Ngày 3-4, Giám đốc Sở Y tế TP.HCM Tăng Chí Thượng cho hay hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân (7-4), TP sẽ có 58 bệnh viện, trung tâm y tế tổ chức khám sàng lọc, tầm soát bệnh lý chuyên khoa miễn phí cho người dân tại 64 phường, xã.
Sở Y tế đã chủ động xây dựng kế hoạch và điều phối các đơn vị y tế trên địa bàn tổ chức các hoạt động chăm sóc sức khỏe thiết thực cho người dân ngay tại nơi cư trú.
Theo đó, ngày 5-4, 58 bệnh viện đa khoa, chuyên khoa và trung tâm y tế sẽ khám sàng lọc, tầm soát bệnh lý chuyên khoa miễn phí tại 64 phường, xã trên địa bàn TP, tập trung ưu tiên các khu vực xa trung tâm, tạo điều kiện để người dân được tiếp cận dịch vụ y tế chuyên sâu ngay tại tuyến y tế cơ sở.
Nội dung tầm soát được triển khai đa dạng, bao gồm: tầm soát các bệnh không lây nhiễm như tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh tim mạch; tầm soát ung thư (ung thư vú, ung thư cổ tử cung, ung thư tuyến giáp); tầm soát các bệnh lý chuyên khoa như mắt, tai mũi họng, răng hàm mặt, tâm thần, cơ xương khớp…
Riêng trong lĩnh vực nhi khoa, các Bệnh viện Nhi đồng 1, Nhi đồng 2 và Nhi đồng Thành phố sẽ tầm soát bệnh tim bẩm sinh, béo phì ở trẻ em.
Ông Thượng cho hay thông qua hoạt động này, người dân được khám sàng lọc, phát hiện sớm bệnh lý, được tư vấn, hướng dẫn theo dõi, quản lý sức khỏe và chuyển tuyến điều trị khi cần thiết; đồng thời dữ liệu khám được cập nhật vào hệ thống quản lý sức khỏe, góp phần từng bước xây dựng hồ sơ sức khỏe điện tử, phục vụ công tác quản lý sức khỏe toàn dân.
Việc triển khai đồng loạt hoạt động khám tầm soát bệnh chuyên khoa tại cộng đồng là một trong những nội dung trọng tâm hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân trong năm 2026, góp phần cụ thể hóa chủ trương của Đảng, Nhà nước về tăng cường chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe nhân dân.
Đồng thời khẳng định vai trò của y tế cơ sở trong quản lý sức khỏe người dân theo địa bàn dân cư, kết nối chặt chẽ với hệ thống y tế chuyên sâu của TP.
Tình Yêu Giới Tính
Mẹ đơn thân U40 yêu trai trẻ là con của sếp, tôi có nên dừng lại?

Tôi năm nay 38 tuổi, là mẹ đơn thân của một cậu con trai 9 tuổi. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ cách đây gần chục năm, tôi chọn cách sống lặng lẽ, tập trung vào công việc và con cái. Những năm tháng đó không dễ dàng, nhưng tôi đã vượt qua, từng bước ổn định cuộc sống, có một công việc tốt, thu nhập đủ để hai mẹ con không phải lo lắng quá nhiều.
Tôi làm việc ở công ty hiện tại hơn 10 năm. Ở đó, tôi có vị trí ổn định, có những mối quan hệ thân thiết và quan trọng nhất là có một người sếp mà tôi luôn kính trọng.
Chị là người phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ, từng nâng đỡ tôi trong giai đoạn hôn nhân tan vỡ. Với tôi, chị không chỉ là lãnh đạo, mà còn giống như một người chị gái, một chỗ dựa tinh thần.
Cuộc sống của tôi vốn dĩ cứ bình lặng như thế, cho đến khi con trai chị - H. - từ nước ngoài trở về cách đây gần 3 năm.
Lần đầu gặp, tôi có cảm nhận H. là một chàng trai trầm tính, ít nói. Nhưng rồi, khoảng hơn một năm trước, khi H. bắt đầu thường xuyên đến công ty, chúng tôi có nhiều cơ hội trò chuyện hơn.
H. kém tôi 10 tuổi, nhưng lại mang đến cảm giác chững chạc, điềm đạm, khác hẳn sự bồng bột mà tôi từng nghĩ về những người trẻ.
