Phút 11, SLNA tạo ra cơ hội đầu tiên của trận đấu khi trung vệ Hoàng Văn Khánh tung đường chuyền vượt tuyến, tạo điều kiện cho Trần Mạnh Quỳnh băng xuống. Tuy nhiên, cú đá của cựu tuyển thủ U.23 Việt Nam lại đưa bóng đi chệch cột dọc. Chỉ 2 phút sau, SLNA đưa bóng vào lưới CLB Đà Nẵng. Vũ Văn Sơn xử bóng lóng ngóng và bị Fortes cắt bóng thành công, băng xuống dứt điểm đánh bại thủ môn Nguyễn Văn Toản. Tuy nhiên, sau khi tham khảo VAR, trọng tài chính Trần Thế Anh xác định Fortes đã để bóng chạm tay nên không công nhận bàn thắng cho đội chủ nhà.
Trong phần còn lại của hiệp 1, 2 đội thi đấu khá giằng co, bóng chủ yếu lăn ở khu vực giữa sân. Tỷ lệ kiểm soát bóng cũng tương đối cân bằng: 52% cho SLNA – 48% cho CLB Đà Nẵng và đôi bên cùng có 3 lần dứt điểm. Tuy nhiên, không có bàn thắng nào được ghi.
Sang hiệp 2, thế trận vẫn không có nhiều sự khác biệt. Bước ngoặt chỉ đến sau một sai lầm cá nhân. Phút 55, trung vệ nhập tịch Đỗ Phi Long của CLB Đà Nẵng phạm lỗi với Vương Văn Huy trong vòng cấm địa, khiến độ khách chịu quả phạt đền. Sau đó, Olaha dứt điểm lạnh lùng, đánh lừa thủ môn Nguyễn Văn Toản để giúp SLNA vươn lên dẫn trước 1-0.
Những phút còn lại, CLB Đà Nẵng nỗ lực đẩy cao đội hình nhằm tìm kiếm bàn gỡ. Nhưng trong ngày hàng thủ SLNA chơi kỷ luật, chặt chẽ, đoàn quân của HLV Lê Đức Tuấn đành bất lực, chấp nhận thất bại 0-1.
Kết quả này khiến CLB Đà Nẵng chưa thể bứt lên trong cuộc đua trụ hạng. Đội bóng sông Hàn đứng áp chót bảng xếp hạng với 12 điểm. Quế Ngọc Hải và các đồng đội bằng điểm với CLB PVF-CAND nhưng xếp trên nhờ nhỉnh hơn hiệu số bàn thắng – bại (-12 so với -15). Trong khi đó, SLNA khá an toàn ở vị trí thứ 8 với 23 điểm.

Sau 33 vòng, Al Nassr dẫn đầu bảng với hai điểm nhiều hơn Al Hilal. Điều đó đồng nghĩa thầy trò Jorge Jesus sẽ vô địch nếu thắng Damac trên sân nhà Al Awwal Park.
Nếu Al Nassr không thắng Damac, Al Hilal sẽ vô địch nếu hạ Al Fayha ở trận cùng giờ, do có chỉ số phụ (đối đầu) tốt hơn Al Nassr. Trong trường hợp Al Hilal không thắng Al Fayha, Al Nassr sẽ vô địch bất chấp kết quả ở trận gặp Damac.
Cục diện này khiến trận gặp Damac trở thành thời khắc quyết định với Ronaldo. Nếu Al Nassr không thể vô địch, Ronaldo vẫn chưa thể giải cơn khát danh hiệu chính thức ở Arab Saudi.
Cơ hội vô địch đến với Al Nassr chỉ năm ngày sau thất bại ở chung kết AFC Champions League Two. Hôm 16/5, họ thua Gamba Osaka 0-1 ngay trên sân nhà, trong trận đấu Ronaldo bỏ lỡ nhiều cơ hội. Đó đã là thất bại thứ tư liên tiếp của Al Nassr ở các trận chung kết kể từ khi siêu sao Bồ Đào Nha cập bến đội bóng đầu năm 2023, không tính giải đấu bị coi là giao hữu như Arab Club Champions Cup.
Trước đó, Al Nassr từng thua chung kết King Cup 2024, Siêu Cup Saudi 2024 và Siêu Cup Saudi 2025. Đội bóng này cũng hai lần liên tiếp về nhì ở Saudi Pro League mùa 2023 và 2024, dù sở hữu Ronaldo trong đội hình. Tổng cộng Al Nassr trải qua 14 giải đấu có siêu sao 41 tuổi mà không lên ngôi.
