Theo HK01, sự việc xảy ra ngày 8/5. Chia sẻ với truyền thông sau đó, người đàn ông cho biết, mức tạ tối đa anh có thể đẩy là 150kg.
Hôm xảy ra sự việc, anh đã tập nhiều hiệp liên tiếp khiến thể lực suy giảm. Đến lúc anh nâng mức tạ 145kg, có lẽ cơ thể không còn ở trạng thái tốt nhất nên anh không thể đẩy lên được.
Người này cho biết bản thân từng gặp tình huống tương tự và đã thoát hiểm nhờ điều chỉnh đúng vị trí thanh bảo hộ trên giá tập.
“Lần trước khi bị đè, tôi đã cài thanh bảo hộ đúng vị trí nên có thể dịch chuyển thanh tạ để thoát ra. Lần này tôi cũng nghĩ mình đã điều chỉnh rồi, nhưng thực tế là chưa nên suýt nữa đã gặp nguy hiểm”, anh kể.
Thời điểm đó, anh không thể kêu cứu nên phải cố lật người, dùng hết sức kéo cổ thoát khỏi thanh tạ.
Sau sự việc, người đàn ông đã đến bệnh viện kiểm tra. May mắn, anh chỉ bị xây xát nhẹ ngoài da, được khử trùng và tiêm phòng uốn ván, sức khỏe không bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Sau khi chia sẻ trải nghiệm của mình, anh cũng gửi lời cảnh báo đến những người tập gym: “Nhất định phải có người hỗ trợ hoặc có biện pháp bảo hộ phù hợp. Không phải ai cũng có thể may mắn tự thoát hiểm như tôi”.
Dù vừa trải qua tình huống cận kề nguy hiểm, anh cho biết bản thân sẽ không vì sự việc này mà từ bỏ việc tập luyện.
Trước đó, tại Bắc Hải (Quảng Tây, Trung Quốc), một vụ việc tương tự cũng từng xảy ra khi một người đàn ông bị thanh tạ đè lên cổ trong lúc tập đẩy ngực. May mắn, những người xung quanh đã phát hiện và hỗ trợ kịp thời.
Chủ một phòng gym tại Trung Quốc cho biết, nhiều người tập thường bỏ qua cơ chế bảo hộ sẵn có của thiết bị. Vì vậy, người tập cần sử dụng dụng cụ đúng cách, lựa chọn mức tạ phù hợp với thể trạng và luôn đảm bảo các biện pháp an toàn trong quá trình tập luyện.
Tin Gốc: Dân Trí

Nằm ở xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang (cũ), núi Cấm từ lâu được xem là "nóc nhà miền Tây", nổi tiếng với khung cảnh hùng vĩ, khí hậu mát mẻ và hệ sinh thái đa dạng. Trong lòng ngọn núi ấy, giữa những dòng suối trong vắt len lỏi qua rừng, có một loài cá đặc biệt mà chỉ người bản địa mới thực sự am hiểu – cá chành dục, hay còn được người dân địa phương gọi thân thuộc là "vùn vụt". Với khách phương xa, đây là cái tên lạ lẫm, nhưng với cư dân sống trên núi, cá chành dục là một phần quen thuộc của đời sống, vừa là ký ức, vừa là niềm tự hào về một loài thủy sản đặc hữu chỉ có ở vùng cao An Giang.
Theo người dân địa phương, cá chành dục sinh sống chủ yếu ở những con suối nhỏ, khe nước mát quanh năm trên sườn núi Cấm. Loài cá này di chuyển nhanh đến mức thoắt ẩn thoắt hiện, khiến việc bắt chúng bằng tay gần như bất khả thi.
Các món ăn từ cá chành dục không chỉ là món ăn ngon mà còn là biểu tượng của thiên nhiên hoang sơ và cuộc sống mộc mạc gắn liền với núi rừng An Giang.
