Bức phác họa đầu tiên về Miếu Khổng Tử của họa sĩ Pháp Gaston Roullet (1847-1925) được trưng bày ở triển lãm Quốc Tử Giám trong nghệ thuật, diễn ra từ ngày 5/7 đến 5/8 tại khu Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám, hướng tới kỷ niệm 950 năm thành lập di tích.
Từ cuối năm 1885 đến đầu năm 1886, Gaston Roullet đã đi khắp Việt Nam, thực hiện hơn 200 bức tranh màu nước, ký họa, sau đó bày bán ở Paris, Pháp. Trong một lần đến thăm Văn Miếu, ông sáng tác bức ký họa đầu tiên. Tác phẩm sau này được tìm thấy trong một bảo tàng ở Pháp.
Ngoài vẽ tranh, Gaston Roullet viết một cuốn sách, trong đó mô tả Hà Nội ”khắp nơi đều mang một vẻ náo nhiệt, sôi động dù cố gắng bao nhiêu tôi cũng không lột tả được, thật là cảnh tượng nhộn nhịp khó hiểu. Hà Nội đông đúc lắm, ít nhất cũng phải có đến 100.000 dân”.
Bức phác họa đầu tiên về Miếu Khổng Tử của họa sĩ Pháp Gaston Roullet (1847-1925) được trưng bày ở triển lãm Quốc Tử Giám trong nghệ thuật, diễn ra từ ngày 5/7 đến 5/8 tại khu Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám, hướng tới kỷ niệm 950 năm thành lập di tích.
Từ cuối năm 1885 đến đầu năm 1886, Gaston Roullet đã đi khắp Việt Nam, thực hiện hơn 200 bức tranh màu nước, ký họa, sau đó bày bán ở Paris, Pháp. Trong một lần đến thăm Văn Miếu, ông sáng tác bức ký họa đầu tiên. Tác phẩm sau này được tìm thấy trong một bảo tàng ở Pháp.
Ngoài vẽ tranh, Gaston Roullet viết một cuốn sách, trong đó mô tả Hà Nội ”khắp nơi đều mang một vẻ náo nhiệt, sôi động dù cố gắng bao nhiêu tôi cũng không lột tả được, thật là cảnh tượng nhộn nhịp khó hiểu. Hà Nội đông đúc lắm, ít nhất cũng phải có đến 100.000 dân”.
Tác phẩm Phong cảnh Văn Miếu do François de Marliave (1874-1953) thực hiện năm 1920. Giai đoạn này, Nho học thoái trào sau các kỳ thi khoa cử cuối cùng. Văn Miếu – Quốc Tử Giám không còn giữ vị thế trung tâm giáo dục khoa bảng rực rỡ mà trở nên u tịch, hoang phế, khiến người Pháp từng gọi là chùa Quạ. Họa sĩ bị cuốn hút bởi nét trầm mặc của di tích cùng những bức tường rêu phong ẩn hiện dưới bóng cổ thụ.
Tác phẩm Phong cảnh Văn Miếu do François de Marliave (1874-1953) thực hiện năm 1920. Giai đoạn này, Nho học thoái trào sau các kỳ thi khoa cử cuối cùng. Văn Miếu – Quốc Tử Giám không còn giữ vị thế trung tâm giáo dục khoa bảng rực rỡ mà trở nên u tịch, hoang phế, khiến người Pháp từng gọi là chùa Quạ. Họa sĩ bị cuốn hút bởi nét trầm mặc của di tích cùng những bức tường rêu phong ẩn hiện dưới bóng cổ thụ.
Bức Phong cảnh Văn Miếu của Jos-Henri Ponchin (1897-1981). Ông là họa sĩ, nhà đồ họa người Pháp, con trai của danh họa Antoine Ponchin. Ông sống ở Hà Nội những năm 1925-1931, làm giáo sư dạy vẽ.
Bức Phong cảnh Văn Miếu của Jos-Henri Ponchin (1897-1981). Ông là họa sĩ, nhà đồ họa người Pháp, con trai của danh họa Antoine Ponchin. Ông sống ở Hà Nội những năm 1925-1931, làm giáo sư dạy vẽ.
Bức khắc gỗ Phong cảnh Văn Miếu do họa sĩ Alix Ayme sáng tác.
