Tuyển Việt Nam, với khoảng 40 thành viên, gồm cầu thủ, ban huấn luyện và quan chức, sẽ đóng quân tại Incheon từ ngày 2/7 đến 14/7.
Chuyến đi này nhằm thay đổi không khí, giúp các cầu thủ có tinh thần tốt hơn trước khi dự ASEAN Cup. Bên cạnh đó, toàn đội có không gian riêng và không bị xao nhãng bởi những yếu tố bên ngoài.
HLV Kim Sang-sik cũng lên kế hoạch cho đội đá tập ba trận với các CLB địa phương. Địa điểm thi đấu là Khu liên hợp thể thao Incheon Munhak, với sân tập Namdong và sân chính Munhak sát nhau.
Sân Munhak có sức chứa 50.000 chỗ ngồi, cách sân bay quốc tế Incheon khoảng 30 km. Đây từng địa điểm tổ chức vòng bảng World Cup 2002, với trận Pháp thua Đan Mạch 0-2 và Bồ Đào Nha thua Hàn Quốc 0-1. Sau ASIAD 2014, sân chủ yếu dành cho các sự kiện văn hóa, các buổi hòa nhạc, thi đấu esports. Trong khi đó, sân Namdong vốn tổ chức các trận bóng bầu dục.
Hàn Quốc là địa điểm tập huấn quen thuộc của các đội tuyển bóng đá Việt Nam 10 năm qua. ĐTQG từng hai lần tập huấn trước thềm AFF Cup (nay là ASEAN Cup), tại Paju năm 2018 dưới thời HLV Park Hang-seo rồi ở Gyeongju năm 2024 thời Kim Sang-sik. Ở cấp U23, đoàn quân của HLV Nguyễn Hữu Thắng từng tập huấn tại Mokpo trước SEA Games 2017. Đến cuối năm 2019, đội đến tập huấn tại Tongyeong, quê hương của HLV Park, trước thềm vòng chung kết U23 châu Á 2020.
Ở chuyến tập huấn năm 2024, tuyển Việt Nam từng đấu tập với đội K-League 3 Ulsan Citizen, rồi đội trẻ của hai CLB đang thi đấu tại K-League 1 là Daegu FC và Jeonbuk Hyundai Motors.
Các trận đấu tập tại Incheon sắp tới sẽ giúp HLV Kim Sang-sik đánh giá chất lượng nhân sự trước khi chốt danh sách dự ASEAN Cup 2026. Trước đó, HLV Kim và LĐBĐ Việt Nam (VFF) cũng quyết định không tập trung đợt FIFA Days từ ngày 1/6 đến 9/6. Việc này nhằm giúp các giải quốc nội hoàn thành sớm, từ đó ĐTQG có quãng thời gian tập trung dài ngày và liền mạch.
V-League sẽ hạ màn vào ngày 7/6, còn chung kết Cup Quốc gia diễn ra ngày 14/6. Các cầu thủ trong danh sách tập trung ĐTQG sẽ có thêm khoảng 10 ngày nghỉ ngơi sau mùa giải, trước khi hội quân ở Hà Nội.
ASEAN Cup 2026 diễn ra từ 24/7 đến 26/8. Việt Nam dự giải với tư cách nhà ĐKVĐ. Đội nằm ở bảng A, đá trận ra quân ngày 24/7, trên sân đội thắng ở cặp play-off giữa Timor Leste với Brunei. Sau đó, Việt Nam lần lượt đấu Singapore trên sân nhà vào ngày 31/7, Indonesia (khách, 3/8) và Campuchia (nhà, 7/8).
Bảng B gồm Thái Lan, Malaysia, Philippines, Myanmar và Lào.
Xét về mọi mặt, đều khó tranh cãi: Chung kết World Cup 2022 là trận chung kết vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá. Argentina hòa Pháp 2-2 trong giờ thi đấu chính thức, 3-3 sau 2 hiệp phụ. Rồi Argentina thắng 4-2 ở loạt sút luân lưu 11 m. Hoàn toàn xứng đáng: Không có phương thức nào hay hơn là đá luân lưu 11 m, để phân cao thấp, khi trận đấu hấp dẫn nhất lịch sử có kết quả hòa.