Người dân thường phải kiên nhẫn dùng cần câu nhỏ, lưỡi chì tự chế và mồi trùn đất để săn bắt. Ngày trước, cá chành dục xuất hiện nhiều đến mức trẻ con cũng có thể dễ dàng câu được vài con. Nhưng nay, để có đủ cá cho một bữa cơm, người dân phải đi câu suốt vài ngày.
Nhìn thoáng qua, cá chành dục khá giống cá lóc con, thân nhỏ và thon dài, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy những chi tiết đặc trưng như phần vây bụng và vây lưng ánh sắc đỏ hoặc cam rực rỡ. Cá trưởng thành có thể đạt kích thước bằng nửa cổ tay, được xem là kích thước hiếm vì phần lớn cá chành dục chỉ nhỏ bằng ngón tay. Cũng chính vì vẻ ngoài bắt mắt, một số người dân còn giữ lại để nuôi làm cá cảnh, coi như "báu vật" của núi Cấm.
Không chỉ có vẻ đẹp lạ, thịt cá chành dục cũng đặc biệt nhờ vị ngọt thanh, chắc và thơm. Nó được đánh giá là loại cá suối ngon bậc nhất vùng Tây Nam Bộ. Dù nướng, kho hay nấu canh chua đều giữ trọn vị đậm đà tự nhiên. Người dân địa phương ví rằng, "nếu cá da trơn có cá bông lau ngon nhất, thì cá suối có cá chành dục đứng đầu". Chính vì thế, dẫu không phổ biến, cá chành dục vẫn được xem là "đặc sản thượng đỉnh" của núi Cấm – món ăn mà không phải ai cũng có cơ hội được nếm thử.
Ngày nay, cá chành dục đã trở nên khan hiếm. Dù không được nuôi đại trà hay bày bán ở chợ, cá chành dục vẫn được xem là "đặc sản thượng hạng", món ăn dùng để đãi khách quý hơn là để trao đổi mua bán.
Giá của loại cá này hiện dao động từ 400.000 đến 500.000 đồng/kg, tương đương nhiều loại hải sản cao cấp. Tuy nhiên, số lượng cực ít khiến cá chành dục gần như vắng bóng trên thị trường. Nhiều du khách khi lên núi Cấm từng thử vận may mang cần câu đi tìm, nhưng phần lớn đều trở về tay trắng.
Cá chành dục không chỉ nổi tiếng bởi độ ngon mà còn vì tính "gan lì". Người đi câu kể rằng, dù đã mắc câu nhưng nếu rơi xuống nước, chúng vẫn có thể quay lại đớp mồi thêm lần nữa. Đặc tính này khiến người dân ví loài cá nhỏ bé ấy như "chiến binh suối núi", kiên cường và khó khuất phục.
Hiện nay, do môi trường sống bị thu hẹp và nguồn nước thay đổi, cá chành dục ngày càng hiếm. Một số người dân đã thử nuôi trong bể hoặc ao nhỏ nhằm bảo tồn nhưng kết quả chưa khả quan. Loài cá này chỉ thích nghi trong môi trường nước suối tự nhiên, trong, mát và có dòng chảy liên tục.
Đối với người dân An Hảo, cá chành dục không chỉ là món ăn ngon mà còn là biểu tượng của núi Cấm – nơi thiên nhiên hào phóng nhưng cũng đầy bí ẩn. Từ đỉnh núi Cấm nhìn xuống, những con suối uốn lượn như dải lụa bạc giữa màu xanh đại ngàn. Dưới làn nước trong veo ấy, cá chành dục vẫn bơi lội, lẩn khuất đâu đó giữa đá và rêu. Chúng lặng lẽ tồn tại như chứng nhân của thiên nhiên, của sự giao hòa giữa con người và núi rừng.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Việt Nam sau khi phê chuẩn Công ước về Quyền của người khuyết tật (CRPD) đã từng bước hoàn thiện pháp luật tiệm cận chuẩn mực quốc tế, với nền tảng là Luật Người khuyết tật 2010 và Hiến pháp 2013, qua đó xác lập nguyên tắc bình đẳng, không phân biệt đối xử và bảo đảm quyền tiếp cận trong các lĩnh vực cơ bản.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa luật và thực thi vẫn còn lớn, đòi hỏi tiếp tục cải cách.
