Đây là trận đấu đầu tiên của Ronaldo sau hơn 1 tháng ngồi ngoài vì chấn thương. Siêu sao người Bồ Đào Nha ra sân trong đội hình xuất phát, và nhanh chóng để lại dấu ấn trong vai trò dẫn dắt lối chơi.
Al Najma là đội mở tỉ số trước ở phút 44 nhờ công của Rakan Rajeh Altulayhi. Nhưng hai bàn thắng liên tiếp của Abdullah Al-Hamdan (phút 45+8) và Sadio Mane (phút 45+9) đã giúp Al Nassr vượt lên dẫn 2-1.
Bất ngờ xảy ra đầu hiệp 2 khi Felippe Cardoso lập công gỡ hòa 2-2 cho Al Najma. Nhưng Ronaldo đã ghi liền 2 bàn thắng ở phút 56 và 73 giúp Al Nassr dẫn 4-2. Sau đó, Sadio Mane ấn định chiến thắng 5-2 cho Al Nassr ở phút 90+5.
Cú đúp bàn thắng của Ronaldo diễn ra trong trận cầu đáng nhớ khi siêu sao người Bồ Đào Nha có trận đấu thứ 100 cho Al Nassr tại Saudi Pro League.
Với 2 bàn thắng vào lưới Al Najma, Ronaldo nâng tổng số lần “xé lưới” đối thủ tại Saudi Pro League lên con số 23.
Ronaldo hiện kém cầu thủ đang dẫn đầu danh sách Vua phá lưới Saudi Pro League là Ivan Toney (Al Ạhli) 2 bàn. CR7 cũng vừa tiến thêm 1 bước nữa trong cột mốc 1.000 bàn thắng khi nâng tổng số lần lập công trong sự nghiệp lên con số 967.
Nhưng niềm vui lớn hơn với Ronaldo và các đồng đội là chiến thắng này giúp Al Nassr có trong tay 70 điểm sau 27 vòng đấu, củng cố vững chắc ngôi đầu bảng khi hơn đội xếp sau Al Hilal 6 điểm (Al Nassr đá nhiều hơn 1 trận).
Nguồn: https://tuoitre.vn/vua-tro-lai-ronaldo-da-lap-cu-dup-ban-thang-cho-al-nassr-20260404061034185.htm
Thể Thao
Lịch sử World Cup 1966: "Bàn thắng ma" giúp tuyển Anh lên ngôi vô địch

Tofiq Bahramov là ai? Đó là một trong những nhân vật tầm cỡ nhất trong lịch sử Azerbaijan. Thậm chí, sân vận động quốc gia nước này đã mang tên ông. Nhưng ít ai biết, Tofiq Bahramov (người đã qua đời vào năm 1993) chính là trọng tài biên đã làm việc trong trận chung kết World Cup 1966 giữa Anh và Tây Đức (cũ).
Trong đó, trọng tài Tofiq Bahramov đã công nhận bàn thắng gây tranh cãi nhất lịch sử. Ở hiệp phụ trận chung kết World Cup 1966 (khi tỷ số là 2-2), tiền đạo Geoff Hurst của Anh đã tung ra cú dứt điểm, bóng dội xà ngang dội xuống.
Đây thực sự là pha bóng nhạy cảm, tới mức trọng tài chính Gottfried Dienst thực sự lúng túng. Ông đã hỏi ý kiến của Tofiq Bahramov. Cuối cùng, trọng tài người Azerbaijan (khi ấy thuộc Liên Xô) đã quả quyết đó là bàn thắng của người Anh.
Bàn thắng ấy đã mở ra bước ngoặt giúp người Anh vô địch World Cup 1966 (sau đó Geoff Hurst đã ghi bàn ấn định chiến thắng 4-2 ở phút 120). Tuy nhiên, đó lại là bàn thắng tranh cãi bậc nhất lịch sử World Cup.
Khi xem lại pha quay chậm, có vẻ như trái bóng chưa hề qua vạch vôi. Thậm chí, tới tận bây giờ, người ta vẫn chưa xác định đó có phải là bàn thắng hợp lệ hay không.
