Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Tôi muốn hỏi ở đây có ai là người may mắn luôn vượt trội trong một tổ chức, một cơ quan nào đó nên thường bị người khác ghét và cô lập không?
Tôi là 9x đời đầu, xuất phát điểm là con nhà nghèo nhưng được cha mẹ lo lắng đàng hoàng. Từ nhỏ, tuy xuất thân nghèo khó nhưng tôi được trời thương ban cho tính chịu thương chịu khó, sáng dạ, học đâu nhớ đó nên luôn là người giỏi nhất nhì trong lớp. Ra trường đi làm, tôi cũng miệt mài phấn đấu, người khác đi chơi thì tôi chỉ lo làm việc, kết quả tôi luôn là người đứng top đầu ở cơ quan. Tôi đã chuyển việc hai nơi và nơi nào cũng đứng top đầu.
Tôi làm nhà nước, lẽ ra lương phải theo thâm niên nhưng do có thành tích tốt nên hiện mức lương của tôi bằng với người làm trước tôi 15 năm. Trong công việc và cuộc sống, tôi thuộc kiểu người may mắn, mọi người hay nói tôi “đẻ bọc điều” hay sao đó, làm gì cũng đạt thành tựu, gần như không gặp khó khăn gì. Mọi người hay nói tôi làm chơi mà ăn thật.
Tôi tự thấy mình hay giúp đỡ người khác. Trong một nhóm, tôi luôn là người gánh team, việc gì khó tôi cũng nhận phần hơn và kéo mọi người đi cùng. Khi đồng nghiệp gặp khó, tôi thường giúp đỡ tận tình và họ nhờ tôi, tôi luôn nhiệt tình hỗ trợ.
Ở lớp thạc sĩ, tôi cũng hết mình như vậy, luôn giúp đỡ mọi người nhưng lại bị chơi xấu. Tôi gửi tài liệu giúp mọi người hoàn thành tốt bài học, tới lượt tôi thì bị âm thầm xóa tài liệu của mình. Ở cơ quan cũng xông xáo giúp mọi người nhưng khi lấy phiếu tín nhiệm, tôi nhận ra mình bị gạch rất nhiều. Tôi rất buồn vì điều đó.
Tôi không hiểu sao mình luôn giúp mọi người mà lại như vậy? Không lẽ lý do là vì tôi luôn đứng top, lấy hết vé khen thưởng hay sao? Nói thêm là chỉ tiêu khen thưởng chỉ có 20% nhưng tôi luôn nằm trong top 20% ấy. Khi gặp khó, mọi người tìm tôi giúp đỡ, tôi đều rất nhiệt tình giúp mà không từ chối một ai. Nhưng xong rồi nhìn lại, tôi thấy mọi người đều xa cách với mình. Khi dự tiệc, họ không muốn ngồi gần tôi. Khi ngồi chung một nhóm lớn, họ chia cặp, chia nhóm tán gẫu, còn tôi chỉ có một mình. Tôi cũng từng chủ động mời họ đi ăn, mua cà phê, trà sữa đãi mọi người nhưng vẫn vậy.
Tôi đã sai ở đâu và cần cải thiện điều gì? Mong được mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ thường bắt đầu từ những chuyện lớn như ngoại tình hay tiền bạc. Nhưng thực tế, không ít mối quan hệ lại rạn nứt dần bởi những lời cằn nhằn, trách móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những câu nói tưởng nhỏ, nói vì mệt, vì áp lực nhưng lâu dần khiến người còn lại cảm thấy ngột ngạt và xa cách. Dưới đây là những câu chuyện đời thường được các độc giả chia sẻ.
