Hướng tới kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30-4-1975 – 30-4-2026) và Ngày Quốc tế Lao động 1-5, sáng 27-4, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và đoàn công tác của Trung ương đã đến thăm, động viên công nhân, người lao động tại TP.HCM.
Cùng dự có các đồng chí: Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Trung ương Đảng, lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, lãnh đạo các bộ, ngành, đoàn thể Trung ương và TP.HCM.
Sau khi nghe báo cáo của đại diện Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam và lắng nghe một số ý kiến của đại diện công nhân, người lao động, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm bày tỏ xúc động trước những câu chuyện bình dị nhưng rất đáng quý.
Những điều giản dị trong cuộc sống nhưng ánh lên vẻ đẹp của người công nhân Việt Nam hôm nay: cần cù, chịu khó, giàu nghị lực, sống có trách nhiệm, biết thương yêu gia đình, gắn bó với đồng nghiệp, với doanh nghiệp, với tổ chức công đoàn và với đất nước.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước vui mừng nhận thấy, trong thời gian qua, các cấp công đoàn, chính quyền TP.HCM, các doanh nghiệp và cộng đồng xã hội đã có nhiều việc làm thiết thực chăm lo cho công nhân, người lao động.
Nhiều chương trình hỗ trợ nhà ở, chăm sóc sức khỏe, tặng quà cho công nhân khó khăn, hỗ trợ con em công nhân, giúp đỡ người lao động bị bệnh hiểm nghèo, tai nạn lao động, mất việc làm đã được triển khai. Những việc làm ấy tuy có thể chưa giải quyết hết mọi khó khăn, nhưng rất ấm áp, rất nhân văn, thể hiện đúng bản chất tốt đẹp của chế độ ta, không để ai bị bỏ lại phía sau.
Chia sẻ với những khó khăn, thiếu thốn mà anh chị em công nhân vẫn đang phải đối mặt, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước nhấn mạnh, chúng ta phải nhìn thẳng, phải lắng nghe thật kỹ, phải giải quyết bằng trách nhiệm và tình thương.
Chăm lo cho công nhân không chỉ là hỗ trợ một phần vật chất trong dịp lễ, Tết; mà quan trọng hơn là tạo việc làm ổn định, thu nhập tốt hơn, môi trường lao động an toàn hơn, nhà ở tử tế hơn, trường học thuận lợi hơn, dịch vụ y tế gần hơn, đời sống văn hóa tinh thần phong phú hơn. Công nhân phải được sống trong những điều kiện ngày càng tốt hơn, tương xứng với những đóng góp to lớn của mình cho doanh nghiệp, cho thành phố và cho đất nước.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước khẳng định, Đảng và Nhà nước ta luôn xác định giai cấp công nhân là lực lượng rất quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Trong mọi giai đoạn cách mạng, công nhân Việt Nam luôn có mặt ở những nơi khó khăn, gian khổ, trên công trường, trong nhà máy, trong khu công nghiệp, trong các lĩnh vực sản xuất, dịch vụ, vận tải, công nghệ, chế biến, chế tạo. Bàn tay, khối óc, mồ hôi và sự sáng tạo của anh chị em đã góp phần làm nên những thành tựu phát triển của đất nước.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đề nghị, TP.HCM tiếp tục coi việc chăm lo đời sống công nhân, người lao động là một nhiệm vụ chính trị quan trọng, thường xuyên và lâu dài.
Thành phố cần rà soát kỹ hơn nhu cầu về nhà ở xã hội, nhà lưu trú công nhân, trường học, nhà trẻ, trạm y tế, thiết chế văn hóa, khu sinh hoạt cộng đồng tại các khu công nghiệp, khu chế xuất và những địa bàn có đông công nhân sinh sống; phải làm sao để công nhân không chỉ có việc làm, mà còn có nơi ở ổn định; không chỉ có thu nhập, mà còn có điều kiện nuôi dạy con cái; không chỉ lao động, mà còn được nghỉ ngơi, học tập, vui chơi, nâng cao đời sống tinh thần.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước yêu cầu các cấp công đoàn phải gần công nhân hơn nữa, hiểu công nhân hơn nữa, nói được tiếng nói của công nhân và bảo vệ thiết thực quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của công nhân.
