Tôi không biết mình sai hay đúng nên nhờ mọi người đọc và phân tích giúp.
Tôi 34 tuổi, vợ kém 7 tuổi, mới lấy nhau được hai tháng vợ đã mang bầu. Hiện vợ chồng không làm gì cả vì ngay từ đầu xác định lấy nhau là nghỉ việc, về xin đất của ông bà làm nhà rồi mở quán nước tại chỗ ở luôn. Trong lúc xây nhà phải ở với ông bà nên việc đồng ruộng và cơm nước tôi làm hết, vì là con cả, lại đi 10 năm mới về nên muốn giúp đỡ ông bà bù những năm tôi không ở nhà.
Vợ tôi mang bầu được hơn hai tháng, rất nghén, hay nôn khi ngửi thấy mùi lạ nên vợ không ăn chung với gia đình, cơm của cô ấy phải làm riêng hoặc mua về cho vợ ăn. Tóm lại, tôi phải lo cơm nước cho cả vợ và gia đình như hai bữa cơm riêng vậy. Quần áo tôi cũng phải giặt vì không có máy giặt, cộng thêm việc xây nhà nên tôi hay phải chạy mua nguyên vật liệu, kiểm tra công việc và phải làm thêm nhiều việc để đỡ tiền, ví dụ lát nền nhà tắm. Tóm lại, việc gì làm được đỡ tiền là tôi đều làm.
Vợ không ra ngoài làm gì được vì nghén, kể cả khi chưa mang thai vợ cũng hay giận dỗi linh tinh. Đỉnh điểm hôm nay tôi làm xong nhà nên dọn đồ từ nhà ông bà xuống phòng cũ, dọn từ tầng hai, cứ lên rồi xuống, rất nhiều đồ, chỉ có tôi và em trai làm từ sáng đến 17h30 thì nghỉ. Tôi bảo vợ rằng anh đi dạo với đám bạn khoảng một tiếng, vợ biết và cũng không nói gì cả, tôi về thì vợ giận, làm mình làm mẩy, cứ nằm ra đất, giường không nằm, rồi khóc, nói thế nào cũng không thôi. Thật sự tôi rất mệt khi dỗ thế nào cũng không được. Có ai phân tích cho tôi hiểu được không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi tên Hưng, nếu bạn gặp tôi 10 năm trước, có lẽ sẽ nghĩ tôi là kiểu người "biết sống". Tôi nhanh nhẹn, nói chuyện lanh lợi, luôn biết cách xoay xở để phần lợi nghiêng về mình. Tôi từng tự hào về điều đó. Tôi hay nói một câu mà lúc đó thấy rất đúng: "Ở đời, không khôn thì chỉ có thiệt". Giờ nghĩ lại, cái tôi gọi là "khôn" thực ra chỉ là khôn lỏi. Tôi làm môi giới đủ thứ trên đời: mua bán đất, xe, đồ điện tử, cái gì có tiền là tôi nhảy vào. Người ta tin tôi, tôi tận dụng. Bạn bè hỏi giá, tôi nói một nửa. Khách hàng nhờ tư vấn, tôi dẫn họ theo hướng có lợi nhất cho tôi. Tôi nhớ có lần bán một mảnh đất cho chú ruột. Biết nó có vấn đề quy hoạch nhưng tôi vẫn im lặng. Khi ký xong giấy tờ, tôi còn thấy mình giỏi. Tôi từng như vậy, tính toán cả với người thân.
