Đội tuyển nữ Việt Nam từng được dẫn dắt bởi các HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Sau đó, đội tuyển trải qua 10 năm thành công dưới thời HLV Mai Đức Chung, trước khi chia tay sau vòng chung kết Asian Cup 2026.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo LĐBĐ Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên. Bên cạnh yếu tố tài chính, trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở trụ sở liên đoàn vào sáng nay, Phó Chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú cho rằng tiêu chí quan trọng khác là sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
“Làm bóng đá nữ khó không kém nam”, ông Tú nói. “Một HLV ngoại muốn dẫn dắt cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì đảm đương nhiệm vụ mới thuận lợi”.
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản – nền bóng đá nữ số một châu Á, trong đó Thái Lan hợp tác mạnh mẽ. Tuy nhiên, ĐTQG đều không đạt thành công như mong đợi khi được dẫn dắt bởi Miyo Okamoto (2021-2023), rồi đến cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025).
Với Việt Nam, chiến lược ở ĐTQG nữ là ưu tiên HLV nội, còn ĐTQG nam thì ngược lại. Phó Chủ tịch VFF Trần Anh Tú cho rằng khác biệt đội nam khác biệt về áp lực thành tích và nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động hơn. “Sức ép ở đội nam rất lớn. Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn”, ông Tú cho hay. “Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công”.
Trong khi đó, đội tuyển nữ đã trải qua 10 năm thành công dưới thời ông Mai Đức Chung, với lần đầu dự World Cup 2023, vô địch Đông Nam Á 2019 và giành 4 HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Đôi bên nhiều lần chia tay, rồi lại tái hợp. Giải đấu cuối cùng của ông Chung là Asian Cup 2026, khi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng.
VFF đã chuẩn bị cho cuộc chia tay này, khi từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý cho HLV Mai Đức Chung. VFF đánh giá đây là cơ hội để HLV Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Ông Phúc cũng hội tụ đầy đủ các yếu tố, gồm đảm bảo chuyên môn và giàu kinh nghiệm, với hơn 30 năm huấn luyện. Thứ hai, HLV phải có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ.
“Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này”, Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. “Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ”.
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng làm trợ lý ở đội tuyển. HLV Phúc đánh giá cầu thủ nữ có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. “Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm”, HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Hoàng Văn Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. “Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập”, HLV nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.
Real Madrid là CLB giàu thành tích nhất trong lịch sử bóng đá Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ở World Cup 2026, đội tuyển xứ bò tót không triệu tập bất kỳ thành viên nào của đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha.
Tờ The Athletic đã gọi quyết định của HLV De la Fuente là “cú sốc lớn”. Thống kê cho thấy, đây là lần đầu tiên kể từ World Cup 1934, các thành viên của Real Madrid sạch bóng ở đội tuyển quốc gia tham dự giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh.
Trong khi đó, Barcelona có tới 8 thành viên góp mặt ở đội tuyển Tây Ban Nha. Những CLB khác như Atletico Madrid, Athletic Bilbao, Real Sociedad, Celta Vigo và Osasuna cũng đóng góp thành viên.
Thậm chí, các CLB ở Anh như Arsenal, Man City, Crystal Palace, Chelsea cũng đều có thành viên lên hội quân ở đội tuyển Tây Ban Nha. Tình hình tương tự xảy ra ở các CLB PSG (Pháp) hay Leverkusen (Đức).
Cầu thủ Real Madrid gần nhất có cơ hội khoác áo đội tuyển Tây Ban Nha là Dean Huijsen, người cách đây 12 tháng tưởng chừng cầm chắc cơ hội khoác áo La Roja khi thể hiện phong độ chói sáng trong màu áo Bournemouth. Tuy nhiên, kể từ khi gia nhập Real Madrid với giá 50 triệu bảng, Dean Huijsen có dấu hiệu sa sút. Vì vậy, HLV De la Fuente quyết định tin tưởng hai trung vệ khác là Pau Cubarsi (Barcelona) và Marc Pubill (Atletico Madrid).
Ở Euro 2024, hậu vệ phải Dani Carvajal của Real Madrid là đội phó trong chiến tích vô địch châu Âu của đội tuyển Tây Ban Nha. Tuy nhiên, cầu thủ 34 tuổi này không được triệu tập ở World Cup 2026 vì chấn thương và sa sút phong độ. Anh thậm chí còn không có tên trong danh sách sơ bộ gồm 55 cầu thủ được HLV De la Fuente công bố trước đó. Dani Carvajal cũng không còn là thành viên của Real Madrid sau mùa giải này khi hết hạn hợp đồng.
