Với nhà tôi, thu nhập gần như đủ chi tiêu sinh hoạt, học phí cho con và tiền trả góp ngân hàng cho căn nhà mới mua. Mỗi tháng lĩnh lương, tôi đều phân chia các khoản chính và luôn để lại khoảng 5-10% thu nhập vào tích sản, dự phòng. Khoản dự phòng sẽ được trích một cách nghiêm ngặt hàng tháng. Nếu tháng đó phát sinh thì phải tự cân đối các khoản còn lại để bù. Nếu tháng nào có thêm phần thu nhập từ công việc ngoài, khoản đó tự động được đẩy vào dự phòng mà không dùng chi tiêu sinh hoạt hàng tháng.
Các món khác: Bảo hiểm, du lịch, học tập hay kế hoạch khác, tôi tạo tiết kiệm gửi góp trên app ngân hàng, tiền có thể được trừ theo ngày hoặc tuần tùy mục tiêu. Việc gửi góp tiết kiệm giúp tôi chủ động khoản cần thanh toán mà trừ hàng ngày sẽ không làm hao hụt chi phí sinh hoạt của gia đình. Nên ghi các khoản chính cần chi cho cả gia đình mỗi tháng và chia các mục cần thiết bao gồm cả việc dự phòng tích sản như món cần “chi” một cách kỷ luật.
Nhà tôi không dư dả, thậm chí nhiều tháng phát sinh việc gia đình sẽ hụt thu chi nhưng phần dự phòng sẽ luôn cố định như một mục bắt buộc. Từ hồi biết tới tiết kiệm gửi góp, tôi có thể chủ động hơn cho các khoản cố định hàng năm với mỗi ngày trích định kỳ tài khoản.
Vợ chồng tôi ở bên nhau hơn chín năm rồi nhưng luôn cảm giác không có sự gắn bó và liên kết. Có phải vì anh quá sòng phẳng nên lâu dần tôi thấy giữa hai người giống như đối tác hơn là vợ chồng? Ngoài chung nhà, chung giường và có một con trai, chúng tôi gần như không có gì chung. Nhà, xe đều đứng tên anh vì anh tự mua. Sau cưới còn dư ít tiền, anh cũng tự làm sổ tiết kiệm đứng tên mình mà không hỏi ý kiến tôi.
Khi tôi nghỉ sinh, anh vẫn muốn tôi có trách nhiệm tài chính. Tiền mua bỉm sữa tôi đưa anh vẫn nhận, tôi đi siêu thị mua đồ cho con và gia đình, anh cũng không đưa thêm tiền dù biết tôi chỉ sống bằng tiền thai sản. Hiện lương tôi thấp hơn anh, trong khi anh còn có tiền tiết kiệm và kinh doanh thêm. Anh vẫn sòng phẳng như một thói quen: anh trả tiền ăn thì tôi trả tiền cà phê. Hàng tháng anh chỉ đưa tôi vài triệu vì nghĩ thế là đủ. Tôi luôn mua đồ cho chồng con, còn anh chưa bao giờ chủ động cho tiền vợ con sắm sửa dịp Tết.
Ngoài chuyện tiền bạc, anh là người chồng tốt, không tật xấu, biết phụ giúp việc nhà. Nhưng anh chi 10 thì muốn vợ cũng phải chi 7-8 phần. Lâu dần tôi không còn cảm giác thân thuộc với chồng nữa. Gần đây, anh giục tôi sinh thêm con. Tôi thực sự không cảm thấy hạnh phúc và thoải mái với cuộc sống như hiện tại, liệu có nên sinh thêm con không?
Tôi có một vợ, hai con, nhà và xe đầy đủ, có nhà cho thuê và một vài bất động sản. Vợ đẹp con ngoan là niềm hạnh phúc không chỉ riêng tôi mà còn là sự kết nối của cả hai gia đình nội ngoại. Kinh tế khó khăn nhưng tôi chưa để vợ con thiếu thứ gì. Chỉ có điều tôi ít lãng mạn, từ sau khi cưới 5 năm tôi không còn tặng hoa và quà cho vợ, chỉ dẫn vợ đi mua sắm hoặc cho tiền tự vợ mua đồ.
