Tôi 25 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP HCM. Quê tôi ở miền Tây, bố mẹ lên Đồng Nai ở trọ và làm việc, thi thoảng tôi về chơi cuối tuần. Tôi quen một anh làm chủ cửa hàng sửa chữa buôn bán laptop tại TP HCM, có 5 chi nhánh (làm chung với anh em trong gia đình, một chi nhánh dưới quê, 4 chi nhánh ở Sài Gòn). Anh quê Hà Tĩnh. Tôi quen anh từ lần tình cờ sửa chữa laptop tại chỗ anh. Anh tán tỉnh khi tôi đang học năm thứ hai đại học, vì thế tôi không đồng ý quen sau buổi gặp đầu tiên.
Sau đó hai năm (tôi có trải qua một mối tình trong khoảng thời gian đó), anh ta lại liên hệ tán tỉnh và lúc này tôi quyết định yêu đương với anh. Chúng tôi yêu nhau được một năm 3 tháng, thời điểm hiện tại xuất hiện căng thẳng dẫn tới chia tay. Trong lúc yêu đương anh có đầu tư tiền bạc, thời gian cho tôi như tặng quà dịp lễ, dẫn đi ăn đi chơi và anh đều trả tiền. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả, thường xuyên đi khách sạn, có khi đi chơi qua đêm. Hai đứa đi du lịch xa một lần.
Thời gian yêu nhau, hai đứa hợp ăn uống, suy nghĩ về cuộc sống, chuyện chăn gối, anh cũng chiều tôi ở giai đoạn đầu. Chúng tôi tuyệt nhiên chưa ra mắt gia đình, chỉ gặp bạn bè thân thiết của anh. Tôi cũng chưa được anh dẫn tới gặp anh chị em trong Sài Gòn (anh chị em của anh đều ở trong Sài Gòn làm việc tại cửa tiệm). Gần đây chúng tôi bàn chuyện tương lai, là tôi chủ động, rồi hỏi anh rằng em lỡ có bầu thì sao. Anh đa phần né tránh, bảo khi nào có thì anh tính, kiểu có bầu thì để cho ông bà nuôi chứ chưa có một lộ trình cụ thể về chuyện cưới nhau hay gì cả. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn về vấn đề này, cả chuyện anh “ngại” khi tôi ghé chơi mà có người nhà anh ở nhà. Tôi hay ngỏ ý ghé tiệm chơi nhưng anh không chịu. Tôi có mấy lần tới nhưng chỉ là đưa đồ rồi đi thôi.
Đỉnh điểm là lần này tôi đi công chuyện về, ghé ngang tiệm nhà anh, kêu anh ra gặp một chút, kiểu nhớ thì gặp thôi. Anh một mực không ra, bảo tôi cố chấp và lì lợm. Tôi vô tình chạm mặt em trai, em dâu, em gái và em họ của anh đi ra nên hỏi anh có nhà không, người thì không trả lời, người lại bảo anh không có nhà. Xong lúc đó tôi hiểu rồi nên đi về luôn. Tôi nói anh không ra thì mình chia tay, thái độ anh như vậy chỉ có nước chia tay nhau thôi. Anh lúc này bảo: “Nếu em muốn chia tay cũng được”. Sau đó tôi vẫn để ảnh nền, biệt danh như bình thường, anh cũng bảo là cho nhau thời gian không nói chuyện để thoải mái chút. Tôi không biết là anh có vấn đề gì nữa.
Hiện tại tôi trễ kinh hơn 10 ngày (thử 3 lần đều một vạch, có thể không có thai), vậy mà anh lại thờ ơ với tôi, bỏ rơi trong lúc tôi stress. Tôi chuẩn bị tâm lý chia tay từ rất lâu rồi vì những điều như vậy. Thế nhưng trong lòng tôi tiếc thời gian vừa qua, cũng lo sau này mình lại sợ yêu và không yêu được người tốt thì sao. Tôi không thể chấp nhận được chuyện anh sẽ yêu rồi lấy người khác sống vui vẻ. Tôi chắc tính cách của anh như vậy thì yêu ai cũng không được trọn vẹn lắm đâu, tại hay né tránh, không chịu giao tiếp khi có chuyện, gặp chuyện gì là kiểu mệt mỏi rồi trốn một mình. Theo cảm nhận của tôi, anh 30 tuổi rồi mà vẫn còn ham chơi, không suy nghĩ đến chuyện lập gia đình, trong khi ở nhà anh thì các anh em đã lấy vợ, có con hết rồi.
