Từ cái cảnh lụi hụi nấu nồi cơm nhỏ xíu trong căn phòng trọ Sài Gòn, ăn qua loa cho xong bữa, về tới nhà là thành #cơmnhà thiệt sự – có người nấu, có người chờ, có tiếng cười nói rôm rả, nghe mà ấm lòng muốn rơi nước mắt.
Quê tôi ở một xóm nhỏ miền Tây, xứ sen hồng – trước nhà là con rạch nước đục phù sa, sau nhà là mấy liếp rau xanh rì. Xe vừa quẹo vô đầu xóm là tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, như trút được nguyên bao nhiêu mệt mỏi trên thành phố.
Ở TP.HCM, có khi chạy xe ngoài đường đông nghẹt, nghe còi inh ỏi, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Vậy mà chỉ cần về tới cổng nhà, nghe tiếng má với câu chào quen thuộc, “về rồi hả con”, là tự nhiên thấy mọi thứ dịu xuống.
Bữa cơm quê không có gì cao sang mà sao ngon lạ. Ba tôi hay tranh thủ buổi sáng đi vợt hến dưới rạch. Ba nói: “Hến này tươi ăn mới ngọt”, rồi cười cười, tay còn dính bùn mà mặt thì khoái chí. Má thì ở trong bếp, lụi hụi rửa rau, nấu nồi canh chua thơm phức. Còn ngoại tôi, lúc nào cũng ngồi cái ghế gỗ cũ, chậm rãi nhìn con cháu, lâu lâu chen vô một câu: “Ăn nhiều vô con, ốm quá trời”.
Có bữa cơm chỉ có cá kho, dĩa rau luộc, chén nước mắm dầm ớt, vậy mà ngồi ăn, tôi thấy ngon hơn bất cứ món nào ngoài quán. Cá kho đậm đà, thịt săn, nước kho sền sệt. Má còn để thêm dĩa xoài chín vàng ươm, ăn kèm nghe vừa ngọt vừa béo, đúng cái kiểu “đặc sản nhà làm” mà đi đâu cũng không kiếm được. Tôi vừa ăn vừa xuýt xoa, ba nhìn qua cười: “Ở trên đó có ăn được vầy không con?”. Tôi chỉ biết lắc đầu.
Ở TP.HCM, nhiều khi ăn một mình riết rồi quen. Mở điện thoại lên coi cái gì đó, ăn cho qua bữa, xong rồi lại lao vô công việc. Không ai hỏi ngon không, cũng không có ai gắp cho miếng cá, chan thêm miếng canh. Mọi thứ nó gọn gàng, nhanh chóng, mà cũng lạnh lẽo dữ lắm.
Ở quê, bữa cơm kéo dài hơn bình thường. Ăn xong rồi vẫn ngồi đó, nói chuyện này chuyện kia. Ba kể chuyện xóm làng, má hỏi thăm công việc trên thành phố, ngoại thì lâu lâu chen vô nhắc chuyện hồi xưa. Có khi chỉ là mấy câu chuyện đơn giản vậy thôi, mà tôi nghe hoài không chán. Tại lâu rồi, tôi mới có lại cái cảm giác “được thuộc về chốn quê”.
Mỗi lần về quê, tôi hay tự nhủ: “Lần này ở lâu lâu chút”. Mà rồi cũng vài bữa là phải đi. Sài Gòn còn công việc, còn trách nhiệm, còn bao nhiêu thứ đang chờ. Ngày lên lại thành phố, má gói cho mớ đồ ăn, ba dặn dò đủ thứ, Ngoại thì đứng nhìn theo, ánh mắt hiền mà buồn buồn. Tôi quay xe đi mà lòng cứ nặng trĩu.
Trên đường trở lại, tôi biết rồi mình sẽ lại quay về với những bữa ăn vội vàng. Nhưng trong lòng tôi, cái vị cơm quê vẫn còn đó. Cái vị cá kho đậm đà, cái ngọt của xoài chín, cái ấm áp của tiếng cười bên mâm cơm… nó theo tôi lên tới tận Sài Gòn, len vô từng ngày bận rộn.
Có người hỏi tôi, sao cứ thích về quê hoài vậy. Tôi cười, trả lời vui: “Về ăn cơm”. Nhưng thiệt ra, đâu chỉ là ăn. Là về để thấy mình vẫn còn một nơi để thương, để nhớ. Là về để biết, dù ngoài kia có mệt cỡ nào, thì vẫn có một mâm cơm chờ mình, có ba má, có ngoại, có một mái nhà luôn mở cửa.