Alix Aymé (1894-1989) sinh tại Marseille, miền Nam nước Pháp, là nữ họa sĩ ngoại quốc hiếm hoi tới khám phá và gắn bó lâu dài với văn hóa Việt qua việc nghiên cứu, vẽ tranh. Bà cũng tham gia giảng dạy tại trường Quốc học Huế (1928), trường Trung học Albert Sarraut (1931) và trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.
Bức khắc gỗ Phong cảnh Văn Miếu do họa sĩ Alix Ayme sáng tác.
Alix Aymé (1894-1989) sinh tại Marseille, miền Nam nước Pháp, là nữ họa sĩ ngoại quốc hiếm hoi tới khám phá và gắn bó lâu dài với văn hóa Việt qua việc nghiên cứu, vẽ tranh. Bà cũng tham gia giảng dạy tại trường Quốc học Huế (1928), trường Trung học Albert Sarraut (1931) và trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.
Hình ảnh một số bia Tiến sĩ ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám vào thế kỷ 20 qua nét vẽ của Henry Emile Volle.
Henry Emile Vollet (1861-1945) sinh tại Paris, Pháp, được trao bằng danh dự cho các sáng tác của mình tại Salon des artistes français năm 1888, huy chương đồng ở triển lãm toàn cầu năm 1900. Ông là một trong số họa sĩ Pháp đến Việt Nam từ thế kỷ 20, có nhiều tranh vẽ các văn sĩ đương thời, cảnh sắc, cuộc sống của người lao động nơi đây.
Hình ảnh một số bia Tiến sĩ ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám vào thế kỷ 20 qua nét vẽ của Henry Emile Volle.
Henry Emile Vollet (1861-1945) sinh tại Paris, Pháp, được trao bằng danh dự cho các sáng tác của mình tại Salon des artistes français năm 1888, huy chương đồng ở triển lãm toàn cầu năm 1900. Ông là một trong số họa sĩ Pháp đến Việt Nam từ thế kỷ 20, có nhiều tranh vẽ các văn sĩ đương thời, cảnh sắc, cuộc sống của người lao động nơi đây.
Danh họa Bùi Xuân Phái khắc họa cảnh đoàn giáo viên và học sinh tham quan di tích trong bức Thăm Văn Miếu.
Tranh ra đời năm 1984, thể hiện bước dịch chuyển của Bùi Xuân Phái từ những sáng tác hoài niệm sang gửi gắm niềm tin vào tương lai. Khác một ”Phố Phái” rêu phong, trầm mặc, bức sơn dầu này như một nốt nhạc tươi sáng trong sự nghiệp của Bùi Xuân Phái với các gam màu rực rỡ, chứa đựng tình yêu cuộc sống, thái độ lạc quan.
Danh họa Bùi Xuân Phái khắc họa cảnh đoàn giáo viên và học sinh tham quan di tích trong bức Thăm Văn Miếu.
Tranh ra đời năm 1984, thể hiện bước dịch chuyển của Bùi Xuân Phái từ những sáng tác hoài niệm sang gửi gắm niềm tin vào tương lai. Khác một ”Phố Phái” rêu phong, trầm mặc, bức sơn dầu này như một nốt nhạc tươi sáng trong sự nghiệp của Bùi Xuân Phái với các gam màu rực rỡ, chứa đựng tình yêu cuộc sống, thái độ lạc quan.
Họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc thực hiện bức vẽ Trong khu bia tiến sĩ năm 1975.
Ông Trịnh Hữu Ngọc (1912-1997) được đào tạo tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, là nghệ sĩ có nhiều dấu ấn trong hội họa, thiết kế nội thất tại Việt Nam. Họa sĩ thường chọn những đề tài gần gũi, mộc mạc với cuộc sống làng quê Hà Nội như hoa cỏ, trái cây, làng mạc. Tháng 7/2023, con trai ông – họa sĩ Trịnh Lữ – ra mắt cuốn sách về sự nghiệp của cha.
Họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc thực hiện bức vẽ Trong khu bia tiến sĩ năm 1975.