Người Đức chỉ trích trọng tài người Thụy Sĩ và Hungary, nhưng lịch sử không thể thay đổi. Nước Anh, quê hương của bóng đá, đã giành chức vô địch World Cup đầu tiên và duy nhất tới thời điểm này.
Cũng ở World Cup 1966, những người hâm mộ đã được chứng kiến một trong những cú sốc lớn nhất lịch sử World Cup, khi CHDCND Triều Tiên đã giành chiến thắng lịch sử trước Italy để lọt vào vòng tứ kết.
Bên cạnh đó, "báo đen" Eusebio đã tỏa sáng rực rỡ ở giải đấu này khi ghi tới 9 bàn thắng, góp công giúp Bồ Đào Nha giành vị trí thứ 3 chung cuộc. Đặc biệt, tiền đạo gốc Mozambique đã ghi tới 4 bàn giúp Bồ Đào Nha ngược dòng hạ gục CHDCND Triều Tiên với tỷ số 5-3 (sau khi bị dẫn trước 3-0). Tới thời điểm này, ông vẫn là Vua phá lưới xuất sắc nhất thứ hai trong lịch sử World Cup.
Khái quát về World Cup 1966
Đội tuyển vô địch: Anh
Thời gian diễn ra: Từ ngày 11/7 đến 30/7
Số đội tham dự: 16
Số trận đấu: 32
Số bàn thắng: 89 (trung bình 2,78 bàn/trận).
Số khán giả 1,563,135 (48,848 người/trận)
Vua phá lưới: Eusébio (9 bàn)
Tin Gốc: Dân Trí

Phát biểu tại Rome trước thềm Italy Mở rộng 2026, Sabalenka nói việc tẩy chay có thể là cách duy nhất để các tay vợt bảo vệ quyền lợi. Nhà vô địch bốn Grand Slam cho rằng giới VĐV, đặc biệt là các tay vợt nữ hiện đoàn kết hơn trong cuộc tranh cãi kéo dài với bốn giải lớn gồm Australian Mở rộng, Roland Garros, Wimbledon và Mỹ Mở rộng.
"Tôi cảm thấy đó có thể là cách duy nhất để đấu tranh cho quyền lợi của chúng tôi", Sabalenka nói. "Hãy xem mọi thứ tiến triển đến đâu. Nếu cuối cùng cần các tay vợt tẩy chay giải thì sao".
Tay vợt Belarus cũng cho rằng hệ thống hiện tại chưa công bằng với các tay vợt. "Nếu không có chúng tôi, sẽ không có giải đấu và cũng không có sự giải trí đó. Chúng tôi xứng đáng nhận tỷ lệ doanh thu cao hơn", cô nói thêm.
Phát biểu của Sabalenka gây chú ý bởi đây là lần đầu một tay vợt số một thế giới công khai nhắc đến khả năng tẩy chay Grand Slam. Dù chưa có kế hoạch cụ thể, lời cảnh báo cho thấy căng thẳng giữa giới VĐV với các giải đấu lớn đang gia tăng.
Mâu thuẫn bùng lên sau khi Pháp Mở rộng (Roland Garros) công bố tăng quỹ thưởng thêm 9,5%, lên khoảng 72 triệu USD. Theo nhóm tay vợt hàng đầu, con số này chỉ tương đương khoảng 15% doanh thu của Roland Garros, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ khoảng 22% tại các sự kiện ATP và WTA phối hợp tổ chức.
Nhóm VĐV cho rằng các Grand Slam liên tục lập kỷ lục doanh thu nhờ bản quyền truyền hình, tài trợ và thương mại, nhưng phần chia cho tay vợt không tăng tương xứng. Ngoài tiền thưởng, họ còn yêu cầu được tham vấn trong các quyết định lớn, cũng như có thêm quỹ hỗ trợ sức khỏe và phúc lợi.