Pháp luật Việt Nam đã thiết lập nguyên tắc bình đẳng và không phân biệt đối xử, tạo cơ sở pháp lý để bảo vệ người khuyết tật trước các hành vi xâm phạm. Hệ thống trợ giúp xã hội được mở rộng đáng kể, bao gồm trợ cấp hằng tháng, cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí và hỗ trợ giáo dục thông qua miễn giảm học phí, học bổng.
Bên cạnh đó, giáo dục hòa nhập được thúc đẩy mạnh mẽ, giúp ngày càng nhiều trẻ khuyết tật có cơ hội học tập trong môi trường phổ thông. Ngoài ra các quy định về tiếp cận hạ tầng và dịch vụ công, đặc biệt trong môi trường số, đã bắt đầu được triển khai.
Những thành tựu này là bước tiến quan trọng trong việc thiết lập khung chính sách và thể chế. Tuy nhiên phần lớn các kết quả vẫn dừng ở mức định hình chính sách, trong khi việc triển khai trên thực tế chưa đồng bộ. Nhiều công trình công cộng chưa bảo đảm tiêu chuẩn tiếp cận, nguồn lực dành cho giáo dục hòa nhập còn hạn chế.
Bên cạnh các thành tựu, hệ thống pháp luật hiện hành vẫn bộc lộ nhiều hạn chế đáng kể.
Trước hết, cơ chế giám sát và chế tài còn yếu dẫn đến tình trạng nhiều quy định về tiếp cận công trình công cộng không được thực hiện đầy đủ, những tòa nhà thiếu đường dốc, thang máy hoặc hệ thống chỉ dẫn phù hợp. Điều này làm cho pháp luật có nguy cơ trở thành "luật trên giấy".
Thứ hai, các cơ quan và doanh nghiệp chưa có nghĩa vụ rõ ràng trong việc điều chỉnh môi trường làm việc, học tập hoặc dịch vụ để phù hợp với người khuyết tật. Thứ ba, chính sách hiện nay vẫn thiên về trợ cấp hơn là phát triển năng lực; các hỗ trợ về đào tạo nghề, khởi nghiệp và tiếp cận tín dụng còn hạn chế, làm gia tăng nguy cơ phụ thuộc.
Thứ tư, sự thiếu liên kết liên ngành giữa giáo dục, y tế và lao động khiến quá trình hỗ trợ bị gián đoạn. Ví dụ, người khuyết tật có thể được học hòa nhập nhưng sau khi tốt nghiệp lại gặp khó khăn trong tìm kiếm việc làm.
Cuối cùng, định kiến xã hội vẫn là rào cản lớn khi nhiều người khuyết tật bị đánh giá thấp năng lực và bị hạn chế cơ hội tham gia thị trường lao động. Những hạn chế này cho thấy pháp luật Việt Nam hướng tới đảm bảo và tạo cơ hội bình đẳng cho người khuyết tật song sự công bằng thực chất vẫn chưa đạt được.
Cần luật hóa rõ ràng yêu cầu các cơ quan và doanh nghiệp chủ động điều chỉnh môi trường làm việc, học tập và dịch vụ (ví dụ: phần mềm đọc màn hình, bàn ghế chuyên dụng). Đồng thời bảo đảm các công trình và sản phẩm được thiết kế để tất cả mọi người đều có thể sử dụng ngay từ đầu.
Bên cạnh đó, cần quy định rõ trách nhiệm pháp lý của các chủ thể, đồng thời thiết lập cơ chế giám sát độc lập và chế tài đủ mạnh nhằm xử lý hiệu quả các vi phạm. Đây là điều kiện then chốt để chuyển từ "có quyền trên giấy" sang "có khả năng thực hiện quyền".