Ông Trịnh Hữu Ngọc (1912-1997) được đào tạo tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, là nghệ sĩ có nhiều dấu ấn trong hội họa, thiết kế nội thất tại Việt Nam. Họa sĩ thường chọn những đề tài gần gũi, mộc mạc với cuộc sống làng quê Hà Nội như hoa cỏ, trái cây, làng mạc. Tháng 7/2023, con trai ông – họa sĩ Trịnh Lữ – ra mắt cuốn sách về sự nghiệp của cha.
Tranh Cây đa cổng phụ (1975) của họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc.
Theo giám tuyển Nguyễn Thế Sơn, có nhiều tên tuổi thuộc thế hệ mỹ thuật Đông Dương đã vẽ Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Trong đó, ông Trịnh Hữu Ngọc là người sáng tác nhiều nhất, có khoảng vài chục bức tranh về chủ đề này.
Tranh Cây đa cổng phụ (1975) của họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc.
Theo giám tuyển Nguyễn Thế Sơn, có nhiều tên tuổi thuộc thế hệ mỹ thuật Đông Dương đã vẽ Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Trong đó, ông Trịnh Hữu Ngọc là người sáng tác nhiều nhất, có khoảng vài chục bức tranh về chủ đề này.
Triển lãm còn giới thiệu sáng tác của các nghệ sĩ đương đại, đa dạng chất liệu, hình thức như lụa, sơn mài, nhiếp ảnh, sắp đặt đa phương tiện.
Trong hình là tác phẩm Ký họa thêu vườn Giám (2026) được Phạm Ngọc Trâm thực hiện bằng chỉ thêu tơ tằm trên lụa, ghi lại cảm nhận của nghệ sĩ vào một buổi sáng sớm đi dạo trong khu vườn Quốc Tử Giám.
Triển lãm còn giới thiệu sáng tác của các nghệ sĩ đương đại, đa dạng chất liệu, hình thức như lụa, sơn mài, nhiếp ảnh, sắp đặt đa phương tiện.
Trong hình là tác phẩm Ký họa thêu vườn Giám (2026) được Phạm Ngọc Trâm thực hiện bằng chỉ thêu tơ tằm trên lụa, ghi lại cảm nhận của nghệ sĩ vào một buổi sáng sớm đi dạo trong khu vườn Quốc Tử Giám.
Tranh lụa Giao thoa của tác giả Đỗ Thế Trương.
Họa sĩ Nguyễn Thế Sơn cho biết triển lãm được chuẩn bị trong vài tháng, như một sự tập hợp và đối thoại nghệ thuật của các thế hệ họa sĩ, nghệ sĩ, kiến trúc sư trong nước lẫn quốc tế. Ông hy vọng gần 60 tác phẩm sẽ gợi mở một góc nhìn hấp dẫn về không gian văn hóa lịch sử này.
Tranh lụa Giao thoa của tác giả Đỗ Thế Trương.
Họa sĩ Nguyễn Thế Sơn cho biết triển lãm được chuẩn bị trong vài tháng, như một sự tập hợp và đối thoại nghệ thuật của các thế hệ họa sĩ, nghệ sĩ, kiến trúc sư trong nước lẫn quốc tế. Ông hy vọng gần 60 tác phẩm sẽ gợi mở một góc nhìn hấp dẫn về không gian văn hóa lịch sử này.
Cụm tác phẩm sắp đặt tương tác Vinh quy bái tổ của họa sĩ Nguyễn Thế Sơn, với tám đoàn rước đủ các thành phần, từ những ông Tiến sĩ, Trạng nguyên đến đội rước võng lọng, cờ quạt, kèn trống. Có gần 400 nhân vật được tạo hình từ nguyên mẫu những đám rước trong các tấm ảnh đầu thế kỷ 20 của người Pháp chụp. Video: Phương Linh
Theo Page Six ngày 19/6, Pax Thiên, 23 tuổi, gần đây đi ăn tối cùng nhà nội, chúc mừng cháu gái của Brad Pitt - Sydney - đính hôn. Cô là con của Doug, em trai của Pitt. Buổi gặp mặt còn có nhiều thành viênnhư Julie Pitt Neal - em gái của tài tử. Dù Pax dành thời gian cho gia đình phía Pitt, anh được cho không còn qua lại nhiều với bố.
Đại diện của Angelina Jolie và Brad Pitt không phản hồi về thông tin và hình ảnh của trang tin.