Các thành viên khác của Real Madrid như hậu vệ trái Fran Garcia hay trung vệ Raul Asencio cũng không quá nổi bật. Garca từng có hai lần được triệu tập lên đội tuyển quốc gia nhưng không xuất hiện kể từ tháng 10/2023. Asencio cũng không có tên từ tháng 3/2025.
Tiền đạo Gonzalo Garcia, người đã ghi 7 bàn trong 6 trận khoác áo U21 Tây Ban Nha, tỏ ra quá non nớt để nhận được cơ hội từ HLV De le Fuente. Một gương mặt khác là hậu vệ Alvaro Carreras (23 tuổi) cũng không mang tới sự tin tưởng dù từng tỏa sáng ở đội trẻ Tây Ban Nha.
Thực tế, ba cầu thủ Huijsen, Carreras và Garcia từng được HLV Xabi Alonso ưu ái, trao khá nhiều cơ hội. Tuy nhiên, sau khi chiến lược gia người Tây Ban Nha bị sa thải vào tháng 1, họ không còn được ra sân thường xuyên dưới thời HLV Arbeloa.
Việc Real Madrid trải qua hai mùa giải liên tiếp không giành được danh hiệu lớn nào cũng góp phần khiến các thành viên của đội bóng này không nhận được đánh giá cao từ HLV De la Fuente.
Ngay cả gương mặt sáng giá của bóng đá Anh là Trent Alexander-Arnold vừa mới bị HLV Thomas Tuchel gạch tên khỏi danh sách “Tam Sư” tham dự World Cup.
Real Madrid vẫn là những trụ cột ở đội tuyển quốc gia như Kylian Mbappe và Aurelien Tchouameni (Pháp), Vinicius Junior (Brazil), Jude Bellingham (Anh), Arda Guler (Thổ Nhĩ Kỳ), Federico Valverde (Uruguay) hay Brahim Diaz (Morocco) nhưng hầu hết các gương mặt kể trên cũng trải qua mùa giải không thành công.
Trong khi đó, lò La Masia của Barcelona vẫn phát huy tác dụng khi sản sinh ra nhiều ngôi sao sáng giá như Cubarsi, Gavi, Lamine Yamal. Ngoài ra, Los Blaugrana cũng ưu tiên mua tài năng trẻ bản địa như Pedri, Joan Garcia, Ferran Torres, Dani Olmo. Về cơ bản, họ vẫn là nòng cốt của đội tuyển Tây Ban Nha.
Ở giai đoạn vàng của bóng đá Tây Ban Nha (2008-2012), Barcelona đóng góp nhiều cầu thủ quan trọng như Xavi, Andres Iniesta, Sergio Busquets, Gerard Pique và Carles Puyol. Tuy nhiên, Real Madrid cũng không lép vế với Iker Casillas, Sergio Ramos, Xabi Alonso và Arbeloa.
Sự kết hợp giữa tinh hoa của phong cách Catalunya và tinh thần kiên cường của các thành viên Real Madrid là yếu tố dẫn tới thành công của đội tuyển Tây Ban Nha. Nhưng giờ đây, La Roja đã mất đi “một nửa linh hồn” khi không còn thành viên của Real Madrid. Liệu chăng, họ có thể thành công theo “công thức mới”?
Đội tuyển U17 Việt Nam đã lần đầu tiên giành vé dự U17 World Cup 2026 sau khi đánh bại U17 UAE 3-2 ở lượt cuối bảng C hôm 14-5, qua đó vào tứ kết Giải U17 châu Á 2026 diễn ra tại Saudi Arabia.
Chiến tích lịch sử đó của thầy trò HLV Cristiano Roland đã khiến người hâm mộ Việt Nam không khỏi sung sướng và tự hào. Bạn đọc Tuổi Trẻ Online để lại rất nhiều bình luận về kỳ tích của các cầu thủ trẻ.
Bạn đọc Dũng Phạm viết: "Chúc mừng U17 Việt Nam. Các bạn đã tạo niềm cảm hứng cho mọi người hâm mộ".
Tương tự, bạn đọc Hientv3003 bình luận: "Bốn đội Đông Nam Á dự U17 châu Á thì U17 Việt Nam là đội duy nhất được dự U17 World Cup, thật tự hào về U17 Việt Nam".