Tôi không phải kiểu phụ nữ bỏ bê bản thân. Tôi luôn giữ thói quen chăm sóc ngoại hình, ăn mặc gọn gàng, chỉn chu. Nhiều người nói tôi trông trẻ hơn tuổi, nhưng chính tôi hiểu, bên trong mình là một người phụ nữ đã đi qua không ít tổn thương. Có lẽ vì vậy mà khi H. chủ động quan tâm, tôi có phần đề phòng.
Tôi tìm mọi cách né tránh H., từ chối những buổi hẹn đi cà phê, không đọc tin nhắn, thư điện tử, từ chối lời mời kết bạn trên mạng xã hội.
Tôi từng nói thẳng: “Chị hơn em 10 tuổi, lại còn là nhân viên của mẹ em. Chuyện này là không thể". Song H. chỉ cười và nói rằng, tuổi tác không phải vấn đề, còn chuyện công việc, anh sẽ tự có cách.
Tôi đã cố giữ khoảng cách, nhưng thú thật, sau quá nhiều năm cô đơn, tôi bắt đầu mềm lòng.
H. tinh tế hơn tôi nghĩ. Anh nhớ những điều nhỏ nhặt, quan tâm đúng lúc. Có những ngày tôi mệt mỏi, chỉ một tin nhắn hỏi han của anh cũng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại. Dần dần, tôi không còn né tránh nữa.
Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ… mà đến bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi tên thế nào cho đúng.
Hơn một năm qua, tôi đã có lại cảm giác được yêu, thật ấm áp, nhẹ nhàng. Tôi vui hơn, cười nhiều hơn. Nhưng song song với hạnh phúc là nỗi bất an, thấp thỏm.
Tôi sợ một ngày sếp của tôi, người chị mà tôi luôn biết ơn phát hiện ra chuyện này. Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt của chị khi biết nữ nhân viên mà chị tin tưởng lại có mối quan hệ với con trai mình.
Tôi cũng sợ mất đi công việc đã gắn bó hơn 10 năm, sợ mất đi sự ổn định mà tôi đã vất vả gây dựng, và hơn hết, tôi sợ con trai mình bị ảnh hưởng. Chị cũng là một người mẹ, hẳn chị cũng có nhiều kỳ vọng về con trai.
Song, người yêu tôi luôn nói: “Em không có gì phải lo. Có anh ở đây". Nhưng ngoài những lời động viên, anh chưa từng có một bước đi rõ ràng nào, không có một lời hứa cụ thể, không một kế hoạch để chúng tôi có thể công khai. Mối quan hệ này cứ lặng lẽ tồn tại, như một bí mật chỉ hai người biết.
Có những đêm, tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi biết mình đang đi trên một sợi dây rất mong manh. Nếu tiếp tục, tôi có thể mất tất cả, nhưng nếu dừng lại, tôi lại không đủ can đảm để quay về những ngày tháng cô đơn trước đây.
Tôi không biết mình nên lựa chọn thế nào. Có người sẽ nói tôi sai ngay từ đầu, nhưng có ở trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu, có những cảm xúc không dễ gì kiểm soát.
Tôi viết những dòng này, không phải để biện minh, mà chỉ mong nhận được một lời khuyên: Tôi nên dừng lại để giữ lấy sự an toàn, hay dũng cảm tiến tới, chấp nhận mọi rủi ro để giữ lấy tình yêu?.
Minh Anh
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Cuốn sổ tiết kiệm 1 tỷ và lời cầu xin của em trai chồng khiến tôi chết lặng

Bảy năm trời, vợ chồng tôi sống như người ta đi ở trọ trong chính cuộc đời mình: Không dám ăn một bữa ngon, không dám mua bộ quần áo mới. Có lần con bé nhà tôi đứng trước cửa trung tâm tiếng Anh, nhìn lũ trẻ đeo cặp đi vào rồi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, con học ở đó có được không?”. Tôi quay mặt đi, giả vờ không nghe.
Người ta cứ tưởng công nhân tăng ca là có tiền. Nhưng chỉ ai từng ôm hộp cơm nguội lúc 10h đêm mới hiểu, đồng tiền kiếm được có mùi của mồ hôi và cả nhọc nhằn. Chồng tôi từng sốt gần 40 độ vẫn lén uống thuốc rồi đi làm. Anh bảo nghỉ một ngày là mất chuyên cần, mất một khoản tiền thưởng nhỏ.