Cặp sao còn hai con nuôi là Maddox, 25 tuổi, Zahara, 21 tuổi, và ba con ruột gồm Shiloh, 20 tuổi, cặp sinh đôi Knox-Vivienne, 18 tuổi. Không rõ mối quan hệ giữa họ và gia đình của Brad Pitt nhưng trừ Pax, tất cả công khai bỏ họ bố nhiều năm qua. Ba người con lớnnộp đơn xin tòa công nhận tên chỉ có họ mẹ, còn hai con út dùng tên mới trong một số giấy tờ hoặc khi tham gia các hoạt động.
Vào Ngày của Cha năm 2020, Pax được cho đăng bài chỉ trích bố trên Instagram, nói tài tử là "người tồi tệ", "không quan tâm hay đồng cảm với các con". Anh viết: "Tất cả luôn run rẩy, sợ hãi khi gặp bố. Bố đã khiến cuộc sống của những người thân thiết nhất với con thành địa ngục. Hãy nói với thế giới những điều gì bố muốn, nhưng một ngày sự thật sẽ được phơi bày". Pax đăng kèm tấm hình Pitt nhận tượng vàng Oscar Nam phụ xuất sắc cho vai diễn trong Once Upon a Time in Hollywood (2019).
Bài viết xuất hiện sau khoảng bốn năm Angelina Jolie nộp đơn ly hôn Brad Pitt. Năm 2016, cuộc hôn nhân của họ tan vỡ khi Jolie tố chồng bạo hành gia đình trên một chuyến bay cá nhân dẫn đến việc cô đệ đơn. Cả hai hoàn tất thủ tục ly dị cuối năm 2024 nhưng vẫn còn vướng vụ kiện liên quan cổ phần điền trang ở Pháp.
Từ khi Brad Pitt rời đi, anh chưa từng công khai xuất hiện cùng các con. Những năm qua, diễn viên luôn vắng mặt trong nhiều sự kiện trọng đại của con cái như lễ tốt nghiệp đại học của Zahara, lễ ra trường của Knox năm nay. Anh cũng giữ im lặng khi Pax Thiên nhập viện do tai nạn giao thông năm 2024. Khi đó, một nguồn tin của Daily Mail cho biết Pax không muốn nhận lời hỏi thăm từ bố, dù tài tử muốn giúp đỡ. Nhưng người quen khác tiết lộ Pitt không cố gắng gặp con trai.
Pax Thiên có tên khai sinh là Phạm Quang Sáng, sinh năm 2003 tại TP HCM. Tháng 1/2007, Angelina Jolie nộp đơn xin con nuôi tại Việt Nam. Diễn viên hoàn tất thủ tục đưa Pax về Mỹ nuôi vào tháng 3 năm đó. Anh thân với mẹ, thường đi chơi, hỗ trợ Jolie kinh doanh thời trang, công việc hậu trường.
Theo nhiều nguồn tin, Pax không học đại học, hiện làm họa sĩ game với bút danh Embtto để tránh chú ý. Các tác phẩm của anh theo trường phái trừu tượng, được tạo từ nhiều chất liệu và phương tiện khác nhau. Bên cạnh công việc hiện tại, anh hỗ trợ mẹ trong việc điều hành hãng thời trang Atelier Jolie.
Có thể thấy Bóng ma hạnh phúc đi theo mô típ quen thuộc nhưng dễ chạm đến số đông. Đó là cuộc hôn nhân tưởng như bền vững của Thanh Mai (Lê Phương) và Hoàng Dũng (Lương Thế Thành) sau hơn 20 năm chung sống. Người vợ hy sinh sự nghiệp để chăm lo gia đình, người chồng thành đạt mang đến cho vợ con cuộc sống sung túc. Nhưng biến cố xuất hiện khi Như Trang (Ngân Hòa) - cô gái được Mai cưu mang bước vào, trở thành chất xúc tác phá vỡ mọi cân bằng.
Chính mối quan hệ tay ba này là "động cơ drama" mạnh nhất của phim. Như Trang không chỉ là người thứ ba đơn thuần mà được xây dựng với lớp vỏ ngây thơ ban đầu nhưng bên trong là toan tính, tham vọng chiếm đoạt. Sự phản bội đến từ người từng được giúp đỡ khiến xung đột không chỉ là ngoại tình, mà còn là sự tổn thương niềm tin và bất chấp luân thường đạo lý khiến khán giả dễ bị cuốn vào và tranh luận gay gắt.