Với tôi – một thằng con trai miền Tây đi làm xa – hạnh phúc nhiều khi chỉ là vậy thôi – một bữa cơm nhà, ăn cho no bụng, rồi cười cho đã lòng.
Theo một báo cáo ban đầu được đăng ký tại đồn cảnh sát, một người phụ nữ ở Mainpuri, Uttar Pradesh, Ấn Độ, đã tố cáo chồng mình về tội quấy rối đòi của hồi môn, bạo hành tinh thần và thể xác, có "quan hệ bất chính" với những người đàn ông khác.
Theo FIR được đăng ký vào ngày 29/4, cảnh sát đã lập biên bản đối với bị cáo.
Người khiếu nại, được xác định là Rupali Gupta, cô cho biết đã kết hôn với Shivam Gupta, một cư dân của huyện Etah, vào ngày 19/2/2024, trong một nghi lễ Hindu ở Mainpuri. Cô cáo buộc rằng gia đình cô đã chi gần 1 crore rupee cho đám cưới, bao gồm tiền mặt, trang sức và các vật phẩm khác, nhưng chồng cô vẫn không hài lòng và tiếp tục đòi thêm 50 lakh rupee tiền hồi môn.
Theo báo cáo ban đầu, Shivam Gupta có bằng Thạc sĩ Kỹ thuật và làm kỹ sư điều hành tại Mumbai, thu nhập khoảng 2,5 lakh rupee mỗi tháng.
Người phụ nữ tố cáo rằng sau khi kết hôn, chồng cô đã liên tục quấy rối cô về tinh thần và thể xác vì đòi hỏi của hồi môn. Cô cũng cho rằng chồng mình tỏ ra không quan tâm đến việc duy trì quan hệ với cô, điều này làm dấy lên nghi ngờ về hành vi của anh ta.
Để xác minh những nghi ngờ của mình, cô đã lắp đặt camera giấu kín trong căn hộ thuê của họ. Theo báo cáo, vào ngày 21/6/2025, cô đã phát hiện qua đoạn clip rằng chồng mình đã mời đàn ông đến nhà và có những hành vi không đứng đắn và "bất tự nhiên" với họ. Cô cho rằng việc xem những clip này đã gây ra cho cô chấn thương tâm lý nghiêm trọng.
Người khiếu nại còn cáo buộc thêm rằng khi cô đối chất với chồng và nói sẽ báo cho gia đình biết, anh ta đã đe dọa sẽ giết cô nếu cô tiết lộ sự việc cho bất kỳ ai. Cô cho biết chính vì sợ hãi mà cô đã không lập tức nộp đơn khiếu nại.
Người phụ nữ cũng cáo buộc rằng khi cô đến đồn cảnh sát lần đầu, đơn khiếu nại không được ghi nhận. Sau đó, cô đã gửi đơn khiếu nại bằng văn bản cho các quan chức cấp cao, sau đó biên bản vụ việc mới được lập.
Cảnh sát đã tiếp nhận điều tra và giao vụ án cho một phó thanh tra để điều tra thêm. Các nhà chức trách cho biết họ đang xem xét các bằng chứng, bao gồm cả đoạn clip có liên quan và sẽ tiến hành các hành động pháp lý dựa trên kết quả điều tra.
Xã hội Hàn Quốc từng chê bai, xem những người trưởng thành quá gắn bó với mẹ là thiếu tự lập. Tuy nhiên, cách nhìn này đang thay đổi. Ngày càng nhiều người trẻ tự nhận mình là "eommisae", ghép từ "eomma" (mẹ) và hậu tố "-misae" tiếng lóng chỉ người phát cuồng vì điều gì đó.
Thay vì xem đây là lời gán ghép tiêu cực, người trẻ sử dụng từ này để thể hiện sự trân trọng gia đình.
Trào lưu này lan rộng trên mạng xã hội khi nhiều người chia sẻ khoảnh khắc đi mua sắm, du lịch hay ăn uống cùng mẹ. Trên Instagram và YouTube, nhiều tài khoản cho biết thích dành thời gian bên mẹ hơn việc tụ tập bạn bè.
Sự phổ biến của "eommisae" một phần do áp lực kinh tế. Giá nhà tăng cao, thị trường lao động cạnh tranh và thu nhập thiếu ổn định khiến nhiều người phải trì hoãn việc ra ở riêng.
Khảo sát năm 2024 của Văn phòng Điều phối Chính sách Chính phủ Hàn Quốc cho thấy 54,4% người từ 19-34 tuổi vẫn sống cùng cha mẹ, tăng so với mức 46% năm 2000. Trong đó, 56,6% cho biết nguyên nhân chính là khó khăn tài chính. Chỉ 38% có kế hoạch sớm chuyển ra ở riêng.