Công đoàn phải có mặt kịp thời khi người lao động khó khăn, ốm đau, bị nợ lương, mất việc, bị tai nạn lao động hoặc gặp biến cố trong cuộc sống. Công đoàn không chỉ là nơi tổ chức phong trào, mà phải thực sự là mái nhà ấm áp, là chỗ dựa tin cậy của đoàn viên, người lao động.
Các doanh nghiệp, người sử dụng lao động tiếp tục quan tâm hơn đến công nhân của mình. Doanh nghiệp muốn phát triển bền vững thì phải chăm lo cho người lao động; phải bảo đảm tiền lương, phúc lợi, điều kiện làm việc, an toàn lao động; phải lắng nghe sáng kiến, tôn trọng nhân phẩm, tạo cơ hội học tập, nâng cao tay nghề cho công nhân. Khi người lao động yên tâm, gắn bó, tự hào về nơi làm việc của mình thì doanh nghiệp cũng sẽ mạnh hơn, ổn định hơn và phát triển lâu dài hơn.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước chia sẻ, đất nước ta đang bước vào giai đoạn phát triển mới với nhiều thời cơ nhưng cũng không ít khó khăn, thách thức. Khoa học – công nghệ thay đổi rất nhanh; yêu cầu về năng suất, chất lượng, kỹ năng nghề nghiệp ngày càng cao.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước mong muốn, anh chị em công nhân, người lao động tiếp tục giữ vững niềm tin, tinh thần đoàn kết, ý chí vươn lên; tích cực học nghề, nâng cao tay nghề, rèn luyện tác phong công nghiệp, kỷ luật lao động, kỹ năng số, ngoại ngữ nếu có điều kiện.
Mỗi người công nhân hãy cố gắng học thêm một kỹ năng mới, làm tốt hơn công việc của mình mỗi ngày, mạnh dạn đề xuất sáng kiến, cải tiến kỹ thuật, tiết kiệm nguyên liệu, bảo đảm an toàn, nâng cao chất lượng sản phẩm.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước gợi mở, đổi mới sáng tạo không phải điều gì xa vời. Đổi mới có thể bắt đầu từ một thao tác hợp lý hơn, một cách sắp xếp dây chuyền khoa học hơn, một ý tưởng giúp tiết kiệm thời gian, giảm tai nạn, bớt nặng nhọc, tăng năng suất. Những sáng kiến giản dị ấy, nếu được trân trọng, nhân rộng, sẽ tạo ra sức mạnh rất lớn cho doanh nghiệp và cho nền kinh tế.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước nhấn mạnh, dù cuộc sống còn khó khăn, các công nhân, người lao động vẫn giữ gìn sức khỏe, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái, sống nghĩa tình, đoàn kết, giúp đỡ nhau trong khu trọ, trong phân xưởng, trong cộng đồng. Người công nhân Việt Nam không chỉ giỏi lao động, mà còn đẹp ở tấm lòng, ở tình nghĩa, ở sự sẻ chia trong lúc khó khăn.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước chia sẻ, phía sau những chỉ tiêu tăng trưởng, phía sau những nhà máy, khu công nghiệp, dây chuyền sản xuất, còn có cuộc sống rất cụ thể của từng người lao động, từng gia đình công nhân, từng cháu nhỏ là con em công nhân. Mỗi chính sách đúng, mỗi việc làm thiết thực, mỗi sự quan tâm kịp thời đều có thể giúp một gia đình bớt khó khăn, một người bệnh thêm nghị lực, một cháu nhỏ có thêm điều kiện đến trường, một công nhân thêm niềm tin vào tương lai.
Với truyền thống nghĩa tình của TP.HCM, với trách nhiệm của cấp ủy, chính quyền, Mặt trận Tổ quốc, tổ chức công đoàn, doanh nghiệp và toàn xã hội, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước tin tưởng đời sống của công nhân, người lao động sẽ tiếp tục được cải thiện tốt hơn; công nhân, người lao động TP.HCM sẽ tiếp tục phát huy truyền thống cần cù, sáng tạo, nghĩa tình, đoàn kết; vừa chăm lo tốt cho gia đình mình, vừa đóng góp xứng đáng vào sự phát triển của thành phố mang tên Bác và của đất nước Việt Nam thân yêu.