Phát triển hạ tầng và khả năng tiếp cận, luật hóa tiêu chuẩn bắt buộc, tăng cường kiểm tra và áp dụng chế tài nghiêm minh. Đồng thời cần mở rộng khả năng tiếp cận trong môi trường số, bảo đảm các nền tảng như dịch vụ công trực tuyến, ngân hàng và giáo dục trực tuyến đều thân thiện với người khuyết tật.
Về công nghệ hỗ trợ, Nhà nước cần có chính sách trợ giá thiết bị hỗ trợ như xe lăn điện, máy trợ thính, phần mềm đọc màn hình. Cần khuyến khích phát triển công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, để hỗ trợ tiếp cận thông tin.
Việc tích hợp công nghệ vào giáo dục và việc làm cũng giúp người khuyết tật nâng cao khả năng tự chủ, giảm phụ thuộc vào trợ cấp.
Về hoàn thiện an sinh xã hội, cần điều chỉnh mức trợ cấp phù hợp với chi phí sống và "chi phí khuyết tật", mở rộng phạm vi bảo hiểm y tế sang phục hồi chức năng và thiết bị hỗ trợ, cả phát triển nhà ở xã hội theo hướng tiếp cận. Điều này giúp chuyển từ bảo đảm tối thiểu sang tạo nền tảng phát triển năng lực.
Cần có chính sách ưu đãi thuế cho doanh nghiệp tuyển dụng người khuyết tật, xây dựng quỹ hỗ trợ khởi nghiệp và đổi mới đào tạo nghề theo hướng gắn với nhu cầu thị trường, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ và dịch vụ số. Những giải pháp này còn nâng cao phẩm giá và vị thế xã hội của người khuyết tật.
Cuối cùng, cần hoàn thiện cơ chế chống phân biệt đối xử thông qua việc bổ sung các chế tài cụ thể đối với hành vi kỳ thị. Tập trung đẩy mạnh truyền thông nhằm thay đổi nhận thức xã hội theo hướng tôn trọng và ghi nhận năng lực của người khuyết tật. Tăng cường sự tham gia của người khuyết tật trong quá trình xây dựng và giám sát chính sách, phát triển công tác xã hội chuyên nghiệp...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Đề xuất hoán đổi nghỉ lễ dịp 30-4 và 1-5: Tổng liên đoàn Lao động VN sẽ lấy ý kiến trên mạng xã hội

Ngày 7-4, ông Ngọ Duy Hiểu - Phó chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam - cho biết nhiều người lao động, công đoàn cơ sở, công chức, viên chức có kiến nghị với Tổng liên đoàn về việc hoán đổi kỳ nghỉ lễ dịp 30-4 và 1-5 linh hoạt hơn. Cụ thể, Giỗ Tổ Hùng Vương (10-3 âm lịch) rơi vào Chủ nhật nên người lao động sẽ nghỉ vào ngày làm việc kế tiếp, tức thứ Hai ngày 27-4.
Tuy vậy nhiều người lao động đề nghị hoán đổi ngày thứ Hai đó sang ngày 29-4 hoặc 2-5 để có kỳ nghỉ lễ kéo dài. Đến nay, tổ chức Công đoàn chưa chính thức đề xuất hoán đổi do cần lấy ý kiến từ phía người lao động, nghiên cứu quy định của pháp luật và trao đổi, thống nhất với Bộ Nội vụ.
"Để đưa ra được đề xuất chính thức, Tổng liên đoàn phải lấy ý kiến công đoàn cơ sở, người lao động, trong đó có kênh trên mạng xã hội.
Công đoàn sẽ nghiên cứu các quy định của pháp luật và tính toán hài hòa lợi ích giữa các bên, sau đó Tổng liên đoàn mới có đề xuất chính thức", ông cho hay.