"Tôi tự hào rất nhiều về U17 Việt Nam. Những đứa trẻ chưa qua vòng thơ bé mà giờ này các em đã trở thành "Phù Đổng Thiên Vương". U17 Việt Nam cố gắng vươn cao lên nữa", bạn đọc Âu Lê tự hào.
Bạn đọc Fan cho rằng thành công của lứa U17 Việt Nam sẽ tạo tiền đề tốt cho đội tuyển Việt Nam trong việc giành vé dự World Cup trong tương lai.
"Bóng đá Việt Nam từng dự World Cup ở U20 nam, đội tuyển nữ, và lần này là U17 nam. Cần những lứa cầu thủ trẻ gối đầu như vậy liên tục thì đội tuyển quốc gia mới mong sau này có thể dự World Cup được", bạn đọc Fan hào hứng.
"Lứa cầu thủ này xem rất bắt mắt, các em đỡ bóng bước một rất chuẩn xác, ít khi nào văng ra xa", bạn đọc Trần Trung phân tích thêm.
Dù giành vé dự U17 World Cup 2026, nhưng hành trình của đội tuyển U17 Việt Nam chưa dừng lại khi còn gặp U17 Úc ở tứ kết vào ngày 17-5 tới.
Bạn đọc Anh Vũ viết: "Hành trình của U17 Việt Nam có nhiều nét tương đồng với đội U23 Việt Nam ở Giải U23 châu Á vừa qua. Hy vọng lần này các em sẽ làm tốt hơn các đàn anh. Chúc mừng HLV Cristiano Roland và các tuyển thủ trẻ".
Nói thêm về lứa U17 Việt Nam hiện tại, bạn đọc Hientv3003 bình luận: "U17 Việt Nam giành vé thuyết phục bằng lối đá tấn công đẹp mắt, thi đấu đôi công sòng phẳng.
Nên có thể nói, lứa này đạt trình độ châu Á và nếu được đầu tư bài bản trong tương lai, người hâm mộ có thể mơ về ngày không xa đội tuyển Việt Nam sẽ được dự World Cup".
Đề cập vai trò của HLV, bạn đọc Việt Hùng viết: "Chỉ cần thi đấu từng trận với tâm lý vững vàng và bản lĩnh của nhà vô địch, cộng với tài năng, đội hình hiện có, cùng với tài cầm quân của HLV Cristiano Roland thì tôi tin đội U17 Việt Nam sẽ tiến xa".
Nhiều ý kiến cũng cho rằng U17 Việt Nam thành công nhờ khả năng huấn luyện của HLV Cristiano Roland. Vì thế nhà cầm quân người Brazil này cần được trao cơ hội dẫn dắt thêm các đội tuyển trẻ nam khác.
"Đề nghị VFF chọn HLV Cristiano Roland tiếp tục dẫn dắt lứa cầu thủ trẻ tiềm năng này lên U19 và U23 Việt Nam", bạn đọc Anh Vũ mong muốn.
Trong khi đó, bạn đọc Tam khen U17 Việt Nam đá như... Brazil và đề xuất Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cần đầu tư hơn nữa cho lứa U17 hiện tại để gặt hái thành công trong tương lai.
"Các cầu thủ U17 Việt Nam đá với thần thái kỹ thuật như vũ điệu samba của Brazil, đúng như những gì HLV Roland dạy dỗ.
Chỉ có điều, VFF nên tạo điều kiện cọ xát chất lượng nhiều hơn cho lứa này để tích lũy kinh nghiệm và sự lì lợm trong thi đấu thì sẽ không ngán đối thủ nào ở châu Á trong tương lai", bạn đọc Tam tự hào.
Bạn đọc Trần Quang Dinh thì viết: "Cách làm đúng hướng của bóng đá trẻ Việt Nam trong tương lai không xa ắt sẽ hái quả ngọt. Một lần nữa xin chúc mừng U17 và bóng đá đất nước mình".
Dù vậy cũng có không ít bạn đọc cho rằng các cầu thủ U17 Việt Nam cần giữ đôi chân trên mặt đất để tiếp tục phát triển tài năng tốt hơn.
Bạn đọc có email lap***@gmail.com bình luận: "Cứ để các cháu phát triển tự nhiên. Nên hạn chế tung hô kẻo các cháu lại hư, nhanh nở - nhanh tàn, những tấm gương lớp trước còn đó. Cầu thủ chuyên nghiệp cần sự khắt khe, rèn giũa và vượt qua nhiều khó khăn, cám dỗ".