Cái sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng ấy, nói thật, chẳng khác gì cái mạng của chúng tôi. Mỗi tháng gửi vào vài triệu đồng. Có tháng con ốm, định rút ra, lại cắn răng vay ngoài. Tôi còn nhớ hôm đủ 1 tỷ đồng, chồng tôi im lặng rất lâu. Anh chỉ cười. Một người đàn ông ngoài 30 tuổi mà cười như đứa trẻ được quà.
Chúng tôi định cuối năm mua miếng đất nhỏ ngoài thị trấn. Không cần mặt tiền, trong ngõ sâu cũng được. Chỉ cần đủ để xây một căn nhà. Tôi còn lên mạng xem gạch lát sân, xem cả mấy cây hoa giấy người ta trồng trước cổng. Nghèo mà, nhiều khi hạnh phúc chỉ là bản thân tưởng tượng được tương lai.
Ấy thế mà một buổi chiều, mẹ chồng tôi gọi điện. Giọng bà run đến nỗi tôi tưởng trong nhà có người mất. Bà bảo em trai chồng tôi bị lừa. Nó tham gia cái gì gọi là “khởi nghiệp ”. Người ta dụ đầu tư tiền ảo. Ban đầu lời thật. Sau đó, nó mất trắng 800 triệu đồng.
Tôi ngồi chết lặng bên bếp. Nồi canh sôi trào cả ra ngoài mà không biết. 800 triệu đồng - con số nghe như tiếng búa đập vào ngực. Tôi hỏi lại mấy lần vì không tin nổi. Em chồng tôi mới 27 tuổi, chưa vợ con, làm tháng được bao nhiêu đâu mà có từng ấy tiền?
Buổi tối, nó sang nhà tôi. Mặt tái như người vừa đi cấp cứu về. Nó quỳ xuống giữa nền nhà. Hai mắt đỏ ngầu. Nó nói vay nóng khắp nơi để nạp thêm tiền gỡ gạc, cuối cùng sập luôn hệ thống. Chủ nhóm biến mất. Điện thoại khóa. Bạn bè cũng tan tác như bầy vịt gặp lũ.
Từ hôm ấy, bố mẹ chồng tôi gần như ngày nào cũng sang. Mẹ chồng tôi khóc. Bà nói nếu không cứu, người ta siết nợ thì em chồng tôi chỉ có nước chết. Bố chồng tôi thì ngồi im, thỉnh thoảng thở dài. Cả căn nhà đầy mùi tuyệt vọng.
“Các con giúp em đi. Nó mà bị chủ nợ tìm tới thì đời coi như bỏ", mẹ chồng tôi nói thế. Tôi nghe mà ruột gan rối như canh hẹ. Một tỷ đồng ấy đâu phải tiền trên trời rơi xuống. Nó là tuổi thanh xuân của vợ chồng tôi. Là những buổi con thèm trà sữa mà mẹ bảo đau bụng, không cho uống. Là đôi giày chồng tôi rách đế vẫn đi thêm cho đến khi không đi được nữa.
Có hôm con bé nhà tôi hỏi: “Bao giờ nhà mình có nhà ạ?”. Tôi quay đi lau bát, thấy mắt cay xè. Nó đâu biết người lớn đôi khi khổ không phải vì thiếu tiền, mà vì đồng tiền mình có bỗng phải đem đặt lên bàn cân với tình thân.
Rồi chuyện bắt đầu rối hơn. Chủ nợ tìm tới thật. Một gã đàn ông xăm trổ đứng trước cổng nhà bố mẹ chồng tôi suốt buổi chiều. Hàng xóm bu kín ngoài ngõ. Em chồng tôi trốn biệt. Mẹ chồng tôi ngất ngay giữa sân vì sợ. Chồng tôi phải cõng bà vào viện.
Đêm đó, lần đầu tiên vợ chồng tôi cãi nhau lớn. Tôi bảo không thể đưa hết tiền được. Chồng tôi đập bàn. Anh nói, đó là em ruột anh. Tôi cũng bật khóc.
