Hai vợ chồng lấy nhau được 15 năm, có hai con. Tôi không tự nhận mình là người đàn ông hoàn hảo nhưng luôn vì vợ vì con, để vợ nắm hết tài chính gia đình, lương vợ được bao nhiêu, chi tiêu thế nào, tôi không để ý. Tôi tự làm kinh doanh, thu nhập bao nhiêu lo cho vợ con, một chút phụng dưỡng bố mẹ (ông bà nội) mỗi tháng, vợ cũng được biết. Tôi không nề hà việc nhà, sửa chữa, kể cả nấu cơm rửa bát, giặt quần áo, phơi quần áo; chăm con và chơi với con lại là sở thích của tôi.
Cuộc sống không có gì phàn nàn nếu như không gặp phải vướng mắc trong quan hệ vợ chồng. Lấy nhau có các con xong, vợ chồng vẫn quan hệ hàng tuần nhưng là xin – cho, nhiều lúc nghĩ xin mà được vẫn là ổn rồi. Vợ chỉ cho quan hệ dùng bao cao su bao nhiêu năm nay và chỉ có một kiểu truyền thống duy nhất. Ừ thì tôi nghĩ cũng được nhưng nhiều lúc thấy ấm ức, chạnh lòng.
Tôi đã nói chuyện nghiêm túc với vợ về việc đi cấy que tránh thai hoặc có thể sử dụng biện pháp quan hệ xuất ra ngoài, hoặc chỉ cần sử dụng bao cao su 2-3 tuần đầu kỳ kinh. Mục đích cũng chỉ muốn có cảm giác khi mình còn thanh xuân, được vợ chiều chuộng. Nhưng câu trả lời vẫn là không có gì thay đổi, làm cho tôi rất ấm ức và đã có suy nghĩ ngoài luồng.
Thế mới biết ngoài xã hội có rất nhiều người đi cặp bồ, tìm tới các đối tượng trẻ phải chăng cũng để họ tìm lại cảm giác thăng hoa đã mất bên vợ bên chồng. Cảm giác được yêu, được chiều chuộng, cảm giác yêu say cuồng, nhiều lúc chỉ là nụ hôn đã mất, cái cầm tay, cái ôm mà tất cả những thứ đó đã mất khi bên vợ bên chồng trong cuộc sống mưu sinh, con cái. Sự đời. Thôi thì về đón con thôi, con là tất cả, tôi yêu chúng vô cùng.
Vợ chồng tôi lấy nhau được 6 năm, có hai con trai, cuộc sống được coi là khá thoải mái. Tuy ở chung với ông bà nội nhưng vì nhà ngoại gần nên tôi vẫn thoải mái về chơi. Tôi được đánh giá khá nhanh nhẹn, mọi việc trong gia đình chủ yếu một mình tôi lo, từ việc chăm con, kinh tế, mua sắm, tới đối nội đối ngoại. Chồng chỉ cần đóng góp cho có lệ, còn mọi việc trong nhà đã có tôi lo. Tính anh hiền lành, ít nói, ai cũng bảo tôi lấy được chồng như vậy là tốt rồi. Tuy anh chậm, không biểu lộ tình cảm hay chia sẻ công việc, nhưng cũng không dính tứ đổ tường.
Thực tế lại không như tôi nghĩ. Một ngày, vô tình tôi phát hiện chồng có quan hệ với đồng nghiệp. Chồng nói dối cô ấy là vợ chồng không hòa hợp, sống chung nhưng kiểu ly thân. Sau khi biết chuyện, tôi cố bỏ qua vì lúc đó con còn bé, lại nghĩ đến danh dự của bản thân, gia đình đôi bên. Tôi cũng tự thấy mình có lỗi vì sau khi sinh con đã không còn gần gũi chồng nhiều, cũng do tập trung công việc quá. Vậy mà chỉ khoảng một năm sau tôi lại phát hiện ra anh quen cô gái khác với kịch bản cũ, lừa cô ấy rằng chúng tôi sống không hạnh phúc, sắp ly hôn.
Lần này tôi công khai mọi chuyện với nhà nội. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Bố mẹ chồng, cô chú đều khuyên bảo tôi nên bỏ qua, hứa cho thêm cơ hội nữa. Tôi cố gắng suy nghĩ rất nhiều, bố vừa bị tai biến, nếu chỉ thêm một lần sốc nữa chắc sẽ suy sụp. Bố mẹ và gia đình tôi hoàn toàn không biết về những việc anh đã làm, chỉ mỗi gia đình anh là biết và đều giấu kín. Mọi người giấu kín về con người thực sự của anh.
Tôi đã đồng ý quay lại nhưng không bao giờ quên được những gì chồng làm. Có lẽ tôi làm vì con chứ bản thân đã không còn chút tin tưởng gì đối với người chồng bội bạc. Chúng tôi quyết định ra ở riêng, toàn bộ nhà cửa do tôi một tay lo liệu, việc chăm sóc con cũng do tôi phụ trách, anh chỉ đón con đi học về và chơi điện tử. Chồng tôi 35 tuổi nhưng đêm nào cũng có thể online để chơi điện tử, toàn bộ kinh tế và đối nội đối ngoại để vợ làm hết.
Tôi được đánh giá nhanh nhẹn, làm chủ kinh tế, ngoại hình tốt, từ việc chăm con tôi cũng tự tay làm. Tuy công việc tôi khá bận nhưng luôn tranh thủ từng lúc rảnh rỗi để đưa con đi chơi, tham quan, buổi tối dù mệt vẫn đọc truyện cho bọn trẻ. Tôi luôn khuyến kích, động viên anh chơi với con, chỉ được vài phút anh lại tập trung vào điện tử. Thực sự, tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng gánh nặng kinh tế với suy nghĩ về người chồng không chung thủy khiến tôi mệt mỏi, nhiều khi cáu kỉnh. Tôi lại vừa phát hiện anh có những tin nhắn thân mật với người khác. Giờ tôi chẳng còn tha thiết gì, phải làm sao đây?