Bình luận này nhận được sự đồng tình của bạn đọc Eric Đặng khi viết: "Tôi đồng quan điểm với bạn. Không phủ nhận lứa cầu thủ này quá giỏi nhưng hãy để các cháu phát triển tự nhiên, càng tung hô các cháu sẽ tự phụ và ngỡ mình đang ở đỉnh cao rồi phát bệnh ngôi sao".
Tại vòng chung kết (VCK) U.17 châu Á 2026, U.17 Việt Nam thắng U.17 Yemen 1-0, thắng UAE 3-2, nhưng chúng ta để thua U.17 Hàn Quốc 1-4 (vòng bảng) và thua U.17 Úc 0-3 (tứ kết). Cả 2 trận thua của đội tuyển U.17 Việt Nam trước các đội trẻ của Hàn Quốc và Úc đều có chung một số điểm là chúng ta khá ngại các đội có lối chơi mạnh mẽ, sử dụng nhiều bóng bổng và bóng dài. Đồng thời, khi đã bị thủng lưới, khi có dấu hiệu sẽ thua trận, U.17 Việt Nam rất dễ đánh mất thế trận, dễ thua đậm.
Đây là điều mà đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland cần phải khắc phục trước khi tham dự VCK World Cup U.17 (từ ngày 19.11 – 13.12), tại Qatar. Ở VCK World Cup, bóng đá thế giới không thiếu đội mạnh mẽ hơn, thi đấu theo kiểu "tra tấn" thể lực đối phương còn dữ dội hơn phong cách thi đấu của các đội U.17 Hàn Quốc và U.17 Úc.
Dù vậy, cũng từ những trận thua vừa nêu, chính chúng ta đã biết được rằng mình cần cải thiện điều gì cho sân chơi World Cup. Đó chính là khâu thể lực. Để thi đấu được ở đấu trường khốc liệt nhất thế giới trong lứa tuổi, đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland cần cải thiện khâu sức mạnh, sức bền của mình, cần rèn luyện kỹ khả năng chống chịu sức ép.
Về vấn đề này, đội tuyển U.17 Việt Nam có thể tham khảo đội tuyển U.23 Việt Nam. Trước khi thành công lớn tại SEA Games 33 năm 2025 và giải U.23 châu Á đầu năm 2026, đội tuyển U.23 Việt Nam liên tục được rèn luyện nghiêm túc với các đội rất mạnh, từ U.23 Hàn Quốc, Uzbekistan, cho đến U.23 Trung Quốc.
Chính những trận đấu với các đối thủ này giúp cho U.23 Việt Nam mạnh mẽ hơn, giàu kinh nghiệm hơn, kể cả kinh nghiệm phản ứng khi bị các đội mạnh hơn hẳn mình gây sức ép liên tục, rồi từ đó tìm ra cách phản đòn trước các đối thủ mạnh.
Những chuyến tập huấn thời gian tới sẽ rất quan trọng với U.17 Việt Nam. Trong những chuyến tập huấn này, đối thủ của U.17 Việt Nam càng mạnh càng tốt. Đối thủ mạnh sẽ giúp cho các cầu thủ trẻ làm quen với sức ép. Chưa hết, sau ngày diễn ra lễ bốc thăm 21.5 tới đây, sau khi xác định xong các đối thủ của U.17 Việt Nam ở vòng bảng, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) có lẽ sẽ ưu tiên đối tượng thi đấu cọ xát cho U.17 Việt Nam trước World Cup, có sự tương đồng nhất định với đối thủ mà chúng ta sẽ chính thức đụng độ ở giải trẻ thế giới.
Ví dụ như nếu U.17 Việt Nam nằm chung bảng với các đội thuộc Nam Mỹ hoặc châu Âu, VFF sẽ cố gắng sắp xếp cho U.17 Việt Nam đá giao hữu với những đội đến từ các khu vực nói trên, để đội bóng do HLV Roland dẫn dắt làm quen với lối chơi với đối phương, trước khi bước vào World Cup.
Sự chuẩn bị là yếu tố quan trọng hàng đầu để hướng đến thành công trong mọi lĩnh vực. U.17 Việt Nam muốn tạo tiếng vang tại World Cup U.17 năm nay, sẽ cần đến sự chuẩn bị nghiêm túc như đội tuyển U.23 Việt Nam từng có cách đây không lâu.