Tôi suy nghĩ anh quen mình chỉ quen chơi, giải tỏa nhu cầu sinh lý. Tôi có nói với anh, anh phủ nhận, nói tôi vớ vẩn, suy diễn. Vậy giờ tôi phải làm gì để có thể vượt qua cảm giác mất mát, trống rỗng sau khi quyết định chia tay đây? Thật sự tôi chỉ muốn hai đứa yêu đương vui vẻ rồi sau này sống hạnh phúc với nhau. Thực tế khó quá. Tâm lý anh bị gì tôi không hiểu nổi, anh nói anh cũng không hiểu được. Giờ chia tay, không biết anh có tiếc khoảng thời gian qua đầu tư thời gian, công sức tiền bạc hay không?
Tôi 36 tuổi, có hai con gái, ly dị chồng ba năm, mỗi người nuôi một bé. Chúng tôi lấy nhau 10 năm, trước cùng bán tạp hóa, tài chính đủ chi tiêu gia đình. Trong thời gian bên nhau, quan điểm sống của vợ chồng khá khác biệt nên vợ chồng khắc khẩu, không thể nói chuyện lâu. Ở cùng anh, tôi ngày càng nhận ra anh không hề yêu tôi. Anh chưa bao giờ nói yêu tôi, không có hành động lãng mạn, hay chê tôi ít học, thậm chí trước mặt bố mẹ tôi anh cũng không nể nang gì, vẫn chê vợ. Tôi sinh hai con nhưng anh hiếm khi phụ giúp việc chăm con, cũng ít chơi với con.
Tôi biết mình không hoàn hảo vì không nấu ăn ngon, không chịu khó mua sắm, không mấy khi ăn diện nhưng vì thu nhập chỉ đủ tiêu pha hàng tháng nên cũng không dám chi gì cho bản thân. Tôi cứ nghĩ vợ chồng sống chục năm, có hai con rồi, chỉ tập trung lo cho con là đủ, những cái khác có thể bỏ qua để cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Thế nhưng không như tôi nghĩ, chồng lăng nhăng với vài người phụ nữ và chính thức cặp với một cô bằng tuổi, từng có chồng, còn làm cho cô ta có thai. Anh chẳng ngại gì chuyện sai trái đó, còn bảo tôi hoàn tất thủ tục ly hôn nhanh để đến với cô ta. Anh bảo đó là tình yêu đích thực, không muốn đứa bé trong bụng cô ta không cha.
Tôi đau khổ vô cùng khi nghe anh nói thế. Anh yêu cô ta và đứa bé trong bụng, còn tôi và hai con thì sao, các con tôi không cần cha à? Tôi không đồng ý để anh dễ dàng đến với cô ta như thế, anh lập tức đơn phương ly hôn. Hôm nhận giấy triệu tập của tòa, tim tôi quặn thắt, biết mình không thể níu kéo. Sau đó tôi được biết, nhà anh ngay lập tức đi hỏi vợ mới cho anh. Cô gái kia là con nhà có điều kiện, đã có nhà riêng và mua ôtô cho anh.
Cuộc sống sau ba năm ly hôn của tôi đã thay đổi rất nhiều, giờ tôi hoạt bát, vui vẻ, mọi người ai cũng khen trẻ và xinh hơn trước. Tôi chịu khó giao tiếp xã hội, quen nhiều người, cả những người đàn ông một lần đò muốn tìm hiểu nhưng tôi chưa muốn tiến xa với ai. Tôi thấy cuộc sống của mình bình an, tập trung chăm lo cho con gái, cuối tuần đón bé thứ hai về chơi. Mới đây, cả chồng cũ và bố chồng gọi điện yêu cầu tôi cùng con gái về ở với bố mẹ chồng cũ để tiện chăm sóc ông bà và cho hai con có chị có em, ông bà giờ có tuổi, hay đau ốm nên không tiện chăm lo cho cháu. Chồng cũ đang ở riêng với vợ và con trai họ.