Ở các kỳ World Cup ngày xưa, nếu đôi bên hòa trong thể thức loại trực tiếp, sẽ có thêm 2 hiệp phụ. Nếu vẫn hòa, thì sẽ tái đấu vài ngày sau đó. Lần cuối cùng các đội phải tái đấu là tại World Cup 1938: Brazil thắng Tiệp Khắc 2-1 ở vòng tứ kết, sau khi đã hòa 1-1 trong 120 phút ở trận đầu tiên. Thể thức ấy vẫn được giữ nguyên, nhưng vì nhiều lý do, không có trận tái đấu nào xuất hiện ở World Cup nữa.
Sau năm 1938, đấu trường World Cup tạm hoãn vì chiến tranh. Khi World Cup hồi sinh vào năm 1950, các đội chỉ đá vòng tròn tính điểm. Các kỳ World Cup 1974 và 1978 đều đá vòng tròn trước trận chung kết. Một mặt, không có quá nhiều trận đấu knock-out. Mặt khác, các trận knock-out có kết quả hòa đều ngã ngũ sau 2 hiệp phụ.
Lần đầu tiên FIFA áp dụng thể thức đá 11 m luân lưu là tại World Cup 1978. Tất nhiên, vẫn có 2 hiệp phụ nếu hòa sau 90 phút. Khác biệt chỉ là nếu vẫn hòa thì đôi bên lập tức đá luân lưu 11 m - thay vì chờ ngày tái đấu. Loạt sút luân 11 m đã không xuất hiện ở World Cup 1978, khi Argentina hòa Hà Lan, nhưng thắng 3-1 trong hiệp phụ của trận chung kết.
Đến năm 1982, loạt sút luân lưu 11 m đầy kịch tích mới xuất hiện lần đầu tiên ở đấu trường World Cup. Hòa 3-3 sau 2 hiệp phụ, Đức thắng Pháp 5-4 trên chấm 11 m luân lưu, vào chung kết. Kể từ đó cho đến trước kỳ World Cup 2026, Đức luôn xứng danh là "vua đá luân lưu". Họ đã toàn thắng trong 4 cuộc "đấu súng" ở trận địa World Cup, chỉ sút hỏng đúng 1 quả luân lưu cho đến trước World Cup này.
Thật ra, Đức chính là đội đầu tiên trong lịch sử bóng đá đỉnh cao nếm mùi đau khổ vì thua ở chấm 11 m luân lưu. Không những thế, họ còn bị tổn thương, vì cách đá của đối phương. Trong hoàn cảnh sút chính xác thì lập tức thắng, còn nếu sút hỏng thì vẫn chưa thua, cầu thủ Antonin Panenka của Tiệp Khắc mạo hiểm sục nhẹ, đưa bóng đi theo hình cầu vồng vào giữa khung thành, đánh lừa thủ môn nổi tiếng Sepp Maier của Đức. "Cú Panenka" huyền thoại ra đời từ đó.
Đấy là trận chung kết EURO 1976 (Tiệp Khắc thắng Đức) - giải đấu lớn đầu tiên áp dụng cách đá luân lưu 11 m để phân cao thấp trong thể thức knock-out. Người Đức đau đớn vì cách thua như thế, để rồi họ trở thành "vua đá 11 m".
Thật ra, Argentina mới là đội thắng 11 m luân lưu nhiều nhất ở đấu trường World Cup. Trong 35 loạt sút luân lưu 11 m ở đấu trường World Cup tính đến trước giải đấu này, Argentina tham gia 7 lần, thắng 6. Trận thua duy nhất của Argentina là trận… thua Đức, tại tứ kết World Cup 2006.
Croatia cũng toàn thắng trong 4 lần sút 11 m luân lưu ở đấu trường World Cup. Bây giờ, khi Đức đã thua Paraguay trên chấm 11 m luân lưu, thì Croatia trở thành tân vương: đội duy nhất xưa nay đá 11 m luân lưu nhiều hơn 2 lần và luôn chiến thắng. Ma Rốc và Paraguay đều thắng ở vòng 32 đội tại World Cup 2026 và giữ vững tỷ lệ 100% chiến thắng trên chấm 11 m luân lưu, nhưng họ đều chỉ mới đá luân lưu 2 lần.
Tây Ban Nha là đội sút phạt đền hay nhất trên đấu trường World Cup xưa nay: sút chính xác 16 trong 18 quả; trong đó có 14 quả chính xác liên tiếp, trải dài trong 72 năm. Tất cả đều là con số kỷ lục. Trớ trêu thay, Tây Ban Nha lại là đội đá 11 m luân lưu… dở nhất. Họ đã thua ở 4 trong 5 lần "đấu súng". Gần đây nhất là trận thua Ma Rốc ở vòng 2 World Cup 2022: Tây Ban Nha không sút chính xác quả nào!