Thời gian đầu, tôi thắng nhiều lắm, tiền vào nhanh. Tôi ăn mặc đẹp, đi xe xịn, người ta nhìn vào tưởng tôi thành đạt. Còn tôi tin mình đang đi đúng đường. Có điều tôi không nhận ra, mỗi lần "ăn" được ai đó, là một lần tôi mất đi một chút niềm tin người khác dành cho mình. Chỉ là lúc đó, tôi chưa phải trả giá ngay. Rồi đến một ngày tôi không bao giờ quên, một mối làm ăn lớn xuất hiện, một khu đất giá rẻ đến mức không thể bỏ lỡ. Tôi không kiểm tra kỹ, thực tế cũng không muốn kiểm tra. Trong đầu tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất, lời bao nhiêu. Tôi dốc hết tiền, vay thêm bạn bè, những người vẫn còn tin tôi, dù trước đó tôi không ít lần "khôn" hơn họ. Tôi nghĩ lần này mình sẽ trúng lớn, thế nhưng đời không phải lúc nào cũng để bạn "khôn" mãi.
Khu đất đó dính tranh chấp, giao dịch bị đình lại, người bán biến mất, tiền của tôi mắc kẹt hết. Tôi bắt đầu gọi điện cho hết người này đến người khác, không ai giúp. Không phải họ không có khả năng mà họ không còn muốn tin tôi nữa. Tôi nhớ rõ lần tìm đến chú, người tôi từng bán cho mảnh đất có vấn đề. Chú nhìn tôi rất lâu rồi nói: "Chú không giận con nhưng không thể tin con thêm lần nào nữa". Chú không nói lớn tiếng nhưng khiến tôi thấy mình nhỏ lại. Lần đầu tiên, tôi hiểu cái giá của việc sống khôn lỏi không nằm ở tiền, nó nằm ở chỗ khi bản thân cần nhất, không còn ai đứng về phía mình. Tôi mất gần như tất cả sau đó, phải bán xe, bán nhà, trả nợ dần dần. Thứ mất khó lấy lại nhất là cách người khác nhìn mình và cách mình nhìn lại chính mình.
Bây giờ tôi sống khác rồi, làm việc chậm hơn, chắc hơn, có thể kiếm ít hơn trước nhưng ngủ yên hơn. Tôi không còn cố hơn người khác nữa, chỉ cố đừng tệ với họ. Có người hỏi tôi: "Anh từng giỏi vậy, sao không làm lớn lại"? Tôi chỉ cười: "Vì anh từng nghĩ mình khôn nên giờ phải học lại cách làm người". Nếu có gì tôi muốn nói với bạn, chỉ là thế này: "Bạn có thể thắng người khác bằng sự khôn lỏi vài lần. Những người bị bạn lừa thực tế họ không ngu, họ chỉ là đủ tử tế để không chọn cách sống khôn lỏi. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, đến một lúc nào đó bạn sẽ thua chính cuộc đời mình".
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh yêu nhau gần hai năm. Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực đầu tư tài chính, còn anh 31 tuổi, làm về công nghệ thông tin. Cả hai từ lúc tìm hiểu đến khi bắt đầu yêu và cho tới hiện tại khá êm đềm, không nhiều mâu thuẫn hay cãi vã, nếu có chỉ là những tranh luận hàng ngày. Nhưng có một việc khiến tôi cảm thấy mình thường xuyên rơi vào trạng thái không hạnh phúc là bạn trai có rất ít cử chỉ thể hiện yêu thương, quan tâm tôi.
Tôi và anh nhà cách nhau khoảng 20 phút đi xe máy, thường trong tuần chúng tôi gặp nhau khoảng hai lần, là những buổi tan làm, anh đến cơ quan đón tôi rồi cả hai đi ăn. Chiều cuối tuần, anh thường sang nhà tôi chở tôi ra công viên, cả hai cùng chạy bộ. Nghe có vẻ rất bình thường như những cặp đôi yêu nhau nhưng có những điều sau đó làm tôi đắn đo cho mối quan hệ này.