Tôi hỏi: “Nếu đưa hết rồi bao giờ tiền lo cho con ăn học lấy ở đâu? Lỡ đau ốm thì sao? Nhà cửa thì tính thế nào?". Anh im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi đau đến tận giờ: “Anh cũng không biết. Anh chỉ biết là phải giúp em trai anh”.
Người đàn ông ấy, bao năm nay luôn tính toán rõ ràng từng đồng. Vậy mà hôm ấy anh nói không biết. Tôi nhìn lưng anh cong xuống dưới ánh đèn mà thấy thương. Một bên là cha mẹ già và em trai. Một bên là vợ con. Ở giữa là đồng tiền mồ hôi nước mắt.
Đêm qua, tôi mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn thật lâu. Những con số nằm im thin thít. Chúng vô tri mà sao nặng như đá. Tôi nhớ cái ngày hai vợ chồng ăn mì tôm suốt tuần để gửi thêm được 5 triệu đồng. Tôi nhớ đôi mắt con bé nhìn lớp học thêm ngoài phố.
Bây giờ tôi vẫn chưa biết phải làm sao. Nếu không giúp, tôi thấy mình ích kỷ. Nhưng nếu đưa tiền, tôi sợ cả nhà mình lại quay về những ngày trắng tay. Người ta bảo máu mủ ruột rà phải đùm bọc nhau. Nhưng có ai dám chắc sự đùm bọc ấy không kéo thêm một gia đình khác xuống vực?
Tôi kể câu chuyện này không phải để than nghèo kể khổ. Tôi chỉ muốn hỏi những người đã từng đi qua cảnh đời như chúng tôi một câu: Nếu là các anh chị, các anh chị sẽ chọn giữ lấy gia tài mình chắt chiu bao năm, hay đem hết vốn liếng cứu một người thân đang chìm trong sai lầm?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Tôi uất ức dọn đồ ra khỏi nhà khi bố mẹ sang tên đất cho anh trai

Nhiều người quan niệm con cái chăm sóc cha mẹ là nghĩa vụ đương nhiên. Tuy nhiên, khi nghĩa vụ đó không đi kèm với sự công bằng trong việc phân chia quyền lợi và tài sản, lại trở thành nguồn cơn của những rạn nứt gia đình nghiêm trọng.
Tôi hiện đứng trước quyết định phải tiến hành các thủ tục pháp lý với chính người thân của mình để đòi lại công sức đóng góp suốt nhiều năm. Tôi năm nay 32 tuổi, đang làm nhân viên truyền thông tại Hà Nội. Câu chuyện tôi chia sẻ dưới đây là sự thật đang diễn ra trong gia đình tôi, một xung đột xuất phát từ tư tưởng trọng nam khinh nữ và sự phân bổ tài sản thiếu minh bạch.
Cách đây 7 năm, gia đình tôi gặp biến cố lớn. Bố tôi bị tai biến mạch máu não, suy giảm nghiêm trọng khả năng lao động. Mẹ tôi sức khỏe yếu, chỉ có thể ở nhà lo nội trợ. Thời điểm đó, gia đình còn một khoản nợ ngân hàng 500 triệu đồng từ việc làm ăn thua lỗ trước đây của bố.
Anh trai tôi lớn hơn tôi 3 tuổi, khi đó đã lập gia đình và ra ở riêng. Khi sự việc xảy ra, anh tuyên bố rõ ràng rằng bản thân phải lo cho vợ con, không có khả năng hỗ trợ tài chính để trả nợ hay chi trả viện phí cho bố.
Đứng trước hoàn cảnh đó, tôi từ chối lời mời làm việc tại một doanh nghiệp ở miền Nam với mức đãi ngộ tốt, quyết định ở lại Hà Nội để trực tiếp chăm sóc bố mẹ. Suốt 7 năm qua, tôi duy trì cường độ làm việc cao, nhận thêm nhiều dự án bên ngoài để đảm bảo nguồn thu nhập. Toàn bộ khoản nợ 500 triệu đồng của gia đình đã được tôi thanh toán dứt điểm vào năm thứ 3.