Lần gần nhất Ronaldo giành một danh hiệu là Cup Italy 2021, khi Juventus thắng Atalanta 2-1 trong trận chung kết dù siêu sao Bồ Đào Nha tịt ngòi. Sau đó, anh trải qua hơn một mùa giải cùng Man Utd nhưng trắng tay.
Áp lực dành cho Al Nassr càng lớn bởi Damac vẫn chưa chắc suất trụ hạng. Đội khách hiện hơn nhóm xuống hạng hai điểm và chỉ cần hòa là đủ ở lại Saudi Pro League nhờ thành tích đối đầu tốt hơn Al Riyadh. Vì thế, Damac được dự đoán sẽ chơi phòng ngự chặt nhằm kiếm ít nhất một điểm.
Trong khi đó, Al Hilal vẫn chờ cơ hội lật ngược tình thế. Đội bóng của HLV Simone Inzaghi sẽ làm khách trên sân Al Fayha cùng giờ, khi chủ nhà không còn mục tiêu phấn đấu.
Ngoài cuộc đua tập thể, Ronaldo không còn nhiều cơ hội giành giải thưởng cá nhân. Trong danh sách ghi bàn, Ivan Toney (Al Ahli) đang dẫn đầu với 32 bàn thắng, trong khi thủ quân Al Nassr chỉ đứng thứ ba với 26 bàn, sau cả Julian Quinones (Al Quadisiya, 30 bàn).
Tin Gốc: Vnexpress

Thất bại 0-3 của CLB Công an TP.HCM trên sân Hải Phòng đã đánh dấu trận thứ 13 liên tục ở V-League, Nguyễn Tiến Linh không thể ghi bàn. Đội bóng của HLV Lê Huỳnh Đức đã thua đậm hai trận ở V-League, và hàng công kém cỏi với "đầu tàu" Tiến Linh, phải chịu một phần trách nhiệm.
Chuyển đến CLB Công an TP.HCM với tư cách chân sút nội hàng đầu V-League, Tiến Linh khởi đầu tốt với 3 bàn trong 5 trận đầu tiên. Sự nhạy bén trong khâu chọn vị trí, khả năng không chiến, làm tường tốt... của Tiến Linh mang đến giải pháp xây dựng hệ thống tấn công đa dạng cho đại diện TP.HCM.
Thế nhưng, chuỗi ngày vui của Tiến Linh qua đi rất nhanh. Sau trận gặp SLNA ngày 27.9.2025, Tiến Linh không còn biết "mùi" bàn thắng tại V-League. 7 tháng qua, chân sút 29 tuổi "tịt ngòi" 13 trận liên tục. Hầu hết trong số này, Tiến Linh đá chính và có trên 60 phút góp mặt.
Đây là chuỗi trận không ghi bàn dài nhất của Tiến Linh trong 3 năm qua. Lần gần nhất tiền đạo mang áo số 22 "khát" bàn thắng lâu đến vậy, là ở mùa giải 2023, nơi anh chỉ ghi vỏn vẹn 3 bàn thắng, đều vào lưới các đội hết mục tiêu trong giai đoạn cuối mùa. Tuy nhiên, khác biệt ở chỗ CLB Bình Dương (nay là Becamex TP.HCM) của Tiến Linh 3 năm trước phải chật vật đua trụ hạng với lực lượng tầm trung. Còn lúc này, CLB Công an TP.HCM có lực lượng tốt, đã có lúc chen chân vào nhóm đầu.
Cơn khát bàn thắng của Tiến Linh, trước tiên, đến từ chính tiền đạo này. Dù rằng Tiến Linh không còn chơi kiểu "mắc võng" vòng cấm, mà đã di chuyển rộng, lùi sâu hơn để kết nối lối chơi và hút người cho đồng đội có khoảng trống, nhưng suy cho cùng thước đo đánh giá tiền đạo vẫn phải là bàn thắng.
15 trận đã qua trên mọi đấu trường, Tiến Linh không thể ghi bàn dù có rất nhiều cơ hội ngon ăn. Đơn cử, ở trận gặp PVF-CAND (vòng 16), cựu tiền đạo Bình Dương 2 lần đá ra ngoài dù cầu môn bỏ trống. Các pha đệm bóng hỏng, sút lỗi, đan xen bước di chuyển nặng nề của Tiến Linh trĩu nặng áp lực tâm lý.