Dữ liệu từ Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) năm 2022 chỉ ra 81% người Hàn Quốc ở độ tuổi 20 sống cùng cha mẹ, cao hơn mức trung bình 50% tại các quốc gia OECD. Chi phí sinh hoạt gia tăng khiến quá trình tự chủ tài chính của người trẻ kéo dài.
Bên cạnh yếu tố kinh tế, "eommisae" còn phản ánh thay đổi trong cách xây dựng mối quan hệ. Khi vòng tròn xã hội thu hẹp và việc tìm bạn đời khó khăn, nhiều người ưu tiên các mối quan hệ ổn định từ gia đình.
Xu hướng này diễn ra song song với việc người trẻ chọn cuộc sống độc thân. Khảo sát năm 2022 của Hiệp hội Dân số, Sức khỏe và Phúc lợi Hàn Quốc ghi nhận 65,5% người chưa kết hôn trong độ tuổi 19-34 không có người yêu. Trong đó, 70% cho biết đây là sự lựa chọn chủ động.
Ở vùng ngoại ô Kolkata thuộc bang West Bengal (Ấn Độ), có một "khu rừng" đặc biệt khiến nhiều người lần đầu nhìn thấy đều ngỡ rằng đó là hàng nghìn cây mọc chen chúc với nhau. Thế nhưng trên thực tế, toàn bộ khung cảnh ấy thuộc về một cây duy nhất, cây đa The Great Banyan.
Cây đa The Great Banyan nằm trong khuôn viên Vườn bách thảo Acharya Jagadish Chandra Bose. Thực tế, chưa ai dám chắc chính xác tuổi của cây đại thụ này bởi không có tài liệu chính thức. Nhưng các chuyên gia dự đoán nó ít nhất 250 năm tuổi căn cứ theo tài liệu tham khảo được tìm thấy trong bài viết có niên đại từ thế kỷ 19 trở lại đây.
Với diện tích che phủ lên tới khoảng 18.580m2, gấp gần 3 lần sân bóng đá, The Great Banyan tạo nên một hệ sinh thái tựa như rừng nguyên sinh thu nhỏ, thông tin từ Greatbigstory.
Điều khiến cây đa trở nên khác thường nằm ở hệ thống khoảng 3.600 rễ khí sinh. Từ các cành lớn, những chiếc rễ buông xuống mặt đất rồi bén xuống đất như những thân cây mới. Theo thời gian, chúng tạo thành khung cảnh giống hệt một khu rừng với vô số thân cây mọc sát nhau, dù tất cả thực chất đều thuộc về cùng một cá thể thực vật.
Dọc theo chiều dài lịch sử và năm tháng, cây cổ thụ này đã trụ vững và sống sót qua 2 trận lốc xoáy lớn xảy ra vào năm 1864 và 1867. Không những thế, vào năm 1925, người ta còn phải cắt bỏ phần thân chính của nó do bị nhiễm loại nấm nguy hiểm. Dù trải qua cuộc "đại phẫu" như vậy, nhưng cây đa khổng lồ vẫn kiên cường và tiếp tục phát triển.
Năm 2020, cây tiếp tục hứng chịu sức tàn phá của cơn bão Cyclone Amphan. Tuy nhiên, nó vẫn đứng vững như một biểu tượng sống động cho sức sống phi thường của thiên nhiên.
Người dân địa phương thường gọi nơi đây là "cây biết đi", bởi phạm vi của nó liên tục mở rộng qua từng thập kỷ. Thậm chí, cây hiện đã phát triển vượt ra ngoài con đường dài 329m từng được làm bao quanh nó.
Vào năm 1989, tổ chức Guinness thế giới đã chính thức công nhận The Great Banyan là cây có tán che phủ lớn nhất thế giới. Hơn 3 thập kỷ trôi qua, kỷ lục ấy vẫn chưa bị phá vỡ.
Muốn tận mắt nhìn thấy cây đa khổng lồ to như khu rừng này, du khách có thể đi bằng ô tô hoặc xe bus từ trung tâm thành phố Kolkata tới vườn bách thảo.
Thời gian lý tưởng nhất để ghé thăm vào giữa tháng 9 tới tháng 3 hàng năm. Đó là lúc cái nóng oi ả của mùa hè đã giảm bớt. Ngoài đa khổng lồ, du khách có thể chiêm ngưỡng nhiều loài cây độc lạ khác từ khắp nơi trên thế giới.