Ngày 20/6, Khu bảo tồn Thiên nhiên - Văn hóa Đồng Nai phối hợp các cơ quan chức năng khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân hai con bò tót chết tại tiểu khu 123, rừng Mã Đà, phường Trị An.
Tối qua, khi tuần tra rừng, kiểm lâm trạm Cù Đinh phát hiện một con bò tót nặng khoảng 1,2 tấn nằm chết tại lô 25, khoảnh 2. Cách đó khoảng 200 m, một con khác nặng chừng 800 kg cũng được tìm thấy trong tình trạng tương tự tại lô 9.
Hai con vật nằm nghiêng, chân hướng lên trên, xác còn nguyên vẹn nhưng đã phân hủy. Kết quả khám nghiệm ban đầu không ghi nhận dấu hiệu bị tác động ngoại lực hoặc mắc bẫy.
Theo người dân địa phương, khu vực này có mưa lớn kèm giông, sét vào tối cùng ngày. Cơ quan chức năng đang làm rõ liệu thời tiết có liên quan đến cái chết của hai con bò tót hay không.
Bò tót thuộc danh mục động vật rừng nguy cấp, quý, hiếm nhóm IB, bị nghiêm cấm khai thác và sử dụng vì mục đích thương mại. Khảo sát năm 2008 ghi nhận khoảng 300 bò tót tại Vườn quốc gia Cát Tiên và Khu bảo tồn Thiên nhiên - Văn hóa Đồng Nai.
Tối 10-5, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên Quốc lộ 1, đoạn qua khu vực ngã tư Hàng Da (thôn Phong Niên Thượng, xã Thọ Phong, tỉnh Quảng Ngãi), khiến một trẻ em tử vong tại chỗ, hai người khác bị thương.
Theo thông tin ban đầu từ lực lượng chức năng, khoảng 19h40 cùng ngày, anh L.Q.A. (30 tuổi, trú phường Đông Hà, tỉnh Quảng Trị) lái ô tô chạy theo hướng nam - bắc trên Quốc lộ 1.
Khi đến khu vực ngã tư Hàng Da, xe ô tô xảy ra va chạm với xe máy do ông N.A. (36 tuổi, trú thôn Thế Lợi, xã Thọ Phong) cầm lái, chạy cùng chiều.
Thời điểm xảy ra tai nạn, trên xe máy có chở theo hai con của ông A. là em N.B.K. (11 tuổi) và em N.P.K. (6 tuổi). Theo ghi nhận ban đầu, cả ba người trên xe máy đều không đội mũ bảo hiểm.
Cú va chạm mạnh khiến em N.P.K. tử vong tại chỗ. Ông N.A. và em N.B.K. bị thương, được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện.
Trong đó, em N.B.K. bị chấn thương sọ não nặng, đang được các bác sĩ tích cực điều trị.
Tại hiện trường, xe máy bị hư hỏng nặng.
Ngay sau khi vụ việc xảy ra, lực lượng chức năng đã có mặt để phân luồng giao thông, khám nghiệm hiện trường và điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.
Lấy bằng tiến sĩ toán tại Đại học Harvard khi mới 27 tuổi, trở thành giáo sư trẻ nhất Việt Nam năm 2020 ở tuổi 37, là Viện trưởng Viện Khoa học giáo dục Việt Nam (Bộ GD-ĐT), gần đây Lê Anh Vinh còn được biết tới là tác giả sách thiếu nhi rất có duyên với giải thưởng.
Sau giải khuyến khích giải thưởng Sách quốc gia năm 2023 với bộ sách Những đứa trẻ hạnh phúc (Lê Anh Vinh chủ biên), anh lại vừa được trao giải thưởng Khát vọng Dế Mèn thuộc Giải thưởng thiếu nhi Dế Mèn lần thứ 7 năm 2026 cho cuốn truyện Chú robot tưởng mình là người. Và đề thi tuyển sinh lớp 10 THPT của TP.HCM hôm 1-6 môn ngữ văn đã chọn trích Chú robot tưởng mình là người.