Từng là tiền đạo lừng danh và cũng từng... tịt ngòi số trận không kém học trò, HLV Lê Huỳnh Đức hiểu rõ: "Tiến Linh đang bị áp lực. Khi không có bàn thắng, cầu thủ dễ áp lực và nôn nóng. Thời còn thi đấu, tôi cũng từng như vậy. Một khi mất cảm giác và mất tự tin, rất khó để lấy lại. Tôi cần phải động viên và có bài tập nhẹ nhàng hơn để Tiến Linh lấy lại cảm giác, hưng phấn. Còn về lối chơi, Tiến Linh không gặp vấn đề. Khúc mắc chỉ là khâu kết thúc chưa ổn".
Ở trận gặp Hải Phòng, HLV Lê Huỳnh Đức để học trò dự bị để giảm áp lực. Song, phương án này chưa mang đến hiệu quả. Vào sân trong hiệp 2, "dấu ấn" Tiến Linh để lại chỉ là một pha phối hợp hỏng với Ngô Văn Khoa, khi anh chạy chỗ hút người nhưng đứng sai vị trí, để rồi khi đồng đội chuyền lỗi, Tiến Linh đã ở thế việt vị. Một khoảnh khắc nhỏ, nhưng cho thấy nhạy bén không gian của Linh đã không còn.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là dù Tiến Linh "tịt ngòi" 13 trận liên tiếp, CLB Công an TP.HCM cũng chẳng có ai ghi nhiều bàn hơn chân sút này (3 bàn).
Peter Makrillos mới ghi 2 bàn, còn ít hơn số lượng thẻ vàng anh phải nhận (3). Ngô Đăng Khoa ghi 3 bàn. Trong khi phần còn lại chỉ ghi 1 đến 2 bàn.
Với 19 bàn sau 18 trận (trung bình 1,05 bàn/trận), CLB Công an TP.HCM là đội có hàng công kém thứ 5 ở V-League. Lỗi đương nhiên không chỉ nằm ở Tiến Linh.
HLV Lê Huỳnh Đức từng giúp Đà Nẵng vô địch V-League 2009 và 2012 nhờ lối chơi tấn công lôi cuốn, đẹp mắt, gắn liền với những nhân tố giỏi như Gaston Merlo, Jose Almeida, Huỳnh Quốc Anh, Nguyễn Vũ Phong... Dẫu vậy, theo thời gian, "thương hiệu" tấn công của Huỳnh Đức đang suy giảm. Mùa gần nhất cầm quân trọn vẹn, cựu tiền đạo Công an TP.HCM chỉ giúp Becamex TP.HCM đứng hạng 9, ghi 33 bàn sau 26 trận, chỉ nhiều hơn... 4 đội cuối bảng.
HLV Lê Huỳnh Đức đang bất lực trước hàng công rời rạc của CLB Công an TP.HCM mùa này. Theo ông, đội thiếu một trung phong để xây dựng lối chơi.
Huỳnh Đức từng là tiền đạo đẳng cấp bậc nhất bóng đá Việt, nhưng trớ trêu thay khi huấn luyện, tiền đạo lại đang là bài toán ông chẳng tìm được lời giải xứng tầm.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hóa ra năm 2022 hoàn toàn không phải là "vũ điệu cuối cùng" của Lionel Messi. Siêu sao này sẽ bước sang tuổi 39 ngay trong thời gian diễn ra World Cup 2026. Bất chấp những lo ngại về tình trạng quá tải và mệt mỏi cơ bắp khiến anh phải tập tễnh rời sân trong trận thắng Philadelphia Union 6-4 của Inter Miami hôm 24/5, Messi vẫn có tên trong danh sách 26 tuyển thủ Argentina lên đường đến Bắc Mỹ và là điểm tựa lớn nhất mà người hâm mộ "Albiceleste" gửi gắm hy vọng.
Nhưng Messi sẽ không phải là lão tướng duy nhất chinh chiến ở Canada, Mỹ và Mexico hè này. Ronaldo, ở tuổi 41, cũng sẽ góp mặt - một kịch bản tất yếu khi sự nghiệp của anh và Messi dường như đã gắn chặt vào nhau như một định mệnh. Giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh tới đây còn có sự hiện diện của Luka Modric và Edin Dzeko, cùng hàng loạt thủ thành đã chạm ngưỡng tứ tuần như Manuel Neuer, Craig Gordon, Guillermo Ochoa và Vozinha. Ngoài Messi, còn có một cầu thủ khác ở tuổi 39 là hậu vệ tuyển Nhật Bản Yuto Nagatomo.