Ở những tập gần đây, Bóng ma hạnh phúc bước vào giai đoạn cao trào. Nhân vật Thanh Mai không còn cam chịu mà bắt đầu phản kháng: đối diện với "tiểu tam", thay đổi bản thân, tìm lại giá trị cá nhân sau chuỗi ngày bị dồn ép. Diễn biến này tạo cảm giác "giải tỏa" cho người xem sau thời gian dài chứng kiến nhân vật bị đẩy vào thế yếu. Đồng thời, các tình tiết như phát hiện mối quan hệ mập mờ của chồng và "tiểu tam", những màn đối đầu căng thẳng, thậm chí cảnh tát thật giữa hai nhân vật nữ… đều góp phần đẩy cảm xúc lên mức cực điểm.
Sức hút của phim còn đến từ việc gây tranh cãi liên tục trên mạng xã hội. Nhân vật Như Trang bị gọi là "tiểu tam bị ghét nhất", nhưng chính sự ghét đó lại phản ánh hiệu quả diễn xuất và độ "chạm" của câu chuyện. Song song, phim cũng không tránh khỏi những "hạt sạn" gây bàn tán, như chi tiết ảnh cưới của cặp đôi chính bị phát hiện cắt ghép từ ảnh thật của diễn viên ngoài đời (Lương Thế Thành - Thúy Diễm) - một chi tiết nhỏ nhưng đủ khiến cộng đồng mạng xôn xao.
Đáng chú ý, bộ phim tạo được hiệu ứng đặc biệt: càng bị chê càng được xem. Khán giả có thể phàn nàn về mô típ cũ, tình tiết gây ức chế, nhưng vẫn theo dõi sát sao từng tập để chờ đợi bước ngoặt, đặc biệt là cú "lật thế cờ" của nhân vật nữ chính.
Bộ phim Bóng ma hạnh phúc đang được "hóng" cái kết dành cho "tiểu tam" và người chồng phản bội. Theo tiết lộ của đại diện đơn vị phát sóng là đài THVL, Bóng ma hạnh phúc sẽ kết thúc ở tập 50.
Có thể thấy Bóng ma hạnh phúc không phải là cú đột phá về nội dung, nhưng lại là ví dụ điển hình cho dòng phim truyền hình biết cách khai thác tâm lý đại chúng: đánh vào sự đồng cảm, đẩy mâu thuẫn đến tận cùng và duy trì nhịp drama dày đặc. Chính điều đó giúp phim giữ được độ nóng, trở thành đề tài bàn luận liên tục trên mạng xã hội.
* Khán giả đang gọi Quỳnh Châu là "nữ hoàng nước mắt" của phim truyền hình Việt. Với chị, đó là một lời khen hay là một áp lực?
- Diễn viên Quỳnh Châu: Được khán giả nhớ đến bằng một dấu ấn nào đó là điều rất đáng trân trọng với một diễn viên. Tôi không đặt nặng việc phải giữ một danh xưng nào cả, mà chỉ mong mỗi vai diễn tôi nhận đều được làm hết lòng và đủ chân thành, để chạm đến cảm xúc của khán giả. Nếu một ngày mọi người gọi tôi bằng một cái tên khác vì một dạng vai khác, tôi cũng sẽ vui vẻ đón nhận. Điều đó có nghĩa là tôi vẫn đang trưởng thành và có thêm những dấu ấn mới trên hành trình làm nghề. Dù là vai nhiều nước mắt hay nhiều tiếng cười, điều tôi mong nhất vẫn là khán giả tin vào nhân vật mình đang sống.
* Với Quỳnh Châu, bí quyết nào để mỗi cảnh khóc đều có màu sắc khác nhau?
- Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là sự chân thực. Mỗi nhân vật đều có tính cách, hoàn cảnh và hành trình riêng. Khi mình thật sự hiểu họ, mình sẽ biết họ khóc vì điều gì, chứ không chỉ nghĩ đến việc phải khóc như thế nào. Lúc đó, mỗi giọt nước mắt sẽ có màu sắc riêng. Kỹ thuật giúp tôi thể hiện cảm xúc tốt hơn, nhưng chính sự chân thực mới khiến nhân vật trở nên sống động và chạm đến khán giả.
