi còn gắng gượng được, nhưng nếu là 10-20 năm thì tôi phải làm sao?".
Đó là chia sẻ của độc giả Jade sau bài viết "Tôi sẵn sàng đánh đổi thừa kế để cha mẹ già vào viện dưỡng lão". Khi tuổi thọ người Việt ngày càng tăng và quy mô gia đình ngày càng thu nhỏ, câu chuyện chăm sóc cha mẹ già đang trở thành chủ đề được nhiều người quan tâm. Có người cho rằng đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão là giải pháp giúp người cao tuổi được chăm sóc chuyên nghiệp, giảm gánh nặng cho con cái. Ngược lại, không ít ý kiến xem đây là biểu hiện của sự bất hiếu, bỏ mặc đấng sinh thành. Giữa những quan điểm trái chiều ấy, câu hỏi "Có nên đưa cha mẹ già vào viện dưỡng lão?" vẫn là chủ đề gây nhiều tranh cãi.
>> Tôi bỏ lỡ nhiều cơ hội làm giàu trong 40 năm báo hiếu cha mẹ già
Lựa chọn tự tay chăm sóc cha mẹ, bạn đọc Xuân Hà nêu quan điểm: "Bản thân tôi không thích đi viện dưỡng lão, mà thích ở gần con cháu, được ôm ấp cháu, được trò chuyện với con mỗi ngày. Nhiều người nói sẵn sàng dùng tiền thừa kế nọ kia để đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão theo tôi là không nên. Nếu đã tính đến cách đó thì sao không dùng tiền để thuê điều dưỡng viên chuyên nghiệp chăm sóc cha mẹ tại nhà?
Tôi cũng đã là con một, và tôi vẫn nuôi mẹ tại nhà cho đến lúc bà qua đời. Lúc mẹ tôi còn sống, tôi vẫn ngày đêm chăm sóc để bà không phải nằm viện khi đau ốm. Sau đó, mẹ tôi ra đi tại nhà lúc bà 91 tuổi. Tôi nghĩ nếu hiện giờ cha mẹ vẫn còn khỏe, thì con cái nên chăm sóc cho họ tốt nhất có thể thì cuối đời cũng không phải chăm sóc quá nặng nề".
Với lựa chọn khác về hình thức chăm sóc cha mẹ già, độc giả Đặng Tuấn Hùng bình luận: Dưỡng lão tại nhà là mô hình tốt nhất cho cha mẹ cao tuổi. Nếu con cái bận vì kiếm tiền, có điều kiện kinh tế thì cha mẹ vẫn nên ở nhà để được đi lại, giao lưu với những người hàng xóm, người cao tuổi cùng cộng đồng. Nếu sức khỏe yếu thì có thể thuê người về chăm sóc theo giờ, hoặc full time.
Làm vậy dù con cái không trực tiếp chăm hoặc ở bên cha mẹ nhưng hàng ngày vẫn nắm được tình hình sức khỏe, tinh thần cha mẹ. Họ hàng cũng có thể đến thăm đều đặn. Đó mới là hạnh phúc và nguyện vọng của người cao tuổi".
Tin Gốc: Vnexpress

Nhà bê tông bị nung nóng ban ngày, ban đêm nhả nhiệt, trời vẫn hầm hập. Sau những trận mưa giải nhiệt, Hà Nội lại tiếp tục nắng nóng. Quạt tay, quạt máy, quạt hơi nước thổi không khí nóng vào người chẳng thấm vào đâu.
Máy lạnh nhà tôi mở hết ở các phòng. Trong phòng thì mát mẻ còn bên ngoài thì nóng. Những nhà san sát nhau trong ngõ, những cục nóng máy lạnh cứ thi nhau chạy hết công suất và phả khí nóng ra bên ngoài, làm không khí thêm phần ngột ngạt.
Mọi người bàn nhau về El Nino, về biến đổi khí hậu nóng lên từng năm. Tôi nhớ những bộ phim khoa học viễn tưởng kể về ngày con người phải đi tìm hành tinh mới vì Trái Đất không còn thích hợp để sinh sống.
Nhưng thực tế có lẽ không cần chờ đến một tương lai xa như vậy. Biến đổi khí hậu đang hiện diện ngay trong những ngày hè mà chúng ta trải qua. Khi tôi ngồi trong phòng điều hòa mát lạnh, ngoài kia vẫn có hàng triệu người không có lựa chọn đó.
Đó là những công nhân xây dựng đội nắng trên các công trường. Những người giao hàng chạy xe giữa mặt đường bỏng rát. Những người bán vé số, bán hàng rong, thu gom ve chai, công nhân môi trường, người lao động tự do. Trong khi nhiều người tìm cách tránh nắng thì công việc của họ lại bắt buộc phải đối mặt với nắng nóng nhiều giờ liền.
Nhiệt độ ngoài trời 39-40 độ C đo trong lều khí tượng chưa phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là nhiệt độ cảm nhận trên mặt đường bê tông, nhựa đường hay các khu vực ít cây xanh có thể cao hơn rất nhiều. Cơ thể liên tục mất nước, kiệt sức và đối mặt với nguy cơ sốc nhiệt. Một ngày làm việc dưới nắng gắt không chỉ là sự khó chịu mà còn là sự bào mòn sức khỏe theo thời gian.