Mới đây, Hà Lan cũng đã thua lần thứ 4 trong 5 lần đá 11 m luân lưu (bị Ma Rốc loại khỏi World Cup 2026). Thất bại đúng như "truyền thống" của Hà Lan hẳn đang nhắc nhở Tây Ban Nha: ứng cử viên vô địch này phải hết sức cẩn thận!
"Tôi đã bảo các con đi ngủ sau set bốn nhưng chúng không chịu nghe. Và tôi rất vui vì chúng đã ở lại", Djokovic nói sau trận đấu trên sân Trung tâm hôm 7/7. "Thành thật mà nói, đây là một trong những trận đấu hay nhất mà tôi từng trải qua trên sân đấu này".
Ngay trong set đầu tiên, hai tay vợt nằm trong top 7 hạt giống đã tiêu tốn đến 82 phút. Bất chấp cơn đau ở bắp chân, Djokovic thắng set mở màn sau loạt tie-break 22 điểm. Tuy nhiên, tay vợt 39 tuổi không còn giữ được sự ổn định và thua set hai chỉ sau 40 phút.
Ngay sau đó, ban tổ chức đóng mái che sân Trung tâm dù đó mới là thời điểm 19h40 giờ địa phương. Điều này phần nào ảnh hưởng đến đà hưng phấn của Auger-Aliassime. Tay vợt Canada thua 3-6 trong set ba và phải cần đến loạt tie-break set bốn để san bằng cách biệt.
Ở set quyết định, Nole bỏ lỡ cả ba cơ hội bẻ game giao bóng của đối thủ và phải bước vào loạt super tie-break. Tại đây, Auger-Aliassime phần nào hụt hơi khi mắc tới sáu lỗi tự đánh hỏng, qua đó chịu thất bại chung cuộc 4-10. Ba set đấu cuối đều cần đến nhiều hơn một tiếng đồng hồ mỗi set.
Trận đấu giữa Djokovic và Auger-Aliassime kết thúc lúc 22 giờ 54 theo giờ địa phương (4h54' sáng giờ Hà Nội), chỉ vỏn vẹn sáu phút trước cột mốc giới nghiêm của All England Club.
Thời gian 5 giờ 15 phút biến màn so tài này thành trận tứ kết dài nhất lịch sử Wimbledon. Kỷ lục cũ được thiết lập vào năm 2008 giữa Arnaud Clement và Rainer Schutter. Tay vợt Pháp giành chiến thắng trong năm set đấu kéo dài 5 giờ 12 phút. Ở thời điểm ấy, đó là trận đấu dài thứ ba lịch sử Wimbledon.
Trước khi bước vào loạt super tie-break, cả Djokovic lẫn Auger-Aliassime đều có 178 điểm. Tay vợt Canada có nhiều ace và winner nhưng cũng mắc nhiều lỗi tự đánh hỏng hơn. Djokovic có phần nhỉnh hơn ở các loạt rally, nhưng cũng bỏ lỡ tới 11 cơ hội giành break.
"Đến cuối trận, cơ hội chia đều cho cả hai", Djokovic nhận định. "Không ai vươn lên trong set năm và cơ hội chiến thắng loạt super tie-break thực sự là 50-50. Đây chính là những khoảnh khắc khiến tôi vẫn còn chơi tennis".
Đối thủ tiếp theo của Djokovic sẽ là tay vợt số một thế giới Jannik Sinner, người đánh bại Jan-Lennard Struff 7-5, 7-6, 6-3. Trận Nole - Sinner sẽ màn tái đấu của trận bán kết Wimbledon năm ngoái, nơi Sinner thắng sau ba set để chặn đứng tham vọng giành Grand Slam thứ 25 và danh hiệu Wimbledon thứ tám của Nole, trước khi lên ngôi vô địch.
Chiến thắng tại tứ kết cũng nối dài chuỗi thành tích ấn tượng của Djokovic tại Wimbledon. Anh đã vào bán kết ở cả tám lần gần nhất dự giải và chưa từng bị loại trước vòng bốn tay vợt mạnh nhất kể từ năm 2017.
Ở tuổi 39, Djokovic trở thành tay vợt nam thứ hai trong Kỷ nguyên Mở lọt vào bán kết Wimbledon ở độ tuổi này sau Ken Rosewall. Anh cũng đã có 107 trận thắng tại giải, vượt kỷ lục 105 trận của Roger Federer.