Giữa tuần khi hẹn nhau đi ăn, lúc đến quán là anh đi ngay một mạch vào quán ngồi ngay vào một cái bàn đang trống. Trong khi tôi đang còn loay hoay ở xe tháo mũ bảo hiểm, gạt lại gác chân hay buộc gọn tóc. Trên đường về, tôi có nói suy nghĩ của mình cho anh nghe, rằng: "Em biết tan làm ai cũng đói và mệt nên muốn ăn nhanh, nhưng mà lần sau anh đợi em đi vào quán cùng lúc và chọn bàn được không anh?". Anh trả lời nhanh lắm: "Vụ lúc nãy hả? Rồi, ok ok". Nhưng những lần sau đó, nếu tôi nhắc thì anh đợi, hôm nào tôi im lặng là anh lại đi thẳng vào quán gọi món, ngồi ngay ngắn vào bàn và tôi lủi thủi bước vào như một đứa đi ăn một mình xin ngồi bàn ghép với ai đó.
Cuối tuần, anh lại nhà đón tôi đi chạy bộ ở công viên. Vì chỗ giữ xe của công viên nằm ở bên kia đường, phải băng qua đường mới tới được công viên, chỗ sang đường chỉ là những vạch kẻ trắng dành cho người đi bộ chứ không có đèn giao thông nên sang đường vẫn khá nguy hiểm. Vậy mà anh đi một mạch sang bên kia, không hề cầm tay hay đi cạnh tôi. Còn tôi đứng bên đây đường, đang loay hoay giơ tay xin đường. Có hôm xe đông quá, có anh kia thấy tôi sợ nên hỗ trợ dẫn tôi qua. Trong khoảnh khắc đó tôi nghĩ có người yêu nhưng vẫn nhờ sự hỗ trợ từ người lạ để sang đường, một việc nhỏ nhặt như thế này, vậy người yêu có ý nghĩa gì trong cuộc đời mình. Phải nói thêm, tôi đã rất nhiều lần nói với anh là tôi rất sợ xe, nhất là khi qua đường vì trước đây tôi từng bị quẹt xe khi đi sang đường, điều đó để lại cho tôi nỗi ám ảnh lớn. Nhưng nhìn cách anh cư xử, tôi biết anh chẳng để tâm tới tôi.
Tôi thích được nắm tay khi đi dạo phố nhưng anh thì "người ta nhìn kìa em", "chỗ này công cộng mà em". Có lần tôi nói "Ủa nắm tay là phạm luật hay là vấn đề nhạy cảm mà anh sợ hay anh có vợ ở nhà rồi", khi đó anh mới nắm tay tôi. Khi ở quán cà phê, tôi muốn ngồi gần tựa vai anh và được anh cầm tay nhưng anh lại kiểu "quán xá đông đúc mà sao làm vậy", thế là hầu như tôi luôn phải ngồi đối diện anh. Lúc ở riêng hai đứa, anh rất ít khi chủ động ôm hay hôn tôi nhưng anh nói thích được tôi chủ động.
Ngoài việc không thể hiện tình cảm ra, anh có tâm tính tốt, hầu như chưa từng nổi nóng hay khó chịu, công việc ổn định, lễ phép nên gia đình tôi rất quý anh. Còn tôi có ngoại hình cũng ưa nhìn, cao ráo, khá lanh lẹ nên gia đình anh cũng yêu thương tôi và mong tôi trở thành con dâu. Nhiều lần ba mẹ anh ngỏ lời sang nhà nói chuyện với ba mẹ tôi về chuyện tương lai nhưng lúc đó chúng tôi mới yêu hơn một năm, vẫn chưa hiểu hết về nhau, nên tôi nói khéo là cho chúng tôi tìm hiểu thêm một thời gian nữa rồi thưa chuyện với người lớn hai bên.
Gần đây, anh nói muốn kết hôn với tôi, anh đã nói với ba mẹ mình. Gia đình anh muốn xin phép qua nhà gặp ba mẹ tôi để xin được nói chuyện về đám cưới. Tôi nói anh cho tôi hai ngày để suy nghĩ kỹ vì đây là quyết định quan trọng. Nghe tới đây anh hỏi tôi có vấn đề gì mà cần đến hai ngày để suy nghĩ. Suy nghĩ một chút thì tôi trả lời luôn, thật ra tôi biết câu trả lời của thời điểm hiện tại và hai ngày sau đó là một. Tôi nói rằng cả hai không hợp nhau về cách yêu và cách giao tiếp khi yêu.