Tôi trưởng thành hơn sau khi lấy người vợ hay cằn nhằn
Vợ cằn nhằn rất nhiều và tôi thấy mình trưởng thành dần dần sau khi lấy vợ. Phần lớn lời cằn nhằn đều từ tai nọ qua tai kia là hạnh phúc chứ chấp nhặt từng câu thì rất mệt mỏi và có khi ly hôn rồi. Xin lỗi chứ có tới 90% vợ đều cằn nhằn dù lấy chồng hoàn hảo như ông tiên. (quangdp01)
Tôi chỉ nhắc nhẹ chứ không bao giờ cằn nhằn chồng
Tôi là phụ nữ, nghe mẹ tôi nói mấy câu kiểu: "Để đó em tự làm", Em đã bảo anh rồi mà", "Sao anh không thể giống chồng người khác?","Không hiểu sao em còn chịu đựng được anh",... đã cảm thấy bực mình rồi nói gì đàn ông - giống loài đề cao cái tôi và sĩ diện. Tôi tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu này với chồng. Nếu không hài lòng điều gì, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng. Trộm vía là chồng tôi cũng khá tự giác nên không cần phải nói nhiều. Còn mấy ông không nghe lời, tôi lọc từ trước khi cưới rồi. Nhờ vậy nên dù đã hai mặt con, vợ chồng tôi vẫn còn mặn nồng như lúc mới cưới. Đừng xem những lời tổn thương người khác như một việc bình thường. Không ai có thể ở chung với một người như vậy mà hạnh phúc nổi đâu. (Ngân Dương)
Chồng bị tôi cằn nhằn khi tự ý thực hiện những việc vợ chưa đồng ý
Tôi là người ít nói, ít càm ràm mấy chuyện vặt. Nhưng khi bực mình chuyện gì, tôi nói hoài không im và phải có người nghe mới được. Đó là khi còn thương thì tôi mới nói. Không còn thương tôi sẽ không nói đâu, nhất là khi bị tổn thương thì tôi im lặng cho đến khi rời khỏi hôn nhân. Thời trẻ, tôi ly hôn hai lần (do hai cuộc hôn nhân mai mối mà chồng ngoại tình người cũ). Năm 40 tuổi, tôi có hôn nhân lần ba với chồng người Đức. Anh hiểu tính tôi lắm nên không dám làm tôi bực mình điều gì. Tiếng Đức của tôi kém, nếu nói nhanh quá thì tôi như "vịt nghe sấm".
Bữa đó anh chở tôi đi làm, kẹt xe đèn đỏ một hàng dài. Anh nói nhanh: "quẹo đường khác rồi đi bộ 200 m sẽ nhanh hơn". Tôi im re nên anh đánh lái quẹo cái rẹt. Tôi không biết ất giáp gì. Rồi mở cửa kêu tôi đi bộ 200 m vô chỗ làm. Tôi hiểu ra, bực mình leo lên xe. Anh phải chở tôi quay lại đường cũ, dừng trước cửa nơi làm việc cho tôi. Và tất nhiên tôi càm ràm cho một trận. Tối về thêm một trận nữa: khi vợ chưa ok thì đừng tự ý làm, nhất là phải thận trọng với vợ không rành tiếng Đức. Từ đó đến giờ, nhiều năm rồi, hết dám tái phạm. (Nguoixala)
Tôi dọn ra ở riêng sau khi kiệt sức vì làm thay chồng mọi việc
Tôi nhắc nhiều lần thì chồng bảo tôi cằn nhằn và phớt lờ, không chịu làm, không chịu thay đổi. Tôi im lặng làm thay anh tất cả đến kiệt sức và biện pháp cuối cùng là dọn ra ở riêng cho cuộc đời tôi bớt khổ. Lấy chồng mà như rước họa vào thân. Chọn kỹ lắm rồi, chắc bị lừa. (lannguyen28012801)
Tôi 32 tuổi, bạn trai kém 5 tuổi, cả hai làm cùng công ty. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, tuổi không còn trẻ nên đã tính chuyện cưới xin vào cuối năm sau. Anh luôn muốn có gia đình nhỏ của riêng mình để có mục tiêu, động lực kiếm nhiều tiền. Anh nói dù có phải làm đến đêm muộn nhưng chỉ cần nhìn vợ con là bình yên rồi.
Tôi lại là người theo tư tưởng độc thân, không muốn kết hôn và sinh con. Một phần do lớn lên trong gia đình không hạnh phúc, khiến tôi e sợ đàn ông. Một phần vì có nhiều câu chuyện từ thực tế, những người tôi quen biết và từ các bài viết trên mạng nên tôi đã hình thành tư tưởng sợ kết hôn từ rất lâu rồi. Có lẽ tôi đã sai ngay từ lúc bắt đầu với anh, khi tự biết tâm lý mình không giống người phụ nữ bình thường.
Anh rất tốt, sống tình cảm và quan tâm tôi. Tôi cũng rất yêu anh nhưng chính vì vậy lúc nào cũng nghĩ ngợi, dằn vặt. Tính cách tôi không ổn định, hay nổi nóng, bực tức thất thường, hay sợ hãi, suy nghĩ thái quá một vấn đề. Tôi sợ cảnh làm dâu, sợ phải sinh và nuôi dạy con cái, sợ sẽ bị trầm cảm sau sinh, thậm chí làm ra những hành vi tiêu cực nào đó (tôi lo ngại vì trong quá khứ từng làm chuyện dại dột). Vì thương anh nên đôi lúc tôi cũng muốn xây dựng gia đình với anh, đồng hành cùng anh đến già, nhưng chỉ một lát sau, những suy nghĩ tiêu cực và đầy sợ hãi kia lại kéo đến.