Con số 7 cầu thủ từ 40 tuổi trở lên là một thống kê kinh ngạc, bởi trong suốt chiều dài lịch sử World Cup trước đây, cũng mới chỉ có đúng 7 cái tên chạm đến mốc tuổi này khi ra sân. Giữ kỷ lục già nhất là Essam El Hadary, người đã trấn giữ khung thành Ai Cập ở tuổi 45 và 161 ngày trong trận thua Arab Saudi năm 2018. Thời điểm đó, cả hai đội đều đã bị loại và có những hoài nghi rằng El Hadary được chọn hoàn toàn vì lý do tình cảm, tức sự tri ân dành cho một trong những huyền thoại vĩ đại nhất bóng đá Ai Cập. Song ông đã cản phá thành công một quả phạt đền và chơi đủ tốt để chứng minh mình xứng đáng đá chính.
Không bất ngờ khi phần lớn trong số 7 lão tướng lịch sử đó là các thủ môn. Faryd Mondragon, ở tuổi 43 và 3 ngày, từng được vào sân khi trận đấu chỉ còn 5 phút trong trận thắng Nhật Bản 4-1 của Colombia năm 2014. Trường hợp của Mondragon rõ ràng là một sự ưu ái thuần túy để giúp ông trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất lịch sử các kỳ World Cup.
Ngược lại, hoàn toàn không có sự thiên vị nào dành cho Pat Jennings của Bắc Ireland năm 1986, Peter Shilton của Anh năm 1990 hay Ali Boumnijel của Tunisia năm 2006. Và chắc chắn càng không có chỗ cho sự vị nể đối với Dino Zoff khi ông mang băng đội trưởng dẫn dắt tuyển Italy đến chức vô địch World Cup 1982. Zoff từng hứng chịu vô vàn chỉ trích sau giải đấu năm 1978, nhưng pha đổ người cứu thua xuất thần từ cú đánh đầu của Oscar ở những phút cuối trận thắng Brazil 3-2 cũng quan trọng không kém gì cú hattrick của Paolo Rossi.
Ngoại lệ duy nhất không phải thủ môn là Roger Milla. Sau khi tái xuất để truyền cảm hứng cho Cameroon vào năm 1990, ông tiếp tục trở lại vào năm 1994 ở tuổi 42, trở thành cầu thủ không phải thủ môn lớn tuổi nhất tại một kỳ World Cup. Milla vào sân từ ghế dự bị trong các trận gặp Brazil và Nga. Ông thậm chí đã ghi bàn vào lưới tuyển Nga, dù khi đó đội nhà đã bị dẫn 3-0 và chung cuộc thảm bại 1-6.
Dù chi tiết trong từng câu chuyện có khác nhau, nhưng có một so sánh vô cùng ấn tượng: World Cup lần này có thể chứng kiến số cầu thủ trên 40 tuổi nhiều hơn cả 22 kỳ giải trước đó cộng lại. Một phần nguyên nhân đến từ việc mở rộng quy mô giải đấu. Vozinha là lựa chọn số một trong khung gỗ của Cape Verde, anh góp mặt chắc chắn không phải vì lý do tình cảm. Nhưng liệu đội tuyển của anh có thể giành vé nếu World Cup chỉ giới hạn ở thể thức 32 đội tuyển? Và liệu một đội tuyển xếp thứ 69 thế giới của FIFA có bước vào World Cup với một thủ môn đang chơi cho Chaves ở giải hạng hai Bồ Đào Nha?
Một phần khác là nhờ sự tiến bộ vượt bậc của khoa học thể thao. Những chấn thương từng có thể hủy hoại cả một sự nghiệp giờ đây đều có thể chữa khỏi. Chế độ dinh dưỡng đã tốt hơn rất nhiều. Các cầu thủ không còn uống hàng chục vại bia mỗi khi được xả trại. Nhận thức về quá trình hồi phục, giãn cơ, cũng như các bài tập phòng ngừa và điều trị chấn thương đều đã được nâng tầm.
Dù "quy luật 500 trận" - tức quan điểm của các HLV truyền thống rằng đời cầu thủ chỉ chơi tối đa 500 trận nhà nghề - vẫn là rào cản bào mòn thể lực của nhiều cầu thủ, những người khác lại đang bền bỉ kéo dài tuổi thọ nghề nghiệp. Đơn cử như James Milner (sinh năm 1986) - người vừa tuyên bố giải nghệ hôm 1/6 ở tuổi 40 và Robert Lewandowski (sinh năm 1988) chỉ mới bắt đầu có dấu hiệu sa sút vì tuổi tác gần đây.