Sabalenka không phải tiếng nói duy nhất. Jannik Sinner, Carlos Alcaraz và Coco Gauff đều nằm trong nhóm khoảng 20 tay vợt hàng đầu ký tên vào bức thư phản đối gửi ban tổ chức bốn Grand Slam.
Trong tuyên bố chung, nhóm này bày tỏ sự thất vọng sâu sắc về mức tiền thưởng hiện tại ở Roland Garros. Họ cho rằng giá trị mà các tay vợt tạo ra ngày càng lớn, trong khi phần được chia lại giảm dần theo tỷ lệ doanh thu. "Các Grand Slam vẫn chống lại sự thay đổi, trong khi nhiều môn thể thao lớn khác đã hiện đại hóa cách quản trị và chia sẻ lợi ích", tuyên bố có đoạn.
Casper Ruud từng đưa ra ví dụ về giải bóng rổ NBA, bóng bầu dục Mỹ NFL hay bóng chày MLB, nơi VĐV thường nhận khoảng 50% doanh thu toàn giải. Tay vợt Na Uy thừa nhận quần vợt khó đạt mức đó, nhưng cho rằng mọi phần trăm tăng thêm đều có ý nghĩa.
Theo truyền thông Anh, các tay vợt hàng đầu đã gửi thư kiến nghị đầu tiên tới Grand Slam từ tháng 3/2025, sau đó tiếp tục gửi thêm một thư khác vào tháng 7 cùng năm. Tuy nhiên, họ cho rằng ban tổ chức chưa phản hồi đủ nghiêm túc về những đề xuất liên quan tới tiền thưởng, phúc lợi và vai trò đại diện của tay vợt.
Nhóm tay vợt thậm chí từ chối một cuộc gặp với đại diện Wimbledon, Roland Garros và Mỹ Mở rộng tại Indian Wells hồi tháng 3/2026, vì cho rằng các Grand Slam chưa đưa ra giải pháp thực chất.
Dù vậy, không phải mọi tay vợt đều sẵn sàng ủng hộ ý tưởng tẩy chay. Cựu số một nữ Iga Swiatek từng bốn lần vô địch Roland Garros, nói cô chưa nghe về kế hoạch tẩy chay cụ thể. Tuy nhiên, Swiatek vẫn đồng tình rằng các tay vợt cần được lắng nghe nhiều hơn trong các quyết định của hệ thống Grand Slam.
Ben Shelton cũng tỏ ra thận trọng. Tay vợt Mỹ cho biết anh chưa biết chi tiết về khả năng tẩy chay, nhưng ủng hộ việc tiếp tục đàm phán nhằm cải thiện điều kiện cho người chơi.
Trong khi đó, ngôi sao Novak Djokovic đứng về phía nhóm đòi cải tổ hệ thống chia doanh thu. Tay vợt Serbia từ lâu nhiều lần lên tiếng về việc các VĐV, đặc biệt là nhóm ngoài top đầu, gặp khó khăn tài chính dù thi đấu ở cấp độ chuyên nghiệp.
Một lập luận được nhắc nhiều là không phải mọi tay vợt đều giàu có như Sabalenka hay Sinner. Nhiều người xếp ngoài Top 100 phải tự chi trả vé máy bay, khách sạn, HLV và đội ngũ hỗ trợ, khiến thu nhập thực tế không cao như hình dung của công chúng.
Liên đoàn Quần vợt Pháp phản bác rằng Roland Garros là tổ chức phi lợi nhuận, và phần lớn doanh thu được tái đầu tư vào cơ sở hạ tầng cũng như phát triển quần vợt trẻ. Họ cho biết đã chi hơn 468 triệu USD để nâng cấp tổ hợp Roland Garros trong những năm gần đây, bao gồm cải thiện điều kiện cho tay vợt.
Tin Gốc: Vnexpress

Khoảnh khắc trọng tài Chris Kavanagh tước bỏ bàn thắng của Callum Wilson (West Ham) ở phút bù giờ gần như sẽ quyết định cuộc đua vô địch Premier League mùa này.