* Có khán giả nhận xét Quỳnh Châu không khóc quá dữ dội mà thường diễn bằng ánh mắt, sự nghẹn lại... trong vài khoảng lặng. Đó là bản năng diễn xuất hay là lựa chọn có chủ đích của chị?
- Tôi nghĩ là cả hai. Bản năng giúp cảm xúc chân thật, nhưng nếu chỉ dựa vào bản năng thì sẽ khó đi được nhiều dạng vai. Với tôi, mỗi nhân vật đều có tính cách và cách bộc lộ cảm xúc riêng. Có người đau sẽ khóc dữ dội, nhưng cũng có người chỉ lặng đi. Đôi khi, một ánh mắt hay một khoảng lặng cũng đã nói lên rất nhiều điều. Vì vậy, tôi luôn tìm cách thể hiện phù hợp nhất với từng nhân vật. Điều tôi mong nhất vẫn là khán giả tin vào cảm xúc của nhân vật.
* Từ Đi giữa trời rực rỡ, Người một nhà, Những chặng đường bụi bặm, Cách em 1 milimet rồi đến Dưới ô cửa sáng đèn, hầu như vai diễn nào của Quỳnh Châu cũng có những lớp lang tâm lý từ nhẹ đến nặng. Chị có chủ động tìm đến dạng vai nhiều nội tâm hay đó là cái duyên nghề đưa mình đến?
- Người ta vẫn hay nói "vai chọn người", còn tôi thì tin nếu mình cứ chăm chỉ làm nghề và khao khát đủ nhiều thì sớm muộn cũng sẽ có một nhân vật tìm đến mình. Điều buồn cười là không hiểu sao các vai sau cứ nặng đô hơn vai trước. Và tôi thấy biết ơn vì điều đó vì mỗi nhân vật đều cho mình cơ hội khám phá một góc rất khác của con người, và cũng khám phá thêm chính mình. Chừng nào còn được làm nghề, tôi vẫn mong mình được thử thách, được làm mới mình và không ngừng học hỏi qua từng vai diễn.
* Trong Dưới ô cửa sáng đèn, Diệu trải qua cú sốc khi phát hiện chồng ngoại tình. Điều gì khiến chị cảm thấy khó nhất khi tái hiện nỗi đau của một người phụ nữ bị phản bội: sự tức giận, sự bất lực hay cảm giác đánh mất niềm tin?
- Điều khó nhất là thuyết phục được chính mình. Tôi phải tin mình là Diệu, một người phụ nữ đã kết hôn 5 năm, có sự nghiệp, từng hai lần sảy thai và dành cả thanh xuân để vun vén cho gia đình. Khi mình tin vào cuộc đời của Diệu thì những cảm xúc như tức giận, bất lực hay mất niềm tin sẽ đến rất tự nhiên. Sau đó, việc của tôi chỉ là đừng cản cảm xúc ấy lại.
* Nếu đặt Quỳnh Châu ngoài đời vào hoàn cảnh ấy, chị nghĩ mình sẽ lựa chọn tha thứ, rời đi hay cho đối phương thêm một cơ hội?
- Nếu là tôi ngoài đời, tôi sẽ chọn rời đi. Có lẽ vì tôi là người đặt rất nhiều niềm tin vào một mối quan hệ. Với tôi, để đi đến hôn nhân là cả một hành trình của sự tin tưởng, yêu thương và lựa chọn. Khi quyết định cưới một người, điều đó cũng có nghĩa người ấy thật sự rất quan trọng. Nếu niềm tin ấy bị đánh mất thì sẽ rất khó có cơ hội lần thứ hai, vì tôi biết mình sẽ không thể yêu trọn vẹn như trước nữa. Mình có thể chọn ở lại, nhưng những tổn thương ấy rất dễ quay lại mỗi khi xảy ra một mâu thuẫn nhỏ. Nó giống như một cái dằm trong tim, tưởng đã quên nhưng chỉ cần chạm vào là lại đau.
* Theo chị, điều khiến một cuộc hôn nhân tan vỡ nhanh nhất là sự xuất hiện của người thứ ba hay việc hai người đã đánh mất kết nối với nhau từ rất lâu trước đó?