Bên cạnh đó, tôi là người chi trả 100% chi phí y tế và sinh hoạt phí hằng tháng của gia đình. Ba năm trước, khi căn nhà cấp 4 xuống cấp nghiêm trọng, tôi tiếp tục sử dụng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân, tổng cộng 800 triệu đồng, để xây dựng một căn nhà 3 tầng kiên cố trên mảnh đất của bố mẹ. Trong suốt thời gian này, anh trai tôi chỉ ghé thăm vào các dịp lễ, Tết và không tham gia đóng góp tài chính.
Mảnh đất của gia đình tôi nằm ở khu vực ngoại thành. Gần đây, do quy hoạch hạ tầng và mở đường, giá trị bất động sản tại khu vực này biến động mạnh. Theo định giá thị trường, mảnh đất và ngôi nhà hiện tại có giá trị khoảng hơn 10 tỷ đồng.
Từ khi giá đất tăng, tần suất anh trai tôi đưa gia đình về thăm bố mẹ dày đặc hơn. Anh thể hiện sự quan tâm sát sao đến sinh hoạt và sức khỏe của ông bà. Nhận thấy không khí gia đình hòa thuận, tôi không đặt ra bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Sự việc chỉ được xác nhận vào tuần trước, khi tôi tình cờ làm việc với một cán bộ tại phòng công chứng địa phương. Nguồn tin này cho biết, bố mẹ và anh trai tôi đã hoàn tất thủ tục sang tên đổi chủ toàn bộ diện tích đất và quyền sở hữu nhà ở. Bố mẹ tôi đã thực hiện giao dịch tặng cho tài sản này một cách bí mật, không thông qua ý kiến hay thông báo cho tôi.
Ngay tối hôm đó, tôi đã đối thoại trực tiếp với gia đình. Bố mẹ tôi xác nhận sự việc và đưa ra quan điểm: “Con gái sớm muộn cũng kết hôn, tài sản của dòng họ phải giao cho người nối dõi để lo hương hỏa. Căn nhà này về nguyên tắc thuộc về anh con”.
Khi tôi đề cập đến khoản tiền 500 triệu đồng trả nợ ngân hàng và 800 triệu đồng chi phí xây dựng nhà ở, anh trai tôi phản bác: “Việc em chăm sóc bố mẹ, xây nhà cửa là trách nhiệm làm con. Em sinh sống trong nhà này 7 năm thì việc chi tiền sửa sang là đương nhiên, không thể hạch toán với bố mẹ. Hiện tại tài sản thuộc quyền sở hữu của anh, em có thể tiếp tục lưu trú đến khi kết hôn, nhưng không có quyền yêu cầu chia tỷ lệ”.
Sự việc này cho thấy những nỗ lực và đóng góp tài chính của tôi trong 7 năm qua hoàn toàn bị phủ nhận. Trong cơ cấu gia đình này, tôi được phân công nghĩa vụ giải quyết rủi ro tài chính, trong khi quyền lợi tài sản được mặc định chuyển giao cho con trai trưởng.
Hiện tại, tôi đã thu dọn tài sản cá nhân và chuyển ra ngoài thuê nhà. May mắn là do đặc thù công việc, tôi có thói quen lưu trữ hồ sơ rất kỹ lưỡng. Toàn bộ chứng từ chuyển khoản trả nợ ngân hàng, hóa đơn mua vật liệu xây dựng, và hợp đồng thi công nhà ở đều được tôi giữ bản gốc.
Tham vấn ý kiến từ luật sư, tôi được biết mình có đủ cơ sở pháp lý để khởi kiện dân sự, yêu cầu hoàn trả lại số tiền đã đầu tư vào khối tài sản đó, hoặc yêu cầu tòa án công nhận phần quyền sở hữu tương đương với tỷ lệ đóng góp thực tế làm tăng giá trị khối tài sản.
Tuy nhiên, việc đưa người thân ruột thịt ra tòa là một quyết định mang tính bước ngoặt, đồng nghĩa với việc chấm dứt các quan hệ gia đình cơ bản. Nhưng nếu không nhờ sự can thiệp của pháp luật, tôi sẽ mất trắng toàn bộ tài sản tích lũy trong nhiều năm lao động.
Hiện bên tình, bên lý làm tôi thấy căng thẳng và khó có thể đưa ra quyết định. Tôi mong nhận được những góc nhìn đa chiều từ độc giả để có quyết định xử lý vấn đề một cách khách quan và triệt để nhất.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