Trong không khí sôi động với sự góp mặt của lãnh đạo CLB, các cầu thủ, đối tác, phụ huynh cùng đông đảo học viên nhí, sự kiện được xem là cột mốc quan trọng trong hành trình xây dựng hệ thống đào tạo kế cận cho bóng đá thủ đô dưới sự đồng hành chuyên môn từ CLB Công an Hà Nội (CAHN).
Mang thông điệp “Kỷ luật – Phát triển – Bản lĩnh”, CAAC Football Academy hướng tới xây dựng môi trường đào tạo bóng đá cộng đồng bài bản, hiện đại dành cho các em nhỏ từ lứa tuổi U.6 trở lên. Không chỉ chú trọng kỹ năng chơi bóng, học viện còn đặt mục tiêu phát triển thể chất, tư duy thi đấu, tinh thần tập thể và bản lĩnh cho học viên.
Cựu tuyển thủ Việt Nam Thành Lương cùng các cầu thủ CLB CAHN cũng có mặt
ẢNH: CLB CAHN
Phát biểu tại buổi lễ, đại tá Trần Văn Hùng, Phó chủ tịch CLB CAHN, cho biết việc thành lập Trung tâm bóng đá cộng đồng CAHN – CAAC là dự án mang nhiều tâm huyết trong chiến lược phát triển bóng đá bền vững.
Ông nhấn mạnh học viện sẽ hướng đến môi trường đào tạo chuyên nghiệp, hiện đại và giàu cảm hứng, nơi các em nhỏ được phát triển toàn diện cả về chuyên môn lẫn nhân cách. Đồng thời, đây cũng là cầu nối giúp lan tỏa những giá trị tích cực của thể thao đến cộng đồng.
Một trong những điểm nhấn của buổi lễ là sự xuất hiện và giao lưu của các cầu thủ nổi bật bên phía CLB CAHN như Nguyễn Quang Hải, Bùi Hoàng Việt Anh và Nguyễn Filip.
Thay mặt đội bóng, đội trưởng Quang Hải bày tỏ niềm vui khi đồng hành cùng dự án đào tạo cộng đồng của CLB. Tiền vệ sinh năm 1997 kỳ vọng CAAC Football Academy sẽ trở thành nơi giúp các em nhỏ nuôi dưỡng đam mê bóng đá trong môi trường tích cực và chuyên nghiệp.
Quang Hải cũng tin rằng từ nền tảng đào tạo cộng đồng này, học viện có thể phát hiện và phát triển những lứa cầu thủ trẻ kế cận, góp phần bổ sung nguồn nhân lực chất lượng cho CLB CAHN cũng như bóng đá Việt Nam trong tương lai.
Tại sự kiện, đội ngũ HLV của CAAC Football Academy cũng chính thức ra mắt. Học viện quy tụ nhiều HLV có nền tảng chuyên môn bài bản cùng các chứng chỉ từ FIFA, AFC và Liên đoàn Bóng đá Việt Nam.
Đáng chú ý, tiến sĩ Nguyễn Đức Anh, Trưởng bộ môn bóng đá Trường ĐH TDTT Bắc Ninh, sẽ đảm nhiệm vai trò Giám đốc kỹ thuật của trung tâm. Theo ban tổ chức, chương trình đào tạo được xây dựng phù hợp với từng độ tuổi và năng lực phát triển của học viên.
Nghi thức cắt băng ra mắt CAHN – CAAC Football Academy đã khép lại buổi lễ trong bầu không khí hào hứng. Những học viên đầu tiên của học viện cũng nhận áo đấu và quà lưu niệm từ đại diện CLB, ban huấn luyện cùng các cầu thủ đội một.
Theo định hướng phát triển, CAAC Football Academy sẽ xây dựng hệ thống sân tập hiện đại, thuận tiện di chuyển cùng môi trường tập luyện chuyên nghiệp, an toàn và thân thiện cho học viên. Bên cạnh công tác đào tạo chuyên môn, học viện cũng dự kiến tổ chức nhiều hoạt động giao lưu, giải đấu nội bộ và chương trình phát triển kỹ năng toàn diện.
Sự ra mắt của Trung tâm bóng đá cộng đồng CAHN – CAAC được kỳ vọng sẽ góp phần thúc đẩy phong trào bóng đá trẻ tại Hà Nội, đồng thời tạo nền tảng cho việc phát hiện và đào tạo những thế hệ cầu thủ kế cận cho bóng đá Việt Nam trong tương lai.