Tôi có ý định nói lời chia tay để anh còn thời gian tìm hiểu và kết hôn với người khác, để anh có gia đình trọn vẹn và không phải khó xử nữa, nhưng nghĩ đến cảnh đó tôi lại thấy rất buồn. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa. Mong được mọi người tư vấn và giúp đỡ. Cảm ơn nhiều.
Tôi thấy rất nhiều bài viết về việc vợ chồng không hợp nhau trong chuyện giường chiếu, giờ tôi đang chịu đựng điều đó. Tôi và chồng kết hôn khi cả hai đã ngoài 30 tuổi, chúng tôi là bạn học đại học. Tôi chia tay mối tình đầu khi gia đình anh xem bói nói hai đứa không hợp tuổi, bạn trai không bảo vệ được tình yêu này, cuối cùng tôi chia tay. Tôi gặp lại anh, chồng hiện tại trong lần về thăm trường và quyết định cưới khi cả hai tìm hiểu chưa đầy một năm, giờ cưới được năm tháng.
Trong thời gian đó, anh cũng quan hệ thưa thớt và rất nhanh xong việc, khiến tôi không thỏa mãn được. Anh chưa vượt rào với ai, tôi cũng thế nên lần đầu của chúng tôi rất lóng ngóng, anh từng nói sao thực hành nó khó vậy nhỉ. Mỗi lần như vậy, anh ôm tôi và xin lỗi. Tôi cũng giả vờ thỏa mãn để anh không buồn và anh cứ thưa thớt dần chuyện đó. Sau đấy tôi đã nói thẳng với anh về nhu cầu của mình, anh tích cực hơn và rồi tôi có thai.
Từ ngày tôi thử que lên hai vạch đến nay con đã 18 tháng, anh hoàn toàn không quan hệ với tôi. Tôi đã nói với anh vấn đề này và một số vấn đề khác trong cuộc sống, đề nghị ly hôn, anh xin lỗi. Sau đó anh tích cực hơn trong việc giúp tôi chăm con, làm việc nhà nhưng chuyện giường chiếu anh vẫn im lặng và hoàn toàn không có gì. Tôi rất tủi thân, buồn, khóc rất nhiều. Là một người phụ nữ đã kết hôn mà tôi không cảm nhận được cảm giác thăng hoa, sự tuyệt vời của chuyện tình yêu giữa hai vợ chồng. Tôi không biết anh yếu hay không có nhu cầu với vợ, hoặc có khi nào anh chê tôi? Tôi càng tự ti hơn, có đêm nằm ngủ mơ thấy chuyện vợ chồng nhưng tỉnh dậy chồng vẫn nằm ngủ. Tôi ê chề, buồn bã, tủi thân và khóc.
Buổi tối, anh phụ cơm nước, dọn dẹp xong thì coi điện thoại ở ngoài phòng khách. Tôi chăm con trong phòng ngủ, đến khuya anh vào ngủ hoặc có hôm anh cũng vào ngủ sớm cùng nhưng nằm tí là lăn ra ngủ. Tôi cảm thấy u uất, buồn chán vô cùng. Mỗi sáng thức dậy nhìn thấy mặt anh là tôi có tâm trạng rất tiêu cực, suy nghĩ về chuyện đó, chán ghét anh, không muốn nói chuyện với anh. Anh vẫn dịu dàng với tôi, cố gắng làm việc phụ tôi nhưng tất cả những điều ấy cũng không khiến tôi vui hơn.
Tôi tự hỏi cuộc hôn nhân này mang lại điều gì cho mình? Tôi có con, đó cũng là điều tuyệt vời. Chấp nhận như thế này để cùng nuôi con hay ly hôn, nhưng ly hôn rồi thì tôi làm gì tiếp theo? Tôi không muốn bắt đầu lại, hay tôi tự thỏa mãn bản thân? Tôi không biết nên làm gì. Tôi từng đọc một bài viết của một chị cũng không được chồng thỏa mãn và chị đã tự xử, rồi lại bị chồng hờn giận, chiến tranh lạnh. Tôi thấy anh ta thật là hèn, không tôn trọng cảm xúc của vợ, không thương vợ. Xin lời khuyên của mọi người, chân thành cảm ơn.