Trò chuyện với Tuổi Trẻ, GS.TS Lê Anh Vinh cho biết là một người làm toán, làm giáo dục rồi viết sách thiếu nhi, được bạn đọc và các hội đồng chuyên môn ghi nhận khiến anh rất vui và biết ơn.
* Thưa anh, câu chuyện một người cha viết sách từ những cuộc kể chuyện mỗi đêm cho các con của mình thật là đẹp. Mối duyên đưa anh tới việc viết sách cho thiếu nhi đã bắt đầu thế nào?
- Hồi nhỏ tôi rất thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách thiếu nhi có yếu tố khoa học, phiêu lưu và tưởng tượng. Một trong những cuốn sách tôi yêu thích nhất là Thuyền trưởng Đơn vị của một nhà toán học người Nga, bản in của NXB Cầu Vồng và NXB Kim Đồng.
Cuốn sách kể về hành trình khám phá của cậu bé Số Không đi theo bác thuyền trưởng đơn vị. Tôi đọc cuốn sách đó từ những năm đầu tiểu học và đã luôn tự hỏi vì sao lại có một cuốn sách có thể khiến trẻ con thấy toán học thú vị đến thế.
Sau này khi có con, các con tôi rất thích nghe kể chuyện mỗi tối. Ban đầu tôi đọc truyện cho các con nghe, nhưng rồi các bạn ấy không thích nghe đọc nữa mà đòi bố phải tự kể. Vậy là tôi bắt đầu tưởng tượng ra những cuộc phiêu lưu mà chính các con trở thành nhân vật chính.
Tôi kể những câu chuyện để các con thấy rằng những điều mình học ở trường, kể cả những kiến thức khoa học rất nhỏ, cũng có thể giúp ích trong cuộc sống. Thấy các con hào hứng, tôi bắt đầu nghĩ đến việc viết lại để nhiều bạn nhỏ khác cũng có thể đọc.
* Với nhiều người, việc một giáo sư toán viết sách kể chuyện cho các em nhỏ thật đặc biệt và có phần... lạ. Bởi vì người ta hay dán nhãn người giỏi toán thường không thích hoặc không giỏi văn?
- Tôi nghĩ đây là một định kiến khá thú vị và có lẽ cũng không hoàn toàn vô lý nếu nhìn vào trải nghiệm đi học của nhiều thế hệ. Quả thật rất nhiều bạn học chuyên toán ngày trước sợ môn văn, nhất là sợ những bài văn phải viết theo một khuôn mẫu nào đó.
Nghĩ lại, tôi cũng phải cảm ơn các thầy cô dạy văn của mình. Hồi đi học, tôi thường nghĩ gì viết nấy, viết khá tự do, vậy mà kiểu gì cũng được các thầy cô cho trung bình 6,5 điểm, vừa đủ để đạt danh hiệu học sinh giỏi.
* Truyện của một tiến sĩ toán học có khác biệt với văn chương của những người khác?
- Tôi có một người bạn học rất giỏi văn, ngày trước đi học toàn được 9-10 điểm văn. Khi đọc truyện của tôi, bạn đó luôn nói "Biết ngay là văn của người học toán, câu chữ quá đơn giản, nhưng được cái nhiều ý". Tôi thấy nhận xét ấy cũng đúng.
Còn tôi nghĩ mỗi người khi viết đều mang theo cách mình nhìn thế giới. Người làm toán thường có thói quen đi tìm cấu trúc phía sau một vấn đề, vì vậy khi kể một câu chuyện tôi luôn nghĩ đến những câu hỏi như vì sao nhân vật hành động như vậy, tình huống này dẫn tới tình huống kia thế nào và một ý tưởng lớn có thể được kể lại bằng hình ảnh nào để trẻ em hiểu được.
Cũng phải nói thêm là viết một bài báo khoa học, một báo cáo hay một cuốn sách mang tính chuyên môn thì tôi có thể tập trung làm khá nhanh trong một khoảng thời gian cố định. Nhưng viết một cuốn truyện thì khác.