Người có điều hòa, có xe hơi, có văn phòng làm việc sẽ chịu ảnh hưởng ít hơn. Người lao động ngoài trời, người thu nhập thấp, người già và trẻ nhỏ thường là những đối tượng chịu tác động nặng nề nhất. Nói cách khác, những người đóng góp ít nhất vào lượng phát thải gây nóng lên toàn cầu lại thường là những người phải gánh chịu hậu quả nhiều nhất.
Nghịch lý ấy khiến câu chuyện nắng nóng không còn đơn thuần là chuyện thời tiết. Nó là câu chuyện của quy hoạch đô thị, của môi trường sống và của trách nhiệm xã hội.
Trong nhiều năm, những khoảng đất trống dần được phủ kín bằng bê tông. Cây xanh bị thay thế bởi các tòa nhà. Ao hồ bị san lấp. Những khu dân cư ngày càng dày đặc nhưng không gian xanh lại không tăng tương ứng. Thành phố giống như một khối bê tông khổng lồ hấp thụ nhiệt vào ban ngày rồi âm thầm nhả nhiệt suốt đêm. Đó là lý do nhiều người có cảm giác Hà Nội ngày càng nóng hơn, kể cả khi mặt trời đã lặn.
Tất nhiên, không ai có thể một mình giải quyết biến đổi khí hậu. Việc tắt một bóng đèn hay trồng một cái cây sẽ không ngay lập tức làm nhiệt độ giảm xuống. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta bất lực.
Các thành phố cần nhiều cây xanh hơn, nhiều mặt nước hơn và những công trình tiết kiệm năng lượng hơn. Các khu dân cư cần được quy hoạch theo hướng giảm hấp thụ nhiệt. Người lao động ngoài trời cần được bảo vệ tốt hơn bằng những quy định về thời gian làm việc trong điều kiện nắng nóng cực đoan, các điểm nghỉ chân, nước uống và hỗ trợ y tế cần thiết.
Về phía mỗi cá nhân, sử dụng năng lượng tiết kiệm hơn, hạn chế lãng phí điện, trồng thêm cây xanh hay lựa chọn những phương tiện ít phát thải hơn có thể là những việc nhỏ nhưng không vô nghĩa. Mỗi hành động riêng lẻ có thể không tạo ra thay đổi lớn, nhưng hàng triệu hành động nhỏ cộng lại sẽ tạo nên khác biệt.
Những vấn đề nêu trên có lẽ là hình ảnh thu nhỏ của nhiều vấn đề môi trường hiện nay. Chúng ta thường tìm cách làm mát phần không gian của riêng mình mà quên mất cái giá mà cộng đồng phải trả.
Nếu một ngày nào đó những đợt nắng 40 độ C trở thành điều "bình thường mới", câu hỏi sẽ là làm thế nào để thành phố và cả Trái Đất này vẫn còn là nơi đáng sống cho tất cả mọi người e rằng đã quá trễ để trả lời.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đọc nhiều bài viết trên diễn dàn này về các vấn đề liên quan đến văn hóa, thói quen (tiêu cực) thường gặp trên bàn tiệc như gắp thức ăn cho nhau, nhiều người cùng ngoáy đũa vào nồi lẩu hay nói chuyện to tiếng khi mồm còn thức ăn...
Riêng tôi lại gặp trường hợp "khó đỡ" hơn. Tôi dự đám cưới với vai trò là thợ nhiếp ảnh, vì thế, chủ nhà mời tôi ngồi vào bàn tiệc cuối cùng nên khi ấy, rất nhiều người xung quanh đã chếnh choáng hơi men.
Bàn tiệc của tôi ngồi lúc nào cũng có hai, ba người nghiêng ngả đứng xung quanh để mời rượu, gắp thức ăn, ép ăn. Do đứng không còn vững, họ lại tì vào vai, dựa vào người đang ngồi khiến thực khách có muốn gắp món gì đó cũng rất khó khăn.
Nhưng khó chịu nhất là mùi cơ thể của họ tỏa ra giữa không khí nóng nực khi họ với tay chồm vào bàn. Tư thế đo khiến người ngồi lãnh đủ, chưa kể hơi men, được phà thẳng vào mặt thực khách.
Trời ơi, thật kinh khủng. Họ mời rượu tới tấp, có khi chúng tôi (hầu hết trong bàn) chưa ăn xong miếng thức ăn thì họ đã "cưa" xong 50% ly rượu, phần còn lại đã đặt trước mặt và hối thúc chúng tôi uống ly rượu nổi đầy váng dầu mỡ.
Thật khủng khiếp. Thấy khó chịu quá, có người trong bàn kéo ghế, khéo léo mời ngồi nhưng những người đó nhất định từ chối.
Tôi thấy có nhiều ý kiến cho là "phải hòa nhập" hay "khó quá thì đùng đi tiệc"... Theo tôi, cái gì quá mức bình thường là bất thường nên mọi người có hiếu khách thì nên nhìn thái độ của khách, nhất là trong việc ăn uống.
Chỉ cần một câu nói, hành động gây ra tâm lý ghê rợn thì bữa tiệc đó trở thành sự tra tấn.
Tin Gốc: Vnexpress