Tôi không biết sao họ lại đưa ra yêu cầu như thế. Xin nói thêm, con gái tôi không được như những đứa trẻ bình thường khác, cháu bị tăng động nên nghịch lắm. Tôi nói với chồng cũ rằng hãy đưa tiền chu cấp hàng tháng rồi cho tôi đón con về, ba mẹ con sống chung, anh không đồng ý. Còn về tài chính của tôi, để nuôi cả hai con thì không thể đủ. Về sống với bố mẹ chồng cũ, tôi cũng không thể làm được. Tôi phải làm sao đây?
Tôi là người phóng khoáng, đẹp, đa sầu đa cảm, tử vi nói tôi có số đào hoa nhưng cũng lắm truân chuyên. Còn nhiều điều khác nhưng tôi để ý đến sự truân chuyên khiến ở tuổi 33 tôi vẫn chưa lấy được chồng. Chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày cưới, ở tuổi 32 tôi vẫn không thể khiến mình cho rằng hôn nhân là lẽ sống. Năm 25 tuổi, tôi đã nhận lời cầu hôn rồi cũng không có cái kết đẹp. Năm 28 tuổi tôi chuẩn bị đính hôn rồi cũng không đi đến đâu.
Giờ tôi lại đính hôn, anh là người tốt, làm giám đốc công ty riêng, gia đình có doanh nghiệp riêng. Dự kiến cưới xong, bố mẹ anh muốn tôi nghỉ việc để về làm doanh nghiệp gia đình. Thật lòng tôi thích đi làm ở ngoài hơn nhưng có những lý do tế nhị phải theo nhà anh, thực ra đây không hẳn là vấn đề lớn. Công việc của tôi lúc đó khá nhiều, nặng trách nhiệm nên cách đây 6 tháng, một ý nghĩ chợt đến với tôi là trước sau gì tôi cũng rời bỏ công việc hiện tại sau khi cưới. Vì vậy sao không tìm một công việc gì đó nhẹ nhàng để đầu óc thanh thản trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân.
Tôi xin vào làm lễ tân ở một khách sạn, thấy cũng thật nhẹ nhàng khi tạm thời đầu óc thảnh thơi vì công việc đơn giản, không phải cạnh tranh hay lên kế hoạch gì cả. Một hôm, tôi chuẩn bị giao ca thì nghe cãi cọ lớn tiếng từ phía quầy rượu. Tôi đẩy cửa vào, thấy hai khách hàng đang căng thẳng với bạn pha chế. Bất thình lình người kia chụp ly rượu ném về phía bạn đó. Tôi đứng sau quan sát nên thấy sớm hơn, vội đẩy người đó ngã vào quầy, ly rượu qua vai tôi nhưng không sao, mọi người cũng chạy đến can thiệp. Sáng hôm sau, tôi nhận được lẵng hoa kèm tấm thiệp với lời cảm ơn và ly cocktail rất đẹp.
Trước đó tôi và anh thường gặp nhau nhưng chỉ dừng ở những lời chào hỏi giống những đồng nghiệp khác. Không phủ nhận tôi cảm mến anh, thấy ở anh sự đàng hoàng, tự tin. Cách cảm ơn của anh cũng khiến tôi ấn tượng. Những ngày sau đó, anh thường pha nước trái cây cho tôi, mỗi lần một loại trái cây khác nhau. Mấy tháng sau, qua nhiều lần nói chuyện, đi chơi, anh không biết tôi sắp cưới nên đã tỏ tình. Có thể tôi cũng yêu hoặc chưa yêu anh thật sự nhưng tôi chắc chắn mình rất bận tâm đến anh. Tôi vẫn biết nếu nói chuyện dừng cuộc hôn nhân sắp tới thì phải đối mặt với thực tế đầy tai tiếng, còn nếu kết hôn, liệu tôi có toàn tâm cho cuộc hôn nhân này? Tôi phải làm sao?
Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: "Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé". Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT - kỳ thi được coi là "bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh" - em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: "Hôm nay học thế nào?", "Có làm được bài không?", "Điểm thử được bao nhiêu?",... Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: "Con phải cố hơn nữa", "Người ta còn học được, sao con lại không?". Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: "Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi", "Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc". Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.