Tôi mới tốt nghiệp đại học, vừa chia tay người yêu hai tháng. Tôi và anh quen nhau trước đó hai năm và gần đây mới yêu sau hơn một tháng nói chuyện, tìm hiểu. Trước khi yêu anh, tôi quen một người những năm học cấp ba nhưng thời gian không dài. Cả hai người tôi quen đều nói lời chia tay trước với tôi. Tôi không hiểu lý do là gì, phải chăng tôi hiền và ngoan nên họ thấy tôi nhạt nhẽo, không biết cách làm nũng như những cô gái khác?
Khi yêu, nhiều lúc tôi cũng mặc kệ họ. Yêu người thứ hai, chúng tôi luôn trao đổi ý kiến cùng nhau, thỉnh thoảng có bất đồng nhưng vì yêu nên cả hai bỏ qua cho nhau. Anh đã đi làm được một năm nên luôn định hướng và giúp đỡ, chỉ dạy tôi nhiều. Tôi biết anh vất vả nên không đòi hỏi gì, luôn quan tâm và chăm sóc anh. Tôi đã về gia đình nhà anh chơi, cũng biết rõ hoàn cảnh hai bên khác nhau, nhà anh làm nông còn gia đình tôi làm kinh tế nhỏ.
Anh nói chia tay do muốn tập trung công việc, sợ không lo cho tôi được nhưng thực ra sau đó tôi biết anh đã nói chuyện với người con gái khác, nói trên mạng rằng mình không có người yêu. Với linh cảm của mình, tôi biết anh đang có ý với người con gái này, gia đình em khá điều kiện. Tôi không hiểu vì sao anh chia tay, do tôi luôn nghe lời nên anh thấy nhàm chán có phải không? Hay do anh thực sự bận công việc? Nếu anh bận như vậy, liệu có nói chuyện với người khác như thế không? Tôi rất buồn khi đọc được lời nói chuyện qua lại của họ trên mạng.
Phải chăng con gái không nên nghe lời bạn trai? Xin hãy cho tôi một lời khuyên đúng về cách yêu. Cảm ơn mọi người.
Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Tôi muốn hỏi ở đây có ai là người may mắn luôn vượt trội trong một tổ chức, một cơ quan nào đó nên thường bị người khác ghét và cô lập không?
Tôi là 9x đời đầu, xuất phát điểm là con nhà nghèo nhưng được cha mẹ lo lắng đàng hoàng. Từ nhỏ, tuy xuất thân nghèo khó nhưng tôi được trời thương ban cho tính chịu thương chịu khó, sáng dạ, học đâu nhớ đó nên luôn là người giỏi nhất nhì trong lớp. Ra trường đi làm, tôi cũng miệt mài phấn đấu, người khác đi chơi thì tôi chỉ lo làm việc, kết quả tôi luôn là người đứng top đầu ở cơ quan. Tôi đã chuyển việc hai nơi và nơi nào cũng đứng top đầu.
Tôi làm nhà nước, lẽ ra lương phải theo thâm niên nhưng do có thành tích tốt nên hiện mức lương của tôi bằng với người làm trước tôi 15 năm. Trong công việc và cuộc sống, tôi thuộc kiểu người may mắn, mọi người hay nói tôi "đẻ bọc điều" hay sao đó, làm gì cũng đạt thành tựu, gần như không gặp khó khăn gì. Mọi người hay nói tôi làm chơi mà ăn thật.
Tôi tự thấy mình hay giúp đỡ người khác. Trong một nhóm, tôi luôn là người gánh team, việc gì khó tôi cũng nhận phần hơn và kéo mọi người đi cùng. Khi đồng nghiệp gặp khó, tôi thường giúp đỡ tận tình và họ nhờ tôi, tôi luôn nhiệt tình hỗ trợ.
Ở lớp thạc sĩ, tôi cũng hết mình như vậy, luôn giúp đỡ mọi người nhưng lại bị chơi xấu. Tôi gửi tài liệu giúp mọi người hoàn thành tốt bài học, tới lượt tôi thì bị âm thầm xóa tài liệu của mình. Ở cơ quan cũng xông xáo giúp mọi người nhưng khi lấy phiếu tín nhiệm, tôi nhận ra mình bị gạch rất nhiều. Tôi rất buồn vì điều đó.
Tôi không hiểu sao mình luôn giúp mọi người mà lại như vậy? Không lẽ lý do là vì tôi luôn đứng top, lấy hết vé khen thưởng hay sao? Nói thêm là chỉ tiêu khen thưởng chỉ có 20% nhưng tôi luôn nằm trong top 20% ấy. Khi gặp khó, mọi người tìm tôi giúp đỡ, tôi đều rất nhiệt tình giúp mà không từ chối một ai. Nhưng xong rồi nhìn lại, tôi thấy mọi người đều xa cách với mình. Khi dự tiệc, họ không muốn ngồi gần tôi. Khi ngồi chung một nhóm lớn, họ chia cặp, chia nhóm tán gẫu, còn tôi chỉ có một mình. Tôi cũng từng chủ động mời họ đi ăn, mua cà phê, trà sữa đãi mọi người nhưng vẫn vậy.
Tôi đã sai ở đâu và cần cải thiện điều gì? Mong được mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.