Chiến thắng tối thiểu giúp Arsenal duy trì cách biệt 5 điểm với Man City. Dù thi đấu nhiều hơn đối thủ 1 trận, nhưng "pháo thủ" đang nắm trong tay quá nhiều lợi thế để lên ngôi vô địch.
Chiến thắng trước West Ham là một một bài kiểm tra hạng nặng về sức chịu đựng của Arsenal. Thực tế, HLV Arteta suýt chút nữa đã trả giá khi hậu vệ phải Ben White dính chấn thương đầu gối ở phút 20.
Sau đó, ông bất ngờ kéo Declan Rice xuống đá hậu vệ phải và giữ cầu thủ trẻ Myles Lewis-Skelly ở lại tuyến giữa. Hệ quả là Arsenal đánh mất thế trận khiến West Ham vùng lên, ép sân và tạo ra vô số sóng gió.
Nhưng bản lĩnh của đội bóng đang khao khát ngôi vương cực độ đã lên tiếng đúng lúc. Ở giờ nghỉ, nhận ra sai lầm, ông Arteta lập tức sửa chữa khi tung Cristhian Mosquera vào sân. Đồng thời trả Rice về lại trung tâm hàng tiền vệ. Sự điều chỉnh ấy đã phát huy tác dụng. Chính Rice là người tung đường chuyền để Martin Odegaard khéo léo dọn cỗ cho Leandro Trossard ghi bàn ở phút 83.
Sau trận đấu, chính huyền thoại của Man United là Roy Keane đã phải thốt lên trên Sky Sports: "Arsenal đã tìm ra cách để thắng. Những năm trước người ta nghi ngờ họ về tinh thần và thể chất khi gục ngã ở những thời điểm quyết định.
Hôm nay dù không phải màn trình diễn quá hay của Arsenal, nhưng họ đã chơi cực kỳ hiệu quả". Arsenal của những mùa giải trước có thể đã sụp đổ sau khi đánh mất thế trận, hoặc suy sụp tinh thần khi bị chọc lưới ở phút cuối. Nhưng Arsenal của hiện tại thì không.
Tất nhiên, tranh cãi là điều không thể tránh khỏi. Cánh tay của tiền đạo Pablo (West Ham) thậm chí chụp lấy tay của thủ thành David Raya trong tình huống lao ra đấm bóng. Nhiều người cho rằng đó là va chạm bình thường trong vòng cấm. Các cầu thủ West Ham cũng phàn nàn rằng Odegaard hay Rice cũng có những pha kéo áo đối phương trong pha bóng lộn xộn đó.
Nhưng bóng đá là vậy. Raya luôn cho thấy sự chủ động và khả năng làm chủ không gian tuyệt vời. Chính sự dũng cảm lao ra tranh chấp của anh đã buộc trọng tài phải đưa ra một quyết định mang tính bước ngoặt. Đó việc bảo vệ anh trước một tác động dù là nhỏ nhất của Pablo.
Chức vô địch Premier League mùa này hiện chỉ còn cách thầy trò HLV Arteta đúng 2 trận đấu nữa. Họ cần đánh bại một Burnley trên sân nhà Emirates và một Crystal Palace đã hết động lực ở vòng đấu cuối để chính thức đăng quang. Đội bóng thành London đã không để thủng lưới bàn nào kể từ sau trận thua Man City.
Có một câu thoại kinh điển trong bộ phim Rocky III, khi tay đấm Clubber Lang được hỏi về dự đoán trước trận đấu tranh đai vô địch. Anh ta cúi xuống, tháo bỏ chiếc mặt nạ và chỉ nói một từ: "Đau đớn". Cuộc đua vô địch Premier League cũng vắt kiệt sức lực của các cầu thủ và cũng mang đầy sự "đau đớn" như thế.
22 năm ròng rã kể từ thế hệ bất bại mùa 2003 - 2004, chưa bao giờ "pháo thủ" ở gần chiếc cúp Premier League đến thế. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa và cả VAR đều đang đứng về phía họ. Giờ không vô địch thì còn đợi đến bao giờ, hỡi Arsenal?
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