Còn theo bà Hồ Thị Kim Ngân - Phó trưởng Ban Quan hệ lao động Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, qua trao đổi, một số doanh nghiệp, công đoàn cơ sở, lao động ở Đồng Nai, TP.HCM đề xuất hoán đổi ngày nghỉ bù thứ Hai (27-4) sang thứ tư (29-4) hoặc thứ Bảy (2-5). Theo đó, kỳ nghỉ lễ có thể kéo dài 3 ngày (29-4, 30-4 và 1-5) hoặc 4 ngày (30-4, 1-5, 2-5 và 3-5).
Thực tế, Giỗ Tổ Hùng Vương năm 2026 rơi vào Chủ nhật (ngày 26-4) nên cán bộ, công chức, viên chức được nghỉ bù vào thứ Hai (ngày 27-4), tạo thành kỳ nghỉ 3 ngày liên tiếp từ 25 đến 27-4. Tuy nhiên với doanh nghiệp làm việc thứ Bảy hằng tuần, lịch đi làm - nghỉ lễ có thể bị "đứt đoạn" liên tục.
Cụ thể người lao động đi làm thứ Bảy (25-4), sau đó nghỉ 2 ngày (26-4 và 27-4), rồi làm việc lại 2 ngày, kế tiếp lại nghỉ lễ 30-4 (thứ Năm) và 1-5 (thứ Sáu), xen kẽ là ngày làm việc thứ Bảy (2-5), nghỉ Chủ nhật (3-5), trước khi trở lại làm việc bình thường.
Tuy nhiên theo quy định của Bộ luật Lao động 2019, các đề xuất hoán đổi chưa khả thi. Theo đó, nếu ngày nghỉ hằng tuần trùng với ngày nghỉ lễ Tết, người lao động được nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp, trong trường hợp này là thứ Hai (ngày 27-4). Việc này nhằm tránh doanh nghiệp sắp xếp lịch nghỉ lễ - nghỉ bù tùy tiện, ảnh hưởng quyền lợi của người lao động.
Từ thực tiễn, vị chuyên gia này cho rằng cần phải xem xét sửa đổi Bộ luật Lao động 2019 theo hướng "mở hơn". Đó là không quy định cứng về ngày nghỉ bù sau nghỉ lễ, nghỉ hằng tuần và giao cho người sử dụng lao động và tổ chức Công đoàn trao đổi, thống nhất phù hợp thực tế sản xuất kinh doanh, hài hòa quyền lợi nghỉ ngơi, tái tạo sức lao động của người lao động.
Về lâu dài, bà Ngân cho rằng lịch nghỉ của cán bộ, công chức, viên chức cần thông báo sớm từ đầu năm. Việc này vừa giúp các đơn vị chủ động trong sắp xếp lịch công tác, ứng trực, vừa giúp doanh nghiệp bố trí để người lao động được nghỉ làm phù hợp.
Tuy nhiên chủ sử dụng lao động phải trao đổi, thống nhất cụ thể với người lao động. Mục tiêu là cấp có thẩm quyền chủ động hướng dẫn việc hoán đổi ngày nghỉ lễ đáp ứng được yêu cầu của ngày nghỉ lễ, vừa đảm bảo sản xuất, vừa phát triển kinh tế và bảo đảm quyền lợi của người lao động.
Bà Ngân lưu ý sau khi thống nhất với người lao động, doanh nghiệp có thể để người lao động nghỉ làm vào thứ Bảy (ngày 2-5) và trả lương như ngày lễ theo quy định. "Công đoàn luôn khuyến khích thỏa thuận không trái pháp luật, có lợi cho người lao động", bà khẳng định.
Về phía cơ quan quản lý, ông Vũ Trọng Bình - Cục trưởng Cục Việc làm (Bộ Nội vụ) - cho biết lịch nghỉ lễ, Tết năm 2026 đã được thông báo trên cơ sở lấy ý kiến các bộ, ngành và tổ chức Công đoàn. "Bộ Nội vụ và Chính phủ đã thống nhất không có chủ trương gì mới so với thông báo ngày nghỉ trước đó", ông Bình chia sẻ.