Đối với tôi, tình yêu là cần thể hiện chứ im im trong lòng ai mà biết được. Tôi thích được nắm tay khi đi dạo, được một cái ôm vỗ về sau cả ngày làm việc căng thẳng hay được chủ động che chở khi sang đường, được đội nón bảo hiểm và được để sẵn đồ gác chân khi lên xe. Tất nhiên, tôi là người bình thường, không có bất cứ vấn đề gì về thể chất để không thể làm được những việc ấy. Bình nước 21 lít tôi còn vác lên cầu thang bình thường thì mấy việc kể trên tôi dư sức. Nhưng cái quan trọng là những việc tiểu tiết đó thể hiện sự tinh tế và quan tâm dành cho người mà mình yêu thương.
Anh nói: "Nhưng em có thể góp ý và nhắc anh mà". "Em không phải là cái báo thức hay quyển ghi chú mà ngày nào cũng nhắc anh. Anh nghĩ em hạnh phúc không, chỉ khi nhắc thì anh mới cầm tay em sang đường, không nhắc thì em tự lo. Mỗi lần em góp ý, em luôn hy vọng đó là lần cuối và lần kế tiếp được nhìn thấy sự thay đổi từ anh. Nhưng không, anh chỉ đồng ý rồi sau đó quên hết những gì đã nói". Tôi quyết định từ chối kết hôn và chia tay ngay trong hôm đó dù anh hứa sẽ thay đổi và làm những điều tôi mong muốn. Có lẽ anh chưa đủ yêu tôi và tôi chưa đủ tin vào lời hứa từ anh. Chúng tôi nên bắt đầu lại một cuộc sống mới - cuộc sống mà mỗi người tìm được người phù hợp với cách yêu của mình.
Tôi nghĩ cả anh và tôi không ai sai cả, chẳng qua hai cách yêu khác nhau đang đi chung đường mà thôi. Một người thích được thể hiện tình cảm, mong chờ những hành động nhỏ từ một người luôn thờ ơ, ái ngại trước những ánh nhìn xung quanh. Người ta không chia tay vì một chuyện lớn, người ta chia tay vì những chuyện nhỏ lặp lại nhiều lần. Đối với tôi, yêu thì phải hạnh phúc và trọn vẹn với cảm giác yêu đó, không thì giải tán. Đừng mong cầu ai đó thay đổi vì bạn, mà hãy chọn một người ngay từ đầu có những điều bạn mong cầu.
Tin Gốc: Vnexpress

Gia đình tôi có năm anh chị em, tôi là con út. Chị gái cả lấy chồng xa, còn 4 anh em đều sinh sống gần nhau. Các anh chị em trong gia đình đều được học hành tử tế, nhưng có lẽ tôi là người có điều kiện phát triển hơn một chút. Vì vậy, từ trước đến nay, tôi luôn cố gắng lo cho công việc, cuộc sống gia đình và cũng hỗ trợ các anh em khi có thể, dù không nhiều nhưng luôn xuất phát từ tình cảm ruột thịt.
Mẹ tôi đã 96 tuổi. Thời trẻ, mẹ rất vất vả, có phần khó tính. Nay tuổi cao, sức yếu, lại bị lẫn nên việc chăm sóc mẹ ngày càng khó khăn hơn. Hiện nay, mẹ chỉ có thể ở với vợ chồng tôi hoặc anh cả. Hai người anh còn lại, hoàn cảnh gia đình tuy khá giả nhưng sự quan tâm mẹ gần như ở mức tối thiểu. Vợ của hai anh từng nói thẳng rằng nếu đưa mẹ về ở cùng thì sẽ ly hôn. Thậm chí, một người anh của tôi đã ly hôn vì nhiều lý do, trong đó có áp lực liên quan đến việc chăm sóc mẹ già.