Tôi cho vợ gặp gỡ bạn bè khi cô ấy buồn và có thế giới riêng, bản thân là dân kinh doanh nên khá thoải mái. Vợ tôi khá xinh, sành điệu, nấu ăn không ngon lắm, cũng không khéo léo trong giao tiếp. Thế nhưng với tôi, vợ rất tuyệt vời. Tôi thường không đòi hỏi nhiều, vợ luôn có sự tự do của mình. Hai con có ông bà phụ giúp chúng tôi chăm sóc, mặc dù gia đình tôi ở riêng. Có lẽ vì thế mà vợ càng ngày càng không coi trọng tôi. Cuộc sống như địa ngục khi tôi phát hiện vợ ngoại tình.
Một khoảng thời gian dài tôi bế tắc, không thể tập trung cho công việc. Tôi tránh mọi ánh nhìn của bạn bè, đồng nghiệp. Tôi luôn phải nghe những lời xì xào bàn tán về gia đình mình, khi vợ chạy theo người đàn ông khác, bỏ bê con cái. Bao tháng ngày tôi thấy đau đớn, nhục nhã, dường như tránh những cuộc nhậu nhẹt vì bản thân luôn là mục tiêu cho sự bàn tán. Trước mặt, họ khuyên tôi này nọ. Sau lưng, họ cười khoái chí, người tốt chỉ trích tôi nhu nhược, rằng chỉ có những người như nhược và vô dụng mới bị vợ cắm sừng.
Tôi trách mình, trách số phận, cảm giác bên cạnh vợ lúc này không còn cảm xúc và coi thường cô ấy. Nhiều lần tôi cũng cố gắng tha thứ, nghĩ cho gia đình và con cái nhưng thật khó. Trong đầu tôi lúc nào cũng hiện lên hình ảnh vợ và người tình. Dù đau khổ nhưng tôi cũng cố gắng để con không thấy được sự mềm yếu của ba nó. Vợ biết lỗi, mong được tha thứ và quay về với gia đình. Liệu tôi có thể tìm lại hạnh phúc bên vợ sau khi bị "cắm sừng"?
Chúng tôi lấy nhau đến nay đã 7 năm, có một con trai. Vì điều kiện công việc nên chúng tôi về sống chung nhà với ông bà ngoại. Anh đi làm xa nhà, con chúng tôi còn bé, cần ông bà ngoại phụ giúp vì hai vợ chồng đều làm công chức nhà nước. Ba chồng rất thích uống rượu, khi quen và lấy anh tôi lại không biết điều đó. Về nhà chồng, lâu dần tôi mới nhận ra anh cũng có tính như ba, thích uống rượu, tụ tập nhậu nhẹt. Vì điều đó mà từ ngày lấy nhau đến nay, vợ chồng tôi thường xuyên cãi nhau. Dần dần tôi cảm thấy rất mệt mỏi vì điều đó.
Anh đi làm xa, cách một ngày về một lần, thế nhưng chiều hôm đó có tiệc nhậu gì là anh lại nhắn tin cho tôi nói bận này, bận kia. Vì biết tôi rất ghét việc nhậu nên anh thường xuyên nói dối. Ban đầu tôi còn giận dữ, rồi có lẽ đã quá mệt mỏi nên tôi không thèm để ý nữa, ở xa nhà anh muốn làm gì thì mặc kệ, miễn sao đúng ngày về nhà trong trạng thái bình thường là được. Tôi không hiểu mình có cảm giác gì nữa, hết tình yêu hay bất lực?
Thời gian gần đây, thậm chí con ốm nhưng ngày về nếu có nhậu là anh lại nói dối. Trước mắt tôi vẫn tin tưởng và chưa hề nghi ngờ gì chồng về chuyện có bồ bịch vì biết anh chỉ thích vui chơi với bạn bè như vậy thôi. Tôi nhiều khi áp lực công việc rồi về nhà thì tự chăm sóc con cái nên gần như mất hết cảm giác với chồng. Thâm chí tôi chỉ muốn sống một mình, nuôi con. Xin chia sẻ cùng tôi.