Modric và Dzeko đã yếu đi vì gánh nặng thời gian, nhưng họ vẫn là những lựa chọn tốt nhất mà Croatia và Bosnia & Herzegovina có thể tìm thấy ở vị trí của mình. Trường hợp của Messi thì đáng bàn hơn. Bất kể anh vẫn cho thấy sự lợi hại và nguy hiểm thế nào ở giải bóng đá nhà nghề Mỹ (MLS), siêu sao này rõ ràng không còn đủ sức chinh chiến ở môi trường đỉnh cao châu Âu.
Tuy nhiên, khó để khẳng định chắc chắn rằng tuyển Argentina sẽ chơi tốt hơn nếu gạt bỏ "La Pulga" khỏi đội hình. Xét theo tính chất của bóng đá cấp đội tuyển, người ta vẫn có thể kỳ vọng rằng Julian Alvarez hay người đồng đội của Messi tại CLB là Rodrigo De Paul sẽ một lần nữa chạy thay phần anh. Khi đó, nhãn quan sắc bén tạo nên những đường chuyền xé toang hàng thủ hay những khoảnh khắc thiên tài của Messi sẽ là phần thưởng xứng đáng cho sự hy sinh của tập thể.
Nhưng Ronaldo thì không còn là Ronaldo của ngày xưa nữa. Anh thậm chí còn không giữ nổi phong độ của phiên bản thời kỳ hậu đỉnh cao. Siêu sao người Bồ Đào Nha giờ đây di chuyển nặng nề trong một không gian hoạt động ngày càng chật hẹp trên sân. Anh vẫn chơi đầu tốt, vẫn là một tay săn bàn cự phách, nhưng gần như không thể bứt tốc và đã đánh mất hoàn toàn nguồn năng lượng bùng nổ từng làm nên thương hiệu vĩ đại của mình. Việc Ronaldo vô địch Saudi Pro League mùa này không hẳn là lời khẳng định cho đẳng cấp của anh, mà đúng hơn là một minh chứng cho thấy chất lượng chuyên môn thấp của giải đấu này.
Ngay từ kỳ World Cup trước, Ronaldo đã lộ rõ là một gánh nặng. Khi anh bị gạch tên khỏi đội hình chính để nhường chỗ cho Goncalo Ramos trong trận gặp Thụy Sĩ, Bồ Đào Nha đã lột xác với lối chơi tốc độ, thanh thoát và ghi tới 6 bàn - với Ramos lập hattrick. Ấy vậy mà, các CĐV trên khán đài vẫn liên tục hô vang tên Ronaldo. Những tiếng hò reo lớn nhất chỉ xuất hiện khi anh vào sân từ ghế dự bị, rồi thực hiện màn ăn mừng quen thuộc sau một bàn thắng rõ ràng đã việt vị và bị hủy bỏ ngay sau đó. Đó là minh chứng cho thấy một bộ phận của bóng đá hiện đại đang bị ám ảnh thái quá bởi danh tiếng cá nhân và tính trình diễn.
Nguy cơ lớn nhất là sự hiện diện của Ronaldo có thể khiến một thế hệ tiền vệ sáng tạo đầy tài năng và triển vọng của Bồ Đào Nha không bao giờ có cơ hội thực sự được giải phóng. Đó chính là sự mỉa mai từ việc án treo giò vì thẻ đỏ của anh trong trận gặp CH Ireland được giảm nhẹ. Quyết định này có thể là một sự bất công lố bịch khi FIFA luôn tìm mọi cách để đảm bảo những cái tên cháy vé nhất "phải được" xuất hiện trên sân nhiều nhất có thể. Nhưng đối với tuyển Bồ Đào Nha, nó có thể sẽ trở thành một lực cản.
Không ai phủ nhận Ronaldo vẫn đang sở hữu thể trạng phi thường đối với một người đã 41 tuổi. Bản thân nhận định rằng Bồ Đào Nha chưa sản sinh ra một trung phong đẳng cấp thế giới nào kể từ thời Eusebio (ngoại trừ Ronaldo) cũng không hề sai. Nhưng sẽ đến một thời điểm, sự chậm chạp của anh trở thành một "chiếc vòng kim cô" kìm hãm đội bóng, và khi đó, bất kỳ một tiền đạo tầm trung nào có khả năng chạy chỗ và di chuyển linh hoạt cũng sẽ là một lựa chọn sáng suốt hơn.
Sự kiên trì bám trụ của những gương mặt thân quen có thể là minh chứng cho thấy các cầu thủ ngày nay biết tự chăm sóc bản thân tốt hơn thế hệ trước. Nhưng ít nhất trong trường hợp của Ronaldo, đó còn là bằng chứng cho thấy thế giới hiện đại đang bị mê hoặc một cách mù quáng bởi hào quang của những ngôi sao giải trí.
Tin Gốc: Vnexpress