Hiện tại, mẹ sống cùng vợ chồng tôi. Chúng tôi cố gắng chăm sóc mẹ chu đáo nhất có thể. Thế nhưng, hầu như sáng nào thức dậy, mẹ cũng chửi mắng, nguyền rủa vợ chồng tôi bằng những lời rất nặng nề. Vợ tôi hết lòng chăm sóc mẹ nhưng mẹ thường xuyên chửi mắng, đuổi vợ tôi ra khỏi nhà và nói rằng đây là nhà của mẹ, không cho vợ tôi ở. Ngày trước, khi vợ chồng tôi làm nhà, mẹ có cho 5 triệu đồng. Chúng tôi vẫn giữ nguyên khoản tiền đó và sau khi làm nhà xong, vợ tôi đã gửi lại đầy đủ cho mẹ. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc nhận hay trông chờ bất cứ điều gì từ mẹ.
Mỗi ngày, việc tắm cho mẹ, cho mẹ ăn cơm hay uống đều rất khó khăn. Hễ nhắc là mẹ chửi. Có những hôm mẹ nói mình bệnh nặng, không ăn uống được nhưng thật ra không bệnh gì mà chỉ làm lớn chuyện thế thôi, đòi đi bệnh viện. Nhưng khi tức giận, mẹ vẫn nói rất khỏe. Mẹ ăn uống bình thường nhưng lại thường nói rằng mình không được ăn, đói đến mức không đi nổi. Ngày hai bữa vợ chồng tôi phải đút từng muỗng cơm cho mẹ ăn. Mỗi lần như vậy, mẹ vừa khóc vừa chửi tôi là ác độc, bất hiếu rồi kêu trời, trách đất và nguyền rủa vợ chồng tôi bằng những lời rất đau lòng. Đêm đến, mẹ thường lấy quần áo vứt xuống nền nhà, nhiều khi dính cả nước tiểu. Mỗi lần mẹ đi vệ sinh cũng là một lần rất vất vả cho người chăm sóc, bà cho là chúng tôi bất hiếu hay đánh bà, thế là bà bôi ra nhiều chỗ để chúng tôi phải rửa nhà.
Điều khiến tôi buồn nhất là dù các anh tôi ở rất gần nhưng cả năm chỉ ghé thăm mẹ vài lần. Có năm mua cho mẹ được vài món quà là nhiều. Nhưng trong suy nghĩ của mẹ, các anh luôn là những người tốt nhất. Mẹ thường nhắc tên các anh, gọi các anh suốt ngày và cho rằng chỉ có các anh mới thương mẹ. Trong khi đó, vợ chồng tôi chăm sóc mẹ từng bữa ăn, giấc ngủ. Mẹ khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, ăn uống đầy đủ. Nhưng nhiều khi mẹ nói đồ ăn của vợ chồng tôi thì không ăn, còn nếu nói là của các anh mang đến, mẹ lại vui vẻ ăn hết. Mỗi lần đút cơm, cho bà đi tắm, vệ sinh cá nhân, tôi phải la ó như đang có cãi lộn bà mới đi. Tôi thấy bất lực, nói các anh chia sẻ thì không được. Tôi không yêu cầu về tài chính đối với bà, 500 nghìn đồng của bà hàng tháng anh tôi cầm, vợ chồng tôi không cầm, mang tiếng.
Thật may mắn, vợ tôi là người tuyệt vời, nếu không tôi không biết làm sao vì tôi đi làm tối mới về. Ngày nào tôi cũng phải nhẹ nhàng dỗ dành, năn nỉ để mẹ ăn uống và sinh hoạt. Có những lúc nhìn mẹ như vậy, nghe những lời mẹ nói, tôi thật sự rất tủi thân và đau lòng. Tôi biết mẹ tuổi cao, bị lẫn nên không còn minh mẫn như trước. Nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi: Liệu mình có thật sự là người con bất hiếu như những gì mẹ thường nói hay không? Mong các anh chị và các bạn cho tôi một lời khuyên chân thành. Xin chân thành cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự này.
Tin Gốc: Vnexpress