Câu chuyện cần thời gian để hình thành, nhân vật cần thời gian để sống cùng mình, nhiều chi tiết chỉ xuất hiện rất bất ngờ sau một cuộc trò chuyện, một khoảnh khắc với các con hoặc một đêm ngồi nghĩ vu vơ. Viết truyện với tôi thường chậm hơn nhưng cũng có một niềm vui rất riêng.
* Nhà toán học làm việc gì hẳn cũng theo logic chặt chẽ. Vậy anh có "đi lang thang dưới mưa không mục đích, chơi mà không cần lý do" như bài học anh muốn gửi tới các em nhỏ qua những nhân vật trẻ con trong cuốn sách của anh không?
- Tôi không phải là người thường xuyên "đi lang thang dưới mưa không mục đích" theo nghĩa lãng mạn, nhưng tôi tin vào giá trị của những việc không nhất thiết phải có mục tiêu rõ ràng: ngồi chơi với con, nghe một câu chuyện rất dài chưa biết kết thúc ở đâu, đi dạo mà không cần giải quyết việc gì.
Trong giáo dục, đôi khi người lớn muốn mọi thứ đều phải có mục tiêu: chơi để học kỹ năng gì, đọc sách để rút ra bài học gì. Điều đó không sai nhưng nếu cái gì cũng biến thành mục tiêu thì tuổi thơ sẽ rất mệt. Trẻ em cần được chơi chỉ vì vui, tò mò chỉ vì thích và yêu một điều gì đó chỉ vì thấy nó đáng yêu. Có lẽ người lớn cũng cần học lại điều ấy từ trẻ em.
* Đọc sách anh có thể thấy anh dành nhiều thời gian trò chuyện, chơi với các con và dường như học hỏi về gia đình, về cuộc sống từ chính các con vậy. Anh có phải là một người đàn ông của gia đình không?
- Tôi không dám tự nhận mình là một người đàn ông của gia đình theo nghĩa "hoàn hảo nhất" của từ này. Tôi cũng rất bận, cũng có những giai đoạn bị cuốn vào công việc và chắc chắn cũng có những thiếu sót như nhiều ông bố khác. Nhưng nếu hỏi gia đình có phải là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi không, câu trả lời chắc chắn là có.
Có lẽ vì vậy việc viết sách thiếu nhi với tôi không tách rời khỏi đời sống gia đình.
Các con thường là những độc giả đầu tiên của tôi, từ lúc ý tưởng còn rất sơ khai cho đến khi bản thảo đã hoàn thiện hơn. Tôi kể chuyện cho các con nhưng nhiều khi chính các con lại dạy tôi cách nhìn thế giới chậm hơn, hồn nhiên hơn và bao dung hơn.
* Cuốn sách của anh có nhắc, điều giáo dục nên làm là bảo vệ quyền được hiện diện của những điều chưa có tên gọi. Anh có thể chia sẻ quan điểm làm giáo dục này của anh? Ở Viện Khoa học giáo dục Việt Nam, các anh đi theo "tôn chỉ" này?
- Nếu giáo dục chỉ nhìn vào những gì đã có tiêu chí, đã có trong bảng điểm thì rất dễ bỏ sót những điều rất quan trọng như một năng lực khác biệt của trẻ, một khó khăn học tập chưa được nhận ra, một cảm xúc chưa được người lớn hiểu đúng hay một nhóm học sinh chưa có được sự quan tâm đầy đủ.
Vì vậy tôi nghĩ giáo dục trước hết phải biết lắng nghe và thừa nhận. Trước khi gọi tên được một vấn đề, trước khi có chính sách hay giải pháp hoàn chỉnh, ta cần chấp nhận rằng điều đó đang tồn tại.
Với những người nghiên cứu giáo dục, chúng tôi cũng cố gắng làm theo tinh thần ấy, giúp hệ thống nhìn thấy rõ hơn những vấn đề của trẻ em, của giáo viên, của nhà trường, từ đó có các nghiên cứu, bằng chứng và đề xuất chính sách phù hợp hơn.