Tôi là người tự kỷ, điều đó không có nghĩa là tôi không có cảm xúc. Ngược lại, đôi khi tôi cảm nhận mọi thứ rất sâu, chỉ là không giỏi thể hiện theo cách mọi người quen thuộc. Trong chuyện tình cảm, tôi gặp khá nhiều khó khăn. Tôi không giỏi đọc tín hiệu. Những ánh mắt, ẩn ý, hay “bật đèn xanh”…, chúng giống như một ngôn ngữ mà tôi chưa từng được học. Có khi tôi không nhận ra người khác đang thích mình. Cũng có khi tôi hiểu sai, mọi thứ trở nên ngượng ngùng. Tôi cũng không giỏi giao tiếp cảm xúc.
Khi thích ai đó, tôi không biết phải nói sao cho “đúng cách”. Tôi có thể im lặng quá lâu hoặc nói những điều quá thẳng thắn. Không phải vì tôi không quan tâm mà vì không biết cách thể hiện sao cho dễ hiểu. Tôi cần thời gian để mở lòng. Tôi không thể “bắt sóng” nhanh như người khác, thế nhưng một khi đã tin tưởng thì tôi sẽ rất chân thành. Tôi không giỏi chơi trò tâm lý, không giỏi thả thính, chỉ luôn nghiêm túc.
Có lúc tôi thấy mình như đứng ngoài cuộc chơi. Người khác yêu nhau dễ dàng, còn tôi loay hoay với những điều cơ bản nhất. Tôi vẫn tin sẽ có người hiểu hoặc ít nhất là sẵn sàng học cách hiểu tôi. Nếu bạn từng thấy một người hơi khác biệt, nói chuyện có phần vụng về, phản ứng chậm hơn một chút, có thể họ không lạnh lùng, chỉ là họ đang cố gắng theo cách của riêng mình. Còn tôi, vẫn đang học cách yêu theo nhịp của mình. Mong được các bạn chia sẻ.
Sáng thứ hai đọc bài viết của bạn, tôi như muốn vứt bỏ cả đống bận rộn phía sau, chỉ muốn hòa vào cảm xúc này. Tôi, phụ nữ ngoài 40, tầm tuổi của bạn. Trạng thái của tôi với chồng hiện thời y hệt bạn, chỉ khác là trước kia tôi từng rất yêu chồng mình, cũng đã vì anh ấy mà quên luôn bản thân, để rồi nhận lại chỉ là sự vô tâm thờ ơ đến mức cạn kiệt. Suốt thời gian dài, tôi như vô hình trong mắt anh ấy, giờ đây cảm xúc của tôi cũng chai lì nhưng tôi không hối hận, chỉ muốn sống cho bản thân một cách trọn vẹn nhất.
Nhưng, con gái tôi còn khá nhỏ, con hiểu nhiều về ba mẹ, tôi nhìn thấy ánh buồn mỗi khi tôi bực dọc vì ba con. Tôi không đành. Và tôi cũng chưa đủ điều kiện để thỏa thích với những gì gọi là ước muốn cho riêng bản thân. Tôi bất lực, từng ngày lướt qua nhau mà sống vì con. Đôi khi cũng thấy lung lay bởi những câu chuyện bình dị trong cuộc sống mỗi khi "người xưa" liên lạc lại.
Tôi đã giữ mình để giữ cho gia đình tôi một hình ảnh đẹp trong mắt đại gia đình. Tôi chẳng thiết tha gì người chồng cho mình bởi không gì có thể thay đổi được tính cách của anh ấy. Tôi muốn con trưởng thành tốt trong môi trường có đủ cha và mẹ xây đắp cùng nhau. Không còn người bạn nào kể từ sau khi lấy chồng, tôi không thể chia sẻ cùng ai về tình cảnh vợ chồng cho nhẹ nhõm, chỉ biết viết lên đây như gửi gắm cho mây gió, cho tinh thần phấn chấn hơn để tiếp tục làm việc và sống vì con như mọi ngày đã qua. Cảm ơn nếu như có thấu hiểu.
Con xin chào mọi người. Con là một cô bé từ nhỏ đã rất yêu văn chương, vô cùng chìm đắm trong mỗi con chữ. Và cứ thế lớn lên từ tiểu học, đến những năm đầu cấp hai, con luôn giành nhiều giải thưởng về văn học. Cho đến đầu năm nay, con dự thi học sinh giỏi cấp tỉnh nhưng không may chỉ được giải khuyến khích. Quá trình bồi dưỡng cũng khiến con thấy tự ti, áp lực mỗi khi viết bài.
Dù học Văn con thấy rất vui nhưng giờ đây khi được yêu cầu viết một bài hoàn chỉnh, con cảm giác có chút trỗng rỗng, không phải là không viết được mà viết nhưng cảm thấy nản lòng làm sao. Thực sự chuyên Văn là giấc mơ với con nhưng trong tình trạng thế này, con không biết làm sao nữa. Đối diện với thử thách này, thực sự con không biết mình có làm nổi không nữa.
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.