- Tôi nghĩ người thứ ba nhiều khi chỉ là kết quả, chứ không phải lúc nào cũng là nguyên nhân. Có những cuộc hôn nhân đã đánh mất sự kết nối từ rất lâu trước đó, để rồi khi người thứ ba xuất hiện thì mọi thứ mới thật sự vỡ ra. Nhưng với tôi, dù lý do là gì thì sự phản bội vẫn là một lựa chọn. Tôi luôn tin rằng chung thủy không phải là không xao động, mà là trước những lựa chọn khác, mình vẫn chọn giữ lời hứa và giữ ranh giới với người mình đã chọn. Vì vậy, một cuộc hôn nhân muốn bền thì cần giữ được sự kết nối và có trách nhiệm với những lựa chọn của mình.
* Phim khiến nhiều phụ nữ đồng cảm vì Diệu vừa giỏi giang, độc lập nhưng vẫn không giữ được hôn nhân. Theo chị, phụ nữ hiện đại cần điều gì hơn cả để có một cuộc hôn nhân hạnh phúc: tình yêu, sự thấu hiểu hay bản lĩnh?
- Tôi nghĩ một cuộc hôn nhân hạnh phúc không có công thức chung. Có người hạnh phúc khi chăm sóc gia đình, có người hạnh phúc khi theo đuổi sự nghiệp, và cũng có người muốn cân bằng cả hai. Không có lựa chọn nào đúng hay sai, quan trọng là gặp được người phù hợp và cả hai sẵn sàng chia sẻ với nhau. Nhưng nếu phải chọn một điều nên có trước khi bước vào hôn nhân, tôi nghĩ đó là sự độc lập và tự tin. Khi mình đủ đầy từ bên trong, mình yêu vì mình muốn yêu, chứ không phải vì cần ai đó lấp đầy những khoảng trống. Khi đó sẽ bớt những kỳ vọng, bớt so đo và cũng bớt làm tổn thương nhau hơn.
* Qua những nhân vật mình từng thể hiện, Quỳnh Châu có cảm thấy phụ nữ ngày nay đã mạnh mẽ và dám lựa chọn hạnh phúc cho mình hơn so với trước đây?
- Tôi nghĩ ngày nay mọi người dám sống thật với cảm xúc của mình hơn trước. Họ dám nói điều mình muốn, dám rời đi khi không còn hạnh phúc, nhưng cũng có người chọn ở lại để cùng nhau sửa chữa. Với tôi, không có lựa chọn nào đúng tuyệt đối. Điều quan trọng là mình đã suy nghĩ kỹ và sẵn sàng chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Có lẽ điều đáng mừng nhất là ngày càng nhiều người dũng cảm sống thật với chính mình hơn.
* Sau nhiều vai diễn giàu cảm xúc, chị có từng mang tâm trạng của nhân vật về nhà? Làm thế nào để thoát khỏi những cảm xúc nặng nề sau mỗi ngày quay?
- Trong suốt quá trình quay, tôi gần như sống cùng nhân vật mỗi ngày. Tôi sẽ nghĩ như họ, nhìn mọi việc từ góc nhìn của họ và giữ cảm xúc ấy ở lại lâu hơn bình thường. Vì vậy, tôi cũng hạn chế đi chơi hay gặp gỡ bạn bè để giữ sự tập trung. Thường thì cách tôi xả vai nhanh nhất là bắt đầu một dự án mới, còn nếu không sẽ mất khoảng hai tháng để thật sự trở về là Quỳnh Châu.
* Nếu được đạo diễn giao một vai hoàn toàn trái ngược - một nhân vật phản diện lạnh lùng, ít cảm xúc hoặc thậm chí là người thứ ba thì Quỳnh Châu có sẵn sàng nhận lời?
- Tôi nghĩ diễn viên nào cũng mong có cơ hội được thử sức với những dạng vai khác mình. Nếu kịch bản đủ hay, tôi không ngại làm phản diện, người thứ ba hay một nhân vật ít cảm xúc. Điều tôi quan tâm không phải nhân vật tốt hay xấu, mà là mình có tin vào cuộc đời của họ hay không. Tôi mong sau mỗi vai diễn, khán giả lại thấy một Quỳnh Châu khác đi và không đoán được nhân vật tiếp theo của tôi sẽ là ai. Với tôi, đó mới là điều thú vị nhất của nghề diễn.